Truyen » Đọc Truyện » Truyện loạn luân » Truyện Loạn Luân Dì và Cháu

Bạn đang đọc Truyện Loạn Luân Dì và Cháu hay tại wapsite truyengiaitri.com thế giới truyện hay giải trí. Còn nhiều truyện hay hon Truyện Loạn Luân Dì và Cháu và còn nhiều truyện hay khác mời các bạn truy cập thường xuyên nhé. Hãy chia sẻ Truyện Loạn Luân Dì và Cháu nếu bạn thấy hay nhé.

  Khánh An rất ghét mẹ của   Khánh An. Mẹ   Khánh An rất gia trưởng, độc đoán, tự cho mình là trung tâm của mọi người, hay có nhiều đòi hỏi khắt khe. Mẹ   Khánh An có một ngoại hình đồ sộ hơn những người đàn bà bình thường khác, có bộ mông to, cặp ngực đồ sộ và rất xinh đẹp-một vẻ đẹp được trời ban cho cả dòng họ nhà bà.

Từ khi bố   Khánh An mất đi, tất cả những thứ bà nghĩ đến hầu như chỉ là công việc. Tiết kiệm chi tiêu từng đồng xu một – mặc dù nhà   Khánh An khá giàu. Đừng hy vong xin được bà đồng nào để đi chơi-một việc mà ở lứa tuổi như   Khánh An- là rất cần thiết. Điều đó làm cho   Khánh An bực mình và càng cảm thấy ghét mẹ   Khánh An.

Khánh An không có bạn gái.   Khánh An cũng chưa bao giờ được đi chơi gái. Thế nên đến tận bây giờ-mặc dù đã 20 tuổi-mà những thú vui liên quan đến sex nhất của   Khánh An mới chỉ là xem bộ phim có những cảnh làm tình   Khánh Anng rực trong những cuốn băng Video được mấy thằng bạn cho mượn. Và lúc nào nứng qua thì chạy vào buồng tắm để thủ dâm.   Khánh An cũng chẳng biết đến lúc nào mới có cơ hội làm tình với một người đàn bà thực sự.

Mẹ   Khánh An thì bắt   Khánh An làm việc luôn chân luôn tay, đi giao hàng chỗ này chỗ khác, và lúc nào cũng xăm soi xem   Khánh An làm sai cái gì để la mắng   Khánh An.

Có một hôm rỗi rãi, đang định tranh thủ đến nhà mấy thằng bạn   Khánh An chơi thì mẹ   Khánh An gọi   Khánh An lại bảo:

- “Chồng dì Liên đi công tác xa mấy ngày, mà dì thì lại đang cần sửa lại cái phòng xép áp mái. Vì vậy mày qua bên ấy vài tuần để giúp dì một tay. ”

-”Nhưng, cả tuần nay con đã làm suốt rồi, mẹ…”.   Khánh An chỉ mới kịp bắt đầu than vãn đến đó thì bị mẹ   Khánh An cho ngay một cái bạt tai.

-”Tao không muốn nghe mày cãi lại một câu nào, hiểu không?”

Khánh An thật sự không muốn tới nhà dì   Khánh An một chút nào. Dì   Khánh An năm nay 37 tuổi, kém mẹ   Khánh An 5 tuổi. Nhưng dì   Khánh An thậm chí còn đanh đá và khó tính hơn mẹ   Khánh An nhiều lần. Nên   Khánh An có thể hình dung ra viễn cảnh đen tối mà   Khánh An sắp phải trải qua.

Không còn cách nào khác,   Khánh An đành lên phòng sửa soạn quần áo cho chuyến đi.   Khánh An nhét vào va ly những công cụ giải trí yêu thích nhất của   Khánh An như cái cát xét mini, máy ảnh và camera kỹ thuật số-quà tặng của một người bác họ nhân dịp sinh nhật   Khánh An.   Khánh An dự định sẽ chụp một vài kiểu ảnh phong cảnh trong lúc rảnh rỗi.

Khánh An đến nhà dì   Khánh An bằng tàu hoả. Đến nơi   Khánh An thấy dì   Khánh An đứng đón   Khánh An ở sân ga. Không một lời chào mừng! Chỉ có: “Quẳng hành lý của mày vào cốp xe. Nhanh lên còn đi vì có nhiều việc lắm.”

Dì   Khánh An cao 1m68 và nặng khoảng 60 cân. Trông giống hệt mẹ   Khánh An (ảnh hưởng gien di truyền mà!). Dì   Khánh An lấy một người chồng làm quan chức bộ ngoại giao nên nhà rất giàu. Dì   Khánh An có ôtô riêng và khi nào có việc gì cần đi đâu thì tự lái đi chứ không thuê lái xe. Ngay từ bé dì   Khánh An đã sống buông thả, đến bây giờ lại lấy chông làm ngoại giao nên phong cách của dì   Khánh An đặc châu Âu..

Dì   Khánh An mặc một chiếc quần soóc chật, bó cứng lấy cặp đùi thon dài hơi ngăm đen, đi đôi dép xăng-đan và mặc một chiếc áo thun cổ trễ. Qua cổ áo mở rộng,   Khánh An có thể liếc thấy cái khe hẹp chạy dọc giữa hai “quả đồi” của dì   Khánh An.   Khánh An tuy không cố tình, nhưng mỗi lúc dì   Khánh An cúi xuống hoặc bước đi thì   Khánh An lại liếc thật nhanh vào cái khe và bộ ngực đó. Mỗi lúc bước đi cặp vú của dì   Khánh An lại nảy lên tưng tưng trông phát ham.

- “Đi thôi!”.

Tiếng   Khánh Ani của dì   Khánh An cắt ngang dòng suy nghĩ làm   Khánh An hơi giật mình không   Khánh Ani câu nào, chỉ lẳng lặng ngồi vào trong xe.

Sau khi về đến nhà và cất đồ đạc xong, dì   Khánh An chỉ cho   Khánh An nhà bếp và cái tủ lạnh, bảo   Khánh An tự làm đồ ăn tối rồi đi đâu mất.   Khánh An ăn qua loa rồi lên phòng đi nghỉ.   Khánh An cũng chẳng gặp dì   Khánh An cho đến tận sáng hôm sau.

- “Cường ơi…” “Mày đến đây để đi nghỉ mát hay làm việc đấy mà ngủ giờ này vẫn chưa dậy?”

Khánh An vội vàng bật dậy chạy ra khỏi phòng, vừa dụi mắt vừa   Khánh Ani:

“Cháu dậy lâu rồi đấy chứ” “Bây giờ làm gì hả dì?”

-”Lên trên phòng xép tầng mái mang hết mấy cái thùng cac-tông đựng những đồ linh tinh để đem đi bỏ, nhanh chân nhanh tay lên!”

- “Vâng!”

Rủa thầm trong bụng,   Khánh An lại vội vàng chạy lên trên phòng mà dì   Khánh An đã chỉ.   Khánh An lịch kich bê mấy cái hộp chó chết đó xuống nhà cho nhanh chứ không thì chết   Khánh Anng. Luống cuống thế nào mà   Khánh An lại tuột tay làm rơi mất một thùng. Những đồ vật linh tinh trong hộp đổ hết cả ra ngoài.   Khánh An sợ dì   Khánh An la nên vội vàng nhặt hết đồ cho lại vào trong thùng. Bỗng   Khánh An thấy trong đống đồ linh tinh đó lòi ra một chiếc phong bì đã hơi ngả màu. Tên người gửi là dì   Khánh An. Tên người nhận là ông Mạnh-người yêu cũ của dì   Khánh An-   Khánh An cũng biết ông này. Hình như bây giờ ông này cũng làm chức gì đó to lắm trên thành phố.   Khánh An bóc vội phong bì ra xem qua thì thấy ngày gửi cách đó 12 năm.   Khánh An không dám sem mà đút vào túi quần để tối đọc.   Khánh An chỉ mong ngày hôm đó sớm kết thúc đẻ   Khánh An được nghỉ ngơi và đọc trộm xem dì   Khánh An đã viết những gì trong bức thư.   Khánh An cũng không hiểu tại sao lá thư đó dì   Khánh An đã viết rồi lại không gửi.

Tối hôm đó ăn uống tắm rửa xong xuôi,   Khánh An liền chui vào phòng chốt cửa lại rồi hồi hộp mở bức thư ra xem. Nội dung bức thư làm   Khánh An sửng sốt, không tin vào mắt mình nữa. Bức thư được chính dì   Khánh An viết bằng tay với nội dung thật khiêu dâm, trần trụi hết chỗ   Khánh Ani. Nội dung miêu tả thật chi tiết cảnh dì   Khánh An cùng với ông Mạnh làm tình như thế nào…

Đọc xong bức thư,   Khánh An cảm thấy rạo rực hết cả người. Và hình ảnh dì   Khánh An lại hiện về sống động: Cặp đùi thon dài rắn chắc, bầu vú khêu gợi nở nang…   Khánh An cảm thấy một cơn sướng ào tới khiến cu của   Khánh An cương lên…Và bất chợt   Khánh An nảy ra một ý định…Không, đúng hơn là một kế hoạch. Một kế hoạch để trả thù dì   Khánh An và cũng là trả thù mẹ   Khánh An-những người đã coi   Khánh An như cỏ rác…  Khánh An nghiên cứu thật kỹ kế hoạch của   Khánh An. Và khi thấy tất cả đều hoàn hảo,   Khánh An liền chìm vào giấc ngủ với một nụ cười nở khẽ trên môi…

Sáng hôm sau…

“Bố trẻ ơi, sáng nào bố cũng để tôi gọi như thế à? Bố biết bây giừo là mấy giờ rồi không???Mau xuống đây tôi bảo cái này đây!!!”

Dì   Khánh An đâu có biết   Khánh An đã dậy từ lúc nào rồi, và đang chờ đợi giây phút thực hiện kế hoạch của mình.   Khánh An lẳng lặng bước xuông nhà tiến về phía dì   Khánh An.

Trong tay dì   Khánh An là cái giẻ lau nhà và cái xô nước, dì   Khánh An xẵng dọng:

-”Mày lau cái sàn nhà này cho sạch đi rồi còn làm việc khác. Sáng nào cũng ngủ trương mắt ra…”

-”Vâng, dì cứ để đấy rồi cháu sẽ lau, nhưng trước tiên cháu muốn cho dì xem cháu tìm được cái gì này!”

-”Tao không có thời gian để rỗi hơi với mày! Làm việc đi!”. Dì   Khánh An gắt gỏng   Khánh Ani với   Khánh An rồi quay lưng đi về phòng.

Không thèm phản ứng,   Khánh An mở bức thư ra và đọc với một giọng thật to và giễu cợt. Rồi   Khánh An nghe thấy tiếng dì   Khánh An kêu to một tiếng và chạy lại phía   Khánh An.   Khánh An thấy mắt dì   Khánh An mở to, hoảng hốt:

-”Mày nhặt được   Khánh An ở đâu hả thằng chó?” Dì   Khánh An hỏi rít qua kẽ răng với một giong tức giận pha nỗi hoảng sợ.

-”Dì biết rồi còn gì nữa” -   Khánh An giễu cợt.

-”Đưa   Khánh An cho tao NGAY” Dì   Khánh An lên giọng.

-”Vâng vâng, được thôi. Nếu dì đồng ý làm một điều nho nhỏ cho cháu.”

Khánh An có thể nhìn thấy hàm răng nghiến chặt của dì   Khánh An. Dì   Khánh An đưa tay chụp lấy bức thư. Nhưng   Khánh An đã cảnh giác, chạy vòng ra cửa.

- “Cháu sẽ đưa bức thư này cho vợ chú Mạnh, và cả hàng xóm của dì nữa. Rồi tất cả mọi người sẽ biết dì là người thế nào!”

Một nỗi khiếp sợ bao trùm lấy gương mặt của dì   Khánh An. Chắc dì   Khánh An đã liên tưởng ra cảnh tượng thế nào nếu   Khánh An làm như thế thật.

Khánh An dợm bước ra cửa và tỏ cho dì   Khánh An biết là   Khánh An sẽ làm thật. Bây giờ dì   Khánh An đã hoảng sợ thật sự.

-”Khôôông! Đừng!” Dì   Khánh An thét lên. “Mày muốn gì?”

Khánh An quay trở lại phòng và chỉvào lá thư:

-”Cháu muốn nghe dì đọc to những dòng này, nhưng thay tên ông Mạnh bằng tên cháu”…”Và thay vì   Khánh Ani”Anh yêu” thì sẽ là “Cháu yêu”. Quá đơn giản!

- “Tao sẽ không làm thế, mày là đồ bẩn thỉu! ” Dì   Khánh An rit lên.

“Thế thì thôi cháu đi vậy. Chào dì!”
Khánh An dợm bước định đi.   Khánh An nghe thấy một hơi thở dài như một quả bóng bị xì hơi.

- “Sau đó mày sẽ đưa tao bức thư chứ?”

-”Vâng, nhưng với điều kiện dì phải   Khánh Ani thật to, rõ ràng, và nhất là phải thật gợi cảm như là dì   Khánh Ani với cháu thật. Chỉ vậy thôi.”

-”Mày muốn tao   Khánh Ani thế nào?”

Khánh An chỉ vào bức thư, và dì   Khánh An đọc vài từ với giong run run…

“Cường…tao không thể   Khánh Ani được… và nhất là lại   Khánh Ani với mày, sử dụng tên mày…”

“Dì phải cố gắng thôi. không còn cách nào khác đâu…”

Khánh An tiến đến giơ bức thư trước mặt dì   Khánh An, giữ một khoảng cách chỉ để đủ cho dì   Khánh An đọc đượ thôi chứ không thể giật được. Dì   Khánh An bắt đầu đọc, và thay tên của   Khánh An vào:

“Oh, Cường, dì không thể quên được cái cảm giác khi ngậm con cu của cháu trong mồm, cảm nhận được   Khánh An bằng đầu lưỡi của dì. Cái cảm giác được con cu dài cương cứng của cháu cạ vào môi mới thật tuyệt vời làm sao. Cháu là cháu yêu của dì. Dì không thể quên được sự kích động khi lần đầu tiên được ngậm cu cháu, và cảm nhận được sự sung sướng khi cháu ra trong miệng dì. Cường ơi! Nuốt những dòng khí   Khánh Anng hổi của cháu làm dì cảm thấy sung sướng đê mê, một cảm giác mà dì chưa bao giờ từng có trong đời…”

Cứ thế. dì   Khánh An đọc hết bức thư. Và sau khi kết thúc,   Khánh An để dì   Khánh An cướp lấy bức thư trong tay.

Dì   Khánh An chạy vội vào phòng để đốt bức thư, vừa đi vưa ngoái cổ lại   Khánh Ani với   Khánh An:

“Đấy, mày đi mà   Khánh Ani với mọi người! Sẽ chả có ai tin mày nếu mày không có cái này! Đồ chó chết khốn nạn!”

Khánh An không   Khánh Ani gì, chỉ mỉm cười, thò tay vào túi.   Khánh An rút ra chiếc cat-set mini mà   Khánh An đã giấu sẵn từ lúc trước và nghe lại thử xem chất lượng của cuốn băng có tốt không. Tất cả đều thật tuyệt vời. Giọng của dì   Khánh An nghe rõ mồn một. Chất giọng lại hơi run run như bị kích động. Điều đó càng làm cho cuốn băng có vẻ thực hơn.

Khánh An làm một vài công việc cho đến chiều tối.   Khánh An đi tắm và chuẩn bị một số thứ cho bước tiếp theo của kế hoạch của   Khánh An. Bước này sẽ diễn ra trong phòng của   Khánh An.Chắc dì   Khánh An đã đốt bức thư vì   Khánh An ngửi thấy mùi khét của giấy cháy bay ra từ trong phòng. Dì   Khánh An tránh mặt   Khánh An đến tận 6h tối.

Khánh An cứ để cửa phòng mở và chỉ mặc một chiếc quần short, áo phông khi dì   Khánh An bước qua cửa phòng của   Khánh An để đi xuống nhà. Dì   Khánh An đứng chống nạnh ở cửa và   Khánh Ani với   Khánh An:

“Rồi tao sẽ cho mày biết tay, thằng khốn nạn bệnh hoạn!”

Khánh An đang ngồi trên giường.   Khánh An nhìn thẳng vào mắt dì   Khánh An, tay cầm chiếc cat-set và nhấn vào nút “Play”. Giọng dì   Khánh An vang lên trong cat-set: “…Cháu là cháu yêu của dì. Dì không thể quên được sự kích động khi lần đầu tiên được ngậm cu cháu…”

Khánh An nhấn nút “Stop” và thản nhiên nhìn cơn sốc trên mặt của dì   Khánh An…

-”Đưa ngay   Khánh An cho tao!”

Dì   Khánh An nhảy bổ lại chỗ   Khánh An ngồi. Nhưng   Khánh An đã nhanh nhen tránh ra chỗ khác. Không có cách nào có thể cướp được cuốn băng trong tay   Khánh An. Và dì   Khánh An cũng thừa hiểu điều đó.

Trước khi dì   Khánh An kịp   Khánh Ani tiếp,   Khánh An   Khánh Ani:

-”Cũng như lần trước cháu trả dì bức thư thôi. Lần này dì chỉ cần làm theo vài đièu cháu yêu cầu thì cháu sẽ đưa cho dì cuộn băng này ngay!”

“Tao không thể bị mày uy hiếp như thế này được, đồ chó chết!”

-”Tôi muốn dì lại đây, cởi quần áo ra cho tôi!”   Khánh An đột ngột đổi giọng.

“Không!Không!Không bao giờ!” Dì   Khánh An quát lên.

Ngay lúc ấy có tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Dì cứ nghe máy đi, tôi cũng chẳng có việc gì phải vội cả!”

Dì   Khánh An chạy vội về phòng, nhấc máy.   Khánh An nghe thấy dì   Khánh An   Khánh Ani: “Vâng, anh à. Có việc gì thế? Em đang bận chút việc.”

Hoá ra là chú   Khánh An.   Khánh An nhấc khẽ ống nghe.   Khánh An thấy chú   Khánh An hỏi thăm dì   Khánh An,   Khánh Ani mọi việc vẫn tốt…Sau đó chú   Khánh An để lại địa chỉ và số điện thoại cho dì   Khánh An để nhỡ có việc gì còn liên hệ, sau đó thì cúp máy.   Khánh An nghe tiếng chân của dì   Khánh An bước về phòng   Khánh An. Vẻ mặt dì   Khánh An thật lo lắng, hoảng sợ.

Khánh An ngồi trên giường, hướng về phía tủ quần áo và   Khánh Ani: “Lại đây dì, lại cởi đồ ra cho tôi đi! Rồi tôi sẽ trả dì cuộn băng.”

“Mày hứa đấy nhé!” Dì   Khánh An thì thầm.

“Tất nhiên rồi. Như lá thư ấy!”

Dì   Khánh An tiến lại gần giường, nhanh chóng tóm lấy cái áo phông của   Khánh An để lột qua đầu.

“Từ từ thôi dì.” “Nào bây giờ thì hãy ngồi cạnh tôi trước khi làm nốt những công việc còn lại”

Dì   Khánh An thoáng nghĩ rồi cũng ngồi xuống. Mùi tươi mát từ thân thể dì   Khánh An toát ra khiến   Khánh An cảm thấy rất thích thú.

Khánh An nhìn xoáy vào bộ ngực nở nang giấu bên trong lần áo phông của dì   Khánh An. Cặc   Khánh An từ từ cương lên.

“Nào, bây giờ mày muốn gì?”

“Cởi khuy quần của tôi ra và kéo khoá xuống”

Bàn tay dì   Khánh An ngập ngừng chạm vào khuy quần   Khánh An, chỉ dùng hai ngón tay, nhanh chóng cởi khuy quần và kéo chiếc khoá xuống.

“Đấy! Đủ rồi!”

“Đã xong đâu! Bây giờ hãy cởi quần tôi ra”.

Dì   Khánh An tức điên, nhưng vẫn phải thực hiện công việc mà   Khánh An yêu cầu.

Khánh An đứng đó, chỉ mặc độc chiếc quần xịp. Con cặc   Khánh An cương lên, dựng đứng trong quần.

Dì   Khánh An nhìn sững vào cái cục đùn lên trong quần   Khánh An một tích tắc rồi quay đi, miệng   Khánh Ani: “Mày dám thế à? Đồ ghê tởm!”

“Ngồi xuống” “Cởi nốt ra cho tôi!”

Nghe giọng   Khánh Ani của   Khánh An đột nhiên thay đổi, dì   Khánh An hơi hoảng sợ, đành cúi xuống làm theo lời   Khánh An. Khi dì   Khánh An kéo chiếc quần qua hông   Khánh An thì gần như ngay lập tức, con cặc   Khánh An bật tưng lên, cương cứng, chĩa thẳng vào mặt dì   Khánh An.

Dì   Khánh An thoáng liếc qua khi   Khánh An đứng thẳng lên, hất cái quần ra khỏi chân.   Khánh An đứng đó-trần truồng, và ngay bên cạnh là bà dì sexy của   Khánh An.   Khánh An cảm thấy run lên vì bị kích động. Thế nhưng   Khánh An biết đây mới chỉ là bắt đầu.

“Hãy nghe đây, bây gời dì phải sục cu cho tôi!”

“Mày điên à? Không bao giờ. Tao là dì của mày. Sao mày có thể nghĩ ra chuyện đó?”

Khánh An biết chuyện này đã đi quá xa để có thể dừng lại.   Khánh An thọc tay xuống gối lấy chiếc cat-set ra.

“Dì không nhớ là dì có rất nhiều cái để mất à?”

Dì   Khánh An thần ra. Và rất từ từ,   Khánh An cầm lấy tay của dì   Khánh An úp vào cu mình, khẽ bóp mấy đầu ngón tay cho   Khánh An ôm sát vào dương vật đang căng cứng của   Khánh An và sóc lên xuống. Một cảm giác kích thích dâng trào.   Khánh An không thể tưởng tưọng được lại có một ngày chính dì ruột của   Khánh An phải làm điều này cho   Khánh An.

“Thế thế, cứ tiếp tục như vậy! Thật chậm thôi!”   Khánh An ra lệnh rồi bỏ tay   Khánh An ra khỏi tay dì   Khánh An.

Thật ngạc nhiên, dì   Khánh An vẫn tiếp tục chuyển động bàn tay. Dì   Khánh An quay đầu đi chỗ khác. Và   Khánh An có thể nhìn thấy mặt dì   Khánh An đỏ bừng.

“Bây giờ thì nhanh lên”   Khánh An yêu cầu.

Dì   Khánh An thực hiện theo lời   Khánh An mà không   Khánh Ani một lời. Cặc   Khánh An cảm thấy sướng điên lên khi được chính bàn tay thành thạo, từng trải của dì   Khánh An nắm chặt và xốc lên xốc xuống.

“Phải hành động ngay trước khi mình phun ra, nếu không thì hỏng bét!” -   Khánh An nghĩ. Và một bước tiếp theo nảy sinh trong đầu   Khánh An đối với bà dì xinh đẹp của mình.

“Được rồi! Bây giờ thì dì nằm xuống và tiếp tục làm việc đó bằng cái mồm của dì đi!”

“Cái gì???” Dì   Khánh An la lớn và nhảy xuống đất, chạy ra phía cửa. “Mày đã đi quá xa rồi đấy thằng ranh con ạ”.

Khánh An đã lường trước được tình huống này rồi.   Khánh An kéo cái điện thoại lại gần và ấn số.   Khánh An đọc to từng con số mà   Khánh An ấn, cốt sao để dì   Khánh An có thể nghe thấy. Đó chính là…số điện thoại của chú   Khánh An mà   Khánh An đã nghe lén được lúc nãy.

“Hãy chờ chút để tôi cho chú tôi nghe cuốn băng này đã rồi dì hẵng đi!”.   Khánh An   Khánh Ani, mắt nhìn thẳng vào dì   Khánh An trong khi dì   Khánh An lưỡng lự, nửa đi nửa dừng. Trông dì   Khánh An thực sự bị sốc.


Đánh Giá Nội Dung