Cỡ chữ:
Màu nền:

Bí Ẩn Đêm Khuya – Những Tiếng Thì Thầm Lạ Lùng

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 19:02 24/03/2026 Lượt đọc: 2584

Trên đỉnh ngọn núi cao vút, gió lạnh lẽo thổi qua những tán cây thưa thớt, khiến những chiếc lá khô rơi lả tả như những con bướm đang trôi dạt trong không gian tĩnh mịch.

Bóng đêm phủ kín khắp nơi, chỉ có ánh trăng vàng le lói lướt qua những kẽ lá, tạo nên những vệt sáng mơ hồ giữa màn đêm bao la. Sự tĩnh lặng bao trùm khắp nơi, chỉ có tiếng gió rì rào và tiếng côn trùng râm ran.

Giữa khung cảnh ảm đạm ấy, một bóng người đang đứng sừng sững, tựa như một pho tượng cổ đắp bằng đá. Ánh trăng hắt lên làn da trắng muốt của y, khiến gương mặt thanh tú của y lộ rõ giữa bóng đêm mịt mùng.

Đôi mắt sáng rực như hai viên ngọc trai, ánh lên một tia lạnh lẽo và thâm trầm. Đôi môi mỏng khẽ mấp máy, như thể đang thì thầm một điều gì đó. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, một sự tập trung và quyết tâm tuyệt đối hiện rõ trên gương mặt thanh tú ấy.

Bất chợt, một bóng đen lướt qua, nhanh như cắt. Người thanh niên kia liền quay người lại, đôi mắt sáng lên một tia cảnh giác. Trong một thoáng, một bóng đen khác lại hiện ra, rồi lại biến mất, như thể đang chơi trốn tìm trong bóng đêm.

Người thanh niên khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén hơn. Bất chợt, một bóng đen lao ra từ phía sau, tấn công y bằng một đòn chí mạng. Nhưng trước khi nó kịp chạm vào người y, một tia sáng lóe lên, và tiếng kim loại va chạm vang lên giòn tan.

Trong tích tắc, người thanh niên đã rút ra một thanh kiếm dài, và đỡ đòn tấn công của kẻ lạ mặt. Hai người lao vào một cuộc đấu kiếm ác liệt, tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp nơi.

Những đường kiếm chém nhanh như tia chớp, tạo nên những tia lửa loé lên giữa bóng đêm. Người thanh niên di chuyển với tốc độ kinh người, tránh né mọi đòn tấn công của đối thủ với sự điêu luyện và linh hoạt.

Nhưng kẻ lạ mặt kia cũng không phải là đối thủ dễ chơi. Hắn tấn công liên tục, những đường kiếm như mưa dài, ép người thanh niên phải liên tục lui lại.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng quyết liệt, hai bên đều bộc lộ một kỹ năng kiếm thuật vô cùng cao cường. Nhưng dần dần, người thanh niên bắt đầu lấy lại thế chủ động, những đường kiếm của y trở nên sắc bén và uy lực hơn.

Kẻ lạ mặt cảm thấy sức lực dần cạn kiệt, nhưng vẫn cố gắng tấn công liên hồi. Nhưng rồi, một sơ hở nhỏ đã xuất hiện, và người thanh niên lập tức tận dụng cơ hội ấy.

Thanh kiếm lóe lên một tia sáng chói lọi, và trong một nhịp tim đập, nó đã chém trúng vào người kẻ lạ mặt. Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, rồi thân hình của hắn lảo đảo và ngã xuống.

Người thanh niên đứng lại, nhìn xuống thân thể bất động của kẻ địch. Ánh mắt y vẫn lạnh lùng và không chút xúc động. Y khẽ lau sạch vết máu trên lưỡi kiếm, rồi nhẹ nhàng cắm nó trở lại vào vỏ.

Bỗng nhiên, một tiếng động phát ra từ phía xa, khiến y nhanh chóng quay lại. Một bóng đen khác lại hiện ra, nhưng lần này, nó không phải là kẻ địch.

“Tôi đã tìm được ngươi, Đại Thánh.” Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Người thanh niên nhìn chằm chằm vào bóng đen ấy, ánh mắt vẫn không chút thay đổi. “Ngươi là ai?”

“Ta chính là người mà ngươi đang tìm kiếm.” Bóng đen ấy từ từ tiến lại gần, và dần hiện ra thành hình dáng của một người đàn ông trung niên, với gương mặt ẩn hiện trong bóng tối.

“Ngươi biết ta đang tìm ai?” Người thanh niên hỏi, giọng điệu vẫn lạnh lùng như băng.

“Đúng vậy, ta biết.” Người đàn ông trung niên gật đầu. “Và ta cũng biết ngươi đang tìm cái gì.”

Người thanh niên nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén hơn. “Nếu ngươi biết, vậy hãy nói cho ta biết.”

Người đàn ông trung niên cười khẽ. “Nhưng ta sẽ không nói cho ngươi biết dễ dàng như vậy, Đại Thánh ạ. Ngươi phải trả một cái giá xứng đáng.”

Người thanh niên nhìn chằm chằm vào người đàn ông, ánh mắt lạnh như băng. “Nếu ngươi muốn ta trả giá, vậy hãy nói ra điều kiện của ngươi.”

Người đàn ông trung niên cười khẽ, rồi từ từ rút ra một cuộn giấy cổ xưa. “Đây chính là thứ mà ngươi đang tìm kiếm. Nhưng để có được nó, ngươi phải hoàn thành một nhiệm vụ cho ta.”

Người thanh niên nhìn chằm chằm vào cuộn giấy, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm. “Nhiệm vụ gì?”

“Ta sẽ nói cho ngươi biết sau.” Người đàn ông trung niên cuộn lại cuộn giấy, cất nó vào trong áo. “Nhưng trước tiên, ngươi phải chứng tỏ với ta rằng ngươi xứng đáng để ta giao phó nhiệm vụ này.”

Người thanh niên nhìn chằm chằm vào người đàn ông, sự lạnh lùng và quyết tâm hiện rõ trên gương mặt thanh tú của y. “Vậy hãy cho ta thử sức.”

Người đàn ông trung niên cười khẽ, rồi chậm rãi rút ra một thanh kiếm cổ xưa, sáng lấp lánh dưới ánh trăng. “Nếu ngươi thắng ta, ta sẽ giao cho ngươi nhiệm vụ.”

Người thanh niên không nói gì, chỉ im lặng rút thanh kiếm của mình ra, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.

Hai người lao vào nhau, những tiếng va chạm của kim loại vang vọng khắp nơi. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt, hai bên đều bộc lộ những kỹ năng kiếm thuật tuyệt đỉnh.

Người thanh niên di chuyển như cơn lốc, những đường kiếm của y nhanh như chớp, ép người đàn ông phải liên tục lui lại. Nhưng người đàn ông cũng không phải là đối thủ dễ chơi, hắn tấn công liên tục, những đòn chém như mưa dài, khiến người thanh niên phải toàn tâm toàn ý để đối phó.

Cuộc chiến kéo dài, những tia lửa loé lên giữa bóng đêm, và tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp nơi. Nhưng rồi, một sơ hở nhỏ đã xuất hiện, và người thanh niên lập tức tận dụng cơ hội ấy.

Thanh kiếm của y chém nhanh như tia chớp, và trong một nhịp tim đập, nó đã chém trúng vào người người đàn ông. Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, rồi thân hình của hắn lảo đảo và ngã xuống.

Người thanh niên đứng lại, nhìn xuống thân thể bất động của kẻ địch. Ánh mắt y vẫn lạnh lùng và không chút xúc động. Y khẽ lau sạch vết máu trên lưỡi kiếm, rồi nhẹ nhàng cắm nó trở lại vào vỏ.

Bỗng nhiên, người đàn ông trung niên bật cười, khiến người thanh niên nhìn lại với vẻ ngạc nhiên.

“Rất tốt, Đại Thánh. Ngươi đã chứng tỏ được sức mạnh của mình.” Người đàn ông trung niên nói, giọng điệu vô cùng hài lòng.

Người thanh niên nhìn chằm chằm vào ông, ánh mắt vẫn không chút thay đổi. “Vậy ngươi sẽ giao cho ta nhiệm vụ chứ?”

Người đàn ông trung niên cười khẽ, rồi từ từ rút ra cuộn giấy cổ xưa. “Đây chính là thứ mà ngươi đang tìm kiếm. Nhưng để có được nó, ngươi phải hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng quan trọng cho ta.”

Người thanh niên nhìn chằm chằm vào cuộn giấy, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm. “Nhiệm vụ gì?”

Người đàn ông trung niên cười khẽ, rồi từ từ mở ra cuộn giấy. “Ngươi phải đến một nơi xa xôi, nơi mà chỉ có những kẻ can đảm và mạnh mẽ mới dám bước chân tới.”

Người thanh niên nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén hơn. “Nơi đó là đâu?”

Người đàn ông trung niên cười khẽ, rồi từ từ chỉ vào một điểm trên cuộn giấy. “Đây chính là nơi mà ngươi phải đến. Đây là Vực Sâu Thẳm, nơi ẩn chứa những bí mật kinh hoàng nhất thế giới.”

Người thanh niên nhìn chằm chằm vào điểm được chỉ, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm và quyết tâm. “Vậy ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ này.”

Người đàn ông trung niên cười khẽ, rồi cuộn lại cuộn giấy và cất nó vào trong áo. “Rất tốt, Đại Thánh. Nhưng hãy nhớ, đó là một nơi vô cùng nguy hiểm. Chỉ những kẻ can đảm và mạnh mẽ mới dám bước chân tới.”

Người thanh niên gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng. “Ta sẽ không thất bại.”

Người đàn ông trung niên cười khẽ, rồi từ từ quay người đi. “Vậy hãy chuẩn bị lên đường, Đại Thánh. Và hãy nhớ, không được để bất cứ ai biết về nhiệm vụ này.”

Người thanh niên nhìn theo bóng lưng của người đàn ông, ánh mắt vẫn không chút thay đổi. Nhưng trong lòng y, một sự quyết tâm mãnh liệt đang dâng trào, như thể y đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ thử thách nào.

Kinh dị Thám tử Liam Trinh thám