Cỡ chữ:
Màu nền:

Bí Ẩn Trong Lời Khai Của Kẻ Sát Nhân

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 21:01 24/03/2026 Lượt đọc: 7217

Bầu trời đêm phủ lên thành phố Thanh Hà một màn sương mù dày đặc, lùa qua từng ngõ ngách, khiến cho những tòa nhà cao vút như chìm trong một biển mây trắng xóa. Tiếng ồn ào của cuộc sống đô thị dần nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng chó sủa vọng lại đây đó.

Trên lầu thượng của một căn nhà cổ kính, Lục Thiên Vũ đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. Anh nhíu mày suy tư, tay khẽ vuốt ve thanh kiếm cổ đặt bên cạnh. Đây là lần đầu tiên kể từ khi anh trở thành Đại Hiệp, một vụ án mạng lại xảy ra tại Thanh Hà, và điều này khiến anh vô cùng bất an.

Tiếng động nhẹ phía sau khiến Lục Thiên Vũ quay lại. Một bóng người hiện ra trong bóng tối, bước lại gần anh.

“Thầy, có chuyện gì vậy?” Tần Phong, đệ tử thân tín của Lục Thiên Vũ, lên tiếng hỏi.

Lục Thiên Vũ thở dài, ánh mắt trầm ngâm: “Ta vừa nhận được tin, một vụ án mạng nữa đã xảy ra ở khu phố cổ. Đây là vụ thứ ba trong vòng một tháng qua.”

Tần Phong nhíu mày: “Thầy, không lẽ lại có kẻ nào đó đang ra tay giết người một cách manh động như vậy sao?”

“Đúng vậy.” Lục Thiên Vũ gật đầu. “Những vụ án này đều có điểm chung là nạn nhân bị giết bằng một loại độc dược đặc biệt, và thi thể lại bị vùi lấp ở những nơi khác nhau trong thành phố. Rõ ràng kẻ gây án này rất tinh vi và máu lạnh.”

Tần Phong trầm ngâm: “Thầy, chẳng lẽ lại có ai đó muốn khiêu khích Đại Hiệp Lục Thiên Vũ sao?”

Lục Thiên Vũ lắc đầu: “Ta cũng không rõ. Nhưng điều chắc chắn là kẻ này rất nguy hiểm. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra manh mối, truy tìm hung thủ trước khi hắn gây ra thêm nhiều tội ác khác.”

Tần Phong gật đầu: “Vâng thưa thầy, con sẽ cùng thầy lập tức lên đường điều tra vụ án này.”

Lục Thiên Vũ nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lộ vẻ quyết tâm sắc lẹm: “Không thể để kẻ này hoành hành thêm nữa. Chúng ta phải nhanh chóng hành động.”

Sương mù dày đặc bao phủ khắp con đường vắng vẻ. Những tòa nhà cổ kính ẩn hiện trong màn sương, tạo nên một không gian ảm đạm và u ám.

Lục Thiên Vũ và Tần Phong cẩn thận tiến về phía hiện trường vụ án. Dưới ánh trăng le lói, họ có thể thấy những vệt máu khô đọng trên mặt đất.

“Thầy, hiện trường này chắc chắn là nơi xảy ra vụ án.” Tần Phong nhận xét.

Lục Thiên Vũ gật đầu, ánh mắt sắc bén quan sát xung quanh. Bỗng, anh chợt nhận ra một vật lạ nằm giữa đám cỏ dại.

“Đây là…” Lục Thiên Vũ cẩn thận nhặt lên, đó là một mảnh vải rách, vấy máu.

Tần Phong quan sát kỹ mảnh vải, rồi lên tiếng: “Thầy, đây chắc hẳn là manh mối quan trọng. Chúng ta hãy mang nó về phân tích kỹ càng.”

Lục Thiên Vũ gật đầu, cất mảnh vải vào trong người. Bỗng, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau, khiến cả hai người giật mình.

“Ai đó?” Lục Thiên Vũ lập tức rút thanh kiếm cổ ra, đề phòng.

Trong bóng tối, một bóng người bất ngờ lao ra, tay cầm một thanh kiếm lóe sáng. Lục Thiên Vũ lập tức đón đỡ, hai thanh kiếm va vào nhau phát ra những tia lửa.

“Tên này nhanh như chớp!” Tần Phong lẩm bẩm, rồi cũng rút kiếm ra, gia nhập cuộc chiến.

Kẻ lạ mặt tấn công dồn dập, những đường kiếm như mưa gió, khiến Lục Thiên Vũ và Tần Phong phải hết sức tập trung để đối phó. Nhưng bất ngờ, kẻ lạ mặt bất ngờ lùi lại, rồi quay người bỏ chạy.

“Nhanh, đuổi theo hắn!” Lục Thiên Vũ hét lên, rồi lập tức xông đuổi.

Hai người lao vào trong màn sương dày đặc, rượt đuổi kẻ lạ mặt qua những con phố vắng vẻ. Cuộc rượt đuổi diễn ra vô cùng ác liệt, nhưng kẻ lạ mặt vẫn liên tục thoát khỏi tầm với của họ.

Bỗng, kẻ lạ mặt bất ngờ dừng lại, quay lại đối mặt với Lục Thiên Vũ và Tần Phong. Ánh trăng le lói chiếu rọi vào gương mặt của hắn, lộ ra một khuôn mặt lạnh lùng và đầy vẻ nguy hiểm.

“Các ngươi là ai? Vì sao lại đuổi theo ta?” Hắn gầm lên, giọng nói đầy vẻ uy hiếp.

Lục Thiên Vũ bước lên phía trước, giọng điệu kiên định: “Ta là Lục Thiên Vũ, Đại Hiệp của Thanh Hà. Những vụ án mạng vừa xảy ra trong thành phố này, chắc chắn liên quan đến ngươi.”

Kẻ lạ mặt cười lạnh: “Lục Thiên Vũ à? Vậy ra ngươi là tên Đại Hiệp nổi tiếng kia. Nhưng ngươi chẳng thể ngăn cản được ta đâu.”

Nói rồi, hắn lại lao tới, những đường kiếm như điện xẹt, buộc Lục Thiên Vũ và Tần Phong phải toàn lực ứng phó.

Cuộc chiến trở nên hết sức ác liệt, những tiếng va chạm của các thanh kiếm vang vọng trong màn sương. Lục Thiên Vũ và Tần Phong cố gắng hết sức để đối phó với kẻ địch, nhưng sức chiến đấu của đối phương thật sự quá mạnh.

Bỗng, kẻ lạ mặt bất ngờ lùi lại, rồi từ tay hắn bắn ra một loạt tia sáng lóe lên. Lục Thiên Vũ và Tần Phong vội vàng tránh né, nhưng một trong những tia sáng vẫn trúng vào tay Tần Phong, khiến anh ta bị thương.

“Tần Phong!” Lục Thiên Vũ kêu lên, rồi lập tức xông tới chỗ đệ tử của mình.

Nhưng kẻ lạ mặt không cho Lục Thiên Vũ cơ hội, lại tiếp tục tấn công dồn dập. Lục Thiên Vũ buộc phải toàn lực ứng phó, không thể rời mắt khỏi đối phương.

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra gay cấn, những đường kiếm va chạm vào nhau tạo ra những tia lửa sáng rực. Lục Thiên Vũ cố gắng hết sức để bảo vệ Tần Phong, nhưng sức chiến đấu của kẻ lạ mặt thật sự quá mạnh.

Bỗng, kẻ lạ mặt bất ngờ lùi lại, rồi lại lao tới với một đòn tấn công mạnh mẽ. Lục Thiên Vũ vội vàng đón đỡ, nhưng không may, thanh kiếm của anh bị gãy đôi.

“Không thể nào!” Lục Thiên Vũ kinh ngạc nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi lập tức rút ra một thanh kiếm khác.

Kẻ lạ mặt cười lạnh: “Ngươi đã hết đường chống đỡ rồi, Lục Thiên Vũ.”

Nói rồi, hắn lại tấn công dồn dập, buộc Lục Thiên Vũ phải toàn lực ứng phó. Cuộc chiến tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt, Lục Thiên Vũ cố gắng hết sức để bảo vệ Tần Phong, nhưng sức chiến đấu của kẻ lạ mặt thật sự quá mạnh.

Bỗng, kẻ lạ mặt bất ngờ lùi lại, rồi lại lao tới với một đòn tấn công mạnh mẽ. Lục Thiên Vũ vội vàng đón đỡ, nhưng không may, thanh kiếm của anh bị gãy đôi.

“Không thể nào!” Lục Thiên Vũ kinh ngạc nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi lập tức rút ra một thanh kiếm khác.

Kẻ lạ mặt cười lạnh: “Ngươi đã hết đường chống đỡ rồi, Lục Thiên Vũ.”

Nói rồi, hắn lại tấn công dồn dập, buộc Lục Thiên Vũ phải toàn lực ứng phó. Cuộc chiến tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt, Lục Thiên Vũ cố gắng hết sức để bảo vệ Tần Phong, nhưng sức chiến đấu của kẻ lạ mặt thật sự quá mạnh.

Bỗng, kẻ lạ mặt bất ngờ lùi lại, rồi lại lao tới với một đòn tấn công mạnh mẽ. Lục Thiên Vũ vội vàng đón đỡ, nhưng không may, thanh kiếm của anh bị gãy đôi.

“Không thể nào!” Lục Thiên Vũ kinh ngạc nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi lập tức rút ra một thanh kiếm khác.

Kẻ lạ mặt cười lạnh: “Ngươi đã hết đường chống đỡ rồi, Lục Thiên Vũ.”

Nói rồi, hắn lại tấn công dồn dập, buộc Lục Thiên Vũ phải toàn lực ứng phó. Cuộc chiến tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt, Lục Thiên Vũ cố gắng hết sức để bảo vệ Tần Phong, nhưng sức chiến đấu của kẻ lạ mặt thật sự quá mạnh.

Bỗng, kẻ lạ mặt bất ngờ lùi lại, rồi lại lao tới với một đòn tấn công mạnh mẽ. Lục Thiên Vũ vội vàng đón đỡ, nhưng không may, thanh kiếm của anh bị gãy đôi.

“Không thể nào!” Lục Thiên Vũ kinh ngạc nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi lập tức rút ra một thanh kiếm khác.

Kẻ lạ mặt cười lạnh: “

Hình sự Thám tử Trinh thám