[Chương 1: Tái Sinh Trong Bóng Đêm]
Bóng đêm bao trùm lấy thành Huyền Vũ, những tia sáng le lói từ những ngọn đèn đường lập lòe trong màn đen dày đặc. Trên nóc một tòa nhà cao tầng, một bóng đen lẳng lặng di chuyển, phản ứng của nó nhanh như cắt, như một con báo săn mồi trong đêm.
Đây chính là Tần Vũ, một trong những sát thủ hàng đầu của tổ chức Bạch Liên, người được mệnh danh là “Thiên Thần Hạ Phàm”. Hắn từng là một trong những tay súng giỏi nhất, nhưng sau một lần nhiệm vụ đi sai, hắn đã bị truy nã và phải lẩn trốn khỏi tổ chức.
Tần Vũ nhìn xuống thành phố dưới chân, ánh mắt lạnh lùng và quyết tâm. Hắn đã quyết định sẽ trả thù cho những gì mình đã mất, và sẽ không để bất kỳ ai đứng trong đường đi của mình.
Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau, Tần Vũ nhanh chóng quay lại, tay nắm chặt con dao găm. Nhưng trước mặt hắn chỉ là một bóng đen lờ mờ, không rõ hình dạng.
“Ai đó?” Tần Vũ gằn giọng, cảnh giác cao độ.
Bóng đen bước ra, lộ ra khuôn mặt của một người phụ nữ trẻ tuổi, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng vào Tần Vũ.
“Tần Vũ, tôi đã tìm được anh.” Cô ta nói, giọng điệu bình thản.
Tần Vũ nhíu mày, không hiểu vì sao người phụ nữ này lại biết tên mình. Hắn cảnh giác nâng con dao lên, sẵn sàng chiến đấu nếu cần.
“Tôi là ai, anh không cần biết. Nhưng tôi có một lời đề nghị dành cho anh.” Cô ta tiếp tục, ánh mắt không hề lay chuyển trước vũ khí của Tần Vũ.
“Lời đề nghị gì?” Tần Vũ hỏi, vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ.
“Tôi muốn anh gia nhập tổ chức của tôi. Chúng tôi cần những người như anh, những kẻ không ngại máu và bẩn tay vì mục đích của mình.” Cô ta nói, giọng điệu đầy thuyết phục.
Tần Vũ im lặng, suy nghĩ về lời đề nghị của người phụ nữ này. Hắn biết rằng sau khi bị truy nã, hắn không thể quay lại Bạch Liên được nữa. Và giờ đây, lại có một tổ chức khác đang tìm kiếm hắn.
“Tại sao tôi lại tin tưởng tổ chức của cô?” Tần Vũ hỏi, vẫn giữ vững thái độ cảnh giác.
“Bởi vì chúng tôi có thể giúp anh trả thù những kẻ đã phản bội anh.” Cô ta nói, ánh mắt lấp lánh.
Tần Vũ ngừng lại, suy ngẫm về lời đề nghị. Trả thù, đó chính là điều hắn muốn nhất lúc này. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của người phụ nữ, cân nhắc xem liệu có nên tin tưởng cô ta hay không.
Cuối cùng, Tần Vũ gật đầu, thu dao găm lại.
“Được, tôi sẽ gia nhập tổ chức của cô.”
Người phụ nữ mỉm cười, như đã biết trước câu trả lời của Tần Vũ.
“Rất tốt. Chào mừng anh gia nhập Hắc Ưng, Tần Vũ.”
Tần Vũ nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng như băng.
“Tôi sẽ không thất vọng cô.”
Hai bóng đen lẩn vào bóng đêm, biến mất trong màn đêm dày đặc của thành phố Huyền Vũ.