Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi xuống những ngọn núi hùng vĩ, phản xạ lên những tán lá xanh ngút ngàn. Gió nhẹ thoảng qua, lay động những cành cây như khẽ thì thầm một bản nhạc thiên nhiên dịu dàng.
Giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp ấy, Lục Thanh Vân đứng lặng, ánh mắt sắc bén quan sát mọi vật xung quanh. Cậu cảm nhận được sự bất thường đang âm ỉ trong không gian, như một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chực chờ bùng phát.
“Cánh cửa thời gian sắp mở ra rồi,” Lục Thanh Vân nhíu mày, “Cảm giác này không thể nhầm lẫn.”
Cậu nhắm mắt, cảm nhận dòng năng lượng mạnh mẽ đang tập trung tại một điểm nhất định. Sau một lúc, cậu mở mắt và hướng về phía trước, nơi có một tảng đá lớn đang lờ lững trôi giữa không trung.
Lục Thanh Vân cảm thấy hồi hộp và háo hức. Đây là cơ hội duy nhất để cậu có thể quay về quá khứ, sửa chữa những sai lầm và thay đổi vận mệnh của mình.
Đột nhiên, không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển. Tảng đá lơ lửng kia bắt đầu phát ra một luồng sáng chói lọi, dần mở rộng thành một cánh cửa khổng lồ.
“Đây rồi!” Lục Thanh Vân hít một hơi sâu, rồi bước về phía cánh cửa thời gian đang mở ra.
Nhưng ngay lúc đó, một bóng đen lao tới, chắn ngang đường cậu.
“Không được phép đi qua đó, Lục Thanh Vân!”
Lục Thanh Vân nhíu mày, nhận ra người vừa xuất hiện chính là Tần Vũ Hề – kẻ thù không đội trời chung của cậu. Ánh mắt hai người chạm nhau, tỏa ra một luồng khí thế đe dọa.
“Tần Vũ Hề, ngươi lại cản đường ta?”
“Đúng vậy! Ta sẽ không để ngươi thoát khỏi cái bẫy này. Ngươi phải trả giá vì những tội ác ngươi đã gây ra!”
Tần Vũ Hề hét lên, rồi tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ. Lục Thanh Vân liền đáp trả bằng một loạt chiêu thức sắc bén, hai bên giao tranh ác liệt.
Những luồng năng lượng mạnh mẽ va chạm vào nhau, khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Những tảng đá lớn vỡ tan, cây cối gãy đổ. Nhưng Lục Thanh Vân và Tần Vũ Hề vẫn quyết tử chiến, không ai chịu lùi bước.
“Ngươi không thể thoát khỏi tay ta, Lục Thanh Vân!” Tần Vũ Hề gầm lên, tập trung toàn bộ sức mạnh để tấn công.
Lục Thanh Vân cắn chặt răng, cố gắng đẩy lùi đòn tấn công dữ dội. Nhưng cậu biết rằng sức lực của mình đang dần cạn kiệt. Nếu cứ tiếp tục giao chiến như thế, cậu sẽ không thể kịp bước qua cánh cửa thời gian.
Lục Thanh Vân hít một hơi thật sâu, rồi tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ chưa từng thấy. Luồng năng lượng kinh hoàng ập đến, khiến Tần Vũ Hề phải lùi lại vài bước.
Thừa cơ hội đó, Lục Thanh Vân lao về phía cánh cửa thời gian đang mở ra. Cậu cảm thấy mình sắp đạt được ước nguyện…
Lục Thanh Vân vụt lao về phía trước, từng bước chân như giẫm lên ranh giới giữa sống và chết. Ánh sáng từ cánh cửa thời không tỏa ra như vầng hào quang chói lòa, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Gió cuồng phong thổi ngược vào mặt, xé toạc từng thớ thịt trên người cậu.
“Đừng hòng!” Tần Vũ Hề gào thét phía sau, thanh âm đầy phẫn nộ và bất lực. Một luồng chân khí đen kịt như rắn độc lao tới, suýt chút nữa quấn lấy chân Lục Thanh Vân.
Nhưng đã quá muộn.
Khoảnh khắc đầu tiên chạm vào ánh sáng, Lục Thanh Vân cảm thấy toàn thân như bị xé nát thành từng mảnh, rồi lại nhanh chóng ghép lại. Một cảm giác kỳ dị chưa từng có tràn ngập trong đầu – vô số mảnh ký ức từ quá khứ và tương lai đan xen hỗn loạn. Tiếng gầm thét của Tần Vũ Hề dần nhỏ lại, thay vào đó là những âm thanh kỳ lạ vang vọng từ vô tận thời không.
Cánh cửa khép lại phía sau lưng, để lại một màn đêm tĩnh lặng khác thường. Lục Thanh Vân ngã quỵ xuống, hơi thở hổn hển. Trước mắt cậu hiện ra một thế giới hoàn toàn xa lạ – bầu trời màu tím nhạt, những tòa tháp kết tinh lấp lánh, và một mặt trăng đỏ rực như máu treo lơ lửng giữa không trung.
Mùi vị của không khí nơi đây khác biệt hoàn toàn, mang theo hương thơm kỳ lạ của những loài thực vật chưa từng thấy. Lục Thanh Vân cố gắng đứng dậy, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong cơ thể – nội lực dường như bị ức chế, chỉ còn lại không đến một thành.
Xa xa, tiếng bước chân vang lên. Lục Thanh Vân vội nấp sau một tảng đá phát sáng, tim đập loạn nhịp. Những sinh mệnh kỳ dị xuất hiện – họ có làn da trắng bệch, đôi mắt to màu bạc, và trên trán có những hoa văn phát quang. Ngôn ngữ của họ nghe như tiếng gió xuyên qua khe đá, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Một trong số họ đột nhiên dừng lại, đôi mắt bạc quét về phía tảng đá nơi Lục Thanh Vân đang trốn.
Lục Thanh Vân thở dài, cố gắng duy trì bình tĩnh. Những sinh mệnh kỳ dị đang tiến gần, và không rõ họ có ý định tấn công hay không. Lục Thanh Vân nhớ lại những gì đã xảy ra trước đây, cố gắng tìm kiếm một giải pháp. Nhưng trong đầu, chỉ có một điều rõ ràng: ông phải sống sót.
Một trong số họ dừng lại trước tảng đá, đôi mắt bạc nhìn thấu qua Lục Thanh Vân. Ông cảm thấy như đang bị nhìn vào tâm hồn. Tiếp theo, họ bước lại gần, và Lục Thanh Vân thấy một người có một vương miện trên đầu, vương miện được làm từ những cánh hoa kỳ dị.
“Chúng ta đã tìm thấy nó,” người có vương miện nói, “thần giao dịch đã mở cửa thời không.”
Lục Thanh Vân không hiểu rõ điều gì đang xảy ra, nhưng ông biết rằng ông đang ở trong một thế giới hoàn toàn khác. Ông cảm thấy một sự thay đổi trong không khí, như thể thời gian và không gian đang bị biến đổi. Ông cố gắng đứng dậy, nhưng chân của ông vẫn còn yếu.
“Chúng ta phải bước vào,” người có vương miện nói, “thời gian và không gian đang chờ chúng ta.”
Lục Thanh Vân nhìn xung quanh, thấy những sinh mệnh kỳ dị đang đứng sẵn sàng. Ông biết rằng ông phải quyết định ngay lập tức. Ông có thể bước vào thời không, hoặc ông có thể ở lại và hy vọng tìm kiếm một giải pháp khác.