Trên đỉnh ngọn núi Vạn Pháp, ánh mặt trời chói chang phủ xuống những tán cây xanh um. Gió nhẹ thổi qua, khiến cho những chiếc lá rung rinh như đang nhảy múa.
Ở giữa khu rừng, một thanh niên đứng thẳng người, mắt nhìn về phía chân trời. Đó chính là Lục Thanh, người được mệnh danh là Đại Thần Khởi Điểm – tác giả hàng đầu của làng truyện chữ Trung Quốc.
Lục Thanh nhắm mắt lại, cảm nhận dòng khí huyền diệu đang tuôn trào trong cơ thể. Từng luồng năng lượng vô hình cuộn trào, như muốn vỡ tung lồng ngực anh.
Anh mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén như lưỡi dao. Lục Thanh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu vận chuyển chân khí trong cơ thể.
Từng dòng khí huyền diệu chảy xuyên qua kinh mạch, lan tỏa đến tận ngọn nguồn của sức mạnh. Lục Thanh cảm nhận được sự thay đổi diễn ra bên trong, như thể một cánh cửa vĩ đại đang từ từ mở ra.
Anh mở to mắt, ánh nhìn lấp lánh như những vì sao. Một nụ cười tự tin nở trên môi Lục Thanh.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức cường đại ập đến từ phía sau, khiến không khí như bị đông cứng lại.
Lục Thanh quay người lại, chỉ thấy một bóng người đang tiến lại gần. Đó là một lão giả tóc bạc, khuôn mặt gầy gò nhưng tỏa ra uy nghiêm vô cùng.
“Ngươi là ai? Dám xông vào đây quấy rầy ta?” Lục Thanh hỏi, giọng điệu lạnh lùng.
Lão giả dừng lại, ánh mắt nhìn Lục Thanh đầy sự thăm dò.
“Ta là Huyền Thiên Tông Tông chủ – Lão Tổ Huyền Thiên. Ngươi chính là Lục Thanh, Đại Thần Khởi Điểm mà cả võ đạo Trung Nguyên đều biết đến phải không?”
Lục Thanh hơi nhíu mày, không ngờ lại gặp phải Tông chủ của Huyền Thiên Tông – một trong những tông phái hàng đầu võ lâm Trung Nguyên.
“Đúng vậy, ta chính là Lục Thanh. Tông chủ Huyền Thiên Tông, có chuyện gì mà ngài lại tìm đến ta?” Lục Thanh hỏi.
Lão Tổ Huyền Thiên nhìn Lục Thanh với ánh mắt đầy sự tán thưởng.
“Nghe nói ngươi là thiên tài hiếm có, vừa mới thức tỉnh chân khí. Nếu như ngươi gia nhập Huyền Thiên Tông, ta sẽ truyền thụ cho ngươi những bí pháp cao cấp nhất của tông môn. Ngươi sẽ trở thành đệ tử chân truyền của ta, và có thể sớm đột phá đến Hóa Thần cảnh.”
Lục Thanh nghe vậy, lông mày không khỏi nhíu lại. Gia nhập Huyền Thiên Tông ư? Điều đó có nghĩa là anh sẽ phải tuân thủ mọi quy tắc của tông môn, không được tự do sáng tác như trước.
Nhưng nếu như được truyền thụ những bí pháp cao cấp, anh sẽ có thể nhachóng đột phá đến Hóa Thần cảnh. Điều này sẽ giúp ích rất nhiều cho việc sáng tác của anh.
Lục Thanh trầm ngâm suy nghĩ. Sau một lúc, anh chậm rãi lắc đầu.
“Tông chủ, tuy rằng lời mời của ngài rất hấp dẫn. Nhưng ta vẫn phải từ chối. Ta muốn tự mình tu luyện, không muốn bị gò bó bởi những quy tắc của tông môn.”
Lão Tổ Huyền Thiên nghe vậy, không khỏi kinh ngạc. Hầu hết những thiên tài đều sẽ vui vẻ gia nhập Huyền Thiên Tông, vậy mà Lục Thanh lại dám từ chối lời mời của mình.
“Ngươi… Ngươi thật sự muốn từ chối ư? Nếu như ngươi gia nhập Huyền Thiên Tông, ta sẽ truyền thụ cho ngươi những bí pháp vô cùng quý giá. Ngươi sẽ có thể nhanh chóng đột phá, trở thành một trong những võ giả hàng đầu Trung Nguyên!”
Lão Tổ Huyền Thiên cố gắng thuyết phục, nhưng Lục Thanh vẫn kiên định lắc đầu.
“Tông chủ, ta đã nói rồi. Ta muốn tự mình tu luyện, không muốn bị gò bó bởi những quy tắc của tông môn. Tuy rằng những bí pháp của Huyền Thiên Tông rất quý giá, nhưng ta không cần nó. Ta sẽ tự mình tìm ra con đường tu luyện của riêng mình.”
Lão Tổ Huyền Thiên nhìn Lục Thanh, trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng và không tin.
“Ngươi… Ngươi thật sự từ chối lời mời của ta ư? Nếu như vậy, vậy thì hãy chuẩn bị đối mặt với cái kết đau thương!”
Lão Tổ Huyền Thiên gầm lên, chân khí cuồn cuộn ập đến. Từng đợt sóng khí tức kinh khủng như muốn nuốt chửng cả Lục Thanh.
Lục Thanh nhíu mày, chân khí trong cơ thể cũng bắt đầu vận chuyển. Anh nhìn thẳng vào mắt lão Tổ Huyền Thiên, giọng điệu lạnh lùng:
“Tông chủ Huyền Thiên Tông, ta đã nói rõ ý định của mình. Nếu như ngài vẫn cố chấp, thì hãy chuẩn bị đối mặt với hậu quả!”
Hai luồng chân khí cuồn cuộn, va chạm vào nhau như hai con sóng khổng lồ. Không gian như bị vỡ nát, những tán cây rung chuyển dữ dội.
Cuộc chiến giữa hai bậc cao thủ Trung Nguyên đã bắt đầu!
Ánh mắt Huyền Thiên lão tổ nảy lửa, từng sợi bạc trên tóc dựng đứng. Hắn vung tay lên, một đạo hắc quang như rồng đen giận dữ xé toạc không trung, âm thanh gào thét tựa vạn quỷ đồng thanh. “Tiểu bối, ngươi cho rằng đột phá Hóa Thần kỳ là có thể ngang ngược? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là chênh lệch thực lực!”
Lục Thanh chân nguyên dâng trào, thân ảnh lóe lên đã né ra mười trượng. Chỗ vừa đứng nổ tung thành hố sâu, đất đá văng tung tóe. Trong mắt anh lóe lên vẻ kinh ngạc – lão gia hỏa này quả nhiên không đơn giản, tu vi đã đạt tới Hóa Thần trung kỳ!
“Lão tiền bối thật lợi hại.” Lục Thanh khẽ cười, tay phải kết ấn, một đạo kiếm khí màu xanh biếc ngưng tụ. “Nhưng ta cũng không phải hạng tầm thường!” Kiếm quang chớp lóe, hóa thành vạn đạo tia sáng xuyên thủng hắc khí, âm thanh chói tai như kim thiết ma sát.
Hai người lui về sau ba bước, sàn đá dưới chân nứt toác thành mạng nhện. Huyền Thiên lão tổ trợn mắt nhìn: “Ngươi… ngươi tu luyện công pháp gì? Làm sao có thể chống cự Huyền Âm chân khí của ta?”
Gió nổi lên cuốn lá vàng, trong sân chỉ còn tiếng thở dồn dập. Lục Thanh vuốt ve chuôi kiếm, trong mắt lóe lên quang mang kỳ dị. “Lão tiền bối không cần biết nhiều như vậy. Chỉ cần biết hôm nay, Huyền Thiên tông sẽ thay đổi chủ nhân.”
Đột nhiên, một giọng nói the thé vang lên từ điện chính: “Dừng tay! Các ngươi dám đánh nhau ở nơi này?” Một lão phụ mặc áo bào tím xuất hiện, trên tay cầm một khối ngọc bội tỏa sáng lấp lánh.