Cơn mưa đầu mùa lất phất trên những con đường tấp nập của thành phố. Tô Vũ từ từ mở mắt, nhìn quanh căn phòng ẩm ướt và lạnh lẽo. Anh vẫn chưa quen với những thay đổi này, với cuộc sống mới ở đây.
Tô Vũ đưa tay lên vuốt mái tóc ướt sũng, cố gắng lấy lại sự tỉnh táo. Những hình ảnh mơ hồ về một thế giới khác, một cuộc sống khác vẫn lởn vởn trong đầu anh. Nhưng rồi chúng nhanh chóng tan biến, để lại trong anh một cảm giác vô định và bất an.
Anh nhìn ra cửa sổ, quan sát những dòng người vội vã lướt qua dưới cơn mưa. Họ đều có một mục tiêu, một định hướng rõ ràng. Nhưng còn anh thì sao? Tô Vũ thở dài, cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng giữa xô bồ của thành phố.
Bỗng nhiên, một tiếng động lớn từ bên ngoài vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy tưởng. Tô Vũ vội vàng nhìn ra cửa sổ và thấy một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra trên đường phố.
Tô Vũ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Anh không biết đây là chuyện gì, nhưng bản năng trong anh đang gào thét, yêu cầu anh phải hành động.
Không do dự thêm nữa, Tô Vũ vội vàng mặc quần áo và lao ra khỏi căn phòng, hướng về phía xảy ra sự việc. Anh cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng vẫn kiên quyết tiến về phía trước. Một điều gì đó đang kêu gọi anh, thúc giục anh phải tham gia vào cái gọi là “cuộc chiến” này.
“Đứng lại!” Người đàn ông gầm lên, giọng nói đanh thép. “Này, cậu, lui lại ngay! Đây không phải chuyện của cậu!”
Tô Vũ dừng lại, nhìn vào mắt người đàn ông với vẻ quyết tâm. “Tôi không thể lui lại. Tôi phải đến đó.”
“Cậu không hiểu tình hình đâu.” Người đàn ông lắc đầu, giọng nghe như sự cảnh báo. “Đây là chuyện của Tổ chức. Cậu không nên can thiệp.”
“Tổ chức?” Tô Vũ nhíu mày, cảm thấy như mình đang bị kéo vào một thứ gì đó lớn hơn mình. Nhưng anh vẫn kiên quyết. “Tôi không quan tâm đến Tổ chức hay bất cứ ai. Tôi chỉ biết rằng có người đang cần sự giúp đỡ. Và tôi sẽ không bỏ mặc họ.”
“Cậu thật ngốc nghếch.” Anh ta thở dài. “Nhưng nếu cậu muốn tự chôn vùi mình, thì tôi sẽ không cản.”
Nói rồi, người đàn ông nhanh chóng rút súng và nhằm về phía Tô Vũ. Tô Vũ phản ứng nhanh, nhanh như cắt, anh tránh được viên đạn đầu tiên và lao về phía trước, tay vung ra một cú đấm mạnh về phía người đàn ông.
Hai người giằng co quyết liệt, cả hai đều không chịu khuất phục. Tiếng súng nổ inh ỏi, khói lưu đạn bốc lên mù mịt. Người dân hoảng loạn chạy tán loạn, tìm mọi cách trốn tránh.
Cuối cùng, Tô Vũ đã giành được sự thắng thế. Anh giật lấy khẩu súng và chĩa về phía người đàn ông, ánh mắt lạnh lùng và quyết tâm.
“Giờ thì cậu hãy lui lại đi.” Tô Vũ nói, giọng đanh thép. “Tôi sẽ không để cậu cản đường tôi nữa.”
Người đàn ông nhìn Tô Vũ với vẻ bất ngờ và kính nể. Anh ta biết rằng cậu thanh niên này không phải dạng vừa. Vì vậy, anh ta chỉ biết im lặng và lui lại, nhường đường cho Tô Vũ.
Tô Vũ nhanh chóng tiến về phía trước, hướng đến nơi xảy ra cuộc chiến. Anh cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới đầy rẫy bí ẩn và nguy hiểm. Nhưng anh vẫn kiên quyết tiến lên, quyết không bỏ mặc những người đang cần sự giúp đỡ.
Tô Vũ bước vào cuộc chiến, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi anh phía trước.
Văn cảnh xung quanh Tô Vũ trở nên ảm đạm hơn. Cảnh hỗn loạn xảy ra khắp nơi, những tiếng nổ và tiếng khóc vang lên như một bản hòa tấu đầy đau thương. Tô Vũ nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ người nào có thể giúp đỡ, nhưng mọi thứ đều quá hỗn độn.
Một cái cú phát nổ gần đó khiến Tô Vũ vấp ngã. Khi anh đứng lên, anh nhìn thấy một người phụ nữ bị thương đang cố gắng tìm kiếm con của mình. Cô ta nhảy múa và khóc, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy cô còn tỉnh táo.
Tô Vũ nhanh chóng chạy đến người phụ nữ và cố gắng giúp đỡ cô. Anh nghiêng người phụ nữ lên và bắt đầu kiểm tra vết thương của cô. Trong khi đó, anh nghe thấy tiếng nổ lớn hơn, và anh nhìn thấy một nhóm người đang cố gắng lui về phía sau.
“Đừng để chúng ta bị bắt!” một trong những người đó hét lên. “Chúng ta phải tìm một nơi an toàn!”
Tô Vũ nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ người nào có thể giúp đỡ. Anh nhìn thấy một con đường ngầm gần đó và quyết định rằng đó là nơi an toàn nhất để đưa người phụ nữ bị thương.
“Anh sẽ đưa cô ta đến một nơi an toàn,” Tô Vũ nói với người phụ nữ. “Cô hãy yên tâm.”
Người phụ nữ nhìn Tô Vũ với một giọng nói yếu ớt. “Cảm ơn anh,” cô nói. “Tôi sẽ đưa con tôi đến một nơi an toàn.”
Tô Vũ nhanh chóng đưa người phụ nữ đến con đường ngầm. Khi họ đến nơi, anh nhìn xung quanh và thấy rằng đó là một nơi đủ rộng để chứa được nhiều người. Anh bắt đầu giúp đỡ người phụ nữ bị thương và những người khác đang bị thương.
Khi mọi thứ trở nên ổn định hơn, Tô Vũ bắt đầu xem xét tình hình. Anh nhìn xung quanh và thấy rằng có nhiều người đang bị thương và cần giúp đỡ. Anh quyết định rằng anh sẽ giúp đỡ họ, nhưng anh cũng biết rằng anh cần có một kế hoạch để đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người.
“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn,” Tô Vũ nói với người phụ nữ. “Và chúng ta cần có một kế hoạch để đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người.”
Người phụ nữ nhìn Tô Vũ với một giọng nói yếu ớt. “Tôi biết một người có thể giúp chúng ta,” cô nói. “Một người có thể giúp chúng ta tìm một nơi an toàn.”
Tô Vũ nhìn người phụ nữ với sự tò mò. “Ai vậy?” anh hỏi.
Người phụ nữ nhìn Tô Vũ với một giọng nói yếu ớt. “Một người tên là Linh,” cô nói. “Cô ta là một người có thể giúp chúng ta.”