Trên đỉnh Côn Lôn, những đám mây đen kịt như một lớp vải tang phủ kín bầu trời. Gió lạnh buốt thổi qua, cuốn theo những hạt băng lấp lánh như kim cương.
Tại một ngôi đền cổ kính, Lục Tiêu Băng – Đại Tông Sư của Côn Lôn Tông, đứng trước bức tượng Phật trong trạng thái suy tư sâu xa. Ánh mắt ông lộ vẻ lo lắng và căng thẳng. Bởi vì, chỉ trong vài ngày tới, Ma Hồn của Tổ Sư Côn Lôn sẽ giác tỉnh.
Lục Tiêu Băng thầm nghĩ, gương mặt ông trở nên vô cùng trịnh trọng.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức cường đại vọt lên từ phía Tây, khiến Lục Tiêu Băng giật mình. Ông vội vàng nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của một sinh vật mạnh mẽ đang tiến về phía này.
“Không thể nào… Phải chăng là Tổ Sư Côn Lôn đã giác tỉnh sớm hơn dự kiến?” Lục Tiêu Băng lẩm bẩm, vẻ mặt tái xanh.
Chỉ trong chớp mắt, một bóng đen khổng lồ hiện ra trước mặt ông. Đó là một sinh vật to lớn, với thân hình như một con rồng, nhưng lại có dáng vẻ kỳ dị hơn. Nó có bộ nanh sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu, và một cái đuôi dài quật phạt không ngừng.
“Ngươi là ai? Dám xâm phạm lãnh địa của Côn Lôn Tông?” Lục Tiêu Băng hét lên, một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát từ trong cơ thể ông.
Sinh vật kỳ dị kia lộ ra một nụ cười đầy vẻ khinh thường:
“Ta là Ma Hồn của Tổ Sư Côn Lôn. Ngươi, chẳng qua chỉ là một con kiến so với ta.”
Lục Tiêu Băng kinh hoàng, toàn thân run lên:
“Không thể nào… Tổ Sư Côn Lôn, ngài đã giác tỉnh sớm như vậy sao?”
“Đúng vậy. Ta đã giác tỉnh từ lâu rồi. Và bây giờ, ta sẽ tiêu diệt tất cả những kẻ đứng trong đường của ta!” Ma Hồn gầm lên, một luồng Linh Lực khủng khiếp ập đến.
Lục Tiêu Băng vội vàng triển khai Thần Công, song vẫn bị đẩy lùi lại, máu tươi văng ra từ miệng. Ông biết rằng, trước sức mạnh kinh hoàng của Ma Hồn, mình chẳng khác nào một con kiến.
Lục Tiêu Băng nghiến răng, quyết tâm chiến đấu đến cùng. Ông vung tay, triệu hồi ra hàng trăm Linh Thú và Linh Khí Binh, chuẩn bị đối đầu với Ma Hồn.
Cuộc chiến khốc liệt bắt đầu.
Những Linh Thú và Linh Khí Binh lao vào tấn công Ma Hồn dồn dập, nhưng đều bị nó dễ dàng đánh bật ra. Mỗi một lần va chạm, cả khu vực lại rung chuyển dữ dội, như thể sắp sập đổ.
Lục Tiêu Băng điều khiển các Linh Khí Binh liên tục tấn công, đồng thời tự mình cũng huy động toàn bộ công lực, gia tăng sức mạnh cho họ. Nhưng Ma Hồn vẫn như một tảng đá lớn, chẳng hề bị tổn thương.
“Thật là vô vọng! Ngay cả toàn bộ lực lượng của Côn Lôn Tông cũng không thể ngăn cản được ngươi.” Lục Tiêu Băng thở dốc, vẻ mặt thoáng chút tuyệt vọng.
Ma Hồn cười lớn:
“Đúng như ngươi nói, các ngươi chẳng thể nào ngăn cản ta. Bởi vì, ta là sức mạnh tối thượng, không gì có thể cản đường ta!”
Nó vung nanh, một luồng Linh Lực khổng lồ ập đến, cuốn phăng đi tất cả những gì trên đường đi. Lục Tiêu Băng cùng các Linh Khí Binh bị tạt bay ra, máu tươi văng khắp nơi.
Lục Tiêu Băng nghĩ, cảm giác tuyệt vọng dâng trào.
Nhưng ngay lúc đó, một luồng Linh Lực vô cùng mạnh mẽ bùng phát từ phía Đông, khiến cả Ma Hồn phải dừng lại và nhìn về phương hướng đó.
Một bóng người hiện ra, tản ra một khí tức kinh người. Đó là một thanh niên tóc bạch kim, mắt lạnh như băng. Trên trán anh ta, một ấn tích kỳ lạ hiện lên, toả ra một luồng sáng chói lòa.
“Ngươi… Ngươi là ai?” Ma Hồn hỏi, vẻ mặt thoáng chút kinh ngạc.
Thanh niên tóc bạch kim nhìn thẳng vào Ma Hồn, giọng nói lạnh lùng:
“Ta là Lục Thanh Vân, Đại Tông Sư của Côn Lôn Tông. Và ta sẽ không để ngươi tiêu diệt Côn Lôn Tông.”
Ma Hồn nhìn Lục Thanh Vân với sự kinh ngạc và tò mò. Không ai có thể ngăn cản nó trong nhiều năm, nhưng bây giờ, một thanh niên tóc bạch kim xuất hiện và dám thách thức nó. Ma Hồn cảm thấy một sự tò mò và hứng thú, vì nó đã quá lâu không gặp một đối thủ xứng đáng.
Lục Thanh Vân không hề nhúc nhích, mắt lạnh như băng vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. Ấn tích trên trán anh ta vẫn đang toả ra một luồng sáng chói lòa, tạo ra một không khí kinh người xung quanh. Ma Hồn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm thấy một sự lo lắng.
“Ta sẽ không để ngươi tiêu diệt Côn Lôn Tông,” Lục Thanh Vân lặp lại, giọng nói vẫn lạnh lùng và tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu. Không ai có thể đứng trước nó và dám thách thức như vậy.
“Côn Lôn Tông?” Ma Hồn hỏi, giọng nói vẫn đầy sự khinh thường. “Ta không quan tâm đến Côn Lôn Tông. Ta chỉ muốn tiêu diệt tất cả mọi thứ trên thế giới này.”
Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ không để ngươi làm điều đó,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng.
Không khí xung quanh bắt đầu trở nên căng thẳng, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò về thanh niên tóc bạch kim này. Ai là người này, và tại sao anh ta lại dám thách thức nó như vậy?
Lục Thanh Vân vẫn đứng yên, mắt lạnh như băng vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. Anh ta không hề nhúc nhích, nhưng không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm thấy một sự lo lắng ngày càng tăng.
Đột nhiên, Lục Thanh Vân nói: “Ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Nếu ngươi có thể đánh bại ta, ta sẽ để ngươi tiêu diệt Côn Lôn Tông.” Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại đưa ra một đề nghị như vậy?
“Nhưng nếu ta thua,” Lục Thanh Vân tiếp tục, “thì ngươi sẽ phải rời khỏi thế giới này mãi mãi.” Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám đưa ra một đề nghị như vậy?
Ma Hồn nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao thanh niên tóc bạch kim này lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một đề nghị như vậy? Ma Hồn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm thấy một sự lo lắng ngày càng tăng.
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một đề nghị như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta chấp nhận đề nghị của ngươi.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một đề nghị như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân nói: “Ta sẽ bắt đầu.” Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại nói như vậy? Và tại sao anh ta lại bắt đầu như vậy?
Lục Thanh Vân không hề nhúc nhích, nhưng không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm thấy một sự lo lắng ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một đề nghị như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân đưa tay phải lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại làm như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Lục Thanh Vân không hề nhúc nhích, nhưng không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm thấy một sự lo lắng ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta sẽ không thua.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn đưa tay trái lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Lục Thanh Vân không hề nhúc nhích, nhưng không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm thấy một sự lo lắng ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ, và không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân nói: “Ta sẽ kết thúc cuộc chiến này.” Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Lục Thanh Vân không hề nhúc nhích, nhưng không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn có thể cảm nhận được sức mạnh của Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm thấy một sự lo lắng ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ, và không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta sẽ không thua.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân đưa tay phải lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ, và không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta sẽ kết thúc cuộc chiến này.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân đưa tay trái lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ, và không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta sẽ không thua.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân đưa tay phải lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ, và không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta sẽ kết thúc cuộc chiến này.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân đưa tay trái lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ, và không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta sẽ không thua.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân đưa tay phải lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ, và không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Ma Hồn nói: “Ta sẽ kết thúc cuộc chiến này.” Lục Thanh Vân không hề thay đổi sắc mặt, nhưng mắt anh ta vẫn nhìn thẳng vào Ma Hồn. “Ta sẽ đánh bại ngươi,” anh ta nói, giọng nói vẫn đầy sự tự tin. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Không khí xung quanh vẫn đang trở nên căng thẳng hơn, và cả hai bên đều đang chờ đợi một hành động từ phía đối thủ. Ma Hồn vẫn đang nhìn Lục Thanh Vân, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự tò mò. Tại sao Lục Thanh Vân lại dám thách thức nó như vậy? Và tại sao anh ta lại đưa ra một hành động như vậy?
Đột nhiên, Lục Thanh Vân đưa tay trái lên, và một luồng Linh Lực mạnh mẽ bùng phát. Ma Hồn nhìn anh ta, và nó bắt đầu cảm nhận được một sự khó chịu ngày càng tăng.