Trên đỉnh Thiên Sơn, gió lạnh buốt cắt da thịt. Tuyết phủ trắng xóa, bao phủ cả một vùng núi non hùng vĩ. Giữa cái lạnh cắt da, một bóng người đứng lặng lẽ, ánh mắt long lanh như hai viên ngọc trai.
Đó là Lăng Vũ – vị Đại Tông Sư được mệnh danh là “Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân”. Ông ta đang thâm tư về những biến động sắp xảy ra trên giang hồ. Cái nhìn sắc bén của ông như xuyên thấu tương lai, dự đoán những mưu đồ ngầm kín đang được bày ra.
Bỗng một tiếng động vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng. Lăng Vũ quay lại, chỉ thấy một bóng người lao tới như điện xẹt.
“Lăng Tông Chủ, ngài rốt cuộc là ai?”
Giọng nói vang vọng, lạnh lùng như cắt.
Lăng Vũ nhíu mày, đáp lại:
“Ta chính là Lăng Vũ, Tông Chủ Lăng Môn. Ngươi là ai dám đến đây quấy rầy ta?”
Bóng người kia dừng lại, từ từ bước ra ánh sáng. Đó là một thanh niên tuấn tú, khí chất bất phàm. Anh ta lạnh lùng nói:
“Ta là Hạ Vũ Đế, Tông Chủ Hạ Môn. Ta nghe nói ngài chính là kẻ đang cản đường ta. Vậy hôm nay, ta đến đây để giải quyết mối thù này!”
Lăng Vũ nghe vậy, khẽ mỉm cười:
“Hóa ra ngươi là Hạ Vũ Đế. Ta đã nghe danh ngươi rồi. Vậy thì hãy để ta cùng ngươi giao手 một phen!”
Nói rồi, Lăng Vũ chậm rãi tuốt thanh kiếm bạc ra, ánh sáng lóe lên lung linh.
Hạ Vũ Đế cũng không chần chừ, huy động toàn bộ công lực, vung kiếm về phía Lăng Vũ. Hai thanh kiếm va chạm, tạo thành những tia lửa chói mắt.
Cuộc chiến giữa hai vị Tông Chủ hàng đầu giang hồ diễn ra vô cùng ác liệt. Từng đường kiếm như lưỡi rắn, liên tiếp tấn công, khiến không gian như bị xé toạc.
Lăng Vũ vung kiếm như vũ bão, mỗi một chiêu đều ẩn chứa công pháp bí truyền của Lăng Môn. Hạ Vũ Đế cũng không hề kém cạnh, anh ta điêu luyện vô song, mỗi động tác đều ẩn chứa sự tính toán tinh tế.
Hai bên giằng co, khí thế ngày càng cao涨. Tuyết rơi dày hơn, gió lạnh buốt cắt da thịt. Nhưng họ vẫn không ngừng giao手, quyết không chịu thua.
“Lăng Vũ, ngươi quả nhiên không phải là kẻ dễ chơi. Nhưng ta cũng không phải là đối thủ dễ bị đánh bại!”
Hạ Vũ Đế gầm lên, tăng thêm sức mạnh vào những đường kiếm. Từng đợt sóng năng lượng như muốn xé toạc trời đất.
Lăng Vũ chống đỡ vững vàng, đôi mắt long lanh như hai viên ngọc trai. Ông ta thản nhiên đáp:
“Hạ Vũ Đế, ngươi quả nhiên không phải kẻ tầm thường. Nhưng ta cũng chẳng phải là đối thủ dễ bị đánh bại!”
Nói rồi, Lăng Vũ bất ngờ tăng tốc, vung kiếm như gió táp, liên tiếp tấn công Hạ Vũ Đế.
Hạ Vũ Đế vội vàng né tránh, nhưng vẫn không thể hoàn toàn tránh khỏi những đường kiếm sắc như dao. Trên người anh ta xuất hiện vài vết thương nhỏ.
“Lăng Vũ, ngươi quả là cao thủ. Nhưng ta còn có một chiêu cuối cùng!”
Hạ Vũ Đế hét lên, tập trung toàn bộ công lực vào thanh kiếm. Lưỡi kiếm bắt đầu phát ra những tia sáng chói lòa, như muốn xé toạc cả bầu trời.
Lăng Vũ nhìn thấy vậy, cũng không nản lòng. Ông ta cũng huy động toàn bộ công lực, chuẩn bị ứng phó với chiêu cuối cùng của Hạ Vũ Đế.
Hai thanh kiếm va chạm, tạo thành một vụ nổ kinh hoàng. Tuyết rơi dày hơn, gió lạnh buốt cắt da thịt. Nhưng hai cao thủ vẫn kiên cường đứng vững, quyết không chịu thua.
Cuộc chiến giữa Lăng Vũ và Hạ Vũ Đế ngày càng ác liệt. Hai bên liên tiếp tung ra những chiêu thức mạnh mẽ, khiến không gian như bị xé toạc.
Lăng Vũ vung kiếm như vũ bão, mỗi một chiêu đều ẩn chứa công pháp bí truyền của Lăng Môn. Hạ Vũ Đế cũng không hề kém cạnh, anh ta điêu luyện vô song, mỗi động tác đều ẩn chứa sự tính toán tinh tế.
Hai bên giằng co, khí thế ngày càng cao涨. Tuyết rơi dày hơn, gió lạnh buốt cắt da thịt. Nhưng họ vẫn không ngừng giao手, quyết không chịu thua.
“Lăng Vũ, ngươi quả nhiên không phải là kẻ dễ chơi. Nhưng ta cũng không phải là đối thủ dễ bị đánh bại!”
Hạ Vũ Đế gầm lên, tăng thêm sức mạnh vào những đường kiếm. Từng đợt sóng năng lượng như muốn xé toạc trời đất.
Lăng Vũ chống đỡ vững vàng, đôi mắt long lanh như hai viên ngọc trai. Ông ta thản nhiên đáp:
“Hạ Vũ Đế, ngươi quả nhiên không phải kẻ tầm thường. Nhưng ta cũng chẳng phải là đối thủ dễ bị đánh bại!”
Nói rồi, Lăng Vũ bất ngờ tăng tốc, vung kiếm như gió táp, liên tiếp tấn công Hạ Vũ Đế.
Hạ Vũ Đế vội vàng né tránh, nhưng vẫn không thể hoàn toàn tránh khỏi những đường kiếm sắc như dao. Trên người anh ta xuất hiện vài vết thương nhỏ.
“Lăng Vũ, ngươi quả là cao thủ. Nhưng ta còn có một chiêu cuối cùng!”
Hạ Vũ Đế hét lên, tập trung toàn bộ công lực vào thanh kiếm. Lưỡi kiếm bắt đầu phát ra những tia sáng chói lòa, như muốn xé toạc cả bầu trời.
Lăng Vũ nhìn thấy vậy, cũng không nản lòng. Ông ta cũng huy động toàn bộ công lực, chuẩn bị ứng phó với chiêu cuối cùng của Hạ Vũ Đế.
Hai thanh kiếm va chạm, tạo thành một vụ nổ kinh hoàng. Tuyết rơi dày hơn, gió lạnh buốt cắt da thịt. Nhưng hai cao thủ vẫn kiên cường đứng vững, quyết không chịu thua.
Cuộc chiến giữa Lăng Vũ và Hạ Vũ Đế tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt. Hai bên liên tục tung ra những chiêu thức mạnh mẽ, khiến không gian như sắp bị xé toạc.
Lăng Vũ vung kiếm như cơn lốc, mỗi một chiêu đều chứa đựng công pháp bí truyền của Lăng Môn. Hạ Vũ Đế cũng không hề kém cạnh, anh ta điêu luyện vô song, mỗi động tác đều ẩn chứa sự tính toán tinh tế.
Hai bên giằng co, khí thế ngày càng cao涨. Tuyết rơi dày hơn, gió lạnh buốt cắt da thịt. Nhưng họ vẫn kiên cường đứng vững, quyết không chịu thua.
“Lăng Vũ, ngươi quả là cao thủ vô song. Nhưng ta cũng không phải là kẻ dễ bị đánh bại!”
Hạ Vũ Đế gầm lên, tập trung toàn bộ công lực vào thanh kiếm. Lưỡi kiếm bắt đầu phát ra những tia sáng chói lòa, như muốn xé toạc cả bầu trời.
Lăng Vũ nhìn thấy vậy, cũng không nản lòng. Ông ta cũng huy động toàn bộ công lực, chuẩn bị ứng phó với chiêu cuối cùng của Hạ Vũ Đế.
Hai thanh kiếm va chạm, tạo thành một vụ nổ kinh hoàng. Tuyết rơi dày hơn, gió lạnh buốt cắt da thịt. Nhưng hai cao thủ vẫn kiên cường đứng vững, quyết không chịu thua.
Cuối cùng, sau một hồi giằng co ác liệt, cả hai đều kiệt sức, đồng thời ngã xuống. Họ nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng.
“Lăng Vũ, ngươi quả là cao thủ vô song. Nếu không phải ta gặp được ngươi, e rằng ta đã thống trị giang hồ rồi.”
Hạ Vũ Đế thở hổn hển, nhưng vẫn cố gắng nói.
Lăng Vũ cũng gật đầu, đáp lại:
“Hạ Vũ Đế, ngươi cũng không phải kẻ tầm thường. Nếu không phải ta gặp được ngươi, e rằng ta cũng không thể nào phát huy hết thực lực của mình.”
Hai người nhìn nhau, cười khẽ. Dù cuộc chiến vừa rồi vô cùng ác liệt, nhưng họ vẫn cảm thấy tôn trọng và ngưỡng mộ nhau.
Bỗng nhiên, một đám mây đen kịt bao phủ cả bầu trời. Từ trên cao, một bóng người lạ lùng lơ lửng xuống.
“Lăng Vũ, Hạ Vũ Đế, các ngươi quả là những cao thủ vô song. Nhưng hôm nay, ta đến đây để hủy diệt các ngươi!”
Giọng nói vang vọng, lạnh lùng như cắt.
Lăng Vũ và Hạ Vũ Đế nhìn nhau, trong ánh mắt thoáng hiện sự lo lắng. Họ biết, cuộc chiến sắp tới sẽ không hề đơn giản…
Lăng Vũ và Hạ Vũ Đế nhìn nhau, trong ánh mắt thoáng hiện sự lo lắng. Họ biết, cuộc chiến sắp tới sẽ không hề đơn giản. Người lạ lùng này, rõ ràng đã có những khả năng phi thường. Chỉ với một cái nhìn, đã có thể nhận ra thực lực của hai cao thủ này.
“Tới đây, ta sẽ cho các ngươi thấy được sức mạnh của người mới này!” người lạ lùng vang lên, giọng nói càng lúc càng lớn.
Từ trên cao, một bóng người lạ lùng lơ lửng xuống, và đã có thể thấy rõ được hình dáng của người này. Đó là một người đàn ông cao lớn, có một mái tóc dài và rậm rạp, và đôi mắt lạnh lùng như băng. Người này đang mặc một bộ đồ bộ giáp đen, và trên tay cầm một chiếc kiếm dài và sắc.
Lăng Vũ và Hạ Vũ Đế nhìn nhau, và biết rằng họ cần phải làm gì đó để đối phó với người này. Họ biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ không hề đơn giản, và sẽ cần phải sử dụng tất cả khả năng và kinh nghiệm của mình để có thể chiến thắng.
“Hãy đến đây, người mới này!” Lăng Vũ hô lên, giọng nói lớn và tự tin.
Người lạ lùng nhìn Lăng Vũ và Hạ Vũ Đế, và biết rằng đã đến lúc phải hành động. Người này đã chờ đợi lâu rồi, và bây giờ đã đến lúc phải chứng minh sức mạnh của mình.