Trên đỉnh Thiên Sơn, một luồng khí tức vô cùng cường đại bỗng dưng bộc phát, cuồn cuộn như sóng biển, gào thét vang vọng khắp chốn.
Tại trung tâm của cơn lốc này, một thanh niên tóc đen đứng thẳng lưng, tay nắm chặt một thanh kiếm dài. Thân hình cường tráng, khí thế bức người, ánh mắt lạnh lùng như dao găm.
Đây chính là Tô Hạo, Thánh Kiếm Tông Tông Chủ, người được xưng tụng là Cửu Long Thánh Kiếm.
Trước mặt hắn, một đám ma tộc cường giả vây công ráo riết. Những sinh vật này tản ra khí tức âm trầm, tràn đầy ác ý, nhưng trước uy thế của Tô Hạo, chúng vẫn không dám lộng hành.
“Các ngươi muốn gì?” Tô Hạo lạnh lùng hỏi.
“Tô Hạo, ngươi đã phá hủy nhiều âm mưu của chúng ta. Hôm nay, chúng ta quyết không để ngươi sống sót!” Một tên ma tộc cường giả gầm lên, ánh mắt tràn đầy vẻ điên cuồng.
“Hừ, chỉ là bọn ngươi mà thôi.” Tô Hạo khinh thường nói, “Nếu các ngươi cứ tiếp tục quấy rối, đừng trách ta không khách khí.”
Nghe vậy, bọn ma tộc cường giả tức giận gào thét, hàng loạt kỹ năng lập tức bộc phát, những luồng năng lượng âm u như muốn nuốt chửng cả bầu trời.
Tô Hạo chẳng hề sợ hãi, ngược lại, khí tức trên người hắn bỗng dưng tăng lên gấp bội, khiến không gian như muốn vỡ vụn.
“Cửu Long Thánh Kiếm Hiển Linh!”
Thanh kiếm trong tay Tô Hạo bỗng bộc phát ra một luồng sáng chói lọi, như chín con rồng lửa đang vờn vẫy. Những tia sáng này xé toạc không gian, cuốn phăng mọi thứ xung quanh.
Bọn ma tộc cường giả hoảng hốt tránh né, nhưng vẫn bị thương tích nặng nề. Chúng gào thét, máu tươi phun trào, liên tục bị đẩy lùi.
Tô Hạo vung kiếm liên tục, từng đạo kiếm quang như chớp nhoáng, xuyên thủng hàng loạt ma tộc cường giả. Những kẻ này dù có cố gắng tránh né, vẫn không thể thoát khỏi sự truy sát của Tô Hạo.
Cuộc chiến trở nên vô cùng ác liệt. Những tia sáng lóe lên, tiếng gào thét vang dội, khiến cả Thiên Sơn như muốn sụp đổ.
Tô Hạo vẫn giữ vững thế chủ động, những đường kiếm của hắn như múa vũ điệu, vô cùng uyển chuyển nhưng cũng lưỡng lực vô song. Mỗi một chiêu kiếm đều chứa đựng uy lực khủng khiếp, khiến bọn ma tộc cường giả không dám coi thường.
Cuối cùng, sau một hồi giao tranh ác liệt, Tô Hạo đã đánh bại toàn bộ bọn chúng. Những tên ma tộc cường giả nằm la liệt trên mặt đất, thân thể đầy vết thương chảy máu.
Tô Hạo thu kiếm, thở hổn hển. Tuy đã chiến thắng, nhưng vẫn có vẻ mệt mỏi. Đây quả thực là một trận chiến vô cùng ác liệt.
“Xem ra ta vẫn chưa đạt đến đỉnh phong của Cửu Long Thánh Kiếm. Nếu như lần sau gặp phải những kẻ mạnh hơn, e rằng sẽ rất khó giải quyết.” Tô Hạo nhíu mày, trong lòng có chút lo lắng.
Tuy hắn đã trở thành Tông Chủ Thánh Kiếm Tông, nhưng so với những đại năng trong truyền thuyết, hắn vẫn còn kém xa. Nếu muốn bảo vệ Thánh Kiếm Tông và toàn bộ Cửu州, hắn nhất định phải tiếp tục tu luyện, trở nên mạnh hơn.
Nghĩ đến đây, Tô Hạo lập tức thu thập những tên ma tộc cường giả bị thương nặng, rồi nhachóng rời khỏi đỉnh Thiên Sơn, trở về Thánh Kiếm Tông.
Trên đường về, Tô Hạo không ngừng suy nghĩ, tính toán các kế sách tương lai. Hắn biết rõ, những kẻ muốn hại Thánh Kiếm Tông và Cửu州còn rất nhiều. Nếu không mạnh lên, hắn sẽ không thể bảo vệ được những thứ quan trọng.
Bước vào Thánh Kiếm Tông, Tô Hạo trực tiếp đưa những tên ma tộc cường giả cho các đệ tử chữa trị. Sau đó, hắn lập tức triệu tập toàn bộ các vị trưởng lão, chuẩn bị thảo luận về tình hình hiện tại.
Thánh Kiếm Tông đang đối mặt với mối đe dọa rất lớn. Nếu không có biện pháp xử lý kịp thời, e rằng sẽ rất khó bảo vệ được tông môn cũng như Cửu州.
Tô Hạo nhíu mày suy tư, quyết tâm sẽ làm mọi cách để bảo vệ Thánh Kiếm Tông và Cửu州khỏi sự xâm lược của ma tộc.