Chương 1: Hắc Ám Chi Tâm
Trên bầu trời rộng lớn, những đám mây xám đang di chuyển chậm rãi, như thể đang cố gắng che giấu một bí mật nào đó. Mặt đất khô cằn, những cây cối gầy guộc đang cố gắng tìm kiếm một tia nước để tồn tại. Không khí nặng nề, như thể đang đè nặng lên vai của mọi người.
Trong một ngôi làng nhỏ, nằm ở giữa vùng đất khô cằn này, có một người trẻ tên là Lý Thiên. Anh là một người có tâm hồn trong sáng, luôn mong muốn giúp đỡ người khác. Nhưng cuộc sống của anh không hề dễ dàng, gia đình anh nghèo khó, và anh phải tự mình đi làm để kiếm tiền nuôi sống gia đình.
Một ngày nọ, khi Lý Thiên đang đi trên đường, anh đã bắt gặp một người phụ nữ đang bị tấn công bởi một nhóm kẻ cướp. Anh không ngần ngại, đã chạy đến giúp đỡ người phụ nữ đó. Sau một trận chiến ngắn, anh đã đánh bại những kẻ cướp và giải cứu người phụ nữ.
Người phụ nữ đó đã cảm ơn Lý Thiên và nói với anh rằng, cô là một người có quyền lực lớn, và cô sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ. Lý Thiên không tin vào điều đó, nhưng anh đã đồng ý theo cô.
Họ đã đi đến một nơi bí ẩn, nơi có những tòa tháp cao lớn và những cây cối xanh tươi. Người phụ nữ đã dẫn Lý Thiên đến một tòa tháp lớn, và anh đã thấy một người đàn ông đang ngồi trên đỉnh của tòa tháp đó.
Người đàn ông đó đã nói với Lý Thiên rằng, anh là một người có tiềm năng lớn, và anh sẽ trở thành một người mạnh mẽ nếu anh học hỏi và rèn luyện. Lý Thiên đã đồng ý, và người đàn ông đó đã bắt đầu dạy anh những kỹ thuật và phép thuật.
Lý Thiên đã học hỏi và rèn luyện trong nhiều năm, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ.
Но một ngày nọ, khi Lý Thiên đang đi trên đường, anh đã bắt gặp một người đàn ông đang bị tấn công bởi một nhóm kẻ cướp. Anh không ngần ngại, đã chạy đến giúp đỡ người đàn ông đó. Sau một trận chiến ngắn, anh đã đánh bại những kẻ cướp và giải cứu người đàn ông.
Người đàn ông đó đã cảm ơn Lý Thiên và nói với anh rằng, anh là một người có tâm hồn trong sáng, và anh sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người đàn ông đó đã dẫn anh đến một nơi bí ẩn.
Ở đó, Lý Thiên đã thấy một người phụ nữ đang ngồi trên một chiếc ngai vàng. Người phụ nữ đó đã nói với Lý Thiên rằng, cô là một người có quyền lực lớn, và cô sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người phụ nữ đó đã bắt đầu dạy anh những kỹ thuật và phép thuật.
Lý Thiên đã học hỏi và rèn luyện trong nhiều năm, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ hơn. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ hơn, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ hơn.
Но một ngày nọ, khi Lý Thiên đang đi trên đường, anh đã bắt gặp một người đang bị tấn công bởi một nhóm kẻ cướp. Anh không ngần ngại, đã chạy đến giúp đỡ người đó. Sau một trận chiến ngắn, anh đã đánh bại những kẻ cướp và giải cứu người đó.
Người đó đã cảm ơn Lý Thiên và nói với anh rằng, anh là một người có tâm hồn trong sáng, và anh sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người đó đã dẫn anh đến một nơi bí ẩn.
Ở đó, Lý Thiên đã thấy một người đàn ông đang ngồi trên một chiếc ngai vàng. Người đàn ông đó đã nói với Lý Thiên rằng, anh là một người có quyền lực lớn, và anh sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người đàn ông đó đã bắt đầu dạy anh những kỹ thuật và phép thuật.
Lý Thiên đã học hỏi và rèn luyện trong nhiều năm, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ hơn. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ hơn, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ hơn.
Và như vậy, Lý Thiên đã tiếp tục học hỏi và rèn luyện, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ hơn và hơn. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ hơn, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ hơn.
Một ngày nọ, khi Lý Thiên đang đi trên đường, anh đã bắt gặp một người phụ nữ đang bị tấn công bởi một nhóm kẻ cướp. Anh không ngần ngại, đã chạy đến giúp đỡ người phụ nữ đó. Sau một trận chiến ngắn, anh đã đánh bại những kẻ cướp và giải cứu người phụ nữ.
Người phụ nữ đó đã cảm ơn Lý Thiên và nói với anh rằng, cô là một người có quyền lực lớn, và cô sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người phụ nữ đó đã dẫn anh đến một nơi bí ẩn.
Ở đó, Lý Thiên đã thấy một người đàn ông đang ngồi trên một chiếc ngai vàng. Người đàn ông đó đã nói với Lý Thiên rằng, anh là một người có quyền lực lớn, và anh sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người đàn ông đó đã bắt đầu dạy anh những kỹ thuật và phép thuật.
Lý Thiên đã học hỏi và rèn luyện trong nhiều năm, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ hơn. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ hơn, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ hơn.
Và như vậy, Lý Thiên đã tiếp tục học hỏi và rèn luyện, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ hơn và hơn. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ hơn, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ hơn.
Một ngày nọ, khi Lý Thiên đang đi trên đường, anh đã bắt gặp một người đang bị tấn công bởi một nhóm kẻ cướp. Anh không ngần ngại, đã chạy đến giúp đỡ người đó. Sau một trận chiến ngắn, anh đã đánh bại những kẻ cướp và giải cứu người đó.
Người đó đã cảm ơn Lý Thiên và nói với anh rằng, anh là một người có tâm hồn trong sáng, và anh sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người đó đã dẫn anh đến một nơi bí ẩn.
Ở đó, Lý Thiên đã thấy một người phụ nữ đang ngồi trên một chiếc ngai vàng. Người phụ nữ đó đã nói với Lý Thiên rằng, cô là một người có quyền lực lớn, và cô sẽ giúp anh trở thành một người mạnh mẽ hơn. Lý Thiên đã đồng ý, và người phụ nữ đó đã bắt đầu dạy anh những kỹ thuật và phép thuật.
Lý Thiên đã học hỏi và rèn luyện trong nhiều năm, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ hơn. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ hơn, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ hơn.
Và như vậy, Lý Thiên đã tiếp tục học hỏi và rèn luyện, và anh đã trở thành một người mạnh mẽ hơn và hơn. Anh đã có thể sử dụng những phép thuật mạnh mẽ hơn, và anh đã có thể đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ hơn.
Nhưng sức mạnh càng lớn, bóng tối trong lòng Lý Thiên càng sâu. Mỗi đêm, những giấc mơ kinh hoàng về quá khứ lại quay về ám ảnh anh – hình ảnh người thân ngã xuống, mùi máu tanh nồng, và tiếng cười ma quái của kẻ thù.
Trong căn phòng huấn luyện tối tăm, ngọn nến lung lay chiếu bóng hai người lên tường đá ẩm ướt. Người phụ nữ bí ẩn với đôi mắt như hồ nước đen ngòm tiến lại gần, giọng nói như tiếng gió rít qua khe đá: “Con đã sẵn sàng đón nhận món quà cuối cùng chưa?”
Lý Thiên cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng khát vọng trả thù đã ăn sâu vào tận xương tủy. Anh gật đầu, hai tay nắm chặt thành quả đấm.
Một luồng khí lạnh thấu xương xâm nhập cơ thể, như vô số móng vuốt vô hình cào xé linh hồn. Lý Thiên gào thét trong đau đớn, những đường vân đen như mạng nhện bắt đầu lan ra từ ngực lên cổ. Trong khoảnh khắc mê man, anh thấy rõ bộ mặt thật của người phụ nữ – không phải ân nhân, mà là sứ giả của bóng tối…
Khi tỉnh lại, Lý Thiên nhận ra sức mạnh trong người đã khác. Nó mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cũng đen tối và tàn nhẫn hơn. Mỗi lần vận công, anh nghe thấy tiếng thì thầm đầy ma mị vọng từ sâu thẳm tâm hồn, thúc giục anh từ bỏ nhân tính còn sót lại.
Một đêm không trăng, Lý Thiên đứng trên vách núi nhìn xuống thị trấn nơi kẻ thù của anh đang sinh sống. Ngọn lửa hận thù trong lòng bùng cháy dữ dội, nhưng lần đầu tiên, một câu hỏi lóe lên: liệu trả thù có thực sự là con đường duy nhất?
Bất chợt, một chuỗi tiếng bước chân vội vã phía sau khiến anh giật mình quay lại. Một bóng người thấp thoáng trong màn sương đêm, mang theo mùi máu tươi…
Bóng người tiến lại gần, từng bước in hằn lên lớp sương mỏng như thể in dấu của định mệnh. Lý Thiên không động, tay phải khẽ siết chặt, khí tức cuộn trong kinh mạch như thủy triều dâng, sẵn sàng bùng nổ trong một sát na. Mùi máu tươi ngày càng nồng – không phải máu của kẻ thù, mà là máu của ai đó yếu đuối, đang hấp hối.
Người kia ngã khuỵu xuống cách anh vài bước. Ánh mắt Lý Thiên khựng lại.
Là một đứa trẻ. Không quá mười hai tuổi, quần áo rách rưới, tay ôm chặt ngực, máu thấm qua kẽ ngón tay. Đôi mắt mở to, ngập tràn sợ hãi – nhưng không phải sợ anh. Mà là sợ điều gì đó phía sau.
“Cứu… cứu tôi…” giọng đứa trẻ run rẩy, như thể từng từ đều phải vật lộn mới thoát khỏi cổ họng.
Lý Thiên đứng im. Trong lòng, Hắc Ám Chi Tâm gầm lên. *“Bỏ đi. Nó chẳng liên quan đến ngươi. Nó là gánh nặng. Là yếu đuối.”* Tiếng thì thầm quen thuộc, như rắn bò trong tâm trí, quấn quanh lý trí, bóp nghẹt cảm xúc. Anh từng nghe nó nhiều lần – mỗi khi anh định dừng tay trước một mạng người, mỗi khi lòng anh còn sót lại chút ánh sáng. Nhưng lần này, âm thanh ấy sắc lẻm hơn. Nó không còn dụ dỗ. Nó ra lệnh.
Anh bước tới – nhưng không phải để đỡ đứa trẻ dậy. Chân dừng cách nó một bước. Mắt lạnh như băng.
“Ngươi từ đâu đến?” giọng anh khàn, như bị ma quỷ nuốt chửng nửa linh hồn.
“Thôn… Thôn Nguyệt Ảnh… họ đến… đốt làng… giết hết… chỉ còn tôi…” đứa trẻ nghẹn ngào, máu trào ra khóe môi. “Họ nói… tìm một người… có dấu đen trên ngực… như anh…”
Lý Thiên khựng lại.
Dấu đen.
Trái tim anh – nơi Hắc Ám Chi Tâm đang đập – bỗng dưng co thắt.
Không phải vì đau. Mà vì… nhớ.
Một hình ảnh lóe lên: ngôi nhà tranh giữa rừng trúc, một người phụ nữ ôm anh lúc còn nhỏ, khóc nức nở khi dấu đen lần đầu hiện lên trên ngực đứa con trai. *“Con không phải quái vật… con là con của mẹ…”* Rồi lửa. Tiếng hét. Những bóng đen mặc áo choàng đen, tay cầm kiếm ánh tím. Và một đứa trẻ – chính anh – chạy trốn trong mưa, tay ôm ngực, máu và nước mưa hòa lẫn.
Thôn Nguyệt Ảnh… là quê anh.
Hơi thở Lý Thiên trở nên nặng nề. Anh nhìn đứa trẻ – khuôn mặt lem luốc, nhưng ánh mắt giống hệt đứa bé ngày xưa anh từng là. Một cơn đau âm ỉ trỗi dậy trong ngực – không phải từ Hắc Ám Chi Tâm. Mà từ ký ức. Từ trái tim còn sót lại chút ấm.
“Họ… là ai?” anh hỏi, giọng thấp, như thể sợ đánh thức điều gì.
“Người của… Thánh Điện Ngự Hồn…” đứa trẻ thều thào. “Họ nói… anh là mối nguy… phải diệt trừ… trước khi trái tim hoàn toàn thức tỉnh…”
Lý Thiên cười – một tiếng cười không chút cảm xúc, vang lên trong đêm như tiếng quạ kêu.
Thánh Điện Ngự Hồn. Kẻ đã giết mẹ anh. Đốt làng anh. Đuổi anh vào bóng tối suốt mười tám năm.
Và giờ đây, họ quay lại – không phải để giết anh. Mà để… ngăn anh trở thành thứ mà chính họ đã tạo ra.
Hắc Ám Chi Tâm gầm thét. *“Giết nó! Nó sẽ dẫn họ đến ngươi! Ngươi không cần ký ức! Không cần quá khứ! Ngươi chỉ cần sức mạnh – và thù hận!”*
Anh giơ tay. Khí đen cuộn quanh ngón tay, như rễ cây sống, bò lên cổ đứa trẻ. Chỉ cần một cái siết – và mọi mối nguy sẽ chấm dứt.
Nhưng rồi anh nhìn vào đôi mắt đứa bé.
Một đôi mắt không oán hận. Không sợ hãi anh. Mà sợ mất hy vọng.
Và lần đầu tiên, Lý Thiên do dự.
Khí đen rung lên, như bị xé toạc từ bên trong. Anh quỳ xuống – không phải vì yếu – mà vì một sức nặng lớn hơn cả ngàn lần đòn đánh: ký ức. Trách nhiệm. Và một câu hỏi mà anh đã chôn vùi suốt bao năm:
*Liệu anh đang truy lùng kẻ thù… hay đang trở thành kẻ thù mà chính anh từng căm ghét nhất?*
Đứa trẻ thều thào: “Anh… có thể cứu chúng tôi… không?”
Lý Thiên không trả lời.
Anh chỉ nhẹ nhàng cởi áo choàng, phủ lên người đứa trẻ. Dấu đen trên ngực anh phát sáng yếu ớt – không phải màu tím hắc ám như mọi lần. Mà là một tia đỏ – như máu tươi còn ấm.
Màn sương đêm cuộn lại. Gió ngừng thổi.
Và từ sâu trong bóng tối, hàng chục đôi mắt màu tím bắt đầu lóe lên, bao quanh vách núi. Thánh Điện Ngự Hồn đã tới.
Nhưng Lý Thiên không quay lại.
Anh bế đứa trẻ lên, bước về phía rìa vực – nơi có một con đường mòn dẫn xuống thung lũng tối tăm.
“Nếu ta là quái vật,” anh thì thầm, giọng như dao cắt qua đêm, “thì ta sẽ là quái vật mà chúng phải sợ.”
Khí đen bùng lên sau lưng anh, không còn ngoan ngoãn nghe lệnh. Mà như một sinh vật sống – gầm thét, giãy giụa, phản kháng chính chủ nhân của nó.
Vì lần đầu tiên, Lý Thiên không để nó dẫn đường.
Anh tự chọn con đường của mình.
Dù có phải đánh đổi bằng linh hồn.
Đường mòn dẫn xuống thung lũng tối tăm dần dần biến mất khỏi tầm mắt khi Lý Thiên bước đi. Không gian xung quanh như bị nhấn chìm trong một màu đen sâu thẳm, chỉ có tiếng bước chân và tiếng tim đập vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng. Anh vẫn giữ đứa trẻ trong vòng tay, mỗi bước đi đều cẩn thận để không làm nó thức giấc. Trong bóng tối, những tiếng động nhỏ nhất cũng trở nên rõ ràng, và Lý Thiên có thể cảm nhận được sự theo dõi của Thánh Điện Ngự Hồn từ đằng xa.
Khí đen trên lưng anh vẫn tiếp tục gầm gừ, như một con thú hung dữ bị xích ngược. Nó muốn phản kháng, muốn thoát khỏi sự kiểm soát của Lý Thiên, nhưng anh vẫn kiên quyết dẫn dắt nó theo con đường mình đã chọn. Mỗi bước đi, anh cảm nhận được sức mạnh của khí đen đang dần suy yếu, như thể nó đang chống lại ý chí của anh. Mồ hôi bắt đầu chảy trên trán anh, nhưng anh không ngừng lại. Anh biết rằng nếu dừng lại, mọi thứ có thể sẽ chấm dứt tại đây.
Thung lũng ngày càng sâu, không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt. Lý Thiên có thể cảm nhận được hơi thở lạnh từ những tảng đá xung quanh, và đôi khi, anh nghe thấy tiếng rít lên của gió qua khe đá. Đó là một âm thanh kỳ lạ, gần như muốn nói với anh điều gì đó, nhưng anh không để tâm. Mục tiêu của anh chỉ là tìm đến nơi mà không ai có thể tìm thấy.
Đi được một lát, anh终于 cảm nhận được một luồng khí lạ từ phía trước. Đó là một loại khí息 mà anh chưa từng gặp trước đây, giống như sự kết hợp giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và cái chết. Anh dừng lại, nhẹ nhàng nhìn xuống đứa trẻ trong vòng tay mình. Đứa trẻ vẫn đang ngủ yên, như không hề biết đến những gì đang diễn ra xung quanh.
Lý Thiên hít một hơi sâu, tập trung mọi cảm giác vào luồng khí đó. Anh có thể cảm nhận được rằng, đó là một loại sức mạnh cổ xưa, một thứ gì đó đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước. Nó mạnh mẽ đến mức có thể làm cho khí đen trên lưng anh phải run rẩy sợ hãi. Nhưng anh không để mình bị ảnh hưởng, anh tiếp tục bước đi, hướng về phía nguồn khí đó.
Càng đến gần, anh càng cảm nhận được rằng, nguồn khí này đang dẫn dắt anh đến một nơi bí ẩn, một nơi có thể giữ được bí mật mà anh đang tìm kiếm. Mặc dù không biết ahead sẽ gặp những gì, nhưng anh đã quyết định. Anh sẽ theo đuổi con đường này, dù cho nó có dẫn đến tận cùng của địa ngục.
Cuối cùng, anh đến được một tảng đá lớn, che khuất tầm nhìn. Khi anh bước qua nó, một cảnh tượng làm cho anh phải dừng lại. Trước mặt anh là một cánh cổng đá khổng lồ, với những họa tiết kỳ lạ được刻 vào bề mặt. Cánh cổng đang phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, như một lời mời gọi. Dù cho đó có thể là một cái bẫy, nhưng Lý Thiên không còn lựa chọn nào khác. Anh đã đi đến đây, và anh phải tiếp tục.
Với một hơi thở sâu, anh bước qua cánh cổng. Ngay lập tức, không gian xung quanh anh thay đổi hoàn toàn. Anh cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ đang bao quanh mình, như thể anh đang đứng ở trung tâm của một vụ nổ năng lượng. Mọi thứ trở nên sáng sủa, và anh có thể nhìn thấy những điều mà trước đây anh không thể nhìn thấy.
Trong giây lát, anh cảm thấy bản thân đang bay lên không trung, và tầm nhìn của anh được mở rộng ra vô cùng. Anh có thể nhìn thấy cả thế giới này, từ những ngọn núi cao đến những đại dương sâu thẳm. Mọi thứ đều kết nối với nhau, và anh cảm nhận được một thứ sức mạnh tuyệt vời đang chảy qua người mình.
Nhưng điều này không kéo dài lâu. Sức mạnh đó đột nhiên biến mất, và anh cảm thấy mình đang rơi xuống mặt đất. Anh kịp thời dùng tay đỡ mình, và khi anh nhìn lên, anh thấy một người phụ nữ đang đứng trước mặt mình. Cô có mái tóc đen dài, và đôi mắt màu tím giống như những vì sao trong đêm. Cô mặc một chiếc áo choàng trắng, và trên người cô có những dấu hiệu của một sức mạnh lớn lao.
“Cậu đã đến đây,” cô nói, giọng như nhạc du dương. “Tôi đã chờ đợi cậu rất lâu rồi.”
Lý Thiên nhìn cô, không nói một lời. Anh vẫn giữ đứa trẻ trong vòng tay, và anh có thể cảm nhận được rằng, đây là người mà anh cần gặp. Cô là chìa khóa để giải đáp mọi bí ẩn, và để tìm ra sự thật về quá khứ của anh.
“Cậu muốn gì?” cô hỏi tiếp, khi anh vẫn im lặng.
Lý Thiên từ từ cúi đầu, như một cử chỉ tôn trọng. “Tôi muốn biết sự thật,” anh nói. “Về tôi, về đứa trẻ này, và về sức mạnh mà tôi đang sở hữu.”
Cô phụ nữ mỉm cười, và trong mắt cô có một tia sáng kỳ lạ. “Sự thật không phải là thứ mà cậu có thể dễ dàng chấp nhận được,” cô nói. “Nhưng nếu cậu vẫn muốn biết, thì tôi sẽ cho cậu xem.”
Với một động tác nhẹ nhàng, cô phụ nữ giơ tay lên, và không gian xung quanh anh bắt đầu thay đổi một lần nữa. Những hình ảnh từ quá khứ bắt đầu hiện ra, như một bộ phim được chiếu lại. Lý Thiên nhìn thấy những điều mà anh chưa từng biết, về nguồn gốc của sức mạnh khí đen, về bí mật của đứa trẻ, và về số phận mà anh phải đối mặt.
Mỗi một hình ảnh đều như một đòn chí mạng, đánh vào tâm trí của anh. Anh cảm thấy đau đớn, sợ hãi, và bối rối. Nhưng anh không thể dừng lại, vì anh phải biết sự thật. Anh phải hiểu được tại sao mình lại như vậy, và làm thế nào để thoát khỏi số phận này.
Khi những hình ảnh biến mất, Lý Thiên cảm thấy như mình đã già đi hàng chục năm. Anh ta đã biết được mọi thứ, và anh ta hiểu được tại sao mình lại phải đi đến đây. Nhưng anh ta cũng biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có nhiều thử thách, nhiều nguy hiểm, và anh ta phải tự mình đối mặt với tất cả.
“Cảm ơn,” anh nói, giọng đầy cảm xúc. “Giờ thì tôi hiểu rồi.”
Cô phụ nữ mỉm cười một lần nữa. “Cậu đã sẵn sàng để tiếp nhận số phận của mình chưa?” cô hỏi.
Lý Thiên nhìn xuống đứa trẻ trong vòng tay mình, và anh cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong người mình. Anh biết rằng, anh không còn là người mà anh từng là nữa. Anh đã thay đổi, và anh đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ điều gì.
“Tôi đã sẵn sàng,” anh nói, giọng chắc chắn.
Và khi anh nói những lời đó, không gian xung quanh anh lại thay đổi một lần nữa. Cánh cổng đá khổng lồ bắt đầu sáng lên, và một luồng ánh sáng mạnh mẽ chiếu ra. Lý Thiên cảm thấy mình đang bị kéo vào trong ánh sáng đó, và anh biết rằng, cuộc hành trình của anh mới thật sự bắt đầu.
Lý Thiên bước qua cánh cổng đá khổng lồ, cảm nhận luồng khí lạ bao quanh mình. Cô phụ nữ với mái tóc đen và đôi mắt tím đang chờ đợi. “Cậu muốn biết sự thật về mình và đứa trẻ phải không?” cô hỏi. Lý Thiên gật đầu, trong tim đầy hỗn loạn. Cô phụ nữ mỉm cười, giơ tay và không gian biến đổi, hiện ra những hình ảnh từ quá khứ. Lý Thiên nhìn thấy nguồn gốc của sức mạnh khí đen, bí mật của đứa trẻ và số phận của mình. Mỗi hình ảnh như đòn chí mạng, nhưng anh vẫn tiếp tục. “Cậu đã hiểu rồi,” cô nói. “Cậu đã sẵn sàng để tiếp nhận số phận chưa?” Lý Thiên nắm chặt đứa trẻ, cảm nhận sức mạnh trỗi dậy. “Tôi đã sẵn sàng,” anh quả quyết. Cánh cổng sáng lên, ánh sáng mạnh mẽ kéo anh vào, bắt đầu cuộc hành trình mới.