Chương 2: Thức Tỉnh Chân Ý
Mưa rơi lất phất, những hạt nước lạnh buốt rơi xuống trên những cánh hoa tàn rũ rượi. Dưới tán cây cổ thụ, Diệp Lương Vũ quỳ gối, tay siết chặt lấy chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước.
Vừa nãy, cậu đã trải qua một cuộc chiến đấu vô cùng khốc liệt với Thái Cực Tông Tông chủ Trương Vô Kỵ. Mặc dù cuối cùng cậu đã đánh bại hắn, nhưng thể lực và tinh thần của cậu cũng kiệt sức. Cái giá phải trả quá lớn, cậu không thể tiếp tục lên đường ngay lập tức được.
Trong lòng Diệp Lương Vũ, một sự hoài nghi âm ỉ đang dần lớn lên. Cái gọi là “Chân Ý” mà Trương Vô Kỵ nói, liệu có thực sự tồn tại? Và nếu như nó thực sự tồn tại, thì con đường tu luyện của cậu suốt nhiều năm qua, liệu có đúng đắn hay không?
Những suy nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu cậu, khiến cậu cảm thấy vô cùng bất an. Cậu cần phải tìm ra câu trả lời, nhưng lại không biết phải làm thế nào.
Trong lúc Diệp Lương Vũ đang chìm đắm trong suy tư, bỗng một bóng người hiện ra trước mặt cậu. Đó là một vị lão giả, toát ra một khí chất uy nghiêm và bao la như trời đất.
“Tên nhóc, ngươi đã trải qua một trận chiến đấu vô cùng ác liệt. Nhưng ta thấy ngươi vẫn còn chưa thể thức tỉnh Chân Ý của mình. Vì vậy, ta sẽ chỉ dạy ngươi một pháp môn tu luyện đặc biệt, giúp ngươi thức tỉnh Chân Ý.”
Diệp Lương Vũ ngẩng đầu lên, nhìn vào gương mặt nghiêm nghị của vị lão giả. Cậu có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Vị lão giả hài lòng gật đầu, rồi khẽ vung tay. Một luồng năng lượng bao phủ lấy Diệp Lương Vũ, khiến cậu cảm thấy toàn thân như bị đốt cháy.
Diệp Lương Vũ cắn chặt răng, cố gắng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng. Cậu cảm nhận được sự vận động của khí huyết trong cơ thể mình, như thể một dòng sông ngầm đang dâng trào. Từng tế bào, từng cơ quan đều như được kích hoạt, trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Bỗng nhiên, một luồng sáng chói lòa bùng lên trong tâm thức của Diệp Lương Vũ. Cậu như bừng tỉnh từ một giấc mơ dài, nhìn thấy rõ ràng mọi thứ xung quanh. Mọi sự vật, mọi hiện tượng đều trở nên trong suốt, như thể cái nhìn của cậu đã được mở rộng ra, có thể thấu thị được bản chất sâu xa của vạn vật.
Diệp Lương Vũ kinh ngạc nhìn quanh, cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong bản thân. Cậu như đang ở trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà trước đây cậu chưa từng biết đến.
Vị lão giả nhìn cậu, khẽ mỉm cười: “Tên nhóc, ngươi đã thức tỉnh Chân Ý. Từ nay về sau, con đường tu luyện của ngươi sẽ không còn gian nan như trước nữa.”
Diệp Lương Vũ cảm thấy như mình đang ở trong một giấc mơ. Nhưng rồi cậu lại nhận ra rằng, đây là một sự thật. Cái gọi là “Chân Ý” mà Trương Vô Kỵ đã nói, cuối cùng cũng đã hiện ra trước mắt cậu.
Cảm nhận được sức mạnh mới mẻ trong người, Diệp Lương Vũ cảm thấy như mình đang được tái sinh. Cậu biết rằng, từ nay về sau, con đường tu luyện của cậu sẽ không còn gian nan như trước nữa.
Vị lão giả lại tiếp tục nói: “Tên nhóc, ta biết ngươi đang muốn tìm ra câu trả lời cho những vấn đề đang vướng bận trong lòng. Vì vậy, ta sẽ chỉ dạy cho ngươi một pháp môn tu luyện đặc biệt, giúp ngươi tiến gần hơn đến Chân Ý.”
Diệp Lương Vũ lắng nghe, cảm thấy vô cùng háo hức. Cậu biết rằng, những gì vị lão giả sắp chỉ dạy cho cậu, sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong con đường tu luyện của mình.
Vị lão giả khẽ mỉm cười, rồi bắt đầu giảng giải về pháp môn tu luyện đặc biệt này. Diệp Lương Vũ chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Cậu biết rằng, đây là cơ hội vàng để cậu có thể tiến gần hơn đến Chân Ý – con đường tu luyện mà cậu đã theo đuổi suốt nhiều năm qua.