Cỡ chữ:
Màu nền:

Hồn Phách Trăm Năm Luyện Tập: Cuộc Chiến Sinh Tử Trên Đỉnh Núi Thiêng

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 21:03 24/03/2026 Lượt đọc: 6107

Gió mùa thu lạnh lẽo thổi qua những tàn lá vàng rơi rụng, cuốn theo một làn hơi lạnh buốt tâm can. Trên đỉnh núi Vân Mộng, Tần Vũ Hạo đứng lặng lẽ, ánh mắt dõi về phía chân trời xa.

Đã trăm năm trôi qua kể từ ngày hắn giương cao Thần Kiếm, chém đứt tung thiên địa, thách thức cả Thượng Đế. Trải qua bao nhiêu cuộc chiến ác liệt, bao nhiêu đau thương mất mát, hắn vẫn kiên trì tập luyện, không ngừng nâng cao thực lực bản thân.

Nhưng giờ đây, hắn cảm thấy như mình vẫn chưa đủ mạnh. Thượng Đế vẫn còn đó, vẫn coi thường sự tồn tại của hắn. Những kẻ thù cường đại vẫn rình rập, chờ đợi cơ hội để tiêu diệt hắn.

Tần Vũ Hạo siết chặt nắm tay, trong lòng dâng lên một quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không bao giờ buông tha, sẽ không bao giờ chịu khuất phục. Hắn sẽ tiếp tục luyện tập, vượt qua mọi giới hạn, trở thành một Đại Năng vĩ đại nhất từng xuất hiện trong lịch sử.

“Lại có kẻ dám quấy rầy ta.”

Hắn vung tay, Thần Kiếm Vạn Năng hiện ra trong tay, tỏa ra một luồng sát khí kinh người. Chỉ một cái vung tay, vô số tia chớp điện lfire lóe lên, những tảng đá khổng lồ trên núi bị chẻ đôi, vỡ nát.

Một bóng người xuất hiện giữa không trung, phóng như tia chớp về phía Tần Vũ Hạo. Đó là một thanh niên áo trắng, sở hữu một cặp mắt lạnh lùng đến rùng mình.

“Tần Vũ Hạo, ta đã tìm được ngươi!”

Thanh niên áo trắng gầm lên, hai tay chụp về phía Tần Vũ Hạo, một luồng khí tức sát thủ cuồn cuộn tuôn ra.

Tần Vũ Hạo nhếch môi, hất Thần Kiếm lên, đón đỡ những cú tấn công dồn dập của đối phương.

“Ngươi là ai? Dám đến quấy rầy ta?”

Thanh niên áo trắng vung tay, hàng trăm thanh kiếm bằng băng lóe sáng, phóng về phía Tần Vũ Hạo như một cơn mưa tên.

Tần Vũ Hạo hít một hơi sâu, Thần Kiếm trong tay xoay vần như một cơn lốc, chém ngang, chém dọc, chém tan tành hàng trăm thanh kiếm băng.

“Ngươi tưởng có thể dùng trò này để hạ gục ta sao?”

Tần Vũ Hạo gằn giọng, Thần Kiếm trong tay chém ra, tạo thành một luồng sóng xung kích khổng lồ, đẩy lui toàn bộ những thanh kiếm băng.

Thanh niên áo trắng sững người, không ngờ Tần Vũ Hạo lại có thể dễ dàng phá vỡ kĩ thuật của hắn. Hắn lùi lại vài bước, rồi lại lao tới, hai tay nắm chặt, tạo thành một quả cầu khí lớn như ngọn núi, ầm ầm hướng về phía Tần Vũ Hạo.

Tần Vũ Hạo nhếch môi, vung Thần Kiếm lên cao, tạo thành một luồng sóng xung kích khổng lồ, đối đầu với quả cầu khí kia.

Hai luồng năng lượng khổng lồ va chạm vào nhau, tạo nên một vụ nổ kinh hoàng, cuốn phăng đi toàn bộ những tảng đá trên đỉnh núi. Không khí bị xé rách, những tia chớp lóe lên dữ dội.

Thanh niên áo trắng bị đẩy lùi, máu tươi túa ra từ khắp người. Nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, giữ vững thế đứng.

“Không tệ, ngươi đúng là một kẻ đáng gờm.”

Tần Vũ Hạo cười lạnh, Thần Kiếm trong tay lại vung lên, tạo thành một luồng sóng xung kích khác, ép buộc thanh niên áo trắng phải lui về phía sau.

“Nhưng ta vẫn chưa toàn lực!”

Thanh niên áo trắng biết rằng mình đã gặp phải một đối thủ quá sức, nhưng hắn vẫn không chịu buông tha. Hắn lại tập trung toàn bộ năng lượng, tạo thành một quả cầu khí lớn hơn lần trước, ầm ầm lao về phía Tần Vũ Hạo.

Tần Vũ Hạo nhếch môi, Thần Kiếm trong tay lại vung lên, một luồng sóng xung kích khổng lồ đối đầu với quả cầu khí kia. Hai luồng năng lượng va chạm vào nhau, tạo nên một vụ nổ kinh hoàng, cuốn phăng đi toàn bộ những tảng đá trên đỉnh núi.

Sau khi khói bụi tan đi, Tần Vũ Hạo vẫn đứng vững, nhưng thanh niên áo trắng thì ngã quỵ xuống, máu tươi chảy ra ướt đẫm cả người.

“Thật không ngờ, ngươi lại mạnh đến vậy.”

Thanh niên áo trắng thều thào, trong mắt hiện lên vẻ kinh sợ và tôn kính.

Tần Vũ Hạo nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng.

“Ngươi là ai? Vì sao lại đến quấy rầy ta?”

Thanh niên áo trắng cười khẩy.

“Ta là Tử Vong Thần Tướng, Thượng Đế sai ta đến tiêu diệt ngươi. Ngươi đã trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với Thiên Đạo.”

Tần Vũ Hạo nghe vậy, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

“Thượng Đế hả? Thật là một thứ đáng khinh. Ngươi về mà nói với hắn, ta Tần Vũ Hạo sẽ không bao giờ khuất phục Thiên Đạo của hắn!”

Hắn vung Thần Kiếm lên, một luồng sóng xung kích khổng lồ lại ập về phía Tử Vong Thần Tướng.

Tử Vong Thần Tướng biết mình không thể chống đỡ thêm nữa, liền vội vàng mở ra một khe không gian, biến mất vào đó.

“Tần Vũ Hạo, ta sẽ quay lại. Khi đó, ngươi sẽ phải trả giá vì sự ngạo mạn của mình!”

Lời cảnh cáo vừa dứt, khe không gian đóng lại, Tử Vong Thần Tướng biến mất khỏi tầm mắt.

Tần Vũ Hạo nhìn theo bóng dáng của Tử Vong Thần Tướng, trong mắt tràn đầy sát ý.

“Hừ, ta sẽ chờ ngươi. Đến lúc đó, ta sẽ dùng Thần Kiếm này chém nát ngươi cùng Thiên Đạo của Thượng Đế!”

Hắn siết chặt Thần Kiếm trong tay, quyết tâm trong lòng càng thêm sắt đá.

<Chương kết thúc.

Huyền Huyễn Luyện Đan Võ Thuật