Không gian vỡ vụn như thủy tinh nứt vỡ dưới ánh trăng máu.
Một đạo thân ảnh rớt thẳng từ tầng trời vỡ nát xuống, thân thể cháy đen, máu tươi nhỏ giọt từng giọt một giữa không trung, nhuộm đỏ luồng khí âm hàn cuộn xoáy. Y phục rách nát bay phần phật như những lá cờ tang. Từng mảnh xương vỡ văng ra khỏi cơ thể, lại bị một luồng lực kỳ dị kéo về, cưỡng ép nối lại.
Chân hắn chạm đất — không phải đất đá bình thường.
Mà là một mặt sàn bằng xương người, xếp chồng lên nhau thành từng lớp, từng lớp như gạch men lạnh lẽo, phát ra âm thanh “lạch cạch” mỗi khi dẫm lên. Xương cốt nơi đây không phải của một loài, không phải của một thời đại. Có cái to lớn như cột đình, có cái mảnh mai như ngọc trai đen, tất cả đều bị nghiền ép, nén chặt, tạo thành một mặt đất sống — thở, rung động, thỉnh thoảng co thắt như cơ bắp.
Trên bầu trời không có mặt trời.
Chỉ có một vầng trăng màu máu treo lơ lửng, không di chuyển, không mọc, không lặn. Ánh sáng đỏ rực rọi xuống, làm nổi bật từng khe nứt trên mặt đất xương, từng hốc mắt trống rỗng của những chiếc sọ bị chôn vùi. Xa xa, những ngọn tháp cao vút mọc lên từ lòng đất, xây bằng đầu lâu và gân tơ ma quỷ, đỉnh tháp cắm những thanh kiếm gãy, trên mỗi lưỡi kiếm là một linh hồn đang rên rỉ, bị xiên sống giữa không trung.
Đây là Huyết Ngục.
Nơi trừng phạt vĩnh hằng của chư thiên.
Nơi thần linh cũng phải quỳ gối.
Thân ảnh nằm sấp trên mặt đất xương chậm rãi cử động. Một bàn tay run rẩy chống xuống. Ngón tay cắm sâu vào khe hở giữa hai cái sọ, máu từ đầu ngón chảy ra, nhỏ xuống, thấm vào xương — lập tức, một tiếng rên rỉ vang lên từ lòng đất.
— Có người sống.
— Có huyết nhục chưa tan.
— Có linh hồn chưa bị giam cầm.
Hàng ngàn tiếng thì thầm vang lên từ khắp nơi, như từ trong xương, từ trong gió, từ trong cả hơi thở của chính hắn.
Người kia khẽ ngẩng đầu.
Một khuôn mặt nứt nẻ, máu me bê bết, nhưng đôi mắt… vẫn còn sáng.
Sáng như sao băng cuối cùng giữa đêm trường vĩnh cửu.
“Ta… sống lại rồi à?”
Giọng nói khàn đặc, như bị nghiền nát trong lò luyện hồn.
Nhưng trong đôi mắt ấy — không có kinh hoàng, không có sợ hãi.
Chỉ có một tia lửa… lạnh lẽo, tàn bạo, và đầy toan tính.
Hắn nhớ.
Nhớ tất cả.
Nhớ khoảnh khắc mình bị năm vị chí tôn vây giết giữa Thiên Đình Phá Diệt.
Nhớ thanh kiếm chí tôn “Thiên Đạo Tuyệt Luân” đâm xuyên tim, găm thẳng vào đan điền, nghiền nát nguyên thần.
Nhớ tiếng cười điên cuồng của vị Đế Quân từng gọi hắn là huynh đệ.
“Lăng Hư Tử, ngươi dám phản thiên đạo? Dám đoạt vận mệnh chư thiên? Hôm nay, ta sẽ hủy ngươi vạn lần, hồn phi phách tán!”
Hắn cười.
Trong ký ức, hắn vẫn cười.
Dù máu chảy thành sông, dù linh hồn bị xé toạc.
Vì hắn biết — hắn sẽ sống lại.
Chỉ cần một tia hồn phách còn sót lại… thì Lăng Hư Tử, người từng chém ngã ba mươi sáu vị thần minh trong một đêm, sẽ trở về.
Và giờ… hắn đã trở lại.
Trong chính nơi được gọi là vĩnh hằng tuyệt diệt.
Hắn từ từ đứng dậy, gân cốt kêu răng rắc, từng đoạn xương nối lại, thịt tái sinh, máu ngừng rỉ. Cơ thể này không còn là thân xác tiên đế, mà là một thể xác mới — được rèn từ máu và xương của Huyết Ngục, được nuôi dưỡng bởi oán khí ngàn vạn kiếp.
Hắn cảm nhận được lực lượng — không phải lực lượng cũ, mà là một thứ gì đó… nguyên thủy hơn. Sâu thẳm hơn. Như máu chảy trong mạch đất, như tiếng thét bị chôn vùi từ thuở hồng hoang.
“Huyết Ngục… ngươi đã nuốt ta. Nhưng ngươi không biết — ta mới là kẻ sẽ ăn tươi ngươi.”
Hắn khẽ nói, giọng nhỏ như thì thầm, nhưng cả không gian rung lên.
Từ trong bóng tối, một bóng hình chậm rãi hiện ra.
Cao chín trượng, thân hình bằng xương đen, đầu là một chiếc mặt nạ không mặt, trên tay cầm một cái roi dài bằng gân thần linh, quấn quanh là những linh hồn đang kêu gào.
“Người sống… dám nói chuyện với Huyết Ngục?”
Âm thanh vang lên không từ miệng, mà từ chính không khí — như hàng vạn người cùng thì thầm một câu.
Lăng Hư Tử không đáp.
Chỉ chậm rãi nâng tay phải lên, ngón tay trỏ chĩa về phía bóng hình khổng lồ.
“Ngươi là Ngục Thủ thứ nhất. Còn sống sót trong ba ngàn năm qua vì không đủ tư cách bị ta giết.”
Giọng hắn lạnh như băng.
“Nhưng hôm nay… ta cần một con dao thử lửa.”
Người khổng lồ không giận.
Chỉ cười — dù không có miệng.
Roi gân thần linh vung lên, không gian nứt ra theo quỹ đạo, tạo thành một khe hở đen ngòm, như miệng của một con quái vật.
Lực lượng áp xuống — đủ ép vỡ nguyên anh của một đại năng cấp chín.
Nhưng Lăng Hư Tử không nhúc nhích.
Chỉ ánh mắt… lóe lên một tia đỏ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Rồi — roi gân thần linh đột ngột đứt làm đôi.
Không phải bị chém.
Mà là… tự vỡ tan thành tro.
Người khổng lồ giật lùi nửa bước.
“Ngươi… không thể…”
“Ta không thể gì?” Lăng Hư Tử bước một bước lên trước. “Không thể sống lại? Không thể giết ngươi? Hay… không thể phá vỡ Huyết Ngục?”
Mỗi bước chân hắn đi, mặt đất xương rung lên. Những cái sọ nứt vỡ, linh hồn bên trong bắn ra như tên, nhưng chưa kịp bay xa đã bị một luồng khí đỏ hút ngược vào lòng bàn tay hắn.
“Huyết Ngục dùng oán khí nuôi ngươi. Nhưng ta…” hắn khép bàn tay lại, máu từ các linh hồn nhỏ giọt xuống, “ta dùng oán khí… để nuốt chính ngươi.”
Người khổng lồ gào thét, hai tay giơ cao, toàn bộ mặt đất xương bắt đầu sôi lên. Hàng vạn cái sọ bật dậy, hóa thành những bóng ma, lao tới như bão tố.
Lăng Hư Tử đứng yên.
Chỉ há mồm — hít vào.
Một luồng hút khủng khiếp bùng nổ.
Hàng ngàn linh hồn bị hút vào miệng hắn, không gian co rút, mặt đất nứt toác. Những sọ người vỡ tan như thủy tinh, máu đen phun lên thành từng cột.
Người khổng lồ giơ tay, muốn niệm chú.
Nhưng Lăng Hư Tử đã xuất hiện ngay trước mặt hắn — không phải bằng tốc độ, mà là… không gian bị hắn xé toạc, bước thẳng qua khe hở.
Ngón tay trỏ chạm vào ngực người khổng lồ.
— Một tiếng nổ nhỏ.
Ngực hắn nổ tung.
Không phải nát ra.
Mà là… tan thành bụi máu.
Người khổng lồ ngã xuống, thân hình vỡ từng mảnh, nhưng vẫn gào thét: “Ngươi không thể thoát! Huyết Ngục là vĩnh hằng! Ngay cả chí tôn cũng không thể phá!”
Lăng Hư Tử cúi xuống, nhặt một mảnh xương còn nóng từ ngực đối phương.
“Ta không cần phá Huyết Ngục.”
Hắn đưa mảnh xương lên miệng, cắn nát.
“Ta sẽ… làm chủ nó.”
Mảnh xương tan trong máu, một luồng khí đen cuộn vào cơ thể hắn. Cơ bắp phồng lên, da thịt chuyển sang màu xám tro, mắt đỏ như than hồng.
Hắn cảm nhận được mạch máu của Huyết Ngục — từng dòng chảy ngầm dưới lòng đất, từng cung điện xương bị chôn vùi, từng linh hồn bị giam cầm hàng vạn năm.
Và… một tiếng thì thầm từ sâu thẳm nhất.
— Có người… đang gọi hắn.
Không phải kêu cứu.
Mà là… thách thức.
Lăng Hư Tử ngẩng đầu nhìn trăng máu.
“Còn sống… thì gặp lại.”
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân để lại dấu chân bằng máu, nhưng máu đó không thấm vào đất — mà bò lên, hóa thành những con rết nhỏ bằng xương, bò theo hắn như quân lính.
Phía trước, một cánh cổng khổng lồ hiện ra.
Cao ngàn trượng, làm bằng xương sống của một sinh vật cổ xưa, hai cánh cửa khắc đầy phù chú tử vong. Trên đỉnh cổng, treo một cái đầu lâu — mắt vẫn mở, nhìn chằm chằm vào hắn.
“Lăng Hư Tử… ngươi dám trở lại?”
Giọng nói vang lên từ cái đầu lâu.
“Ba ngàn năm trước, ngươi bị ta vùi dưới tầng mười tám. Hôm nay, ngươi chỉ là một hồn ma bò ra từ khe nứt.”
Lăng Hư Tử dừng lại.
Nhìn lên cái đầu lâu.
Rồi… cười.
“Tử Ảnh, ngươi vẫn thích nói nhảm như xưa.”
Hắn giơ tay phải lên, năm ngón tay khép lại thành nắm đấm.
“Nhưng ta quên… ngươi đã mất miệng từ khi ta cắt đầu ngươi xuống rồi.”
Cánh tay hắn giơ cao.
Không gian bắt đầu vặn vẹo.
Một vòng tròn đỏ hiện ra sau lưng hắn — như một mặt trời máu, nhưng lại quay ngược chiều, phát ra tiếng gầm như vạn con dã thú bị hành hình.
“Đây là… Thiên Nghịch Luân?”
Cái đầu lâu run rẩy.
“Không thể! Nó đã bị Thiên Đạo phong ấn!”
“Thiên Đạo?” Lăng Hư Tử cười khẽ. “Thiên Đạo đã giết ta. Nhưng ta sống lại. Vậy… ta chính là Thiên Đạo mới.”
Vòng tròn đỏ xoay nhanh hơn.
Áp lực bùng nổ.
Cánh cổng bằng xương bắt đầu nứt vỡ từ giữa.
Từng mảnh vỡ bay ra, nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị hút vào vòng tròn phía sau hắn — như bị nuốt chửng.
Cái đầu lâu gào thét: “Ngươi sẽ không thoát! Huyết Ngục sẽ nuốt hồn ngươi! Ngay cả thần cũng không thể sống sót qua tầng mười chín!”
Lăng Hư Tử bước tới.
Một bước.
Hai bước.
Cánh cổng vỡ tan.
Bên trong — là một vực sâu không đáy, nơi có hàng vạn sợi xích ma quỷ treo lơ lửng, mỗi sợi cột một linh hồn đang rên rỉ. Giữa vực, một ngai vàng bằng xương người đặt trên một tảng đá máu — và trên ngai… là một bóng người.
Người đó mặc áo choàng đen, mặt che bởi một tấm màn máu, tay phải cầm một cây trượng đầu lâu, tay trái đặt trên đầu một con rắn ba đầu đang liếm máu.
“Cuối cùng… ngươi cũng đến.”
Giọng nói trầm, như từ tận đáy địa ngục.
“Ta đã chờ ba ngàn năm… để giết ngươi lần thứ hai.”
Lăng Hư Tử dừng lại giữa không trung, đứng trên một bậc thang vô hình bằng khí huyết.
“Tử Vong Chi Vương… ngươi vẫn còn sống à?”
Hắn cười khẽ.
“Ta tưởng ngươi đã chết khi ta đốt sạch cung điện Hắc Nguyệt.”
“Chết?” Bóng người trên ngai cười. “Ta là hiện thân của Huyết Ngục. Ngươi không thể giết ta. Ngươi chỉ có thể… thay thế ta.”
Lăng Hư Tử im lặng.
Nhìn xuống vực sâu.
Nhìn lên ngai vàng.
Rồi… khẽ nói.
“Vậy thì… ta thay thế.”
Không gian bỗng dưng im lặng.
Không gió.
Không tiếng rên.
Không cả tiếng tim đập.
Chỉ có hai con người — một đứng giữa vực, một ngồi trên ngai — nhìn nhau qua ba ngàn năm thù hận.
Tử Vong Chi Vương chậm rãi đứng dậy.
Cây trượng chạm xuống.
Một tiếng nổ vang vọng.
Vực sâu rung chuyển, hàng ngàn sợi xích bật dậy, hóa thành những con rắn khổng lồ, lao tới cắn xé Lăng Hư Tử.
Con rắn ba đầu gầm lên, phun ra ba luồng khí: một là băng hàn tử vong, một là lửa oán niệm, một là gió tan xác.
Lăng Hư Tử không tránh.
Chỉ giơ tay phải lên.
Thiên Nghịch Luân sau lưng xoay ngược.
Mọi thứ… dừng lại.
Rắn đông cứng giữa không trung.
Lửa tắt ngúm.
Gió tan thành bụi.
“Ngươi quên một điều,” Lăng Hư Tử bước từng bước lên không trung, như dẫm trên bậc thang vô hình. “Ba ngàn năm trước, ta thua vì còn nương tay. Vì còn tin vào nghĩa khí. Vì còn nghĩ đến ân tình.”
Hắn đến trước mặt Tử Vong Chi Vương.
“Nhưng giờ… ta không còn gì để mất.”
Tay phải hắn chộp lấy cổ người kia.
Không gian vỡ.
Ngai vàng nứt.
Vực sâu sụp.
“Ngươi không thể —” Tử Vong Chi Vương gào lên.
“Ta có thể.”
Lăng Hư Tử nghiến răng.
“Vì ta đã chết một lần. Và sống lại… chính là để hủy diệt vĩnh hằng.”
Cổ tay hắn xoắn mạnh.
— Một tiếng rắc.
Đầu Tử Vong Chi Vương bị xoắn ngược 180 độ.
Thân thể hắn run rẩy, máu phun thành trận mưa đỏ.
Nhưng không chết.
Chỉ cười.
“Ngươi… không thể giết ta. Ta là Huyết Ngục…”
“Đúng.”
Lăng Hư Tử buông tay.
Người kia ngã xuống ngai.
“Nhưng ta có thể… chiếm lấy ngươi.”
Hắn giơ tay phải lên, Thiên Nghịch Luân bắn ra một luồng sáng đỏ, xuyên thẳng vào ngực Tử Vong Chi Vương.
Một cơn động đất khủng khiếp bùng nổ.
Toàn bộ Huyết Ngục rung chuyển.
Xương nứt.
Máu phun.
Linh hồn bay tán loạn.
Lăng Hư Tử quỳ xuống, hai tay chắp trước ngực, máu từ mắt, mũi, miệng chảy ra.
Nhưng hắn vẫn cười.
Vì hắn cảm nhận được — mạch máu của Huyết Ngục đang nối với hắn.
Từng dòng oán khí, từng mảnh ký ức tử vong, từng cung điện bị chôn vùi — tất cả đang chảy vào người hắn.
Hắn không phải đang giết Huyết Ngục.
Hắn đang… hóa thân thành Huyết Ngục.
Trên bầu trời, trăng máu bỗng dưng vỡ làm đôi.
Một tiếng thét vang vọng từ tận cùng vũ trụ.
— Thiên Đạo… đã cảm nhận được.
Lăng Hư Tử từ từ đứng dậy.
Ánh mắt đỏ như máu.
Da thịt chuyển sang màu đen bóng.
Hai sừng xương mọc lên từ thái dương.
Hắn nhìn lên trời.
“Ta đã trở lại. Các ngươi… chuẩn bị đi.”
Dưới chân hắn, mặt đất xương bắt đầu di chuyển, như sống dậy, như cúi đầu.
Huyết Ngục — đã có chủ mới.
Và chủ mới này… sẽ dùng nó để phá vỡ thiên hạ.
Đầu óc đang quay cuồng, cảm giác máu trong người sôi sục dữ dội. Thị lực của hắn đã vượt xa con người bình thường, có thể nhìn rõ từng chi tiết nhỏ nhất trong bóng tối. Da thịt trên người dần biến thành màu đen bóng, cảm giác mỗi một inch da đều đang thức tỉnh một sức mạnh tiềm tàng.
Hai sừng xương nhọn hoắt mọc lên từ thái dương, đau nhức kinh hoàng, nhưng hắn không hề kêu khóc. Đau đớn dường như là thứ gia vị giúp hắn nhận thức rõ hơn về sự tồn tại của chính mình. Mỗi một vết nứt trên mặt đất, mỗi một tiếng rít gào từ sâu trong lòng đất đều như đang hát mừng cho sự trở lại của hắn.
Lăng Hư Tử cúi xuống, đặt tay lên mặt đất. Dưới bàn tay của hắn, những mảnh xương tán lạc bắt đầu di chuyển, tự động xếp lại thành hình hài của một chiếc ngai vàng. Mỗi một mảnh xương đều gắn kết chặt chẽ, như được một bàn tay vô hình điều khiển. Ngai vàng dần dần hiện hình, to lớn và hung ác, phản chiếu ánh trăng máu trên bầu trời.
Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống ngai vàng vừa được tái tạo. Ngai vàng giống như một phần của cơ thể hắn, mỗi một động tác đều nhịp nhàng như được lập trình sẵn. Lăng Hư Tử nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh từ Huyết Ngục đang đổ vào người mình như dòng suối mát. Sức mạnh này không giống với bất cứ thứ gì hắn từng cảm nhận trước đây, nó như một loại chất lỏng đặc sánh, len lỏi vào từng tế bào, thay đổi cấu trúc cơ bản của cơ thể.
Khi hắn mở mắt lại, bầu trời đã tối sầm. Những đám mây u ám tụ tập lại, như đang chờ đợi một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra. Lăng Hư Tử biết rằng, chỉ cần một suy nghĩ của mình, tất cả mọi thứ có thể bị hủy diệt. Sức mạnh này lớn đến mức hắn phải tự nhắc nhở mình phải kiềm chế, nếu không sẽ hủy diệt cả chính mình.
Hắn đứng dậy, ngai vàng biến mất tan biến trong không khí. Lăng Hư Tử biết rằng mình đã sẵn sàng. Huyết Ngục đã thức tỉnh, và bây giờ là lúc để hắn lấy lại những gì đã mất. Bầu trời máu vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về số phận不可 tránh của hắn.
Lăng Hư Tử bước đi, mỗi bước đi đều tạo ra một vết nứt trên mặt đất. Đất đai rung chuyển như đang sợ hãi trước sức mạnh khủng khiếp của hắn. Mỗi một bước chân đều như một lời tuyên chiến với trời đất. Hắn không biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng hắn biết một điều, không ai có thể đứng trước mặt hắn được nữa.
Trong đầu óc của hắn, một tiếng cười man rợ vang lên. Huyết Ngục đã thức tỉnh, và bây giờ là lúc để thế giới này phải đối mặt với sự恐怖 thực sự. Lăng Hư Tử không cần biết mình là ai, mình từ đâu đến, chỉ cần biết rằng mình là chúa tể của sự hủy diệt, là vị thần của bóng tối. Và bây giờ, hắn đã sẵn sàng để bắt đầu một cuộc chinh phạt mới.
Không có gì có thể ngăn cản hắn được nữa. Huyết Ngục đã có chủ mới, và chủ mới này sẽ không để bất cứ điều gì cản trở mình. Lăng Hư Tử bước tiếp, mỗi bước đi đều như một lời nguyền rủa dành cho thế giới này. Hắn biết rằng, chỉ cần một suy nghĩ, tất cả mọi thứ có thể biến thành tro bụi. Nhưng hắn sẽ không làm như vậy, ít nhất là bây giờ. Hắn muốn tận hưởng cảm giác của sự thống trị, của sự恐怖 trong mắt kẻ thù.
Và rồi, hắn biến mất trong bóng tối, để lại sau lưng một mặt đất đầy vết nứt và một bầu trời máu vẫn còn in dấu sự xuất hiện của hắn. Lăng Hư Tử đã trở lại, và lần này, không ai có thể dừng lại được hắn.
Lăng Hư Tử bước đi, mỗi bước đi đều tạo ra một vết nứt trên mặt đất. Đất đai rung chuyển như đang sợ hãi trước sức mạnh khủng khiếp của hắn. Mỗi một bước chân đều như một lời tuyên chiến với trời đất. Hắn không biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng hắn biết một điều, không ai có thể đứng trước mặt hắn được nữa.
Trong đầu óc của hắn, một tiếng cười man rợ vang lên. Huyết Ngục đã thức tỉnh, và bây giờ là lúc để thế giới này phải đối mặt với sự恐怖 thực sự. Lăng Hư Tử không cần biết mình là ai, mình từ đâu đến, chỉ cần biết rằng mình là chúa tể của sự hủy diệt, là vị thần của bóng tối. Và bây giờ, hắn đã sẵn sàng để bắt đầu một cuộc chinh phạt mới.
Không có gì có thể ngăn cản hắn được nữa. Huyết Ngục đã có chủ mới, và chủ mới này sẽ không để bất cứ điều gì cản trở mình. Lăng Hư Tử bước tiếp, mỗi bước đi đều như một lời nguyền rủa dành cho thế giới này. Hắn biết rằng, chỉ cần một suy nghĩ, tất cả mọi thứ có thể biến thành tro bụi. Nhưng hắn sẽ không làm như vậy, ít nhất là bây giờ. Hắn muốn tận hưởng cảm giác của sự thống trị, của sự恐怖 trong mắt kẻ thù.
Và rồi, hắn biến mất trong bóng tối, để lại sau lưng một mặt đất đầy vết nứt và một bầu trời máu vẫn còn in dấu sự xuất hiện của hắn. Lăng Hư Tử đã trở lại, và lần này, không ai có thể dừng lại được hắn.