Bóng hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời thành sắc cam ấm áp. Trên con đường nhỏ dẫn về phía Bắc, một bóng người lặng lẽ bước đi, bước chân vững vàng, sức lực dồi dào.
Đó là Vạn Tiêu, vị Đại Thần Khởi Điểm của Đại Thần Tông, người vừa trải qua một hành trình dài đăng đẳng để tìm về cội nguồn của mình. Sau bao năm lưu lạc, cuối cùng anh cũng đã tìm thấy được đường về với gia tộc thế gia của mình.
Những ký ức mơ hồ về tuổi thơ, về cha mẹ và những người thân yêu dần dần hiện rõ trong tâm trí Vạn Tiêu. Anh nhớ rõ từng nét mặt, từng tiếng cười của họ, nhớ rõ những ngày tháng bình yên ấm áp ở trong gia tộc.
Nhưng rồi tất cả đều bị xáo trộn, bị đảo lộn khi những thế lực bí ẩn từ trong bóng tối đã lén lút hạ độc thủ với gia tộc của anh. Vạn Tiêu nhớ rõ cảnh tượng kinh hoàng ấy, nhớ rõ những tiếng khóc, tiếng thét và mùi máu tanh nồng nặc.
Từ đó, anh đã phải rời xa gia tộc, lang thang khắp nơi, luyện võ, tích lũy thực lực để một ngày trở về trả thù và phục hưng gia tộc. Và giờ đây, khi đã trở thành một Đại Thần, Vạn Tiêu cuối cùng cũng đã tìm được đường về.
Những ngọn đồi xanh ngắt hiện ra trước mắt, những ngôi nhà cổ kính với kiến trúc độc đáo đã quen thuộc in sâu trong trí nhớ của Vạn Tiêu. Anh đẩy cánh cổng lớn và bước vào, cảm giác như thời gian đã dừng lại, mọi thứ vẫn y nguyên như những gì anh nhớ.
Những người hầu quen thuộc vội vàng chạy ra, nhìn anh với vẻ mặt ngỡ ngàng, không thể tin nổi vào mắt mình. Họ rối rít chào đón, nhanh chóng báo tin cho các trưởng lão trong gia tộc.
Không lâu sau, một đoàn người lớn tuổi từ trong dinh thự bước ra, dẫn đầu là một vị lão gia tộc trưởng với gương mặt nghiêm nghị. Vạn Tiêu cung kính cúi chào:
“Tổ phụ, con đã về.”
Lão gia tộc trưởng nhìn chăm chú vào Vạn Tiêu, ánh mắt dần dần ấm áp lên:
“Tiêu nhi, lão gia thật mừng khi được gặp lại con. Mọi người, nhanh chóng dọn tiệc để đón mừng Tiêu nhi về!”
Những người trong gia tộc vui mừng hớn hở, nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị. Vạn Tiêu thầm cảm ơn ông nội, đây quả thực là một sự đón tiếp ấm áp, khiến anh cảm thấy như đang trở về với gia đình thân yêu của mình.
Nhưng sự bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Không lâu sau, một đám người lạ mặt từ bốn phương ập đến, vây quanh cả gia tộc Vạn gia.
Vạn Tiêu nhíu mày, cảm giác có điều bất ổn. Ông nội cũng nhíu mày, quát lên:
“Các ngươi là ai? Dám xâm phạm lãnh địa của gia tộc Vạn gia chúng ta?”
Một tên đầu sỏ bước ra, cười lạnh:
“Vạn lão gia, chúng ta đến đây để thu hồi những gì mà gia tộc các ngươi đã ăn cắp của chúng ta.”
Vạn Tiêu khẽ nheo mắt, cảm giác như mình đã nghe qua những lời này ở đâu đó. Nhưng trước mắt, anh chỉ muốn bảo vệ gia tộc khỏi những kẻ xâm phạm này.
Ông nội Vạn Tiêu cau mày, quát lớn:
“Các ngươi nói những lời vô nghĩa gì vậy? Gia tộc chúng ta chưa bao giờ động đến của cải của người khác cả!”
Tên đầu sỏ kia cười nhạt:
“Vạn lão gia, chẳng lẽ ông đã quên mất những gì mà gia tộc các ông đã làm sao? Chúng tôi đến đây để đòi lại những thứ mà các ông đã ăn cắp của chúng tôi.”
Vạn Tiêu cảm thấy sự căng thẳng đang dâng lên, anh lên tiếng:
“Các ngươi nói những điều gì vậy? Gia tộc chúng ta chưa bao giờ làm những chuyện như vậy cả!”
Tên đầu sỏ nhìn Vạn Tiêu, cười nhạt:
“A, ra đây là Vạn Tiêu, con trai của Vạn Chí Tôn. Thì ra ông lão này đã trở về rồi. Được, vậy thì chúng tôi sẽ giải quyết với cả gia tộc các ngươi luôn!”
Nói rồi, hắn ra hiệu cho đám thuộc hạ. Trong nháy mắt, những tên côn đồ lao vào, tấn công gia tộc Vạn gia dữ dội.
Vạn Tiêu nhíu mày, lập tức bước ra đứng trước gia tộc, bảo vệ họ khỏi những kẻ xâm lược. Anh lạnh lùng nói:
“Các ngươi dám xâm phạm gia tộc của ta, hẳn là muốn chết sớm.”
Nói rồi, Vạn Tiêu hùng dũng xông vào trận chiến, quyết tâm bảo vệ gia tộc khỏi những kẻ xâm lược này.
Tên đầu sỏ cười lạnh:
“Vạn Tiêu, ngươi tưởng rằng với thực lực của ngươi có thể ngăn cản chúng ta sao? Chúng ta đến đây với mục đích thu hồi những gì mà gia tộc các ngươi đã ăn cắp, không ai có thể ngăn cản được!”
Vạn Tiêu nhíu mày:
“Các ngươi nói những điều vô nghĩa gì vậy? Gia tộc chúng ta chưa bao giờ làm những chuyện như vậy cả!”
Tên đầu sỏ cười nhạt:
“Thật vô dụng, ngươi chẳng biết gì cả. Gia tộc các ngươi đã ăn cắp của chúng ta những thứ vô giá, giờ chúng ta đến đòi lại!”
Vạn Tiêu cau mày, anh không hiểu những lời này của tên kia có ý nghĩa gì. Nhưng trước mắt, anh chỉ muốn bảo vệ gia tộc khỏi những kẻ xâm lược này.
Anh lạnh lùng nói:
“Dù các ngươi nói gì, ta cũng sẽ không để các ngươi làm hại gia tộc của ta!”
Nói rồi, Vạn Tiêu lập tức phát động một loạt những chiêu thức mạnh mẽ, gây ra những đợt sóng năng lượng kinh hoàng, khiến bầu không khí như bị vỡ nát.
Những tên côn đồ kia hoảng hốt, vội vã tránh né. Tên đầu sỏ cũng phải lùi lại, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc:
“Không ngờ Vạn Tiêu lại mạnh đến vậy. Xem ra chúng ta phải dùng tới tất cả sức mạnh mới có thể đối phó với ngươi.”
Nói rồi, hắn ra hiệu cho thuộc hạ, cùng nhau tập trung toàn lực tấn công Vạn Tiêu. Cuộc chiến bùng nổ dữ dội, hai bên giao tranh ác liệt, khiến cả khu vực như chao đảo.
Vạn Tiêu vận dụng tất cả kinh nghiệm và thực lực của mình, quyết tâm bảo vệ gia tộc khỏi bọn chúng. Những đòn tấn công của địch thủ liên tiếp ập đến, nhưng anh vẫn kiên định đứng vững, không hề lùi bước.
Cuộc chiến kéo dài ngấp nghé, hai bên đều bộc lộ ra toàn bộ sức mạnh. Nhưng cuối cùng, Vạn Tiêu vẫn giành được thắng lợi, đẩy lui bọn xâm lược.
Tên đầu sỏ thất bại, gục xuống đất, nhìn Vạn Tiêu với vẻ kinh hoàng:
“Không thể nào… Làm sao ngươi lại mạnh đến vậy?!”
Vạn Tiêu nhìn hắn lạnh lùng:
“Ta đã nói rồi, các ngươi dám xâm phạm gia tộc của ta, hẳn là muốn chết sớm.”
Nói rồi, anh lạnh lùng hạ quyết định với bọn chúng. Cuộc chiến kết thúc trong sự kinh hoàng của bọn xâm lược.
Gia tộc Vạn gia đã được Vạn Tiêu bảo vệ an toàn. Ông nội Vạn Tiêu nhìn anh với vẻ tự hào và vui mừng:
“Tiêu nhi, con đã trở về rồi. Gia tộc chúng ta lại được sum họp như xưa.”
Vạn Tiêu gật đầu, trên mặt hiện lên nụ cười ấm áp. Cuối cùng, anh cũng đã tìm được con đường về với gia tộc thân yêu của mình.
Trong sảnh đường rộng lớn của Vạn gia, hương trà thơm ngát lan tỏa hòa cùng tiếng cười nói rôm rả. Vạn Tiêu ngồi bên chiếc bàn gỗ đàn hương, ngón tay khẽ vuốt ve miệng chén sứ, ánh mắt phức tạp nhìn những khuôn mặt thân thuộc mà xa lạ.
“Tiêu nhi, năm đó…” lão gia chủ Vạn Thương Hải giọng trầm xuống, vết chân chim khẽ co duỗi, “ông đã tưởng ngươi… tưởng ngươi đã…”
Vạn Tiêu khẽ nâng tay lên ngăn ông nói tiếp, giọng điềm tĩnh như mặt hồ thu: “Chuyện cũ không cần nhắc lại. Chỉ là gặp được cơ duyên, tu luyện vài năm ở ngoại giới.”
Một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi đột nhiên xông tới, hai mắt sáng rực: “Đường ca! Người vừa dùng là Vạn Cổ Trấn Thiên quyết đệ cửu thức phải không? Trong tộc đã thất truyền hơn trăm năm rồi!”
Ánh mắt Vạn Tiêu chợt lóe lên, khóe miệng khẽ nhếch: “Không ngờ trong tộc còn có người nhận ra chiêu thức này.”
Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân vội vã vang lên. Một lão giả tóc bạc phơ mặc áo xám hớt hải chạy vào, giọng run rẩy: “Bẩm lão gia, phía đông thành xuất hiện khí tức của Huyết Vân tông! Dường như… dường như có cao thủ cấp Trưởng lão!”
Tách trà trong tay Vạn Tiêu khẽ rung lên, làn nước nóng bắn lên không tạo thành một đóa sen hư ảo. Anh từ từ đặt chén trà xuống, đứng dậy, áo bào vô phong tự động.
“Lại đến nữa sao?” giọng nói của anh lạnh như băng, “Vậy thì để bọn họ mãi mãi lưu lại nơi này.”
Khi Vạn Tiêu bước ra khỏi phòng trà, không gian xung quanh đột nhiên trở nên yên ắng. Người dân trong thành phố như bị đóng băng trong thời gian ngắn đó. Chỉ có một vài tiếng bước chân vội vã từ phía đông thành vọng lên, theo sau là tiếng hét của lão giả tóc bạc phơ.
“Vạn Tiêu! Lão gia, hãy cẩn thận!” lão giả hét lên.
Vạn Tiêu không ngần ngại, anh đã biết rằng Huyết Vân tông không đến đây để chơi đùa. Anh đã chứng kiến nhiều lần họ sử dụng chiêu thức “hư ảo”, một kỹ thuật khiến người khác không thể xác định được vị trí của họ.
Nhưng Vạn Tiêu cũng biết rằng anh không thể chiến đấu một mình. Anh cần sự hỗ trợ của một người có thể giúp anh đối phó với Huyết Vân tông. Đó là lý do anh đã quyết định tìm kiếm sự giúp đỡ của một người có thể cung cấp cho anh thông tin cần thiết.
Anh đã nghĩ đến một người, một người mà anh đã quen biết từ lâu, người có thể cung cấp cho anh thông tin về Huyết Vân tông và giúp anh tìm ra cách để đối phó với họ. Đó là người mà anh đã từng giúp đỡ trước đây, người mà anh đã tin tưởng và tôn trọng.
Vạn Tiêu đã quyết định tìm kiếm người đó, người mà anh tin rằng có thể giúp anh giải quyết tình huống này. Anh biết rằng anh không có nhiều thời gian, Huyết Vân tông có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, và anh cần phải tìm ra cách để đối phó với họ trước khi họ gây ra thiệt hại cho thành phố.