Trên đỉnh núi Thiên Sơn, gió lạnh tràn về từ tận chân trời. Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây. Ánh dương lấp lánh trên những tảng băng trắng xóa, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ, đến nỗi khiến kẻ phàm phu cũng phải sững sờ.
Trong không gian tĩnh mịch ấy, một bóng người bất chợt hiện ra, đứng giữa tuyết trắng. Đó là một thanh niên tuấn tú, dáng vẻ uy nghiêm như một vị thánh. Ánh mắt hắn lạnh lùng, lạnh đến độ khiến tuyết rơi như đóng băng.
“Thôn Thiên Chi Chủ, cuối cùng cũng đã tìm ra ngươi.”
Giọng nói trầm trầm vang lên, như một tiếng sấm xé toạc bầu không gian tĩnh mịch.
Thanh niên kia chậm rãi quay lại, đôi mắt sáng ngời như những viên kim cương. Trên khuôn mặt tuấn tú, không một chút biểu cảm.
“Ngươi là ai?”
Giọng nói vang lên, lạnh như băng.
“Ta là Lý Thiên Vũ, Đại Tông Sư của Thiên Vũ Tông. Ngươi, Thôn Thiên Chi Chủ, đã gây ra quá nhiều rắc rối cho Thiên Vũ Tông chúng ta.”
Lý Thiên Vũ từ tốn nói, ánh mắt lạnh như băng dán chặt vào thanh niên kia.
“Vậy sao? Tông Sư của Thiên Vũ Tông à, ngươi tìm ta có việc gì?”
Thanh niên kia nhếch môi cười nhạt, chẳng tỏ ra một chút sợ hãi.
“Ngươi đã cùng với Tà Đạo liên thủ, gây ra bao nhiêu rối loạn cho Trung Nguyên. Thiên Vũ Tông chúng ta không thể dung tha ngươi nữa.”
Lý Thiên Vũ cất giọng nghiêm nghị.
“Liên thủ với Tà Đạo? Ngươi nói cái gì vậy?”
Thanh niên kia nhíu mày, vẻ mặt thoáng chút bất ngờ.
“Đừng giả vờ ngu ngốc! Ngươi cùng với Tà Ma Tông đã gây ra bao nhiêu tội ác, khiến Trung Nguyên rơi vào hỗn loạn. Thiên Vũ Tông chúng ta quyết không thể tha thứ!”
Lý Thiên Vũ giận dữ gầm lên, Chân Nguyên cuồn cuộn như sóng thần.
“Tà Ma Tông? Ngươi nhầm rồi.”
Thanh niên kia lạnh lùng đáp, ánh mắt như tia chớp.
“Nhầm à? Ngươi còn dám chối?”
Lý Thiên Vũ gằn giọng, sắc mặt âm trầm.
“Tà Ma Tông chưa bao giờ liên minh với ta. Những tội ác ngươi nói, ta hoàn toàn không biết.”
Thanh niên kia nhíu mày, giọng điệu vẫn lạnh băng như trước.
“Ngươi còn dám chối? Thôn Thiên Chi Chủ, ta không tin ngươi!”
Lý Thiên Vũ gầm lên, Chân Nguyên cuồn cuộn như sóng thần.
“Nếu ngươi không tin, cứ tự mình đến mà xem.”
Thanh niên kia nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lấp lánh vẻ khinh thường.
“Được lắm, ta sẽ tự mình đến xem ngươi có dám chối hay không!”
Lý Thiên Vũ gầm lên, Chân Nguyên bộc phát mạnh mẽ, cuồn cuộn như sóng thần. Hắn giơ tay lên, một luồng Chân Nguyên như lưỡi dao sắc bén bắn thẳng về phía thanh niên kia.
Thanh niên kia vẫn đứng yên bất động, không hề có ý tránh né. Ánh mắt lạnh lùng, như thể đang chờ đợi Lý Thiên Vũ ra tay.
Luồng Chân Nguyên như lưỡi dao sắc bén va vào người thanh niên, nhưng chẳng gây ra một tổn thương nào. Thay vào đó, nó bị một lực vô hình đẩy lùi, tạo nên một vụ nổ lớn.
Tuyết phủ tung lên, cuồng phong gào thét. Lý Thiên Vũ bị choáng váng, lùi lại vài bước.
“Cái gì?”
Hắn kinh ngạc nhìn thanh niên kia, không thể tin vào mắt mình.
Thanh niên kia vẫn đứng yên bất động, không hề có một vết thương. Trên mặt hắn, vẫn là vẻ lạnh lùng như băng.
“Ngươi… ngươi là ai?”
Lý Thiên Vũ kinh hoàng hỏi.
“Ta là Thôn Thiên Chi Chủ.”
Thanh niên kia chậm rãi đáp, giọng điệu vẫn lạnh băng như trước.
“Không thể nào… Không thể nào…”
Lý Thiên Vũ lắp bắp, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến.
“Ngươi đã thấy rồi đấy. Ta hoàn toàn không biết những tội ác mà ngươi nói. Nếu ngươi vẫn không tin, cứ tự mình đến mà xem.”
Thanh niên kia nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lấp lánh vẻ khinh thường.
Lý Thiên Vũ nhìn chằm chằm vào thanh niên kia, sợ hãi và kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt. Hắn không thể tin rằng một kẻ mạnh mẽ đến thế lại có thể tồn tại.
Bầu không khí trở nên ngột ngạt, tựa như trước cơn bão tố sắp nổ ra.
Ai là Thôn Thiên Chi Chủ thật sự? Và những tội ác mà Lý Thiên Vũ nói, liệu có phải là sự hiểu lầm?
Câu chuyện vẫn chưa kết thúc…