Trong tiếng sấm rền vang, một đạo hào quang lóe lên giữa bầu trời đêm.
Một thân ảnh bất ngờ xuất hiện, rơi tự do từ khoảng không. Đó là một thanh niên, mái tóc đen dài phất phới, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng như băng. Hắn mặc một bộ long bào đen tuyền, tay áo rộng thùng thình, ống tay thêu hoa văn cổ kính.
Thanh niên này chính là Lý Thanh Vân, một Đại Thần cường đại vừa xuyên không về quá khứ.
Lý Thanh Vân chậm rãi hạ xuống, đôi chân như mọc rễ trên mặt đất. Hắn nhìn quanh, ánh mắt lạnh lùng quan sát những ngôi nhà gỗ đơn sơ, con đường đất đầy sỏi đá. Đây rõ ràng không phải Đại Đô Thị Tiên Đế mà hắn từng quen thuộc.
“Xem ra ta đã thực sự xuyên không trở lại quá khứ.” Lý Thanh Vân nhíu mày, trong lòng dấy lên một tia lo lắng.
Hắn vung tay, một tấm bản đồ lập tức hiện ra trước mặt. Lý Thanh Vân cẩn thận quan sát, nhíu mày suy tư. Theo bản đồ, hắn đang ở Trung Nguyên, một vùng đất xa xôi và lạc hậu.
“Tình hình không được tốt lắm. Ta phải nhanh chóng tìm hiểu tình hình thế giới này, xem xem có cách nào để nhanh chóng củng cố thực lực và trở về thời đại cũ.”
Lý Thanh Vân thu hồi bản đồ, bước nhanh về phía ngôi làng. Hắn cần phải nhanh chóng tìm hiểu tình hình thế giới này, càng sớm càng tốt.
Vừa bước vào ngôi làng, Lý Thanh Vân đã cảm nhận được những ánh mắt dè chừng của người dân. Họ nhìn hắn với vẻ sợ hãi và e dè, như thể đang nhìn thấy một quái vật.
Lý Thanh Vân không để ý đến những ánh mắt đó, chỉ tập trung quan sát xung quanh. Hắn nhận thấy rằng, so với Đại Đô Thị Tiên Đế hùng vĩ mà hắn từng biết, ngôi làng này quá nghèo nàn và lạc hậu.
Đột nhiên, một tiếng kêu thất thanh vang lên:
“Quỷ Vương đến rồi! Chạy mau!”
Lý Thanh Vân nhíu mày, nhìn về phía tiếng kêu. Một bóng đen khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, toát ra một khí tức hung ác khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Quỷ Vương?” Lý Thanh Vân nheo mắt, cảm thấy khá bất ngờ. Hắn chưa từng nghe qua loài quái vật như vậy.
Người dân trong làng lập tức hoảng loạn, vội vã chạy tán loạn. Họ hét toáng lên, vô cùng sợ hãi trước cái bóng khổng lồ kia.
Lý Thanh Vân quan sát tình hình, cân nhắc xem có nên can thiệp hay không. Cuối cùng, hắn quyết định ra tay.
Lý Thanh Vân bước về phía trước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Quỷ Vương. Hắn chậm rãi giơ tay, một luồng khí tức mạnh mẽ bùng phát.
“Lui ra!”
Lời nói vừa dứt, một cột sáng lóe lên, băng qua không gian như một tia chớp, hướng thẳng vào Quỷ Vương.
Quỷ Vương kêu lên một tiếng thất thanh, bị cột sáng đó đánh trúng. Nó lảo đảo lui lại, vẻ mặt hoảng sợ.
Người dân trong làng kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Họ không thể tin nổi rằng, một người lạ mặt lại dám can đảm đối mặt với Quỷ Vương như vậy.
Lý Thanh Vân nhìn Quỷ Vương với vẻ khinh thường. Hắn điều khiển khí lực trong cơ thể, tung ra một loạt chiêu thức uy mãnh.
“Băng Phong Kiếm Khí!”
Hàng loạt lưỡi kiếm sắc bén bằng băng giá lập tức vọt ra, bao vây Quỷ Vương từ mọi phía.
Quỷ Vương gầm lên kinh hoàng, cố gắng tránh né những lưỡi kiếm sắc như dao. Nhưng chúng quá nhanh, lại quá nhiều, khiến nó không thể thoát khỏi.
Lưỡi kiếm băng giá liên tiếp chém vào thân thể Quỷ Vương, khiến nó kêu la thảm thiết. Dưới sức mạnh kinh người của Lý Thanh Vân, Quỷ Vương dần bị tổn thương nặng nề.
Thấy tình hình không ổn, Quỷ Vương vội vã bay lên, chuẩn bị tẩu thoát. Nhưng Lý Thanh Vân đã nhanh tay.
“Băng Phong Trảm!”
Một luồng khí lạnh như băng lập tức phóng ra, cuốn lấy Quỷ Vương. Nó bị đông cứng ngay tức khắc, rơi xuống đất như một tảng băng khổng lồ.
Lý Thanh Vân nhìn Quỷ Vương bất động, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.
“Quá yếu.”
Người dân trong làng nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt, không khỏi kinh hãi. Họ chưa từng thấy ai có thể dễ dàng đánh bại Quỷ Vương như vậy.
Lý Thanh Vân quét ánh mắt qua những gương mặt kinh hoàng của họ. Hắn lạnh lùng nói:
“Đừng lo, ta không có ý định gây hại các ngươi. Ta chỉ muốn tìm hiểu tình hình thế giới này thôi.”
Nói xong, Lý Thanh Vân quay người, bước về phía ngôi làng. Hắn cần phải nhanh chóng tìm hiểu tình hình thế giới này, xem xem có cách nào để nhanh chóng củng cố thực lực và trở về thời đại cũ.
Lý Thanh Vân bước vào ngôi làng, ánh mắt sao chép từng gương mặt trong làng. Hắn cần phải nhanh chóng tìm hiểu tình hình thế giới này, nhưng hắn cũng không thể quên được nhiệm vụ chính của mình: tìm được một phương pháp để trở về thời đại cũ.
Hắn dừng bước trước một ngôi nhà nhỏ, nơi mà một người đàn ông già đang ngồi trên ghế đá. Người đàn ông này có vẻ khá già và mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy Lý Thanh Vân, hắn đột nhiên bật cười.
“Tôi biết, bạn là người đến từ thời đại khác,” người đàn ông già nói với một giọng nói nặng nề. “Tôi đã chờ đợi bạn từ rất lâu rồi.”
Lý Thanh Vân không hiểu rõ ý nghĩa của những lời này, nhưng hắn vẫn tiếp tục bước vào ngôi nhà. Hắn cần phải biết thêm thông tin về thế giới này, và người đàn ông già có thể là một nguồn thông tin quan trọng.
“Thời đại nào?” người đàn ông già hỏi, nhìn Lý Thanh Vân với một ánh mắt tò mò. “Bạn đến từ thời đại nào?”
Lý Thanh Vân ngẩn ngơ một lát trước câu hỏi này. Hắn không biết làm thế nào để trả lời, và hắn cũng không biết liệu người đàn ông già có thể hiểu được câu trả lời của hắn hay không.
“Thời đại… của tôi,” Lý Thanh Vân nói cuối cùng, một giọng nói đầy sự không chắc chắn.