Bầu trời đêm tĩnh mịch, không một chút gió lùa. Trên nền đen huyền ảm đạm, những vì sao lấp lánh như những viên ngọc tỏa sáng, huyền ảo và đẹp đẽ tựa thần tiên.
Giữa không gian yên bình ấy, một tia sáng lóe lên rồi nhanh chóng vụt tắt, để lại một bóng người đang lơ lửng trên không. Đó là một thanh niên, tướng mạo tuấn tú, anh tuấn như một vị thần giữa trần gian. Mái tóc đen nhánh buông xõa che phủ một phần gương mặt điển trai, khiến vẻ ngoài của anh ta thêm phần bí ẩn và lạnh lùng.
Người thanh niên đó chính là Lục Tiêu, một trong những Đại Tông Sư hàng đầu của Linh Giới, vừa mới xuyên không về một thế giới khác.
Lục Tiêu nhìn quanh, cảm nhận được sự khác biệt giữa thế giới này và thế giới mà hắn vừa rời khỏi. Không khí trong lành, vắng lặng, không hề có chút linh lực nào. Đây chắc chắn không phải Linh Giới mà hắn từng biết.
“Xem ra ta đã thành công rồi. Vậy thì bây giờ ta phải làm gì đây?” Lục Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén quan sát xung quanh, tìm kiếm manh mối về thế giới mới này.
Đột nhiên, một luồng khí tức cường đại vọt tới, khiến Lục Tiêu cảnh giác. Hắn nhíu mày, lập tức tập trung toàn bộ tinh thần, sẵn sàng đối đầu với kẻ đến.
Chỉ trong nháy mắt, một bóng đen ập tới, vung một quyền nhằm vào Lục Tiêu. Lục Tiêu liền ngẩng cao đầu, tránh thoát cú đấm dồn dập ấy. Hắn lùi lại vài bước, quan sát đối thủ cẩn thận.
Đối phương là một thanh niên cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, toát ra khí thế mạnh mẽ. Gương mặt anh ta cau có, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.
“Ngươi là ai? Dám xâm phạm lãnh địa của ta!” Thanh niên kia gầm lên, giọng nói trầm thấp đầy uy nghiêm.
Lục Tiêu nhíu mày, đáp lại bằng một giọng điệu bình thản:
“Ta không muốn gây rối ở đây. Ta chỉ là một khách qua đường, không có ý xâm phạm lãnh địa của ngươi.”
“Lời lẽ khéo léo, nhưng ta không tin!” Thanh niên kia hét lên, lại vung nắm đấm về phía Lục Tiêu.
Lục Tiêu thản nhiên tránh né, đồng thời quan sát kỹ càng đối thủ. Hắn nhận ra rằng người này không phải là kẻ dễ chọc. Khí tức mạnh mẽ, thân thủ nhanh nhẹn, rõ ràng là một cao thủ trong võ đạo.
“Ngươi là ai? Tại sao lại xâm nhập vào lãnh địa của ta?” Thanh niên lại hỏi, giọng điệu vẫn đầy uy hiếp.
“Ta đã nói rồi, ta chỉ là một khách qua đường, không có ý gây rối ở đây. Nếu ngươi không tin, thì hãy tự mình xem xét.” Lục Tiêu đáp, vẫn giữ vẻ bình thản.
Thanh niên kia nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Lục Tiêu, như thể đang cân nhắc xem có nên tin lời hắn hay không. Sau một lúc do dự, anh ta lên tiếng:
“Tốt, ta sẽ tin lời ngươi, với điều kiện ngươi phải theo ta về gặp Tông Chủ. Hắn sẽ quyết định số phận của ngươi.”
Lục Tiêu gật đầu, không có ý định chống cự. Hắn biết rằng việc xâm nhập vào lãnh địa của kẻ khác mà không được phép sẽ bị coi là hành vi xấu. Vì vậy, hắn quyết định hợp tác với thanh niên này để tránh rắc rối không đáng có.
Cả hai liền cùng nhau rời khỏi nơi này, hướng về một ngọn núi đằng xa. Trên đường đi, Lục Tiêu quan sát kỹ càng mọi thứ xung quanh, tìm kiếm manh mối về thế giới này. Hắn biết rằng việc xuyên không về một thế giới mới là một cơ hội tuyệt vời để khám phá, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.
Cuối cùng, họ đến trước cửa một tòa lâu đài đồ sộ, tráng lệ. Thanh niên kia dẫn Lục Tiêu vào bên trong, đến một gian phòng rộng lớn. Ở đó, một ông lão tóc bạc đang ngồi trên một tòa ghế cao, tản ra một khí thế uy nghiêm.
“Tông Chủ, con đã bắt được kẻ lạ mặt xâm nhập vào lãnh địa của chúng ta.” Thanh niên kia cung kính nói.
Ông lão gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lục Tiêu.
“Vậy ngươi là ai? Và tại sao lại xâm nhập vào lãnh địa của ta?”
Lục Tiêu cung kính đáp: “Kính thưa Tông Chủ, tôi là một khách qua đường, không có ý gây rối ở đây. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem mình đã xuyên không đến thế giới nào.”
Ông lão nhíu mày, suy nghĩ giây lát trước khi lên tiếng:
“Xuyên không? Ngươi nói rằng ngươi đã xuyên không đến đây à?”
“Vâng, thưa Tông Chủ. Tôi đến từ một thế giới khác, và tôi không biết mình đã đến đây bằng cách nào.” Lục Tiêu đáp.
Ông lão gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm.
“Nếu như vậy, thì ngươi chắc chắn không phải người của thế giới này. Nhưng ta vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của ngươi.”
Ông lão nhìn sang thanh niên kia, ra lệnh:
“Lưu Vũ, hãy đưa hắn tới Thiên Đình. Để Thiên Đình Chủ xem xét hắn.”
“Vâng, thưa Tông Chủ.” Lưu Vũ cung kính đáp, rồi quay sang Lục Tiêu. “Ngươi hãy đi theo ta.”
Lục Tiêu gật đầu, không có ý định chống cự. Hắn biết rằng việc được Tông Chủ tin tưởng là điều không dễ dàng, nhất là khi hắn là một kẻ lạ mặt xâm nhập vào lãnh địa của họ. Vì vậy, hắn quyết định sẽ hợp tác với họ để có thể tìm hiểu thêm về thế giới này.
Lưu Vũ dẫn Lục Tiêu rời khỏi tòa lâu đài, tiến về phía một ngọn núi cao vút. Trên đường đi, Lục Tiêu không ngừng quan sát, ghi nhớ mọi thứ xung quanh. Hắn cảm thấy rằng mình đã đến một thế giới hoàn toàn khác với Linh Giới, và điều này khiến hắn vô cùng tò mò.
Cuối cùng, họ đến trước một tòa cung điện huy hoàng, tráng lệ hơn cả tòa lâu đài mà Lục Tiêu vừa rời khỏi. Lưu Vũ dẫn Lục Tiêu vào bên trong, đến một gian phòng lớn. Ở đó, một vị lão giả tóc bạc đang ngồi trên một tòa ngai vàng, tản ra một khí thế uy nghiêm khó cưỡng.
“Thưa Thiên Đình Chủ, con đã mang kẻ lạ mặt này đến như Tông Chủ yêu cầu.” Lưu Vũ cung kính nói.
Vị lão giả gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lục Tiêu.
“Vậy ngươi là ai? Và tại sao lại xâm nhập vào lãnh địa của chúng ta?”
Lục Tiêu cung kính đáp: “Kính thưa Thiên Đình Chủ, tôi là một khách qua đường, không có ý gây rối ở đây. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem mình đã xuyên không đến thế giới nào.”
Vị lão giả nhíu mày, suy nghĩ giây lát trước khi lên tiếng:
“Xuyên không? Ngươi nói rằng ngươi đã xuyên không đến đây à?”
“Vâng, thưa Thiên Đình Chủ. Tôi đến từ một thế giới khác, và tôi không biết mình đã đến đây bằng cách nào.” Lục Tiêu đáp.
Vị lão giả gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm.
“Nếu như vậy, thì ngươi chắc chắn không phải người của thế giới này. Nhưng ta vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của ngươi.”
Ông nhìn sang Lưu Vũ, ra lệnh:
“Lưu Vũ, hãy đưa hắn tới Thiên Võ Đường. Để Thiên Võ Đường Chủ xem xét hắn.”
“Vâng, thưa Thiên Đình Chủ.” Lưu Vũ cung kính đáp, rồi quay sang Lục Tiêu. “Ngươi hãy đi theo ta.”
Lục Tiêu gật đầu, vẫn giữ vẻ bình thản. Hắn biết rằng việc được những người này tin tưởng không phải là chuyện dễ dàng, nhất là khi hắn là một kẻ lạ mặt. Vì vậy, hắn quyết định sẽ hợp tác với họ, để có thể tìm hiểu thêm về thế giới này.
Lưu Vũ dẫn Lục Tiêu rời khỏi tòa cung điện, tiến về phía một tòa lâu đài khác, to lớn và uy nghiêm hơn cả những nơi họ đã đến. Trên đường đi, Lục Tiêu không ngừng quan sát, ghi nhớ mọi thứ xung quanh. Hắn cảm thấy rằng mình đang đến gần với những bí mật của thế giới này.
Cuối cùng, họ đến trước cửa một tòa lâu đài vô cùng hoành tráng, tỏa ra một khí thế uy nghiêm khó cưỡng. Lưu Vũ dẫn Lục Tiêu vào bên trong, đến một gian phòng rộng lớn. Ở đó, một vị lão giả tóc bạc đang ngồi trên một tòa ngai vàng, khí thế tỏa ra càng khiến Lục Tiêu phải kiêng nể.
“Thưa Thiên Võ Đường Chủ, con đã mang kẻ lạ mặt này đến như Thiên Đình Chủ yêu cầu.” Lưu Vũ cung kính nói.
Vị lão giả gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lục Tiêu.
“Vậy ngươi là ai? Và tại sao lại xâm nhập vào lãnh địa của chúng ta?”
Lục Tiêu cung kính đáp: ”
Lục Tiêu nhìn thẳng vào vị lão giả, không hề có chút bối rối nào trong ánh mắt. “Tôi là một người từ một thế giới khác, được gọi là Đại Thần. Tôi đến đây để tìm kiếm bí mật về thế giới này.”
Vị lão giả gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Đại Thần? Tôi chưa từng nghe nói về một thế giới như vậy. Nhưng ngươi đã biết về thế giới này, vậy thì ngươi cũng biết về Thần Đạo.”
Lục Tiêu cúi đầu, không hề có chút ngạc nhiên nào. “Tôi biết về Thần Đạo. Và tôi cũng biết về Thần Đạo của ngươi.”
Vị lão giả nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm khắc hơn. “Ngươi biết quá nhiều. Nhưng ngươi không biết rằng Thần Đạo của chúng ta không phải là thứ ngươi tưởng tượng. Thần Đạo của chúng ta là một thứ gì đó mạnh mẽ và nguy hiểm, có thể phá hủy cả thế giới.”
Lục Tiêu nhìn thẳng vào vị lão giả, không hề có chút sợ hãi nào. “Tôi biết. Và tôi cũng biết rằng ngươi không thể ngăn cản tôi tìm kiếm bí mật về Thần Đạo.”