Cỡ chữ:
Màu nền:

Bí Mật Quá Khứ Được Tiết Lộ

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 08:41 25/03/2026 Lượt đọc: 5812

Chương 78: Bí Mật Về Quá Khứ

Không gian lăng mộ cổ đại tĩnh lặng đến rợn người.

Từng cơn gió lạnh thổi qua các bức tường đá điêu khắc hoa văn kỳ dị, mang theo âm thanh rên rỉ như tiếng ngàn năm hồn oán vọng về.

Dạ Thần đứng trước tấm bia đá khổng lồ, ánh mắt lạnh lùng quét qua những dòng chữ cổ đã phai mờ theo thời gian.

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt bia đá.

Cảm giác lạnh giá xuyên thấu da thịt.

“Lão gia hỏa, ngươi đã giấu ta bao nhiêu bí mật?”

Giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Đột nhiên.

Những hoa văn trên bia đá bắt đầu phát sáng.

Từng đường nét uốn lượn như sống dậy, bò lổm ngổm như rắn độc.

Một luồng ký ức xa lạ tràn vào đầu óc Dạ Thần.

Cảnh tượng hắn thấy được khiến ngay cả một người trải qua vô số sinh tử như hắn cũng phải chấn động.

***

Mười lăm năm trước.

Đêm mưa tầm tã.

Lôi điện giữa trời đêm xé rách màn đêm, chiếu sáng một tòa phủ đệ cổ kính.

Trong đại điện, hai bóng người đối diện nhau.

Một người mặc áo bào đen, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.

Người kia chính là Dạ Vô Minh – phụ thân Dạ Thần.

“Vô Minh, ngươi thực sự muốn làm như vậy?”

Giọng nói của người áo đen vang lên, mang theo sự uy nghiêm khó tả.

Dạ Vô Minh cúi đầu, hai tay nắm chặt.

“Vì tương lai của tộc ta, ta không còn cách nào khác.”

“Ha ha ha…”

Người áo đen cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đại điện.

“Tốt! Dạ Vô Minh, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng.”

Ánh chớp lóe lên.

Lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của Dạ Vô Minh.

Đôi mắt hắn tràn ngập sự giằng xé và đau khổ.

“Chỉ cần các ngươi giữ lời hứa.”

“Đương nhiên.”

Người áo đen đưa tay, một quả cầu ánh sáng màu đen xuất hiện.

“Linh hồn của hài nhi kia sẽ là chìa khóa mở ra Cổ Lôi Phong Ấn.”

Dạ Vô Minh run rẩy đưa tay tiếp nhận.

Trong mắt hắn lóe lên một tia do dự.

Nhưng rất nhanh biến mất.

“Được rồi, ta đồng ý.”

***

Hiện tại.

Dạ Thần lui về phía sau hai bước.

Ánh mắt hắn phức tạp nhìn tấm bia đá.

“Không… không thể nào…”

Hắn lẩm bẩm.

Những ký ức đó…

Rõ ràng là ký ức của phụ thân hắn.

Sao lại xuất hiện ở đây?

Đúng lúc này.

Một giọng nói đột ngột vang lên phía sau.

“Bây giờ ngươi hiểu rồi chứ?”

Dạ Thần quay người.

Một bóng người từ từ đi ra từ trong bóng tối.

Khuôn mặt già nua, ánh mắt thâm thúy.

Chính là lão giả áo xám hắn gặp ở bên ngoài lăng mộ.

“Ngươi là ai?”

Dạ Thần lạnh lùng hỏi.

Ánh mắt cảnh giác.

Lão giả cười khẽ.

“Ta là thủ hộ cuối cùng của Dạ tộc.”

Dừng một chút.

“Cũng là người chứng kiến tất cả.”

Dạ Thần nheo mắt.

Khí thế quanh người bắt đầu biến hóa.

“Giải thích cho ta.”

Lão giả thở dài.

Ánh mắt nhìn về phía tấm bia đá đầy vẻ hoài niệm.

“Câu chuyện này, còn phải bắt đầu từ hai mươi năm trước…”

***

Hai mươi năm trước.

Dạ tộc phát hiện ra Cổ Lôi Phong Ấn dưới lòng đất tộc địa.

Trong phong ấn phong tỏa một lực lượng kinh khủc.

Cũng chính là thứ đã dẫn đến diệt vong cho Dạ tộc.

Khi phong ấn bị phá vỡ.

Lực lượng tà ác tràn ra.

Dạ tộc gần như toàn tộc bị diệt.

Chỉ có số ít người sống sót.

Mà Dạ Vô Minh, vì bảo vệ con trai, đã ký kết khế ước với thế lực bí ẩn.

Đổi lấy linh hồn của Dạ Thần, để đổi lấy sự sống cho tộc nhân.

Nhưng cuối cùng.

Tất cả chỉ là trò bịp.

“Phụ thân ngươi… thực ra đã chết vì bảo vệ ngươi.”

Lão giả nói, giọng điệu trầm thấp.

Dạ Thần im lặng.

Đôi mắt dần dần trở nên băng hàn.

“Vậy những người kia… rốt cuộc là ai?”

Lão giả lắc đầu.

“Ta không biết.”

“Ta chỉ biết, bọn họ đến từ một thế lực còn kinh khủng hơn cả Cổ Lôi Phong Ấn.”

Đột nhiên.

Lão giả biến sắc.

“Không tốt! Bọn họ tới rồi!”

Dạ Thần cũng cảm nhận được.

Mấy cỗ khí tức cực kỳ cường đại đang nhanh chóng tiếp cận.

Tốc độ nhanh kinh người.

“Đi thôi!”

Lão giả hét lớn.

Nhưng đã muộn.

Ba bóng người từ trong hư không hiện ra.

Khí tức âm lãnh bao phủ toàn bộ không gian.

“Mười lăm năm trước con mồi chạy thoát, hôm nay cuối cùng cũng tìm được.”

Người đứng đầu cười lạnh.

Ánh mắt nhìn Dạ Thần như nhìn xác chết.

Dạ Thần từ từ nâng mắt lên.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Chính là các ngươi… đã hại chết phụ thân ta?”

Người đứng đầu nhíu mày.

“Ồ? Đã biết rồi sao?”

“Vậy càng không thể để ngươi sống.”

Ba người đồng thời xuất thủ.

Ba đạo hắc mang lao thẳng đến Dạ Thần.

Uy lực kinh thiên.

Dạ Thần không lui không tránh.

Đôi mắt đột nhiên biến thành màu tím.

“Lôi Đình Vạn Cổ!”

Lôi quang bộc phát.

Oanh!

Hai cỗ lực lượng va chạm.

Cả tòa lăng mộ rung chuyển.

Lão giả áo xám thôi động công pháp.

“Hỗn trận tiểu tử! Mau chạy đi!”

Nhưng Dạ Thần như không nghe thấy.

Từng bước tiến lên.

“Kể cho ta.”

“Tất cả sự thật.”

Khí thế trên người hắn không ngừng tăng lên.

Đã vượt qua cảnh giới hiện tại.

Người đứng đầu kia kinh ngạc.

“Không thể nào! Ngươi sao có thể…”

Dạ Thần không nói thêm lời nào.

Một chưởng đánh ra.

Ầm!

Một người trong bọn kia bay ngược ra ngoài.

Máu tươi phun trào.

“Ngươi… ngươi đã thức tỉnh Lôi Thần huyết mạch?”

Người đứng đầu thất thanh.

Dạ Thần cười lạnh.

“Không chỉ vậy.”

“Ta còn biết… các ngươi đến từ nơi nào.”

Ánh mắt hắn nhìn về phương xa.

Như có thể xuyên thấu không gian.

“Nơi đó… gọi là U Minh giới đúng không?”

Cả ba người đồng loạt biến sắc.

“Ngươi… làm sao ngươi biết được?”

Dạ Thần không trả lời.

Chỉ lặng lẽ vận chuyển toàn bộ công lực.

“Đã các ngươi đã tới.”

“Thì đừng hòng rời đi.”

Lôi quang ngập trời.

Nổ vang liên tục.

Trong lăng mộ cổ đại.

Một trận chiến kinh thiên.

Chính thức bắt đầu.

Lôi quang ngập trời, nổ vang liên tục. Cả lăng mộ cổ đại rung chuyển, như thể sắp sụp đổ. Dạ Thần đứng ở vị trí trung tâm, toàn bộ công lực của hắn đều tập trung vào ba người trước mặt. Ánh mắt hắn như thể có thể xuyên thấu không gian, nhìn về phương xa.

“Đã các ngươi đã tới,” Dạ Thần nói với một giọng điệu lạnh lùng. “Thì đừng hòng rời đi.”

Ba người trước mặt Dạ Thần đồng loạt biến sắc, như thể vừa nhận được một tin xấu. Họ nhìn nhau, rồi nhìn lại Dạ Thần, như thể đang cố gắng tìm kiếm một giải pháp.

“Ngươi… làm sao ngươi biết được?” một trong số họ hỏi, giọng điệu đầy ngạc nhiên.

Dạ Thần không trả lời. Thay vào đó, hắn chỉ lặng lẽ vận chuyển toàn bộ công lực, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

Trong lúc đó, lăng mộ cổ đại tiếp tục rung chuyển. Cổ đá và đất sét bắt đầu nứt nẻ, như thể sắp sụp đổ. Ba người trước mặt Dạ Thần biết rằng họ cần phải hành động nhanh, trước khi lăng mộ cổ đại sụp đổ và họ bị kẹt lại.

“Ta sẽ không để cho các ngươi rời đi,” Dạ Thần nói với một giọng điệu lạnh lùng. “Các ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả của hành động của mình.”

Lôi quang ngập trời, nổ vang liên tục. Cả lăng mộ cổ đại rung chuyển, như thể sắp sụp đổ.

Nhân vật chính Truyện Mysteri Truyện Phiêu Lưu