Cỡ chữ:
Màu nền:

Bóng Đen Lẩn Khuất Sau Cánh Cửa

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 16:22 25/03/2026 Lượt đọc: 7755

Mặt trời chìm dần sau dãy núi Hắc Vân, ánh sáng đỏ rực nhuộm cả bầu trời như máu tươi pha loãng, lan tỏa thành từng dải dài vắt ngang chân trời. Dãy núi đá xám sẫm, nhô lên như những cái răng nanh khổng lồ cắn xé không trung. Gió thổi từ khe núi, mang theo hơi lạnh thấu xương, xào xạc qua những bụi cây gai khô cằn cỗi mọc rải rác dọc sườn dốc. Tiếng chim quạ kêu tắc tắc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như báo hiệu một điều chẳng lành.

Lý Mạc đứng trên mỏm đá cao, áo choàng đen phấp phới trong gió. Mắt hắn thâm sâu như vực không đáy, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp bụi mờ của hoàng hôn, quét khắp thung lũng phía dưới. Một dòng sông cạn, đá cuội nứt nẻ nằm phơi mình dưới ánh nắng cuối ngày. Dọc bờ sông, một con đường mòn mấp mô dẫn về phía cổng thành cũ kỹ – nơi từng là biên quan của vương triều Nam Lăng, nay chỉ còn là phế tích.

Hắn không cần nhìn kỹ cũng biết trong bóng tối đó, có người đang rình rập.

Chậm rãi, Lý Mạc đưa tay phải lên, ngón trỏ và ngón cái khẽ chạm vào nhau, một tiếng “lạch cạch” vang nhẹ – đó là âm thanh của linh khí ngưng tụ, như móng vuốt của một con hổ đang mở ra.

Trong lòng hắn, một luồng ý niệm lạnh lẽo trào dâng.

“Đã theo ta suốt ba ngày, vượt qua hai dãy núi, một đầm lầy độc trùng… đến tận nơi này. Các ngươi tưởng ta không biết?”

Một tiếng cười khẽ vang lên, nhưng không phải từ miệng hắn. Nó vang vọng từ bốn phía, như được khuếch đại bởi chính không khí.

— “Biết? Ngươi chỉ là một con chuột chui trong hố đen, tưởng mình là hổ vì được mặc áo da.”

Giọng nói ấy trầm, lạnh, mang theo chất kim loại – không phải người bình thường có thể phát ra. Nó như từng nhát dao cào trên màng nhĩ, khiến không khí xung quanh rung lên từng đợt.

Lý Mạc không quay đầu. Mắt vẫn nhìn về phía cổng thành đổ nát.

— “Từ khi nào thì các ngươi dám dùng thủ đoạn của Ma Tông để ẩn thân trong linh khí tự nhiên? Nghĩ rằng ta phân không ra mùi máu với mùi gió?”

Im lặng. Chỉ có tiếng gió gào thét.

Rồi – một bóng người hiện ra giữa không trung, cách hắn chừng ba mươi bước. Không có động tác bước đi, không có dấu chân. Hắn như được dịch chuyển bằng hư không, áo bào tím sẫm phất phơ, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bạc khắc hình rắn hai đầu.

— “Ba mươi năm rồi… Lý gia còn lại một con chó hoang như ngươi. Ta tưởng dòng dõi đó đã tuyệt tự sau khi bị diệt môn ở Thiên Cơ Các.”

Lý Mạc khẽ nhếch mép.

— “Người chết không nói dối. Nhưng kẻ sống… lại hay nói dối nhất.”

Ngón tay hắn khẽ rung. Một đạo kiếm khí màu xám lướt ra từ tay áo, không phát ra âm thanh, không lưu lại dấu vết – chỉ có một đường nứt nẻ kéo dài trên mặt đất đá, thẳng tắp tới chân người đeo mặt nạ.

Người kia không động. Đạo kiếm khí đụng vào một lớp màn sáng vô hình, vỡ tan thành từng tia sáng nhỏ, rơi xuống như bụi sao.

— “Thử nghiệm? Hay ngươi đang tìm cách xác định ta là ai?”

— “Ta không cần biết ngươi là ai.” Lý Mạc nói, giọng đều đều. “Ta chỉ cần biết… ngươi là kẻ phải chết.”

Không khí đông lại.

Người đeo mặt nạ khẽ nghiêng đầu. Hai con mắt đỏ ngầu hiện ra sau lớp bạc – như hai hòn than cháy trong bóng tối.

— “Tự tin… nhưng ngu ngốc. Ngươi tưởng mình đã bước vào Linh Hải Cảnh là có thể nghênh chiến với một vị Chân Quân?”

— “Ta chưa từng nghĩ mình là đối thủ của ngươi.” Lý Mạc chậm rãi rút kiếm ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm đen kịt, không phản chiếu ánh sáng, như nuốt trọn cả bóng đêm. “Nhưng… ta cũng chưa từng nghĩ mình phải đánh một trận công bằng.”

Ầm!

Mặt đất nứt toác. Tám cột đá từ dưới lòng đất vọt lên, xếp thành hình bát quái, bao vây người đeo mặt nạ vào giữa. Mỗi cột đá khắc đầy phù văn cổ – là huyết văn, viết bằng máu người tu luyện, đã được Lý Mạc giấu từ ba ngày trước.

— “Trận pháp?!” Người kia lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc. “Ngươi dám… bố trí trận pháp giữa nơi hoang vu này?!”

— “Ta không chỉ dám.” Lý Mạc bước một bước lên trước. “Ta còn chuẩn bị cho ngươi… một món quà.”

Hắn giơ kiếm lên cao. Lưỡi kiếm rung lên, phát ra một âm thanh trầm thấp – như tiếng tim người đang đập chậm rãi.

Tám cột đá đồng loạt phát sáng. Huyết văn bừng cháy, dòng máu trong đá sôi lên, lan ra thành mạng lưới ánh đỏ bao phủ toàn bộ khu vực.

— “Huyết Trận Bát Quái… của tộc Ma Cổ xưa! Làm sao ngươi có được?!”

— “Ta từng chôn thây ba mươi tên Ma Tông dưới lòng đất này.” Lý Mạc khẽ nói. “Họ không biết… ta đã moi ký ức họ ra trước khi giết.”

Người đeo mặt nạ gầm lên, vung tay. Một luồng khí đen kịt bắn ra, đập vào mạng lưới ánh đỏ – tiếng nứt vang lên, nhưng không phá vỡ được.

— “Ngươi… không thể giam giữ ta!”

— “Không.” Lý Mạc bước thêm một bước. “Nhưng ta có thể… khiến ngươi không thể trốn.”

Hắn khẽ chém kiếm xuống.

Một đạo kiếm khí màu đen lao ra, nhưng lần này không nhằm vào người kia – mà đâm thẳng xuống đất.

Ầm!

Một cột sáng đen phun lên từ lòng đất, xuyên thẳng vào ngực người đeo mặt nạ – nhưng không xuyên thủng. Thay vào đó, nó bùng nổ thành một luồng dây xích vô hình, quấn chặt lấy thân thể hắn, kéo hắn xuống giữa tám cột đá.

— “Linh Hồn Phong Ấn?!” Hắn gào lên. “Ngươi dám dùng thứ cấm kỵ này?!”

— “Cấm kỵ?” Lý Mạc cười khẽ. “Khi cha ta bị chặt tay, mẹ ta bị xé xác giữa đại điện… có ai nói đó là cấm kỵ không?”

Hắn bước tới, từng bước chậm rãi. Ánh mắt không còn là sự lạnh lùng – mà là một vực sâu không đáy của thù hận, đã ủ ba mươi năm.

— “Ngươi không phải là Chân Quân. Ngươi chỉ là một con rối được phái đến. Ta biết… ngươi không phải là mục tiêu chính.”

Người kia cười, máu trào ra từ khóe miệng.

— “Ngươi thông minh… nhưng quá tự phụ. Ngươi tưởng mình là con cờ cuối cùng? Ngươi chỉ là… mồi nhử.”

— “Ta biết.” Lý Mạc đặt kiếm lên cổ hắn. “Và ta cũng biết… người thật sự muốn giết ta – đang đứng sau lưng ngươi.”

Im lặng.

Gió ngừng thổi.

Bỗng – một tiếng bước chân vang lên. Nhẹ. Nhưng rõ ràng.

Từ phía sau cổng thành đổ nát, một bóng người khác bước ra.

Cao. Gầy. Áo trắng tinh không một vết bẩn. Không khí xung quanh hắn như bị hút vào, tạo thành một vòng xoáy nhỏ, nhưng không gây tiếng động. Chỉ có cát trên mặt đất… bị cuốn theo một lực vô hình, xoay quanh đôi giày hắn.

Lý Mạc không quay lại. Nhưng sống lưng hắn cứng lại.

Người này… mạnh hơn.

Rất mạnh.

Không phải Linh Hải Cảnh. Không phải Chân Quân.

Mà là… Hóa Thần.

— “Ba mươi năm trước, ta để ngươi sống.” Giọng nói của người áo trắng nhẹ như gió, nhưng mỗi từ lại nặng như búa tạ. “Ta tưởng… ngươi sẽ quên.”

Lý Mạc từ từ quay người.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Không gian như đông cứng.

Người áo trắng đưa tay lên, không động kiếm, không niệm chú – chỉ nhẹ vẫy.

Ầm!

Tám cột đá nứt vỡ. Huyết văn tắt ngúm. Người đeo mặt nạ được giải thoát, nhưng không dám động – chỉ quỳ gối, run rẩy.

— “Sư… Sư phụ…”

Lý Mạc không nhìn hắn. Mắt vẫn dán chặt vào người áo trắng.

— “Ta không quên. Ta chỉ… đợi.”

— “Đợi để làm gì?”

— “Đợi một ngày… ta mạnh hơn ngươi.”

Người áo trắng cười. Nhẹ. Nhưng trong nụ cười đó – là cả một trời sụp đổ.

— “Ngươi sẽ không bao giờ mạnh hơn ta. Bởi vì… ta là người đã dạy ngươi cách cầm kiếm.”

Lý Mạc khẽ nhắm mắt.

Rồi mở ra.

Trong đáy mắt, không còn thù hận. Không còn sợ hãi.

Chỉ có… quyết tâm.

— “Vậy thì hôm nay… ta sẽ trả lại tất cả những gì ngươi dạy. Bằng chính kiếm của ta.”

Hắn giơ kiếm lên. Lần này, không phải một đạo kiếm khí.

Mà là… tám đạo.

Tám đạo kiếm khí màu đen, xám, đỏ, trắng – hỗn loạn, nhưng lại hợp thành một hình thái kỳ dị – như một cỗ máy thời gian đang quay ngược.

— “Ngươi dám dùng kiếm thức cấm của Lý gia?!” Người áo trắng lần đầu tiên biến sắc. “Kiếm… Phá Luân?!”

— “Không.” Lý Mạc thì thầm. “Lần này… là Kiếm… Tuyệt Luân.”

Cả không gian rung chuyển.

Tám đạo kiếm khí hợp nhất, hóa thành một luồng sáng đen cuộn trào, lao thẳng về phía người áo trắng – không phải đâm, mà là… xé.

Xé không gian.

Xé linh hồn.

Xé cả quy luật.

Người áo trắng vung tay, một bức tường sáng trắng hiện ra – nhưng chỉ chống được nửa giây.

Ầm!

Không gian vỡ.

Một khe nứt đen ngòm hiện ra, như miệng hố không đáy, nuốt lấy luồng kiếm khí – và cả người áo trắng.

Hắn bị hút vào.

Và biến mất.

Chỉ còn lại tiếng gió gào.

Lý Mạc đứng đó, thở dốc. Máu từ khóe miệng chảy xuống. Cánh tay phải – đã hóa thành tro bụi từ khuỷu tay trở xuống.

Hắn nhìn về nơi người áo trắng biến mất.

— “Ta không cần mạnh hơn ngươi… Ta chỉ cần… đủ để khiến ngươi sợ.”

Người đeo mặt nạ nằm vật trên mặt đất, run rẩy.

— “Ngươi… ngươi là ai?!”

Lý Mạc từ từ bước tới, nhặt mặt nạ bạc lên. Nhìn vào đôi mắt rắn hai đầu – rồi bóp nát.

— “Ta là người… mà các ngươi tưởng đã chết.”

Hắn quay lưng, đi về phía bóng tối.

Một mình.

Chân trời, ánh trăng đầu tháng hiện lên – mảnh như lưỡi dao.

Và trong bóng tối phía xa, một đôi mắt khác… đang mở.

Theo dõi.

Bóng tối bao trùm lên Lý Mạc. Chỉ có thể nghe được tiếng bước chân của người đang theo dõi. Càng gần càng có cảm giác như ai đó đang cố gắng che giấu bản thân. Mặc dù vậy, Lý Mạc vẫn cảm nhận được sự hiện diện của người này.

Khi ánh trăng chiếu xuống, hình dáng của người đang theo dõi bắt đầu xuất hiện. Đó là một người đàn ông cao lớn, da ngăm đen và có một đôi mắt lạnh lùng. Ông ta mặc một bộ đồ chiến binh, và trên tay cầm một thanh kiếm dài.

Lý Mạc không thể hiểu được tại sao người đàn ông này lại theo dõi mình. Ông ta không có biểu hiện nào cho thấy rằng mình đang bị đe dọa. Thay vào đó, ông ta có vẻ như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Người đàn ông cao lớn bước tới, và Lý Mạc có thể nhìn thấy rõ ràng rằng ông ta đang cố gắng che giấu một thứ gì đó. Ông ta chạm vào người mình, và Lý Mạc cảm thấy một cơn đau nhẹ.

— “Thế nào?” Lý Mạc hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

— “Tôi cần hỏi một điều,” người đàn ông cao lớn nói, nhìn vào Lý Mạc với đôi mắt lạnh lùng. “Bạn biết gì về người đeo mặt nạ bạc?”

Lý Mạc nhìn vào người đàn ông cao lớn, và cảm thấy một cơn sợ hãi bắt đầu từ đáy tim. Ông ta biết rằng người đeo mặt nạ bạc đã chết. Nhưng người đàn ông cao lớn không biết điều đó.

— “Tôi không biết gì về người đó,” Lý Mạc nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

Người đàn ông cao lớn nhìn vào Lý Mạc với đôi mắt lạnh lùng. Ông ta có vẻ như không tin vào lời Lý Mạc.

Huyền Bí Kinh dị Minh Khang