Chương 4: Diệt Môn Chi Thù
Bầu trời đang dần tối sầm lại, những đám mây xám nặng nề che khuất ánh sáng cuối cùng của mặt trời. Không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt, như thể cả thế giới đang chờ đợi một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra.
Vũ Minh đang đứng trước cổng của môn phái đối thủ, mắt nhìn thẳng vào biểu tượng của môn phái đó. Trong lòng, anh ta đang nghĩ về những gì đã xảy ra trong quá khứ, về những tổn thương và đau khổ mà môn phái của mình đã phải chịu đựng.
“Ta sẽ không bao giờ cho phép những kẻ đã hại ta được yên ổn”, Vũ Minh tự nhủ, giọng nói trong lòng đầy quyết tâm và căm thù.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Vũ Minh quay đầu lại và thấy một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc và bộ râu dài đang走 tới.
“Vũ Minh, ta thấy ngươi đã đến”, người đàn ông nói với giọng điệu bình tĩnh. “Tuy nhiên, ta phải cảnh báo ngươi, môn phái của chúng ta không phải là nơi để ngươi có thể dễ dàng xâm phạm.”
Vũ Minh nhìn người đàn ông với sự khinh thường. “Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại dám nói như vậy với ta?”
“Ta là trưởng lão của môn phái này”, người đàn ông trả lời. “Và ta nói như vậy vì ta biết rõ về ngươi, Vũ Minh. Ngươi là một người có tài năng, nhưng cũng là một người có lòng tham vô độ.”
Vũ Minh cười lạnh. “Lòng tham vô độ? Ha! Ngươi không hiểu gì về ta. Ta chỉ muốn trả thù, muốn hủy diệt những kẻ đã hại ta và môn phái của mình.”
Trưởng lão nhìn Vũ Minh với sự thương hại. “Ngươi đang bị lòng căm thù chi phối, Vũ Minh. Đó không phải là con đường đúng đắn. Nếu ngươi tiếp tục đi trên con đường này, ngươi sẽ tự hủy diệt mình.”
Vũ Minh lắc đầu. “Ngươi không hiểu. Ngươi không biết cảm giác bị hại, bị tổn thương. Ta sẽ không bao giờ停止 cho đến khi ta đạt được mục tiêu của mình.”
Trưởng lão nhìn Vũ Minh với sự nghiêm túc. “Nếu vậy, thì ta sẽ không thể ngăn cản ngươi được. Nhưng ta sẽ phải bảo vệ môn phái của mình. Hãy chuẩn bị cho cuộc chiến, Vũ Minh.”
Vũ Minh gật đầu, một nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt. “Ta đã sẵn sàng. Hãy cho ta thấy sức mạnh của môn phái ngươi.”
Cả hai người đều bước về phía trước, không khí giữa họ trở nên căng thẳng. Cuộc chiến giữa Vũ Minh và môn phái đối thủ đã bắt đầu.
Vũ Minh tung ra một chiêu thức mạnh mẽ, một luồng năng lượng lớn lao phát ra từ tay anh ta. Trưởng lão cũng phản công, một luồng năng lượng đối lập phát ra từ tay người đàn ông.
Hai luồng năng lượng va chạm, tạo ra một vụ nổ lớn lao. Không khí xung quanh trở nên hỗn loạn, những đám mây xám bị xé toạc.
Vũ Minh và trưởng lão đều bay ngược lại, nhưng họ nhanh chóng phục hồi và tiếp tục giao chiến. Cuộc chiến giữa họ trở nên càng lúc càng khốc liệt, những chiêu thức mạnh mẽ và phức tạp được tung ra liên tục.
Không khí xung quanh trở nên nóng bức, những đám mây xám bị đốt cháy. Cuộc chiến giữa Vũ Minh và môn phái đối thủ đã đạt đến cực hạn.
Vũ Minh tung ra một chiêu thức cuối cùng, một luồng năng lượng lớn lao phát ra từ tay anh ta. Trưởng lão cũng phản công, nhưng luồng năng lượng của Vũ Minh quá mạnh mẽ.
Trưởng lão bị đánh bay ngược lại, người đàn ông ngã xuống đất. Vũ Minh đứng trên người trưởng lão, một nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt.
“Ta đã thắng”, Vũ Minh nói, giọng điệu đầy tự tin. “Môn phái ngươi đã bị hủy diệt.”
Trưởng lão nhìn Vũ Minh với sự thương hại. “Ngươi đã thắng, nhưng ngươi cũng đã mất. Ngươi đã mất đi lòng nhân từ, mất đi sự công bằng. Ngươi sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc nữa.”
Vũ Minh lắc đầu. “Ta không cần hạnh phúc. Ta chỉ cần trả thù, cần hủy diệt những kẻ đã hại ta và môn phái của mình.”
Trưởng lão nhìn Vũ Minh với sự nghiêm túc. “Nếu vậy, thì ta sẽ không thể ngăn cản ngươi được. Nhưng ta sẽ phải bảo vệ môn phái của mình. Hãy nhớ, Vũ Minh, ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm.”
Vũ Minh gật đầu, một nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt. “Ta đã sẵn sàng. Hãy cho ta thấy sức mạnh của môn phái ngươi.”
Cuộc chiến giữa Vũ Minh và môn phái đối thủ đã kết thúc, nhưng cuộc chiến trong lòng Vũ Minh vẫn còn tiếp tục. Anh ta sẽ phải đối mặt với những tổn thương và đau khổ mà mình đã gây ra, và sẽ phải tìm cách để cứu mình khỏi con đường hủy diệt.
Mùi máu tanh nồng hòa cùng khói thuốc súng quyện thành thứ hương vị của diệt vong. Vũ Minh đứng giữa đống hoang tàn, gót giày dẫm lên tấm biển hiệu môn phái vỡ nát. Những tiếng rên rỉ cuối cùng dần tắt lịm trong gió đêm, để lại bầu không khí chết chóc nghẹt thở.
Từng giọt máu trên Huyết Ảnh Kiếm nhỏ xuống nền đất, thấm vào lớp đá xám như những giọt lệ cuối cùng cho một thời đại đã qua. Tay anh run nhẹ, không phải vì mệt mỏi mà vì sự trống rỗng đang ăn mòn từng tế bào. Chiến thắng không mang lại vinh quang, chỉ còn lại tro tàn của ký ức.
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua đám mây mù, khắc họa bóng anh in lên vách núi như một bức tranh ma quái. Đột nhiên, tiếng bước chân rất khẽ vang lên từ cuối sân chính. Một bóng người nhỏ bé co rúm sau cột đá – đôi mắt trẻ thơ mở to đầy khiếp sợ nhưng không thiếu sự căm hận…
Giây phút đó, thanh kiếm trong tay Vũ Minh bỗng trở nên nặng trịch.
Thanh kiếm rơi khỏi tay, vang lên một tiếng *choang* nhỏ, như tiếng chuông báo tử vang lên giữa đêm tịch mịch. Vũ Minh không nhúc nhích. Hơi thở anh ngừng lại, như thể cả thế gian này cũng ngừng quay. Đôi mắt anh – vốn lạnh như băng, sắc như lưỡi đao – giờ đây đọng lại một thứ ánh sáng mơ hồ, như ngọn đèn dầu sắp tắt trong gió.
Bóng người sau cột đá vẫn không nhúc nhích. Đứa trẻ – không quá bảy tuổi, quần áo rách rưới, mặt dính đầy bụi và máu – nhìn anh bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa điên cuồng. Một ánh mắt mà Vũ Minh không thể nào quên. Ánh mắt của chính hắn, hai mươi năm trước, khi nhìn người ta đốt nhà, giết cha, tra tấn mẹ mình đến chết.
Tim anh đập mạnh. Không phải vì sợ. Mà vì tội lỗi.
Anh từng thề sẽ không bao giờ để ai phải trải qua thứ mà mình đã chịu đựng. Vậy mà giờ đây, anh lại là kẻ đứng giữa đống đổ nát, tay nhuốm máu của cả một gia tộc – kể cả những người không biết cầm kiếm, không biết thù hận, chỉ biết khóc trong đêm tối.
“Ngươi…” Giọng Vũ Minh khản đặc, như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé cổ họng. “Ngươi là ai?”
Đứa trẻ không trả lời. Chỉ siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra theo khe hở. Mắt nó không rời khỏi xác một người phụ nữ nằm sấp dưới đống gạch vụn – người mẹ, có lẽ. Một ngọn gió lạnh lướt qua, hất tung mái tóc rối bù của đứa trẻ, để lộ ra một vết sẹo dài từ thái dương xuống mang tai – dấu tích của một nhát kiếm cũ.
Vũ Minh bước tới. Một bước. Rồi dừng. Mỗi bước chân như đạp lên chính linh hồn mình. Anh nhớ rõ mệnh lệnh: *Diệt sạch. Không để lại mầm mống thù hận.* Đó là luật của Thiên Cơ Môn. Đó là lý do anh tồn tại – trở thành hung khí không cảm xúc, không nhân từ, không quá khứ.
Nhưng giờ đây, trước mặt anh là một quá khứ khác – không phải của riêng anh, mà là một bản sao. Một đứa trẻ bị bỏ lại giữa điên cuồng và chết chóc. Một mầm mống thù hận – đúng như lời mệnh lệnh – nhưng cũng là một linh hồn chưa kịp sống.
Anh cúi xuống, nhặt thanh kiếm. Lưỡi thép vẫn còn bốc khói nhẹ từ máu nóng. Tay anh run. Không phải vì mệt, mà vì mâu thuẫn. Giết – để hoàn thành nhiệm vụ, để chứng minh lòng trung thành. Hay buông – để cứu một điều gì đó còn sót lại trong bóng tối?
Đứa trẻ bất ngờ khóc. Không thành tiếng. Chỉ những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, hòa vào bụi đất. Rồi nó thì thầm, giọng yếu ớt như hơi thở cuối cùng:
“…Cha… mẹ… tại sao… không dậy…”
Vũ Minh nhắm mắt.
Một giọt máu rơi từ khóe môi anh – anh cắn nát môi mình để không gào lên. Trong đầu vang lên tiếng cười của sư phụ: *“Cảm xúc là điểm yếu. Kẻ mạnh không cần trái tim.”*
Nhưng nếu không có trái tim… thì anh còn khác gì xác sống?
Anh quay lưng. Bước đi. Mỗi bước như kéo theo cả ngàn oan hồn phía sau. Không quay đầu. Không nói lời nào. Thanh kiếm vẫn cầm, nhưng không còn hướng về đứa trẻ.
Phía sau, gió thổi qua hành lang đổ nát, cuốn theo tro tàn và tiếng khóc nho nhỏ. Một ngọn lửa nhỏ bùng lên từ bếp lò chưa tắt – ánh sáng yếu ớt, nhưng chưa tắt.
Và trong bóng tối, từ sâu trong đống gạch vụn, một bàn tay nhỏ bé từ từ nắm chặt một mảnh gốm vỡ – sắc như dao. Đôi mắt trẻ thơ không còn chỉ là sợ hãi nữa.
Chúng đã bắt đầu cháy.