Chương 4: Liễu Minh Chi Đạo
Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua khe đá.
Như một thanh kiếm vàng ròng chém thẳng xuống vực sâu.
Từng tia sáng ấm áp khẽ chạm vào mí mắt Tần Vô Diệt.
Hắn chậm rãi mở mắt.
Hai con ngươi đen láy lóe lên một vệt quang mang khó hiểu.
Đêm qua.
Hắn ngồi xếp bằng trên tảng đá lớn này.
Toàn thân khí huyết cuồn cuộn.
Cửu Uyên Minh Hà Công pháp vận chuyển đến cảnh giới đại thành.
Mỗi một tơ máu.
Mỗi một tấc thịt.
Đều tràn ngập lực lượng hủy thiên diệt địa.
Hít một hơi thật sâu.
Không khí trong vắt nơi đáy vực hội tụ thành một dòng sương trắng.
Chui thẳng vào yết hầu.
“Ầm!”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể.
Tần Vô Diệt đứng dậy.
Áo bào đen không một hạt bụi.
Gương mặt tuấn tú lạnh lùng.
Đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm.
Hắn bước đến bên mép vực.
Nhìn xuống vực sâu mây mù che phủ.
Nơi đó.
Chính là chỗ Lăng Vân các chủ rơi xuống.
Một trận chiến đêm qua.
Tuy chỉ là một chiêu.
Nhưng đã khiến hắn hoàn toàn làm chủ lực lượng trong cơ thể.
Cửu Uyên Minh Hà.
Quả nhiên là công pháp tuyệt thế.
Chỉ tiếc.
Lăng Vân các chủ kia.
Không đủ tư cách để hắn dùng toàn lực.
“Xoẹt xoẹt…”
Một trận gió nhẹ thổi qua.
Lá cây rơi rụng.
Tần Vô Diệt khẽ nhíu mày.
Hắn quay đầu nhìn về phía xa.
Nơi rừng cây rậm rạp.
Một bóng người đang lặng lẽ quan sát.
“Ra đi.”
Thanh âm trầm thấp.
Như chuông đồng vang vọng trong vực sâu.
Bóng người kia run lên.
Sau đó.
Một lão giả áo xám chậm rãi bước ra.
Tay cầm một cây trượng gỗ.
Trên mặt đầy nếp nhăn.
Nhưng đôi mắt lại sáng ngời.
“Lão phu Liễu Minh.”
“Gặp qua công tử.”
Tần Vô Diệt nhìn chằm chằm vào lão giả.
Không nói gì.
Áp lực vô hình khiến Liễu Minh run rẩy.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Lão ta vốn là ẩn sĩ sống trong vực sâu.
Đêm qua.
Trận chiến kinh thiên động địa khiến lão ta kinh hãi.
Đặc biệt là một kích cuối cùng của Tần Vô Diệt.
Khiến lão ta hoàn toàn kinh sợ.
“Ngươi.”
“Ở đây bao lâu rồi.”
Tần Vô Diệt lên tiếng.
Từng chữ như búa tạ đập vào tim.
Liễu Minh hít sâu một hơi.
Cố gắng giữ bình tĩnh.
“Bẩm công tử.”
“Lão phu ở đây đã ba mươi năm.”
“Chuyên tâm tu đạo.”
“Không dám làm điều xấu.”
Tần Vô Diệt khẽ gật đầu.
Ánh mắt hơi dịu đi.
“Ngươi.”
“Muốn gì.”
Liễu Minh do dự một chút.
Sau đó cung kính hành lễ.
“Lão phu muốn theo công tử.”
“Làm một tiểu đồ.”
Tần Vô Diệt nghe vậy.
Khóe miệng khẽ nhếch.
“Ngươi.”
“Tu vi Đại Tông Sư.”
“Lại muốn theo ta.”
“Làm tiểu đồ.”
Liễu Minh cúi đầu sâu hơn.
“Trước mặt công tử.”
“Đại Tông Sư cũng chỉ là kiến cỏ.”
“Lão phu tuy ngu muội.”
“Nhưng còn biết nhìn người.”
Tần Vô Diệt không trả lời ngay.
Hắn quay người.
Nhìn ra xa.
Dãy núi trùng điệp.
Mây trời cuộn sóng.
“Được.”
“Ta cho ngươi một cơ hội.”
Liễu Minh mừng rỡ.
Vội vàng quỳ xuống.
“Đa tạ công tử.”
Tần Vô Diệt khoát tay.
Một luồng khí lực nâng lão ta dậy.
“Ta không cần người quỳ.”
“Theo ta.”
“Chỉ cần một lòng trung thành.”
Liễu Minh vội gật đầu.
“Vâng.”
“Lão phu xin thề.”
“Trọn đời theo công tử.”
“Không dám phản bội.”
Tần Vô Diệt nhìn lão ta chằm chằm.
Ánh mắt sắc bén như dao.
“Tốt.”
“Bây giờ.”
“Nói cho ta biết.”
“Ngươi biết những gì về thế giới bên ngoài.”
Liễu Minh nghe vậy.
Vội vàng trả lời.
“Bẩm công tử.”
“Lão phu tuy ẩn cư.”
“Nhưng thỉnh thoảng vẫn ra ngoài.”
“Đối với thiên hạ đại thế.”
“Cũng biết chút ít.”
Tần Vô Diệt gật đầu.
“Tốt.”
“Nói đi.”
Liễu Minh hít một hơi.
Bắt đầu kể.
“Hiện nay.”
“Thiên hạ chia năm xẻ bảy.”
“Các đại thế lực cát cứ.”
“Mạnh nhất là Cửu Đại Thánh Địa.”
“Tiếp đến là Thập Nhị Đại Tông Môn.”
“Rồi đến các đại gia tộc.”
“Và các quốc gia phàm tục.”
Tần Vô Diệt lắng nghe.
Thần sắc bình thản.
Như thể đang nghe chuyện không liên quan.
Liễu Minh tiếp tục.
“Gần đây nhất.”
“Thiên hạ không yên ổn.”
“Truyền ngôn nói.”
“Cổ lão bí cảnh sắp mở ra.”
“Khiến các đại thế lực nháo nhào.”
“Đều muốn tranh đoạt cơ duyên.”
Tần Vô Diệt khẽ nhíu mày.
“Cổ lão bí cảnh.”
Liễu Minh vội nói.
“Đúng vậy.”
“Nghe nói là di tích của thần tiên.”
“Bên trong có vô số bảo vật.”
“Thậm chí.”
“Còn có truyền thừa của tiên nhân.”
Tần Vô Diệt cười khẽ.
“Thần tiên.”
“Tiên nhân.”
“Chỉ là những kẻ mạnh hơn chút mà thôi.”
Liễu Minh nghe vậy.
Trong lòng run lên.
Càng thêm kính sợ.
“Lão phu nông cạn.”
“Xin công tử chỉ giáo.”
Tần Vô Diệt không trả lời.
Hắn nhìn về phía chân trời.
Nơi đó.
Một điểm sáng nhỏ đang lao tới.
Tốc độ cực nhanh.
Chỉ trong chớp mắt.
Đã đến gần.
Rõ ràng là một chiếc thuyền nhỏ.
Trên thuyền đứng một nam tử áo bào trắng.
Tay cầm quạt lông.
Dáng vẻ tiêu sái.
“Ha ha.”
“Không ngờ nơi thâm sơn cùng cốc.”
“Lại có người bạn đồng hành.”
Nam tử áo bào trắng cất tiếng.
Thanh âm trong trẻo.
Nhưng ẩn chứa một tia kiêu ngạo.
Liễu Minh biến sắc.
Thì thầm với Tần Vô Diệt.
“Công tử.”
“Đây là nhân vật của Bạch Vân Phiên.”
“Một trong Thập Nhị Đại Tông Môn.”
Tần Vô Diệt thần sắc bình thản.
Không màng để ý.
Nam tử áo bào trắng thấy không ai trả lời.
Hơi nhíu mày.
Nhưng vẫn giữ nụ cười.
“Tại hạ Bạch Vân Phiên đệ tử.”
“Bạch Vũ.”
“Không biết hai vị.”
“Là người phương nào.”
Liễu Minh định lên tiếng.
Nhưng Tần Vô Diệt đã lên tiếng trước.
“Đường nào.”
“Cũng cho ngươi đi qua.”
Bạch Vũ sắc mặt khẽ biến.
Nhưng nhanh chóng khôi phục.
“Ha ha.”
“Huynh đệ nói chuyện thật thú vị.”
“Tại hạ chỉ là đi ngang qua.”
“Nghe nói nơi đây có dị bảo xuất thế.”
“Nên đến xem thử.”
Tần Vô Diệt khẽ liếc nhìn hắn.
“Không có dị bảo.”
“Chỉ có tử thần.”
Bạch Vũ ánh mắt lóe lên.
“Ồ?”
“Nghe ý của huynh đệ.”
“Là muốn giết người diệt khẩu?”
Tần Vô Diệt không trả lời.
Nhưng ánh mắt đã lạnh giá.
Bạch Vũ cười lạnh.
“Kiêu ngạo.”
“Để ta xem.”
“Ngươi có tư cách gì.”
Dứt lời.
Hắn vung tay áo.
Một đạo kiếm khí màu trắng bắn ra.
Xé toạc không khí.
Trực tiếp chém về phía Tần Vô Diệt.
Liễu Minh biến sắc.
Định ra tay.
Nhưng Tần Vô Diệt đã động.
Chỉ thấy hắn giơ tay phải lên.
Ngón trỏ nhẹ nhàng điểm một cái.
“Ầm!”
Kiếm khí màu trắng vỡ tan.
Như thủy tinh gặp phải thiết chùy.
Bạch Vũ sắc mặt đại biến.
“Ngươi!”
Hắn không ngờ.
Đối phương lại mạnh đến vậy.
Tần Vô Diệt lạnh lùng nhìn hắn.
“Bạch Vân Phiên.”
“Chỉ là hạng muỗi mắt.”
“Nếu ngươi muốn chết.”
“Ta có thể giúp.”
Bạch Vũ tức giận.
“Hỗn trướng!”
“Ta phải xem.”
“Ngươi có bao nhiêu bản lĩnh.”
Hắn vung tay áo lần nữa.
Một thanh kiếm màu trắng xuất hiện.
Kiếm khí sắc bén.
Rõ ràng là một kiện bảo vật.
“Bạch Vân Kiếm Pháp!”
“Trảm!”
Kiếm quang lóe lên.
Hóa thành một đạo bạch hồng.
Trực tiếp chém về phía Tần Vô Diệt.
Tần Vô Diệt thần sắc bình thản.
Chỉ thấy hắn đưa tay phải ra.
Năm ngón tay khép lại.
Sau đó.
Một quyền đánh ra.
“Ầm ầm!”
Không khí nổ tung.
Một quyền này.
Tựa như thiên uy.
Trực tiếp đập nát kiếm quang.
Sau đó.
Không ngừng lại.
Trực tiếp hướng về phía Bạch Vũ.
Bạch Vũ sắc mặt đại biến.
Vội vàng thôi động kiếm trong tay.
“Bạch Vân Hộ Thể!”
Một màn sáng màu trắng xuất hiện.
Bao phủ toàn thân.
Nhưng.
Tất cả đều vô ích.
Quyền kình của Tần Vô Diệt.
Như núi lở.
Đập thẳng vào màn sáng.
“Răng rắc!”
Màn sáng vỡ vụn.
Bạch Vũ thân hình run lên.
Máu tươi phun ra.
Thân hình bay ngược ra.
Rơi xuống đất.
“Ngươi…”
Hắn nhìn Tần Vô Diệt.
Trong mắt tràn ngập kinh hãi.
Tần Vô Diệt bước từng bước tiến lên.
Áp lực như núi đè.
“Bạch Vân Phiên.”
“Chỉ có bấy nhiêu?”
Bạch Vũ cắn răng.
“Ngươi đừng hống hách.”
“Sư tôn ta sắp đến.”
“Đến lúc đó.”
“Ngươi chỉ có đường chết.”
Tần Vô Diệt dừng bước.
Nhìn hắn chằm chằm.
“Sư tôn của ngươi.”
“Cũng chỉ là con kiến hôi.”
Nói xong.
Hắn giơ tay lên.
Một luồng khí lực bạo ngược tuôn ra.
Trực tiếp ép về phía Bạch Vũ.
Bạch Vũ kinh hãi.
Vội vàng kêu lên.
“Ngươi không thể giết ta!”
“Ta là…”
Nhưng.
Lời còn chưa dứt.
Luồng khí lực đã ập tới.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang.
Bạch Vũ thân hình nổ tung.
Hóa thành một vũng máu.
Liễu Minh đứng sau.
Run rẩy nhìn cảnh này.
Trong lòng vừa sợ hãi vừa mừng rỡ.
May mắn mình đã chọn đúng.
Nếu không.
Kết cục cũng sẽ như vậy.
Tần Vô Diệt thu hồi tay.
Thần sắc bình thản.
Như vừa mới giết một con ruồi.
Hắn quay đầu nhìn Liễu Minh.
“Đi thôi.”
Liễu Minh vội vàng gật đầu.
“Vâng.”
Nhưng ngay lúc này.
Một thanh âm lạnh lùng vang lên từ chân trời.
“Giết đệ tử của ta.”
“Còn muốn đi?”
Theo lời nói.
Một bóng người từ xa lao tới.
Tốc độ nhanh kinh người.
Chỉ trong chớp mắt.
Đã xuất hiện trước mặt.
Đây là một lão giả áo trắng.
Râu tóc bạc phơ.
Ánh mắt sắc bén.
Trên người tản mát khí thế kinh người.
Rõ ràng là một cao thủ.
Liễu Minh biến sắc.
Thì thầm.
“Công tử.”
“Đây là Trường Hà lão nhân.”
“Trưởng lão Bạch Vân Phiên.”
“Tu vi đã đạt đến Võ Tông cảnh giới.”
Tần Vô Diệt khẽ nhíu mày.
“Võ Tông.”
“Cũng chỉ là kiến to hơn chút.”
Trường Hà lão nhân nghe vậy.
Giận dữ.
“Hỗn trướng!”
“Giết đệ tử của ta.”
“Còn dám ngoan cố.”
“Nhanh chóng quỳ xuống nhận tội.”
“Ta có thể cho ngươi một cái toàn thây.”
Tần Vô Diệt cười lạnh.
“Lão già ngu xuẩn.”
“Nếu ngươi quỳ xuống cầu xin.”
“Ta có thể cho ngươi một cái chết thoải mái.”
Trường Hà lão nhân tức giận đến mức cười lớn.
“Tốt!”
“Tốt!”
“Tốt!”
“Đã lâu rồi không gặp kẻ kiêu ngạo như ngươi.”
“Hôm nay.”
“Ta phải cho ngươi biết.”
“Trời cao đất rộng.”
Nói xong.
Hắn vung tay áo.
Một cỗ lực lượng kinh khủng bộc phát.
Trực tiếp áp chế Tần Vô Diệt.
Tần Vô Diệt thần sắc bình thản.
Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng bước một bước.
Ầm ầm!
Khí thế của Trường Hà lão nhân.
Như gặp phải vách ngăn vô hình.
Đột nhiên dừng lại.
“Ồ?”
Trường Hà lão nhân hơi kinh ngạc.
Nhưng nhanh chóng khôi phục.
“Xem ra ngươi còn có chút bản lĩnh.”
“Nhưng.”
“Cũng chỉ vậy thôi.”
Hắn đưa tay ra.
Một thanh trường kiếm xuất hiện.
Kiếm thân màu trắng.
Tỏa ra ánh sáng lạnh.
“Bạch Vân Kiếm Quyết!”
”
Kiếm khí cuộn lên như mây trắng cuộn gió, xé toạc không gian thành từng mảnh vụn. Bạch Vân Kiếm Quyết – một trong Thất Đại Kiếm Đạo của Cửu Thiên, từng chém đứt long mạch Thiên Nam, khiến ba đời đế vương phải quỳ gối dâng kiếm. Trường Hà lão nhân không phải là người luyện thành kiếm quyết này đầu tiên, nhưng hắn là người duy nhất dám dùng nó để áp đảo một Tần Vô Diệt – kẻ mà cả Cửu U Minh Hải cũng phải gọi bằng một tiếng “Chủ Nhân Chậm Lửa”.
Thanh kiếm hạ xuống.
Không gian vỡ vụn thành từng mảnh như thủy tinh.
Thiên địa im bặt.
Chỉ còn tiếng gió rít qua khe kiếm, như oán hồn ngàn năm bị chôn vùi trong băng tuyết.
Tần Vô Diệt không né.
Không đỡ.
Chỉ đứng đó – như một gốc liễu giữa bão tuyết.
Lông mi khẽ rung.
Ánh mắt – lạnh như băng, nhưng sâu thẳm như vực không đáy.
Khi kiếm chạm tới mi tâm, một tiếng “rắc” nhỏ vang lên.
Không phải là da thịt bị xé toạc.
Mà là… gân liễu.
Một nhánh liễu mảnh mai, màu xanh lục nhạt, từ hư không hiện ra – chắn ngang trước mặt hắn. Nhánh liễu mềm oặt, không xương, nhưng lại cứng hơn cả thần thiết. Bạch Vân Kiếm Quyết đập vào, không thể tiến thêm nửa phân.
Trường Hà lão nhân trợn mắt.
“Liễu…?”
Không ai hiểu ý nghĩa của nhánh liễu ấy. Không ai biết vì sao Tần Vô Diệt – một nhân vật từng chém nát mười tám tầng Địa Ngục, lại chọn một thứ yếu ớt như liễu làm đạo của mình.
Nhưng giờ đây, nhánh liễu kia… đang rung.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì… cười.
Một tiếng cười không thành tiếng, chỉ hiện lên trong gió, trong mộng, trong cả hồn phách của Trường Hà lão nhân.
“Ngươi… không thể nào…” lão rít lên, tay siết chặt chuôi kiếm, chân nguyên cuộn trào như thủy triều dâng. “Liễu làm sao chống lại kiếm? Mềm làm sao thắng cứng? Nhược làm sao địch cường?”
Tần Vô Diệt khẽ hít một hơi.
Gió ngừng.
Tuyết dừng rơi.
Chỉ có nhánh liễu – vẫn rung, như đang thì thầm với trời đất.
“Ngươi sai rồi.” Giọng hắn nhẹ như lá rụng. “Liễu không chống lại gió… mà múa cùng gió. Liễu không chém đứt kiếm… mà uốn quanh kiếm. Liễu không thắng bằng lực… mà thắng bằng đạo.”
Hắn bước tới.
Mỗi bước – nhánh liễu lại dài thêm một tấc.
Mỗi tấc – thiên địa lại tối đi một phần.
“Đạo của ta…” Tần Vô Diệt nâng tay, nhánh liễu từ từ quấn quanh ngón tay. “Là Liễu Minh Chi Đạo – đạo sáng trong yếu, rõ trong mờ, tồn tại trong buông bỏ.”
Trường Hà lão nhân cảm thấy tim đập dồn. Hắn muốn chém, muốn giết, muốn nghiền nát kẻ trước mặt – nhưng kiếm trong tay bỗng trở nên nặng như cả một phương thiên.
“Không thể… không thể nào…”
Tần Vô Diệt mỉm cười.
“Ngươi từng hỏi ta: ‘Ngươi là ai?’”
Hắn bước bước cuối cùng.
Khoảng cách giữa hai người – chỉ còn một tấc.
“Giờ ta sẽ trả lời.”
“Ta là… người mà liễu chọn.”
Nhánh liễu vút lên.
Không chém.
Không đâm.
Chỉ… vỗ nhẹ lên trán Trường Hà lão nhân.
Một tiếng nổ nhỏ.
Không phải máu.
Không phải nội tạng vỡ.
Mà là… ký ức.
Từng mảnh hồi ức của Trường Hà lão nhân – tuổi thơ bên dòng sông Liễu Hoa, người sư phụ già dạy kiếm dưới gốc liễu, đứa trẻ mồ côi từng khóc giữa trận tuyết – tất cả bùng nổ trong đầu như pháo hoa.
Lão quỳ xuống.
Không phải vì đau.
Mà vì… nhớ.
Nhớ rằng, thuở nào, chính lão cũng từng là một kẻ yếu đuối – từng sợ hãi, từng khóc – từng tin rằng mềm yếu không phải là đạo.
“Ngươi…” nước mắt lão rơi. “Ngươi đã thấy… linh hồn ta?”
Tần Vô Diệt thu tay.
Nhánh liễu tan vào gió.
“Không phải ta thấy.” Hắn quay lưng. “Mà là liễu thấy.”
Trời bắt đầu sáng.
Một vệt hồng nhạt nhuộm phía chân trời.
Tần Vô Diệt bước đi, bóng lưng mỏng như giấy, nhưng in sâu vào đất trời như một đạo luật bất di bất dịch.
Phía sau, Trường Hà lão nhân quỳ gối, không nói không rằng.
Chỉ có một điều – trong tim lão, kiếm đã gãy.
Không phải do lực.
Mà do… minh.
Liễu Minh – sáng trong yếu đuối.
Và giờ đây, lão… minh bạch.
Nhưng minh bạch rồi thì sao?
Kiếm đã buông.
Đạo đã mất.
Còn lại chỉ là một cụ già – giữa trời đông, dưới gốc liễu khô – khóc không thành tiếng.
Tần Vô Diệt đi xa.
Gió thổi.
Một hạt liễu bay từ tay hắn, rơi xuống khe đá.
Chỉ cần một giọt sương mai…
Hạt liễu sẽ nảy mầm.
Và rồi, một ngày nào đó…
Cả thế gian này – sẽ mọc đầy liễu.
Mà ai dám nói rằng, liễu không thể che trời?