Chương 4: Long Vương Tái Xuất
Vực sâu Cửu U.
Nơi tận cùng của âm khí.
Gió lạnh như dao cắt xuyên qua từng khe đá.
Âm hàn thấu xương.
Bóng tối dày đặc đến mức ánh sáng cũng phải chùn bước.
Lãnh Ngưng đứng trên mỏm đá cao nhất.
Áo bào đen phất phới trong gió độc.
Đôi mắt hắn lạnh như băng.
Nhìn xuống vực sâu thăm thẳm.
Nơi ấy.
Một luồng khí tức cổ xưa đang thức tỉnh.
Rồng ngâm vang vọng.
Từng tầng từng tầng sóng âm đập vào vách đá.
Khiến cả vực sâu rung chuyển.
“Cuối cùng cũng đến lúc.”
Lãnh Ngưng khẽ mỉm cười.
Nụ cười lạnh lùng đầy tính toán.
Hắn đã chờ đợi thời khắc này suốt ba trăm năm.
Ba trăm năm trước.
Hắn vô tình phát hiện nơi này.
Cảm nhận được khí tức của Cửu U Minh Long.
Một trong Cửu Đại Nguyên Sơ Cổ Long.
Sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Nhưng bị trấn áp dưới đáy vực sâu.
Bởi một đạo phong ấn của Thiên Đế.
Lãnh Ngưng biết.
Đây chính là cơ duyên lớn nhất của đời mình.
Hắn bắt đầu bày mưu tính kế.
Dùng ba trăm năm khổ công.
Bố trí Cửu U Liên Tâm Trận.
Lấy chính bản thân làm trận nhãn.
Dẫn dắt âm khí của cả vực sâu.
Từng chút một bào mòn phong ấn.
Đến hôm nay.
Phong ấn rạn nứt.
Minh Long sắp xuất thế.
“Ầm ầm ầm!”
Đột nhiên.
Cả vực sâu chấn động dữ dội.
Vách đá lởm chởm bắt đầu vỡ vụn.
Từng tảng đá khổng lồ rơi xuống.
Vang động khắp không gian.
Một luồng khí tức kinh khủng bộc phát.
Áp lực khiến không khí đặc quánh lại.
Lãnh Ngưng cảm thấy hơi thở có chút khó khăn.
Nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ hưng phấn.
Hắn biết.
Minh Long sắp xuất hiện.
“Rống!”
Một tiếng long ngâm chấn động thiên địa.
Vang vọng khắp vực sâu.
Âm thanh này.
Như xé tan màn đêm vĩnh cửu.
Mang theo sự uy nghiêm của bá chủ.
Khiến vạn vật phải cúi đầu.
Theo đó.
Một đôi mắt rồng khổng lồ mở ra trong bóng tối.
Ánh mắt như hai mặt trời máu.
Chiếu rọi cả vực sâu.
Ánh sáng đỏ ngòm.
Đầy sát khí và tà ác.
Lãnh Ngưng nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.
Không chút run sợ.
Trái lại.
Hắn còn cười nhẹ.
“Bản tọa đã chờ ngươi lâu lắm rồi.”
Tiếng nói của hắn bình tĩnh.
Nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối.
“Tiểu nhân loại.”
“Ngươi dám quấy rối bản tọa.”
Một giọng nói trầm đục vang lên.
Mang theo sự khinh miệt và tức giận.
Minh Long coi thường con người nhỏ bé trước mặt.
Dù hắn có khí tức không tầm thường.
Nhưng trong mắt Minh Long.
Vẫn chỉ là con kiến hôi.
Lãnh Ngưng không để bụng.
Hắn biết tính khí kiêu ngạo của Minh Long.
“Ta đến đây.”
“Là để cho ngươi một cơ hội.”
Một câu nói.
Khiến Minh Long nổi giận.
“Giảo biện!”
“Bản tọa cần gì cơ hội của ngươi.”
Minh Long gầm lên.
Sóng âm cuồng bạo đập vào người Lãnh Ngưng.
Nhưng hắn vẫn đứng vững.
Áo bào bay phần phật.
“Ngươi bị trấn áp ở đây ba ngàn năm.”
“Lẽ nào không muốn tự do?”
Lãnh Ngưng chậm rãi nói.
Từng câu từng chữ.
Đều đánh thẳng vào tâm lý của Minh Long.
Minh Long trầm mặc.
Ánh mắt đỏ ngầu chớp chớp.
Nó đúng là muốn tự do.
Ba ngàn năm bị giam cầm.
Đã khiến nó điên cuồng.
Nhưng nó không tin tưởng con người trước mặt.
“Ngươi nghĩ ngươi là ai.”
“Dám nói chuyện tự do với bản tọa.”
Minh Long lạnh giọng.
Khí thế càng thêm đáng sợ.
Lãnh Ngưng cười nhạt.
“Ta là người có thể giúp ngươi phá vỡ phong ấn.”
“Đồng thời.”
“Cũng là người có thể đưa ngươi trở về địa ngục.”
Giọng nói bình thản.
Nhưng ẩn chứa sự uy hiếp chí mạng.
Minh Long nhe răng.
Lộ ra hàm răng sắc nhọn.
“Ngươi dọa bản tọa?”
“Như vậy.”
“Ngươi phải chết.”
Dứt lời.
Một cỗ âm khí cuồng bạo bộc phát.
Hóa thành một cái vuốt rồng khổng lồ.
Đập thẳng về phía Lãnh Ngưng.
Tốc độ cực nhanh.
Uy lực kinh thiên.
Đủ để nghiền nát một tòa núi lớn.
Lãnh Ngưng không hề tránh né.
Hắn biết.
Đối với Minh Long.
Chỉ có dùng thực lực mới có thể khiến nó khuất phục.
“Đến hay.”
Lãnh Ngưng hờ hững nói.
Đưa tay phải ra.
Một đạo hắc mang lóe lên.
Trực tiếp đón đỡ cái vuốt rồng.
Ầm!
Một tiếng vang trầm đục.
Sóng xung kích bùng nổ.
Khiến cả vực sâu rung chuyển dữ dội.
Lãnh Ngưng lui về sau ba bước.
Mỗi bước giẫm nát một tảng đá lớn.
Nhưng thần sắc vẫn bình thản.
Minh Long hơi kinh ngạc.
Nó không ngờ.
Con người nhỏ bé này lại có thể tiếp được một kích của nó.
Dù rằng nó mới chỉ dùng ba thành lực.
Nhưng cũng đủ để nghiền nát Nguyên Anh kỳ tu sĩ.
“Có chút bản lĩnh.”
“Nhưng còn kém xa.”
Minh Long lạnh giọng.
Lần này.
Nó chuẩn bị ra tay mạnh hơn.
Nhưng Lãnh Ngưng đã không cho nó cơ hội.
“Đã đến lúc rồi.”
Lãnh Ngưng lẩm bẩm.
Hai tay kết ấn.
“Cửu U Liên Tâm Trận.”
“Khởi!”
Theo tiếng hét của hắn.
Cả vực sâu đột nhiên sáng lên.
Vô số đạo văn màu đen hiện lên.
Kết thành một đại trận khổng lồ.
Bao trùm lấy Minh Long.
Trận pháp vận chuyển.
Âm khí cuồn cuộn.
Hóa thành vô số dây xích đen.
Trói chặt lấy Minh Long.
“Ngươi!”
Minh Long giận dữ.
Nó không ngờ.
Con người này đã bố trí trận pháp ở đây.
Mà nó lại không hề phát hiện.
“Đây là trận pháp ta chuẩn bị ba trăm năm cho ngươi.”
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Lãnh Ngưng nhìn Minh Long đang giãy giụa.
Khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh.
Minh Long điên cuồng giãy giụa.
Nhưng càng giãy giụa.
Những dây xích đen càng siết chặt.
Thậm chí bắt đầu hút sinh mệnh lực của nó.
“Ngươi dám!”
Minh Long gầm thét.
Ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.
Nó cảm thấy bị lừa dối.
Bị một con người nhỏ bé lừa dối.
Đây là sự sỉ nhục đối với nó.
Lãnh Ngưng lắc đầu.
“Ta cho ngươi hai lựa chọn.”
“Một là bị trận pháp hút khô sinh mệnh lực.”
“Hai là trở thành tọa kỵ của ta.”
Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng mang theo sự uy hiếp không thể chối cãi.
Minh Long trợn mắt.
“Nhóc con.”
“Ngươi cho rằng dựa vào cái trận pháp này có thể khống chế bản tọa?”
Nó cười lạnh.
Rồi đột nhiên.
Toàn thân bộc phát ra ánh sáng đỏ ngòm.
Khí tức kinh khủng khiến cả đại trận run rẩy.
“Cổ Long chi lực.”
“Phá!”
Minh Long gầm lên.
Dùng toàn lực.
Muốn phá vỡ trận pháp.
Lãnh Ngưng nhíu mày.
Hắn không ngờ Minh Long lại mạnh đến vậy.
Dù đã bị trấn áp ba ngàn năm.
Nhưng sức mạnh vẫn kinh khủng như thế.
“Xem ra.”
“Phải dùng biện pháp mạnh hơn.”
Lãnh Ngưng lẩm bẩm.
Rồi đột nhiên.
Hắn vỗ nhẹ vào đan điền.
Một đạo hắc quang bay ra.
Hóa thành một thanh kiếm đen.
Kiếm này toàn thân đen nhánh.
Trên thân kiếm khắc đầy cổ văn thần bí.
Tỏa ra khí tức cổ xưa.
Thậm chí còn lợi hơn Minh Long.
“Đây là…”
Minh Long nhìn thanh kiếm đen.
Trong mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh hãi.
Nó cảm nhận được.
Trên thanh kiếm này.
Có khí tức khiến nó run sợ.
“Kiếm Ám Nguyệt.”
Lãnh Ngưng nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm.
Như đang vuốt ve người tình.
“Nguyên lai là thứ ma vật đó.”
Minh Long run giọng.
Nó nhận ra thanh kiếm.
Đây là một trong Cửu Đại Ma Khí.
Từng chém giết không biết bao nhiêu Cổ Long.
“Ngươi cơ hồ nắm giữ nó.”
Minh Long khó có thể tin.
Lãnh Ngưng cười nhạt.
“Bây giờ.”
“Ngươi có muốn đầu hàng?”
Minh Long trầm mặc.
Ánh mắt biến ảo khôn lường.
Nó biết.
Hôm nay.
Nó đã thua rồi.
Dù có nghìn vạn không cam lòng.
Nhưng trước mặt Kiếm Ám Nguyệt.
Nó không dám liều mạng.
“Ta…”
Minh Long mở miệng.
Nhưng đúng lúc này.
Đột nhiên.
Một tiếng cười lạnh vang lên.
“Ha ha.”
“Thật là một vở kịch hay.”
Lãnh Ngưng nhíu mày.
Quay đầu nhìn về phía nguồn âm thanh.
Chỉ thấy một thân ảnh trắng xóa.
Không biết lúc nào đã đứng ở đó.
Người này mặc áo trắng.
Khuôn mặt tuấn tú.
Nhưng ánh mắt lại âm trầm.
Tỏa ra khí tức không kém Minh Long.
“Ngươi là ai?”
Lãnh Ngưng lạnh giọng hỏi.
Hắn không ngờ lại có người xuất hiện ở đây.
Mà hắn không hề phát hiện.
“Bản tọa.”
“Thiên Đế đệ tử.”
“Bạch Vô Thường.”
Người áo trắng mỉm cười.
Nhưng nụ cười không chút nhiệt độ.
Lãnh Ngưng trong lòng cả kinh.
Thiên Đế đệ tử.
Đây là nhân vật cấp cao nhất.
Làm sao lại xuất hiện ở đây.
“Ngươi đến đây làm gì?”
Lãnh Ngưng trấn định tâm thần.
Hỏi.
Bạch Vô Thường nhìn Minh Long.
Rồi lại nhìn Lãnh Ngưng.
“Ta đến đây.”
“Là để xem xem.”
“Kẻ nào dám to gan phá vỡ phong ấn của sư tôn.”
Giọng nói bình thản.
Nhưng ẩn chứa sát ý.
Lãnh Ngưng hiểu rồi.
Đối phương là đến để ngăn cản hắn.
“Vậy thì.”
“Không cần nói nhiều nữa.”
Lãnh Ngưng nâng Kiếm Ám Nguyệt lên.
Ánh mắt lạnh lùng.
Bạch Vô Thường cười khẽ.
“Có dũng khí.”
“Nhưng…”
“Ngươi cho rằng dựa vào một thanh ma kiếm.”
“Có thể địch lại ta?”
Dứt lời.
Hắn đưa tay ra.
Một đạo bạch quang lóe lên.
Hóa thành một thanh kiếm trắng.
Tỏa ra khí tức thánh khiết.
Trái ngược hoàn toàn với Kiếm Ám Nguyệt.
“Kiếm Hạo Nhiên.”
Bạch Vô Thường nhẹ nhàng nói.
“Kiếm của sư tôn tặng.”
“Chuyên trừ ma diệt yêu.”
“Hôm nay.”
“Để ta thanh lý môn hộ.”
Lãnh Ngưng cảm thấy áp lực lớn.
Đối phương rõ ràng là cường giả Hóa Thần kỳ.
Còn hắn.
Chỉ mới Nguyên Anh hậu kỳ.
Chênh lệch quá lớn.
Nhưng.
Hắn không thể lùi bước.
“Chiến!”
Lãnh Ngưng gầm lên.
Thân hóa thành một đạo hắc mang.
Lao thẳng về phía Bạch Vô Thường.
Bạch Vô Thường khinh thường cười nhạt.
“Con sâu cái kiến.”
Vung kiếm chém xuống.
Một đạo kiếm quang thánh khiết.
Như thiên la địa võng.
Bao phủ lấy Lãnh Ngưng.
Ầm!
Lãnh Ngưng bị đánh bay ra.
Máu tươi phun ra.
Nhưng hắn lập tức ổn định thân hình.
Ánh mắt càng thêm lạnh lùng.
“Không tệ.”
“Nhưng còn kém xa.”
Bạch Vô Thường lắc đầu.
Như thể đang nhìn một con giun dế.
Lãnh Ngưng không nói gì.
Hắn biết.
Bình thường không thể thắng được.
Chỉ có thể dùng tuyệt chiêu.
“Ám Nguyệt.”
“Thức tỉnh.”
Lãnh Ngưng khẽ nói.
Rồi đột nhiên.
Đâm kiếm vào lòng bàn tay.
Máu tươi chảy ra.
Thấm vào Kiếm Ám Nguyệt.
Theo đó.
Kiếm Ám Nguyệt run rẩy.
Một cỗ khí tức cổ xưa thức tỉnh.
“Ồ?”
Bạch Vô Thường hơi kinh ngạc.
“Ngươi lại dám dùng tế tự huyết linh.”
“Không sợ bị phản phệ sao?”
Lãnh Ngưng cười lạnh.
“Chỉ cần có thể giết ngươi.”
“Phản phệ cũng đáng.”
Dứt lời.
Hắn vung kiếm chém xuống.
Một đạo kiếm quang đen kịt.
Như hỏa diệm sơn phun trào.
Đập thẳng về phía Bạch Vô Thường.
Bạch Vô Thường lần đầu tiên tỏ ra nghiêm túc.
“Kiếm Hạo Nhiên.”
“Trấn áp.”
Hắn cũng vung kiếm chém xuống.
Hai đạo kiếm quang va chạm.
Ầm ầm ầm!
Cả vực sâu như muốn sụp đổ.
Sóng xung kích khiến vách đá vỡ vụn.
Minh Long ở giữa cũng bị ảnh hưởng.
Phát ra thống khổ rên rỉ.
Lần này đối chiến.
Lãnh Ngưng lui về sau mười bước.
Bạch Vô Thường cũng lui về sau ba bước.
“Ngươi…”
Bạch Vô Thường khó có thể tin.
Hắn không ngờ.
Lãnh Ngưng lại có thể đẩy lùi hắn.
“Dùng huyết linh tế tự.”
“Quả nhiên có chút môn đạo.”
Bạch Vô Thường lạnh giọng.
Ánh mắt dần dần trở nên nguy hiểm.
“Vậy thì.”
“Để ta dùng toàn lực.”
“Đưa ngươi về cõi chết.”
Lãnh Ngưng cảm thấy nguy cơ lớn.
Hắn biết.
Đối phương sắp ra tay toàn lực.
Mà hắn.
Đã không còn sức chiến đấu nữa.
Vừa rồi một kích.
Đã tiêu hao hầu hết linh lực.
“Lẽ nào…”
“Phải dùng biện pháp đó?”
Lãnh Ngưng do dự.
Nhưng vào lúc này.
Đột nhiên.
Minh Long mở miệng.
“Tiểu tử.”
“Ta có thể giúp ngươi.”
“Nhưng ngươi phải hứa với ta.”
“Sau khi thoát khỏi.”
“Phải trả tự do cho ta.”
Lãnh Ngưng nghe vậy.
Trong mắt lóe lên tia sáng.
“Được.”
Hắn đồng ý ngay lập tức.
Bây giờ.
Không phải lúc do dự.
“Tốt.”
Minh Long gật đầu.
Rồi đột nhiên.
Nó ngẩng đầu lên trời gầm thét.
“Cổ Long tinh huyết.”
“Đốt!”
Theo tiếng gầm.
Một giọt máu tươi đỏ rực.
Từ trán nó bay ra.
Rơi vào người Lãnh Ngưng.
Lãnh Ngưng cảm thấy một cỗ sức mạnh kinh khủng tràn vào cơ thể.
Linh lực khô cạn nhanh chóng được bổ sung.
Thậm chí còn tăng vọt.
Đạt đến cảnh giới nửa bước Hóa Thần.
“Đây chính là sức mạnh của Cổ Long sao?”
Lãnh Ngưng cảm thán.
Sau đó.
Hắn nhìn về phía Bạch Vô Thường.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Bây giờ.”
“Đến lượt ta rồi.”
Bạch Vô Thường sắc mặt khó coi.
Hắn không ngờ.
Minh Long lại chọn giúp đỡ Lãnh Ngưng.
“Ngươi dám giúp kẻ ngoại đạo.”
“Không sợ sư tôn trừng phạt sao?”
Bạch Vô Thường lạnh giọng hỏi.
Minh Long cười khẽ.
“Thiên Đế đó.”
“Ta sớm đã muốn tính sổ với hắn rồi.”
Bạch Vô Thường tức giận.
“Vậy thì.”
“Để ta một lúc trừng phạt hai người các ngươi.”
Dứt lời.
Hắn toàn lực vận chuyển công phu.
Kiếm Hạo Nhiên bộc phát ra ánh sáng chói lọi.
Như một mặt trời nhỏ.
“Kiếm quang diệt thế.”
Bạch Vô Thường gầm lên.
Một đạo kiếm quang khổng lồ chém xuống.
Uy lực so với trước mạnh gấp bội.
Lãnh Ngưng không hề sợ hãi.
“Ám Nguyệt.”
“Phá!”
Hắn cũng vung kiếm chém xuống.
Kiếm quang đen kịt.
Như bóng đêm bao phủ.
Đón lấy kiếm quang thánh khiết.
Lần này.
Hai người đều lui về sau.
Bất phân thắng bại.
“Không thể nào!”
Bạch Vô Thường khó có thể tin.
Lãnh Ngưng lại có thể đỡ được toàn lực của hắn.
“Xem ra.”
“Phải dùng chí tôn pháp bảo.”
Bạch Vô Thường lẩm bẩm.
Rồi đột nhiên.
Hắn lấy ra một cái chuông nhỏ.
Chuông này toàn thân vàng óng.
Trên đó khắc đầy thần văn.
Tỏa ra khí tức kinh khủng.
“Chuông Thiên Đế!”
Minh Long kinh hô.
Trong giọng nói đầy sợ hãi.
Lãnh Ngưng cũng cảm thấy nguy cơ.
Chuông này.
Rất mạnh.
“Làm phiền sư tôn ra tay.”
“Ngươi đủ để tự hào.”
Bạch Vô Thường lạnh giọng.
Rồi lắc nhẹ chuông vàng.
Đông!
Một tiếng chuông vang vọng.
Như có ma lực.
Khiến không gian đóng băng.
Lãnh Ngưng cảm thấy thần hồn run rẩy.
Như muốn vỡ vụn.
“Thật mạnh.”
Hắn âm thầm kinh hãi.
Nhưng vào lúc này.
Minh Long đột nhiên nói.
“Tiểu tử.”
“Để ta giúp ngươi lần cuối.”
“Nhưng sau đó.”
“Ta sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông.”
“Ngươi phải bảo vệ an toàn cho ta.”
Lãnh Ngưng gật đầu.
“Được.”
Minh Long không nói thêm gì.
Trực tiếp đốt cháy tinh huyết.
Truyền toàn bộ sức mạnh cho Lãnh Ngưng.
Lãnh Ngưng cảm thấy sức mạnh trong cơ thể tăng vọt.
Thậm chí vượt qua Hóa Thần kỳ.
“Đủ rồi.”
Hắn thì thầm.
Rồi nâng Kiếm Ám Nguyệt lên.
“Ám Nguyệt Vô Tình.”
“Trảm!”
Một đạo kiếm quang mỏng như tơ.
Nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.
Trực tiếp chém về phía chuông vàng.
Ầm!
Kiếm quang chém trúng chuông vàng.
Chuông vàng run rẩy.
Rồi xuất hiện một vết nứt.
“Không thể nào!”
Bạch Vô Thường thất thanh.
Chuông Thiên Đế lại bị tổn thương.
Đây là chí tôn pháp bảo.
Làm sao có thể bị tổn thương.
Nhưng sự thật trước mắt.
Khiến hắn không thể không tin.
“Ngươi…”
Hắn nhìn Lãnh Ngưng.
Trong mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ sợ hãi.
Lãnh Ngưng không nói gì.
Chỉ lạnh lùng nhìn hắn.
“Lần sau gặp lại.”
“Ta sẽ lấy mạng ngươi.”
Bạch Vô Thường do dự một chút.
Rồi quay người rời đi.
Hắn biết.
Hôm nay.
Hắn đã thua rồi.
Nhìn bóng lưng của Bạch Vô Thường biến mất.
Lãnh Ngưng buông lỏng người.
Máu tươi phun ra.
Sắc mặt trắng bệch.
Vừa rồi một kích.
Đã tiêu hao hết sức lực của hắn.
May mà đuổi được Bạch Vô Thường.
“Đa tạ.”
Lãnh Ngưng nhìn Minh Long đã rơi vào trạng thái ngủ đông.
Khẽ nói.
Sau đó.
Hắn thu hồi Kiếm Ám Nguyệt.
Rồi mang theo Minh Long.
Nhanh chóng rời khỏi vực sâu.
Hôm nay.
Mặc dù không thu phục được Minh Long.
Nhưng cũng có quan hệ tốt.
Chờ Minh Long tỉnh lại.
Sẽ có cơ hội thu phục.
Mà trải qua chuyện này.
Lãnh Ngưng cũng nhận ra.
Thực lực của mình vẫn còn yếu.
Cần phải tăng cường hơn nữa.
“Thiên Đế…”
Lãnh Ngưng nhìn về phía chân trời.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Chờ ta.”
“Một ngày nào đó.”
“Ta sẽ đạp bằng thiên đình của ngươi.”
Dứt lời.
Hắn hóa thành một đạo hắc mang.
Biến mất ở chân trời.