Cỡ chữ:
Màu nền:

Long Vương Thức Tỉnh: Bá Chủ Trở Lại Thống Trị

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 14:42 25/03/2026 Lượt đọc: 1217

Chương 4: Long Vương Tái Xuất

Thiên địa âm trầm.

Mây đen vần vũ tựa như một tấm màn che khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ Long Vực Sơn mạch.

Gió lốc cuồng nộ thổi qua những khe núi đá tai mèo nhọn hoắt, phát ra âm thanh rên rỉ chói tai như vô số oan hồn đang gào thét.

Trên đỉnh núi chủ cao vút chọc trời, một thân ảnh cô độc đứng sừng sững.

Hàn Dực.

Áo bào đen của hắn phất phới trong gió, làn da tái nhợt lộ ra vẻ tang thương khó tả, nhưng đôi mắt lại sáng rực tựa tinh thần băng hàn.

Hắn nhìn xuống vực sâu thăm thẳm phía dưới, nơi mây mù cuộn trào dữ dội, ẩn chứa một khí tức cổ lão khiến người ta run sợ.

“Rốt cuộc… vẫn phải đến lúc này sao.”

Hàn Dực khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Đã mười năm.

Mười năm trước, hắn từng là Long tộc thiên kiêu chấn động Cửu Thiên Thập Địa, bị tôn xưng là Long Vương kế thừa có hy vọng nhất trong vạn năm.

Nhưng chỉ vì một cái bẫy tà ác, hắn bị tước đoạt Long huyết, phế bỏ tu vi, vĩnh viễn đuổi khỏi Long tộc.

Những năm tháng đó, hắn sống cuộc đời thê lương hèn mọn, chịu đựng vô số chế nhạo và khinh miệt.

Nhưng hắn chưa từng từ bỏ.

Âm thầm chờ đợi, âm thầm chuẩn bị, chính là để chờ ngày này.

Trở về!

Lấy lại tất cả những thứ thuộc về mình!

Gào thét!

Một tiếng long ngâm chấn động thiên địa bỗng vang lên từ vực sâu, âm ba cuồng bạo khiến cả tòa Long Vực Sơn run rẩy.

Mây đen trên bầu trời lập tức xoáy thành một cơn lốc khổng lồ, lôi điện màu tím chớp nhoáng không ngừng.

Hàn Dực nheo mắt lại, ánh mắt lóe lên vẻ thận trọng.

Hắn biết.

Nó sắp xuất hiện rồi.

Ầm ầm ầm!

Đột nhiên, một cột nước khổng lồ bắn lên từ vực sâu, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Theo sau đó là một thân ảnh khổng lồ dần dần hiện ra.

Một con cự long toàn thân phủ đầy vảy màu xanh đen, đôi mắt đỏ ngầu to như cái chậu, sừng long uốn cong sắc nhọn, tỏa ra uy áp kinh khủng khiến vạn vật cúi đầu.

Cự Long Chi Vương – Thủ hộ thần thú của Long Vực Sơn!

“Kẻ nào dám xâm phạm Long Vực cấm địa!”

Thanh âm trầm đục vang vọng như sấm rền, mỗi một chữ đều ẩn chứa lực lượng chấn động tâm thần.

Hàn Dực bình tĩnh đứng im, áo bào đen bay phần phật trong gió lốc.

“Hàn Dực.”

Hắn khẽ nói ra hai chữ.

Cự Long Chi Vương đột nhiên thu hẹp đồng tử, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

“Hàn Dực? Ngươi là tiểu tử bị trục xuất năm đó?”

Nó cười lạnh một tiếng, trong giọng nói tràn đầy khinh miệt.

“Không ngờ ngươi còn dám trở về. Không có Long huyết, ngươi chỉ là con sâu cái kiến, dựa vào cái gì để bước vào Long Vực cấm địa?”

Hàn Dực không nói gì, chỉ chậm rãi giơ tay phải lên.

Trên lòng bàn tay, một đạo phù văn màu đỏ thẫm dần dần hiện ra, tỏa ra khí tức thần bí cổ xưa.

“Long Thần Ấn?”

Cự Long Chi Vương kinh hô, giọng nói mang theo vẻ khó tin.

“Không thể nào! Ngươi rõ ràng đã bị tước đoạt Long huyết, làm sao có thể nắm giữ Long Thần Ấn?”

Hàn Dực khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng vô cùng.

“Long tộc các ngươi năm đó tưởng rằng đã triệt để hủy ta, nhưng không ngờ ta còn lưu lại tấn ấn cuối cùng này chứ?”

Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén.

“Lão long, ta cho ngươi một cơ hội. Mở ra cấm chế, để ta tiến vào Long tộc thánh địa. Nếu không…”

Khóe miệng hắn nổi lên nụ cười tàn nhẫn.

“Đừng trách ta không khách khí.”

Cự Long Chi Vương bỗng cất tiếng cười to, âm thanh chấn động đến nỗi những tảng đá xung quanh vỡ vụn.

“Tiểu tử khẩu khí không nhỏ! Dù ngươi có Long Thần Ấn thì như thế nào? Tu vi của ngươi chỉ còn Linh Võ cảnh, lấy tư cách gì để đe dọa ta?”

Nó đột nhiên vung lên long vĩ, một đạo lôi đình màu xanh khổng lồ thẳng hướng Hàn Dực.

Tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy một vệt sáng lóe lên, lôi đình đã đến trước mặt.

Nhưng Hàn Dực vẫn đứng im, thậm chí ngay cả mảy may né tránh cũng không có.

Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng đưa tay phải lên, Long Thần Ấn trên lòng bàn tay bỗng sáng rực.

Oanh!

Lôi đình màu xanh đánh trúng ấn ký, nhưng lại bị hấp thụ sạch sẽ, không để lại dấu vết gì.

“Cái gì?”

Cự Long Chi Vương kinh ngạc thốt lên.

Hàn Dực lạnh lùng nhìn nó, ánh mắt như muốn xuyên thủng hư không.

“Ta đã nói, Long Thần Ấn chính là khắc tinh của ngươi.”

Hắn chậm rãi bước về phía trước, mỗi bước chân đều khiến mặt đất run lên.

“Ngươi là thủ hộ thần thú của Long tộc, tu vi mạnh hơn ta gấp trăm lần. Nhưng…”

Hàn Dực đột nhiên dừng bước, ánh mắt sắc bén như đao.

“Chỉ cần ta còn Long Thần Ấn, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể làm gì được ta.”

Cự Long Chi Vương trừng mắt nhìn, trong mắt lóe lên vẻ do dự.

Nó biết Hàn Dực nói không sai.

Long Thần Ấn là thánh vật trấn tộc của Long tộc, có thể khống chế tất cả Long tộc thủ hộ thần thú.

Dù tu vi của hắn chỉ còn Linh Võ cảnh, nhưng chỉ cần nắm giữ Long Thần Ấn, nó thực sự không làm gì được hắn.

Nhưng…

“Tiểu tử, ngươi đừng quên.”

Cự Long Chi Vương gầm lên một tiếng.

“Dù ta không thể trực tiếp động thủ với ngươi, nhưng cấm chế của Long tộc cũng không phải dễ phá. Dựa vào tu vi hiện tại của ngươi, muốn mở ra cấm chế chỉ là chuyện ngoài sức.”

Hàn Dực nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Vậy thì… thử xem sao.”

Hắn đột nhiên ngồi xổm xuống, tay phải ấn mạnh xuống đất.

Long Thần Ấn trên lòng bàn tay bỗng bùng cháy, vô số phù văn màu đỏ lan ra theo lòng bàn tay, nhanh chóng lan khắp mặt đất.

Cả tòa Long Vực Sơn đột nhiên run rẩy dữ dội.

Từng đạo cấm chế màu vàng óng hiện ra, va chạm với phù văn màu đỏ, phát ra âm thanh chói tai.

“Điên rồi! Ngươi thực sự muốn cưỡng ép mở cấm chế?”

Cự Long Chi Vương kinh hãi thốt lên.

“Năng lượng phản phệ sẽ nghiền nát ngươi thành cát bụi!”

Hàn Dực không hề để ý, ánh mắt kiên định.

Hắn biết mình đang làm gì.

Cưỡng ép mở cấm chế bằng tu vi Linh Võ cảnh, xác suất thành công không đến một phần vạn.

Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

Đã trở về, thì không thể lùi bước.

Oanh long long!

Cấm chế màu vàng càng lúc càng sáng, lực lượng phản phệ như sóng triều ập tới.

Hàn Dực cảm thấy như có một ngọn núi lớn đè nặng lên người, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Nhưng hắn vẫn kiên trì, Long Thần Ấn trên lòng bàn tay càng lúc càng sáng.

“Đồ điên! Thật là đồ điên!”

Cự Long Chi Vương nhìn cảnh này, trong mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh sợ.

Nó không nghĩ Hàn Dực lại liều mạng đến mức này.

Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên.

“Dừng tay!”

Theo lời nói, một đạo thân ảnh màu xanh từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Hàn Dực.

Đó là một nam tử trung niên, mặc áo bào xanh, khuôn mặt tuấn tú, nhưng ánh mắt lại vô cùng băng lãnh.

Nhìn thấy người này, Cự Long Chi Vương lập tức cúi đầu.

“Gặp chưởng giáo Đằng Vân.”

Hàn Dực ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp.

Đằng Vân.

Đại trưởng lão của Long tộc, cũng là một trong những người năm đó chủ trì trục xuất hắn.

“Đằng Vân, lâu rồi không gặp.”

Hàn Dực lạnh lùng cất tiếng.

Đằng Vân nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt phức tạp.

“Hàn Dực, ngươi thật sự trở về rồi.”

Hắn nhìn Long Thần Ấn trên tay Hàn Dực, thở dài một tiếng.

“Ta không ngờ ngươi vẫn còn giữ được thứ này.”

Hàn Dực cười lạnh.

“Làm các ngươi thất vọng rồi.”

Đằng Vân lắc đầu.

“Ngươi hiểu lầm rồi. Năm đó… ta cũng bất đắc dĩ.”

Hắn dừng một chút, ánh mắt trở nên sắc bén.

“Nhưng ngươi không nên trở về. Long tộc bây giờ không còn là Long tộc của mười năm trước nữa.”

Hàn Dực nghe vậy, trong mắt lóe lên tia châm chọc.

“Ồ? Vậy nó là cái gì?”

Đằng Vân trầm mặc một lúc, rồi lắc đầu.

“Chuyện này không tiện nói với ngươi. Nghe lời ta, rời đi ngay lập tức, ta có thể làm như chưa từng thấy ngươi.”

Hàn Dực bỗng cười to.

“Rời đi? Sau khi ta vất vả lắm mới trở về, ngươi bảo ta rời đi?”

Ánh mắt hắn đột nhiên trở năng lãnh.

“Đằng Vân, ta hỏi ngươi, Thanh Yên bây giờ thế nào?”

Nghe thấy cái tên này, Đằng Vân sắc mặt khẽ biến.

“Thanh Yên… nàng đã đính hôn với Thiếu tộc trưởng.”

“Đính hôn?”

Hàn Dực đồng tử đột nhiên co rụt lại.

Mười năm trước, Thanh Yên chính là hôn thê của hắn, cũng là người hắn yêu thương nhất.

Không ngờ…

Hàn Dực nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi từ từ chảy ra.

“Tốt, thật là tốt lắm.”

Hắn cười lạnh, trong giọng cười tràn đầy tang thương và phẫn nộ.

“Không ngờ các ngươi thậm chí còn tước đoạt luôn hôn ước của ta.”

Đằng Vân thở dài.

“Hàn Dực, đây là ý của tộc trưởng, cũng là vì lợi ích của toàn bộ Long tộc. Ngươi…”

“Im miệng!”

Hàn Dực đột nhiên gầm lên, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Đừng dùng cái cớ vì lợi ích Long tộc để che đậy sự ích kỷ của các ngươi!”

Hắn chỉ tay vào Đằng Vân.

“Ta chỉ hỏi ngươi một câu, mở hay không mở cấm chế?”

Đằng Vân lắc đầu, ánh mắt kiên định.

“Không thể được. Ta không thể để ngươi vào phá hoại đại cục.”

“Tốt!”

Hàn Dực gật đầu, ánh mắt dần trở nên điên cuồng.

“Vậy thì đừng trách ta!”

Hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời gào thét, Long Thần Ấn trên tay bỗng bùng cháy dữ dội.

“Lấy máu của ta, triệu hoán thần uy!”

“Mượn uy Long thần, phá vỡ cấm chế!”

Theo lời nói, máu tươi trên lòng bàn tay hắn nhanh chóng thẩm thấu vào Long Thần Ấn.

Cả tòa ấn ký đột nhiên bộc phát ra ánh sáng chói lòa, một cỗ lực lượng kinh khủng tràn ngập thiên địa.

“Điên rồi! Ngươi đang đốt sinh mệnh tinh huyết!”

Đằng Vân biến sắc, vội vàng lui lại.

Nhưng đã quá muộn.

Chỉ thấy Long Thần Ấn hóa thành một đạo hồng quang, thẳng hướng cấm chế màu vàng phía trước.

Oanh!

Một tiếng vang trời dậy đất.

Cấm chế màu vàng vỡ vụn như thủy tinh, lộ ra một con đường màu đen thăm thẳm.

Hàn Dực thân hình lảo đảo, khóe miệng tràn đầy máu tươi, nhưng ánh mắt lại sáng rực.

“Đằng Vân, ta đã nói…”

“Ta nhất định sẽ trở về!”

Nói rồi hắn không chần chừ, trực tiếp lao vào con đường màu đen.

Đằng Vân đứng sững tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của Hàn Dực, trong mắt tràn ngập vẻ phức tạp.

“Long tộc… sắp không yên ổn rồi.”

Hắn thở dài, quay người biến mất tại chỗ.

Chỉ còn lại Cự Long Chi Vương, nhìn con đường đã dần khép lại, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi.

Nó có linh cảm.

Long tộc sắp đón một cơn sóng gió chưa từng có.

Mà người tạo ra sóng gió này…

Chính là nam tử vừa mới tiến vào Long tộc thánh địa.

Hàn Dực.

Long Vương năm đó.

Rốt cuộc đã trở về.

Bên trong con đường màu đen, từng lớp không khí xoáy cuộn như lưỡi hái tử thần liếm dọc sống lưng Hàn Dực. Mỗi bước chân hắn tiến vào, vách đá không gian lại rít lên những âm thanh rợn người, như thể thời gian và hư không đang bị xé toạc để nhường chỗ cho một sự hiện diện cổ xưa – một tồn tại vốn không nên tỉnh giấc.

Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng không tồn tại, chỉ có bóng tối đặc quánh, thấm vào da thịt, rỉ vào từng khe hở tâm trí. Nhưng Hàn Dực không chậm lại. Dưới đôi mắt hắn, hai tia sáng xanh biếc lóe lên, như hai vì sao lạc giữa vực thẳm – dấu hiệu của Huyết Mạch Long Đế, dòng máu thuần khiết nhất từng chấn áp vạn tộc trong thời đại thượng cổ.

Tim hắn đập chậm, đều, nhưng mỗi nhịp lại khuấy động một tầng sóng vô hình trong không gian. Những ký ức bị phong ấn ùa về – tiếng gầm vang chấn động thiên địa, ngọn lửa vàng rực thiêu đốt bầu trời, xác rồng ngã xuống như mưa, và ánh mắt của nàng… ánh mắt người hắn thề sẽ bảo vệ đến cùng.

“Linh Nguyệt…”

Tên nàng vang lên trong tâm thức như một vết thương chưa lành. Không phải nỗi đau, mà là ngọn lửa – thứ duy nhất vẫn còn cháy trong cõi lòng băng giá sau ngàn năm phong ấn.

Con đường không có điểm cuối. Không gian biến dạng, thời gian trôi lệch. Có lúc hắn thấy mình đang bước trên xác rồng khổng lồ, có lúc lại như đang lơ lửng giữa một tinh vực đã chết. Nhưng Hàn Dực biết – đây không phải ảo ảnh. Đây là *Long Tộc Thánh Địa*, nơi chỉ có Long Đế mới được phép đặt chân đến, nơi cất giữ trái tim của Long Tộc – *Long Huyết Nguyên Phù*.

Và nơi từng chứng kiến cái chết của hắn.

Một tiếng động vang lên phía trước – không phải âm thanh, mà là rung động của linh hồn. Như có ai đang thì thầm trong máu hắn, gọi tên của một vị vua đã khuất.

> *“Ngươi dám trở lại?”*

Giọng nói vang lên trong đầu, lạnh như băng, cổ xưa như vũ trụ. Không phải con người, không phải thần linh – mà là một tồn tại nguyên thủy, sinh ra từ lòng đất, từ máu rồng, từ những lời nguyền xưa nhất.

Hàn Dực dừng bước. Hơi thở của hắn ngưng lại một nhịp.

“Ta không *dám*,” hắn khẽ nói, giọng trầm như sấm ngân giữa đêm đen. “Ta *phải* trở lại.”

Mắt hắn nheo lại. Trước mặt, bóng tối bắt đầu co lại, tụ thành hình dáng một sinh vật khổng lồ – đầu rồng, thân quấn bởi xiềng xích ánh bạc, đôi mắt như hai hố đen hút trọn ánh sáng.

Là *Thủ Hộ Giả Thánh Địa* – tồn tại được sinh ra từ linh hồn của chín vị Long Vương đã hy sinh để phong ấn Hàn Dực ngàn năm trước.

“Ngươi đã phản bội huyết mạch. Ngươi đã mang lửa hủy diệt đến Long Tộc. Ngươi không phải là vua – ngươi là tai họa!”

Tiếng gầm vang lên, không gian vỡ vụn. Một quyền lực áp đảo trút xuống, muốn nghiền nát thân xác Hàn Dực, muốn xé toạc linh hồn hắn ra từng mảnh.

Nhưng Hàn Dực không khuỵu gối.

Hắn giơ tay phải lên – bàn tay run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi. Máu từ lòng bàn tay hắn nhỏ xuống, từng giọt rơi giữa không trung, không chạm đất – mà bốc cháy, hóa thành những ký tự cổ xưa lơ lửng quanh người.

*Long Ngâm Văn* – ngôn ngữ của chúa tể rồng, chỉ có Long Vương mới có thể triệu hồi.

“Ta biết ta đã làm gì,” Hàn Dực nói, giọng trầm ấm nhưng sắc như lưỡi kiếm. “Ta biết máu rồng đã đổ vì ta. Nhưng ta cũng biết – nếu ta không làm, Long Tộc đã tuyệt diệt từ lâu.”

Hắn bước lên một bước.

“Ngươi gọi ta là tai họa… nhưng chính ta là người duy nhất còn nhớ vì sao Long Tộc tồn tại. Không phải để trốn trong bóng tối. Không phải để sợ hãi quá khứ. Mà để… *phục hưng*.”

Mỗi từ hắn nói ra đều khiến không gian rung động. Máu trong người hắn sôi sục, từng tế bào bừng tỉnh, thức tỉnh dòng huyết mạch bị phong ấn. Dáng hình rồng bắt đầu hiện lên sau lưng – một bóng ảnh khổng lồ, sừng bạc, vảy đen như mực, mắt đỏ rực như mặt trời cuối trời.

Thủ Hộ Giả gầm lên, xiềng xích vung mạnh, cắt ngang không gian.

Hàn Dực không né.

Hắn đón lấy một tay trần.

Tiếng nổ vang trời.

Không gian nứt vỡ, tạo thành một khe nứt dài hàng ngàn dặm xuyên qua lòng đất. Núi non sụp đổ. Sóng thần dâng cao. Dưới lòng đại dương, từng ngôi mộ rồng bắt đầu rung chuyển.

Tại một đỉnh núi xa xôi, một thiếu nữ mở mắt – đôi mắt màu tím, mang theo tia sáng cổ xưa.

“Hắn…” cô thì thầm, tay run rẩy chạm vào ngực. “Hắn đã trở lại…”

Trở lại không chỉ là một thân xác.

Mà là một cơn bão.

Một cơn bão mang tên *Long Vương Tái Xuất*.

Hàn Dực đứng dậy giữa đống đổ nát, tay phải bị xiềng xích xuyên thủng, máu rồng nhỏ giọt, bốc hơi thành khói tím. Nhưng hắn cười.

“Ngươi bảo ta không xứng làm vua?”

Hắn giơ tay lên, nắm chặt sợi xiềng xích đang trói buộc linh hồn Thủ Hộ Giả.

“Vậy hãy nhìn vào máu ta. Nhìn vào tim ta. Và nói xem – *tồn tại nào trên thế gian này, còn xứng hơn ta?*”

Bóng rồng sau lưng hắn gầm vang – một tiếng gầm vang vọng qua thời gian, xuyên thủng màn sương ký ức, đánh thức từng linh hồn rồng đang ngủ yên trong lòng đất.

Tại các đế quốc xa xôi, các tộc trưởng rồng già nua bỗng nhiên ngẩng đầu, mắt sáng rực.

“Tiếng gầm đó… không thể nào…”

“Chỉ có một người… có thể phát ra âm thanh ấy…”

“Long Vương… *thật sự trở về*?”

Trong Thánh Địa, Thủ Hộ Giả run rẩy. Xiềng xích bắt đầu nứt vỡ. Không phải vì Hàn Dực mạnh – mà vì *chính huyết mạch của hắn* đang giải trừ phong ấn.

“Ngươi… không thể…!”

“Ta có thể,” Hàn Dực bước tới, từng bước dẫm nát không gian. “Vì ta không chỉ là Long Vương. Ta là *người đã chết vì Long Tộc*… và ta trở về… để *dẫn dắt chúng sinh vào một kỷ nguyên mới*.”

Bóng rồng sau lưng hắn bùng nổ – vẩy rồng hóa thành mưa lửa, sừng bạc xuyên thủng tầng mây vô hình của Thánh Địa.

Và ở trung tâm, một quả cầu ánh sáng bắt đầu hiện ra – *Long Huyết Nguyên Phù*, trái tim của Long Tộc, nơi cất giữ linh hồn vạn rồng, nơi quyết định ai xứng làm chủ nhân.

Nó rung động.

Không phải vì sợ.

Mà vì *nhận ra chủ nhân thực sự*.

Hàn Dực đưa tay ra – máu rồng nhỏ giọt lên mặt cầu.

Một tiếng nổ nhỏ.

Ánh sáng bùng lên, chiếu rọi khắp thiên hạ.

Tại mọi nơi, những ai mang dòng máu rồng đều cảm nhận được – một tiếng gọi, một mệnh lệnh, một lời thề cổ xưa:

> *“Trở về. Tập hợp. Vì vua của chúng ta đã sống lại.”*

Hàn Dực đứng giữa ánh sáng, thân hình rũ bỏ lớp bụi ngàn năm. Hắn không còn là kẻ bị trục xuất. Không còn là huyền thoại bị lãng quên.

Hắn là *Long Vương*.

Và giờ đây, hắn sẽ *thu hồi* những gì thuộc về mình.

Nhưng trong ánh sáng rực rỡ ấy, một bóng đen len lỏi – một đôi mắt đỏ ngầu, ẩn sâu trong bóng tối, dõi theo từng động tác của hắn.

Một giọng thì thầm vang lên, lạnh lẽo và đầy mưu toan:

“Ngươi trở về đúng lúc… *ta cũng vừa thức tỉnh*.”

Ánh mắt đó – không thuộc về Long Tộc.

Mà thuộc về *Thiên Giới*.

Và nó đang mỉm cười.

Hành Động Huyền Huyễn Long Vương