Chương 3: Kẻ Săn Lùng Trong Bóng Tối
Bầu trời đêm đã buông xuống, phủ một lớp bóng tối lên thành phố. Những ngôi nhà cao tầng như những tòa tháp khổng lồ, đứng sừng sững giữa đêm tối. Đường phố vắng vẻ, chỉ có tiếng gió rì rào qua các ngóc ngách.
Nhân vật chính, Lý Thiên, đứng trên mái nhà của một tòa nhà cao tầng, nhìn xuống thành phố. Anh ta có một mái tóc đen dài, đôi mắt sắc sảo như dao, và một nụ cười tinh quái. Lý Thiên là một kẻ săn lùng, chuyên săn những kẻ tội phạm nguy hiểm nhất trong thành phố.
Anh ta đã nhận được một nhiệm vụ mới, săn lùng một kẻ giết người hàng loạt, được biết đến với tên gọi “Kẻ Sát Nhân Bóng Tối”. Kẻ này đã giết hàng chục người, và không ai biết được danh tính thực sự của hắn.
Lý Thiên đã bắt đầu điều tra, và đã tìm thấy một manh mối quan trọng. Anh ta đã phát hiện ra rằng Kẻ Sát Nhân Bóng Tối thường xuyên lui tới một quán bar nhỏ ở ngoại ô thành phố.
Lý Thiên đã quyết định đến quán bar đó, để thu thập thêm thông tin. Anh ta đã mặc một bộ đồ tối màu, và mang theo một chiếc dao găm nhỏ, để phòng thân.
Khi anh ta bước vào quán bar, không khí bên trong đã thay đổi. Những người khách đã ngừng nói chuyện, và nhìn anh ta với sự nghi ngờ. Lý Thiên đã tìm thấy một chỗ ngồi ở quầy bar, và gọi một ly rượu.
Anh ta đã bắt đầu quan sát, và đã phát hiện ra một người đàn ông đáng ngờ. Người đàn ông này có một mái tóc ngắn, và đôi mắt lạnh lùng. Anh ta đã đang uống một ly rượu, và nhìn xung quanh với sự cảnh giác.
Lý Thiên đã quyết định tiếp cận người đàn ông đó. Anh ta đã bước đến gần, và nói: “Xin chào, tôi là Lý Thiên. Tôi đang tìm kiếm một người bạn cũ, có thể bạn đã thấy anh ta?”
Người đàn ông đã nhìn anh ta, và nói: “Tôi không biết bạn đang nói về ai. Tôi chỉ là một người khách lạ, không có bạn bè ở đây.” Lý Thiên đã nhìn anh ta, và thấy được sự giả dối trong lời nói của người đàn ông.
Anh ta đã quyết định sử dụng một chiêu thức, để làm cho người đàn ông đó lộ diện. Lý Thiên đã nói: “Tôi có một thông tin, có thể bạn sẽ quan tâm. Một kẻ giết người hàng loạt, đang bị săn lùng bởi cảnh sát. Có thể bạn đã nghe nói về hắn?”
Người đàn ông đã nhìn anh ta, và nói: “Tôi không biết gì về điều đó. Tôi chỉ là một người dân thường, không có liên quan đến những việc đó.” Lý Thiên đã nhìn anh ta, và thấy được sự run rẩy trong giọng nói của người đàn ông.
Anh ta đã quyết định đẩy người đàn ông đó đến giới hạn. Lý Thiên đã nói: “Tôi không tin bạn. Tôi nghĩ bạn đang che giấu một điều gì đó. Hãy nói sự thật, hoặc tôi sẽ phải sử dụng biện pháp khác.” Người đàn ông đã nhìn anh ta, và nói: “Được rồi, tôi sẽ nói. Nhưng bạn phải hứa sẽ không nói cho ai biết.” Lý Thiên đã gật đầu, và người đàn ông đã bắt đầu nói.
“Tôi là Kẻ Sát Nhân Bóng Tối. Tôi đã giết hàng chục người, và không ai biết được danh tính thực sự của tôi. Tôi đã làm điều đó, vì tôi muốn cảm thấy sự mạnh mẽ, và sự kiểm soát. Tôi đã cảm thấy mình là một vị thần, có quyền quyết định sự sống và sự chết của người khác.” Lý Thiên đã nhìn anh ta, và thấy được sự điên rồ trong mắt của người đàn ông.
Anh ta đã quyết định kết thúc cuộc trò chuyện. Lý Thiên đã nói: “Cảm ơn bạn đã nói sự thật. Nhưng bây giờ, bạn phải trả giá cho những việc bạn đã làm.” Người đàn ông đã nhìn anh ta, và nói: “Tôi sẽ không bỏ chạy. Tôi sẽ chiến đấu đến cùng.” Lý Thiên đã mỉm cười, và nói: “Tôi cũng vậy.”
Hai người đã bắt đầu chiến đấu, với những chiêu thức sắc sảo. Lý Thiên đã sử dụng dao găm của mình, để tấn công người đàn ông. Người đàn ông đã sử dụng tay không, để chống lại anh ta. Cuộc chiến đấu đã diễn ra trong nhiều phút, với những tiếng la hét và tiếng đập.
Cuối cùng, Lý Thiên đã giành được chiến thắng. Anh ta đã đứng trên người đàn ông, và nói: “Bạn đã thua. Bây giờ, bạn phải trả giá cho những việc bạn đã làm.” Người đàn ông đã nhìn anh ta, và nói: “Tôi sẽ không hối tiếc. Tôi đã làm điều đó, vì tôi muốn cảm thấy sự mạnh mẽ.” Lý Thiên đã mỉm cười, và nói: “Tôi cũng vậy. Nhưng bây giờ, bạn phải chết.”
Lý Thiên đã kết thúc cuộc sống của người đàn ông, với một nhát dao sắc sảo. Anh ta đã đứng dậy, và nhìn xung quanh. Những người khách đã chạy ra khỏi quán bar, và cảnh sát đã đến để điều tra.
Lý Thiên đã rời khỏi quán bar, và bước vào đêm tối. Anh ta đã cảm thấy sự mạnh mẽ, và sự kiểm soát. Anh ta đã biết rằng mình là một kẻ săn lùng, chuyên săn những kẻ tội phạm nguy hiểm nhất trong thành phố. Và anh ta sẽ tiếp tục làm điều đó, cho đến khi mình không còn nữa.
Gió đêm thổi qua những con phố vắng, mang theo hơi lạnh và mùi máu loãng dần từ lưỡi dao trong tay Lý Thiên. Anh bước đi như một bóng ma giữa những ngọn đèn đường vàng vọt, mỗi bước chân đều dồn nén sự phấn khích tột độ vừa trải qua.
Trong khoảnh khắc kết liễu tên tội phạm, anh không chỉ cảm nhận được sức mạnh, mà còn là sự giải thoát. Một thứ cảm giác gần như tôn giáo, khi anh trở thành hiện thân của công lý trong bóng tối. Nhưng rồi tiếng còi cảnh sát vang lên phía sau đã kéo anh về hiện thực – nơi anh vẫn chỉ là một kẻ giết người trong mắt luật pháp.
Lý Thiên rẽ vào một con hẻm tối, lưng áo dính máu dính chặt vào da thịt. Anh dừng lại, tựa lưng vào bức tường gạch ẩm ướt, từng hơi thở gấp gáp dần trở nên đều đặn hơn. Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng lên như những vì sao lạnh giá.
“Ta là thợ săn,” anh thì thầm với chính mình, giọng nói vang vọng trong không gian chật hẹp, “nhưng liệu có kẻ nào đang săn chính ta?”
Một tiếng động khẽ vang lên từ cuối hẻm. Lý Thiên khẽ giật mình, tay siết chặt lưỡi dao. Bóng một con mèo đen lướt qua. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi căng thẳng lại ùa về. Thành phố này không bao giờ ngủ, và trong những góc khuất ấy, luôn có những đôi mắt vô hình đang dõi theo.
Anh rời khỏi bức tường, tiếp tục bước đi trong đêm. Nhưng lần này, mỗi bước chân đều thận trọng hơn. Cảm giác kiểm soát vẫn còn đó, nhưng đã pha lẫn một chút gì đó khác – sự cảnh giác của con mồi.
Đèn đường phía trước bỗng nhấp nháy rồi tắt hẳn, để lại một mảng tối đặc quánh. Lý Thiên dừng bước, toàn thân căng cứng. Một bóng người cao lêu nghêu từ từ bước ra từ màn đêm, hai tay giấu trong túi áo khoác đen.
“Lý Thiên,” giọng nói trầm đục vang lên, “ngươi nghĩ mình có thể mãi chạy trốn sao?”
Lý Thiên không trả lời. Hơi thở của anh chậm lại, từng nhịp điều hòa như thể đang dồn toàn bộ ý thức vào khoảnh khắc. Bóng người kia đứng im, như một tảng đá đen hút trọn ánh sáng, chỉ để lại viền mờ của một thân hình không rõ mặt. Gió từ ngõ hẻm thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại – mùi của rỉ sét, hoặc có thể là máu chưa khô.
Anh cảm nhận được áp lực từ khoảng trống giữa hai bóng tối – không gian giữa anh và kẻ đứng trước – đang co lại như một cái bẫy lò xo. Không có tiếng bước chân, nhưng Lý Thiên biết: hắn đã từng là thợ săn, và giờ đây, chính anh đang bị săn.
“Tao không chạy,” Lý Thiên nói, giọng khàn nhưng sắc như lưỡi dao cùn vừa mài xong. “Tao chỉ đang chọn thời điểm.”
Kẻ kia cười nhẹ, một âm thanh khô khốc, như thanh sắt cọ vào bê tông. “Thời điểm? Mày nghĩ thời điểm là thứ mày có quyền chọn sao? Mày đã mất quyền đó từ lâu rồi, khi dám quay lưng với Hợp ước.”
Hợp ước. Từ đó khiến cơ bắp Lý Thiên giật nhẹ. Một ký ức cháy âm ỉ dưới da – bàn tay phải anh run lên imperceptible, vết sẹo hình vòng tròn trên cổ tay trái bỗng nóng rát. Hợp ước không phải là lời hứa. Đó là một nghi thức, được khắc bằng máu và im lặng, buộc những kẻ như anh vào một thế giới không tên, nơi luật lệ không do con người đặt ra.
“Tao đã phá vỡ nó,” Lý Thiên nói, từng từ như nhổ ra từ đáy ngực. “Và mày biết điều đó có nghĩa gì.”
“Nghĩa là mày trở thành con mồi,” kẻ kia bước tới một bước, ánh sáng từ đèn đường xa cuối phố hắt lên mép khuôn mặt – một bên là xương gò má nhọn, bên kia chìm trong bóng tối như bị xé toạc. “Không còn danh phận. Không còn che chở. Không còn quyền im lặng. Mày là thứ cần bị xóa sổ – bởi chính tay những kẻ từng gọi mày là anh em.”
Lý Thiên lùi nửa bước – không phải vì sợ, mà để kiểm tra mặt đất phía sau. Gạch lát nứt nẻ, ẩm ướt, có thể trơn. Nhưng anh cần khoảng trống. Cần góc độ. Cần thời gian.
“Vậy tại sao mày chưa ra tay?” anh hỏi, mắt không rời đôi tay giấu trong túi áo khoác. “Nếu tao dễ dàng đến thế, sao mày không giết tao từ lúc tao rời khỏi ngõ rác kia? Sao lại chọn nơi này – nơi không có chứng nhân, không có camera, không đường thoát?”
Kẻ kia im lặng. Mắt hắn – hoặc ít nhất là thứ ánh sáng lóe lên từ hốc mắt – chuyển động, như đang nghe thấy một âm thanh chỉ mình hắn cảm nhận được. Rồi hắn khẽ nghiêng đầu, như thể một con chim cú đang định vị con mồi trong đêm.
“Vì tao không săn mày một mình,” hắn thì thầm. “Tao chỉ là cái bóng đầu tiên. Còn chúng – chúng đang chờ mày ở sâu hơn. Chúng muốn mày tỉnh táo. Muốn mày nhớ. Muốn mày biết tại sao mày chết.”
Lý Thiên cảm thấy máu trong người đông lại. Không phải vì lời đe dọa – anh đã sống trong bóng chết quá lâu để sợ hãi điều đó. Mà vì âm thanh – một tiếng rít nhẹ, gần như vô hình, phát ra từ chính lòng đất. Như có thứ gì đó đang bò dưới lớp cống ngầm, vỗ về ống bê tông bằng móng vuốt vô hình.
Anh liếc nhanh sang hai bên. Hẻm cụt. Cửa sổ các căn nhà đều tối, nhưng anh biết – có người đang nhìn. Không phải những người bình thường. Mà là những kẻ bị bỏ quên, những con mắt bị mua đứt, những linh hồn đã bán tiếng nói để đổi lấy sự sống dai dẳng.
Hắn lại bước tới. Lần này, bàn tay phải hắn rút ra khỏi túi – không phải súng, không phải dao. Mà là một chiếc đồng hồ cũ, mặt kính nứt, kim ngừng chạy ở 3 giờ 17 phút. Giờ cái chết của ai đó. Giờ kết thúc của một hợp ước.
“Mày còn 17 phút,” hắn nói, đưa đồng hồ lên như thể đang dâng lễ vật. “Đủ để chạy. Đủ để hối hận. Đủ để cầu xin. Nhưng không đủ để sống.”
Lý Thiên nhìn chiếc đồng hồ, rồi ngẩng lên. Mắt anh không còn là mắt của con mồi. Mà là của kẻ từng đứng trên nóc thế giới ngầm, từng ra lệnh cho những bóng tối như hắn.
“Tao không cầu xin,” anh nói, tay phải từ từ đưa ra sau lưng, chạm vào vật cứng giấu trong thắt lưng. “Tao chỉ trả nợ.”
Tiếng kim đồng hồ tích tắc – nhưng không phải từ chiếc đồng hồ trong tay kẻ kia. Mà từ phía dưới lòng đất. Từng nhịp, đều đặn. Như trái tim của một con quái vật đang thức giấc.
Và trong khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng từ một cửa sổ trên tầng ba bỗng vụt tắt – có ai đó vừa rời khỏi vị trí theo dõi.
Lý Thiên biết: hắn không chỉ bị săn. Hắn đang bị thử.
Và trò chơi thực sự vừa mới bắt đầu.
Lý Thiên cảm thấy không khí xung quanh mình đang thay đổi. Không khí nặng nề, khó chịu, như một cơn bão đang sắp đổ bộ. Anh cảm thấy mình đang bị ép buộc, bị kiểm soát, và anh không thể làm gì để thoát khỏi tình huống này.
Anh nhìn xung quanh, nhưng không thấy ai. Chỉ có bóng tối, và bóng tối chỉ là một sự hiện diện khổng lồ, bao trùm mọi thứ. Anh cảm thấy mình đang bị mắc kẹt trong một thế giới không có ánh sáng, không có sự sống.
Tiếng kim đồng hồ tiếp tục vang lên, đều đặn, như một lời nhắc nhở cho anh. Anh biết rằng anh đang bị thử, bị kiểm tra, và anh không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì.
Lý Thiên quyết định phải tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh nhớ đến một người bạn cũ, một người có kinh nghiệm và có thể giúp anh thoát khỏi tình huống này. Anh quyết định tìm kiếm người bạn đó, hy vọng rằng anh sẽ tìm thấy sự giúp đỡ và thoát khỏi bóng tối.
Anh bắt đầu di chuyển, tìm kiếm con đường ra khỏi bóng tối. Anh biết rằng anh sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, nhưng anh quyết định không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ, và anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Và trong khi anh đang tìm kiếm, anh cảm thấy một sự hiện diện khác. Một sự hiện diện mạnh mẽ, như một con quái vật đang thức giấc. Anh biết rằng anh đang đối mặt với một thử thách mới, một thử thách lớn hơn.
Anh quyết định phải đối mặt với thử thách này. Anh biết rằng anh sẽ phải sử dụng tất cả sức mạnh và trí tuệ để vượt qua. Anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ.
Và như vậy, Lý Thiên bắt đầu hành trình của mình. Hành trình đầy thử thách, đầy khó khăn, nhưng cũng đầy hy vọng. Anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ.
Lý Thiên bước đi trong bóng tối, cảm giác sự hiện diện mạnh mẽ đang dõi theo từng bước chân của anh. Không khí trở nên nặng nề, như thể có một sức ép vô hình đang đè nặng lên đôi vai của anh. Anh biết rằng mình đang tiến gần đến thử thách mới, và anh phải chuẩn bị sẵn sàng.
Anh dừng lại một lúc, lắng nghe tiếng động xung quanh. Tiếng rít của gió, tiếng kêu của động vật夜, và tiếng bước chân xa xa… Lý Thiên tập trung vào tiếng bước chân, cố gắng xác định vị trí của người hoặc thứ đang tạo ra tiếng động đó. Anh biết rằng mình không thể bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, vì đó có thể là chìa khóa để giải quyết thử thách này.
Đột nhiên, một luồng gió mạnh thổi qua, làm cho cây cối rung rinh và tiếng động trở nên lớn hơn. Lý Thiên cảm thấy một sự bất an, như thể có một cái gì đó không đúng lắm. Anh nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của tiếng động, nhưng bóng tối che khuất mọi thứ.
Lý Thiên biết rằng mình phải tiếp tục đi, dù cho có nguy hiểm. Anh lấy một hơi sâu, và bắt đầu bước đi tiếp, vào sâu trong bóng tối. Cảm giác sợ hãi và bất an vẫn còn, nhưng anh không cho phép chúng kiểm soát mình. Anh biết rằng mình phải tập trung, phải sử dụng tất cả kỹ năng và kinh nghiệm của mình để vượt qua thử thách này.
Và rồi, anh thấy một tia sáng yếu ớt ở phía trước. Lý Thiên dừng lại, nhìn vào tia sáng, cố gắng xác định nguồn gốc của nó. Có thể đó là một dấu hiệu của hy vọng, hoặc có thể đó là một cái bẫy. Anh biết rằng mình phải cẩn thận, phải đánh giá tình hình trước khi quyết định hành động tiếp theo…