Chương 3: Tâm Ma Thức Tỉnh
Trong mảnh thế giới vụn vỡ của tâm hồn, Dạ Thần tỉnh lại. Hắn không mở mắt ngay, mà để giác quan thứ sáu quét ngang không gian chật hẹp này.
Hơi thở nồng nặc mùi ẩm mốc. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ khe đá. Gió lạnh luồn qua kẽ hở trên vách đá thô ráp, mang theo hơi sương lạnh buốt xương. Từng hạt bụi lấp lánh trong tia sáng yếu ớt chiếu xiên từ trên cao xuống.
Đây là hang núi sâu.
Hắn nằm trên một tảng đá phẳng được chủ ý đẽo gọt thô sơ. Toàn thân đau nhức như bị nghìn vạn mũi kim châm. Đan điền khô cạn, kinh mạch rệu rã. Nhưng kỳ lạ thay, trong người lại có một luồng chân khí băng hàn vô cùng tinh khiết đang âm thầm vận chuyển, từ từ hàn gắn những thương tổn.
“Ngươi tỉnh rồi.”
Một giọng nói trung tính vang lên. Không lạnh lùng, cũng không ấm áp, giống như tiếng nước chảy trên băng.
Dạ Thần mở mắt.
Một bóng người mảnh khảnh đứng dựa vào vách đá cách đó không xa. Áo bào trắng muốt, tóc đen dài xõa tung. Gương mặt bị lớp sương mờ che khuất một nửa, chỉ lộ ra đôi mắt sâu thẳm tựa vực không đáy, lạnh lùng quan sát hắn.
“Ngươi là ai?” Dạ Thần ngồi dậy, từng động tác đều chậm rãi đề phòng. Hắn cảm nhận rõ uy hiếp từ đối phương. Người này tựa hồ không có chân khí ba động, nhưng lại toát ra khí tức cô độc và nguy hiểm khiến người ta sợ hãi.
“Người cứu ngươi.” Người kia khẽ nâng tay, một viên đan dược màu lam nhạt lơ lửng trước mặt Dạ Thần. “Hàn Ngọc Hồi Nguyên Đan, có thể chữa thương cho ngươi.”
Dạ Thần không động. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt kia. “Vì sao cứu ta?”
“Bởi vì ngươi không thể chết.” Giọng nói vẫn bình thản. “Ngươi còn có việc chưa làm xong.”
Một tia nghi hoặc lóe lên trong lòng Dạ Thần. Hắn không nhớ rõ chuyện xảy ra sau khi ngã xuống vực. Chỉ biết trước khi ngất đi, một luồng sức mạnh băng hàn đã ôn hòa đỡ lấy hắn.
“Ta không quen ngươi.”
“Bây giờ thì quen rồi.” Người kia khẽ đẩy viên đan về phía trước. “Ta tên Vô Tâm.”
Dạ Thần trầm mặc. Hắn đánh giá tình hình hiện tại. Thương thế nặng, đan điền tổn hại, đối phương thâm bất khả trắc. Tiếp nhận viên đan này là lựa chọn duy nhất.
Hắn đưa tay ra, cầm lấy viên đan. Cảm giác lạnh buốt xuyên thấu, nhưng lại ẩn chứa sinh cơ dồi dào.
“Đan của ta, không phải muốn ăn là ăn được.” Vô Tâm chợt nói.
Dạ Thần dừng tay.
“Ăn vào, tâm ma tất sinh.” Vô Tâm nhìn hắn chăm chú. “Ngươi từng giết người, trong lòng có huyết sát, có oán niệm. Hàn Ngọc chi lực sẽ kích thích tâm ma bộc phát. Vượt qua, thì thương thế khỏi hẳn, tu vi tinh tiến. Không vượt qua…”
Không cần nói hết, ý tứ đã rõ.
Dạ Thần nhìn viên đan trong tay. Ánh sáng màu lam nhạt lấp lánh, tựa như con mắt của ma vật.
Hắn nhớ tới cảnh tượng trước khi ngã xuống vực. Những kẻ truy sát tham lam tàn độc. Vẻ mặt đau khổ của người thân. Sự phản bội của bằng hữu. Và… huyết. Vô vàn vũng huyết.
Oán niệm trong lòng bỗng sôi trào.
Hắn không do dự nữa, ngửa đầu nuốt viên đan.
Lập tức, một luồng hàn khí bùng nổ trong người. Không phải cảm giác lạnh lẽo bên ngoài, mà là thứ lạnh giá thấu xương, trực tiếp đóng băng thần hồn.
Cảnh tượng trước mắt vặn vẹo biến dạng.
Hang đá biến mất. Vô Tâm biến mất.
Hắn thấy mình đứng giữa một biển máu. Trời đất đều màu đỏ thẫm. Xung quanh vang vọng tiếng gào thét, khóc lóc, chửi rủa. Từng bóng người vặn vẹo từ trong máu loãng bò ra, lao về phía hắn.
“Trả mạng đây! Dạ Thần! Ngươi giết ta nhiều như vậy, đêm nay tất phải mạng đền mạng!”
“Con trai ta mới ba tuổi… ngươi cũng không buông tha… ác ma! Đồ ác ma!”
“Ta xem ngươi là huynh đệ, ngươi lại hại ta đến tuyệt tử tuyệt tôn! Dạ Thần! Ta muốn ăn tươi nuốt sống ngươi!”
Từng khuôn mặt quen thuộc. Kẻ thù, bằng hữu, thân nhân… tất cả đều trợn trừng mắt máu, gầm thét mà tới.
Dạ Thần lui lại một bước. Tim đập loạn nhịp. Đây chính là tâm ma? Quả nhiên… sống động như thật.
Hắn biết đây là ảo giác, nhưng mùi máu tanh nồng, âm thanh thê lương, cảm giác oán niệm khủng bố… tất cả đều chân thực đến mức không thể nghi ngờ.
Một bàn tay lạnh giá chợt chạm vào gáy hắn.
Hắn quay người, thấy một khuôn mặt thối rữa.
“Cha… cha ngươi đây… con trai… vì sao… vì sao không cứu ta…”
Dạ Thần run rẩy. Đây là nỗi đau trong lòng hắn. Năm đó, cha hắn bị kẻ thù bắt đi, hắn đến chậm một bước, chỉ kịp nhìn thấy thi thể không toàn thây.
“Ta… ta…” Hắn lắp bắp, nước mắt không ngừng rơi.
Tâm ma thừa thắng xông lên, vô số bóng người ào ào bao vây hắn, cắn xé, móc cấu. Đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần.
“Chết đi! Chết đi! Ngươi đáng chết!”
“Đồ sát nhân! Đồ tàn nhẫn!”
“Ngươi không xứng được sống!”
Dạ Thần quỳ xuống, hai tay ôm đầu, toàn thân co quắp. Hắn muốn đầu hàng, muốn buông xuôi.
Nhưng vào lúc này, một tia linh quang lóe lên.
Không đúng.
Tâm ma dù mạnh, cũng chỉ là phản chiếu của nội tâm. Những oán niệm này, những hối hận này, đích thực tồn tại. Nhưng… hắn chưa từng hối hận.
Giết người? Đúng, hắn giết nhiều người. Nhưng nào phải vô cớ? Kẻ muốn hại ta, ta tất giết trước. Kẻ ngáng đường, dẫu là trời cao cũng phải xuyên thủng.
Cha hắn chết? Đúng, là do hắn đến chậm. Nhưng kẻ giết cha hắn, cả nhà hắn đã tự tay tàn sát, máu chảy thành sông. Huyết hải thâm cừu đã báo, còn gì phải hối hận?
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt dần trở nên kiên định.
“Là ta giết các ngươi.” Hắn đứng dậy, nhìn lũ tâm ma đang gào thét, giọng lạnh băng. “Nhưng các ngươi… đáng chết.”
Oanh!
Cả không gian chấn động. Lũ tâm ma gào thét dữ dội hơn, nhưng Dạ Thần không còn sợ hãi.
“Muốn ta mạng đền mạng?” Hắn cười lạnh, một luồng sát khí ngưng tụ thành thực chất bộc phát. “Sống ta còn giết, chết rồi ta lại sợ sao?”
“Muốn báo thù? Được! Lần nữa ta lại giết các ngươi một lần!”
Hắn xông lên, tay không đánh ra. Không có chân khí, chỉ thuần túy ý chí và sát khí.
Nhưng mỗi quyền mỗi chưởng đều khiến tâm ma vỡ vụn.
“Ta là Dạ Thần! Trời không thể diệt, đất không thể chôn! Mấy ngươi là thứ gì, dám động vào ta?”
Tiếng gầm vang vọng cả biển máu.
Từng đạo hàn khí bắt đầu hội tụ quanh người hắn. Không còn là công kích, mà trở thành trợ lực.
Hàn Ngọc Hồi Nguyên Đan, bắt đầu phát huy tác dụng thật sự.
Ngoại giới, Vô Tâm đứng im lặng nhìn Dạ Thần đang co quắp trên tảng đá. Trên người hắn, một tầng băng sương mỏng dần bao phủ, nhưng khí tức lại không ngừng tăng lên.
“Quả nhiên…” Vô Tâm khẽ nói, trong mắt lóe lên vẻ gì đó. “Ngươi thật sự là người được lựa chọn.”
Đột nhiên, Dạ Thần mở mắt.
Hai đạo thần quang màu xanh lóe lên, trực tiếp xuyên thủng bóng tối trong hang đá.
Hắn đứng dậy, toàn thân băng sương vỡ vụn.
Tu vi không những khôi phục, mà còn đột phá, đạt tới cảnh giới mới.
“Đa tạ.” Hắn nhìn Vô Tâm, nói một câu ngắn gọn.
Vô Tâm gật đầu. “Không cần khách sáo. Ta cứu ngươi, cũng là có mục đích.”
“Dạ môn diệt tộc.” Dạ Thần nói ra bốn chữ, ánh mắt lạnh như băng. “Ta phải trả thù.”
“Chỉ ngươi một mình?” Vô Tâm hỏi.
“Hiện tại là một mình.” Dạ Thần nắm chặt tay. “Nhưng sau này sẽ không.”
“Ta có thể giúp ngươi.” Vô Tâm nói.
“Điều kiện?”
“Về sau ngươi sẽ biết.” Vô Tâm quay người, áo bào trắng phất phới. “Bây giờ, ngươi cần một nơi để ổn định cảnh giới. Theo ta.”
Dạ Thần nhìn theo bóng lưng kia, trong mắt lóe lên vẻ do dự, nhưng rồi lại biến mất.
Hắn không có lựa chọn nào khác.
Hai người một trước một sau rời khỏi hang động. Bên ngoài là một mảnh rừng rậm nguyên thủy, cây cối um tùm, khí tức cổ xưa.
Vô Tâm đi rất nhanh, thân ảnh lấp lóe trong rừng cây, tựa như ma vật.
Dạ Thần đi theo phía sau, âm thầm vận chuyển chân khí. Luồng chân khí mới mạnh mẽ và thuần khiết, mang theo hàn ý, nhưng lại hoàn toàn chịu sự khống chế của hắn.
“Chỗ ta ở, cách đây năm mươi dặm.” Vô Tâm đột nhiên nói. “Trên đường đi, có vài con thú nhỏ quấy rối. Ngươi xử lý đi.”
Vừa dứt lời, từ trong rừng sâu truyền ra một tiếng gầm kinh thiên.
Một con mãnh hổ to lớn chậm rãi bước ra. Thân hổ đen tuyền, trên trán có một con mắt thứ ba màu đỏ ngầu.
“Tam Nhãn Huyết Hổ.” Dạ Thần nhận ra. Đây là mãnh thú cấp cao, sức mạnh tương đương với võ giả Luyện Thể cảnh giới.
Tam Nhãn Huyết Hổ chậm rãi bước tới, từng bước dẫm lên mặt đất khiến cỏ cây rạp xuống, đất rung nhẹ như thể lòng đất cũng phải khiếp sợ. Con mắt thứ ba trên trán nó không ngừng chớp động, như thể đang dò xét, soi thấu từng tấc hồn phách của Dạ Thần. Không khí xung quanh trở nên đặc quánh, mùi máu tanh bốc lên từ những xác thú bị xé nát rải rác dưới chân nó – dấu tích của một kẻ săn mồi không cần ẩn mình, bởi chẳng ai dám đối đầu.
Dạ Thần không động, nhưng trong ngực, tim đập chậm, đều, kiểm soát từng nhịp thở. Hắn cảm nhận được luồng hàn khí trong kinh mạch – như một con rắn băng đang trườn dọc sống lưng, tỉnh táo, lạnh lùng, chờ đợi. Vô Tâm đứng yên phía trước, tay chắp sau lưng, không quay lại, chỉ khẽ nói:
“Nó thấy ngươi là con mồi. Nếu ngươi chết, ta cũng chẳng buồn chôn.”
Lời nói như băng rơi vào tai, nhưng Dạ Thần không giận. Hắn hiểu – đây không phải thử thách, mà là sự chọn lọc tự nhiên. Sống hay chết, không do ai quyết, chỉ do bản thân.
Con hổ gầm lên lần nữa, tiếng gầm vang xuyên qua rừng sâu, khiến hàng ngàn tán cây rung rinh. Nó lao tới – nhanh như chớp, thân hình đen kịt hóa thành một luồng gió cuộn theo bụi đất và lá rụng. Một móng vuốt dài gần thước quét ngang, không trúng người, mà đập vào tảng đá bên cạnh – đá nổ tung, vụn văng như mưa.
Dạ Thần bật người sang phải, chân đạp mạnh xuống đất, thân hình như lá bay giữa gió, nhưng trong mắt hắn, thời gian dường như chậm lại. Hắn thấy rõ từng cơ bắp dưới lớp da hổ co giãn, thấy rõ hơi thở phả ra từ mũi nó, thấy cả sự khát máu trong ánh mắt đỏ ngầu kia.
Hàn khí trong người bỗng dưng dâng lên, trào ra từ đan điền, chạy dọc theo kinh mạch, hội tụ tại lòng bàn tay phải. Bàn tay hắn trở nên trắng bệch, hơi lạnh bốc lên như sương mù, ngay khi con hổ xoay người, chuẩn bị vồ tiếp.
“Ầm!”
Dạ Thần đón cú vồ bằng một quyền.
Không né. Không tránh.
Quyền kình mang theo hàn khí bùng nổ – không phải âm thanh chát chúa, mà là một tiếng nổ trầm, như băng nứt dưới áp lực cực đại. Móng vuốt hổ chạm vào quyền, lập tức phủ một lớp băng mỏng, lan nhanh như lửa cháy. Con hổ rú lên, đau đớn, lùi lại hai bước, ánh mắt lần đầu hiện lên vẻ kinh nghi.
Nó không hiểu – tại sao một sinh vật yếu hơn lại có thể phản kháng? Tại sao cái lạnh kia khiến máu nó gần như đông lại?
Dạ Thần đứng thẳng, hơi thở vẫn đều đặn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi – không chỉ là chân khí mạnh hơn, mà là một thứ gì đó đang thức tỉnh trong tâm trí, sâu thẳm hơn cả ý thức. Một bóng hình mơ hồ, như một bản ngã khác, đang mở mắt trong bóng tối.
*Ngươi đã ngủ đủ lâu rồi…*
Tiếng thì thầm vang lên trong đầu, không phải của hắn, nhưng lại như chính hắn. Dạ Thần không đáp, nhưng lòng biết – đó là Tâm Ma. Không phải ma quỷ, không phải tà niệm, mà là phần sâu nhất của con người, nơi ẩn chứa cả ác niệm và tiềm năng vô tận.
Tam Nhãn Huyết Hổ không cho hắn thời gian suy nghĩ. Nó gầm lên, toàn thân bừng đỏ, con mắt thứ ba đột nhiên mở to, ánh sáng đỏ rực chiếu thẳng vào Dạ Thần – một luồng năng lượng thần bí, như muốn xé toạc tâm trí.
Dạ Thần nhắm mắt.
Và trong khoảnh khắc đó, Tâm Ma trong hắn… mỉm cười.
Khi mở mắt, đôi đồng tử của hắn đã nhuốm một tầng màu xám tro, lạnh như băng, sâu như vực. Hắn không còn thấy con hổ – hắn thấy ký ức: máu chảy trên tuyết trắng, một đứa trẻ quỳ giữa đống tro tàn, tay ôm xác mẹ, miệng thì thầm một lời nguyền.
“Ta sẽ không yếu nữa.”
Giọng nói vang lên – không phải của Dạ Thần, mà là của chính hắn, nhưng lại như đến từ kiếp trước.
Hàn khí bùng phát lần thứ hai – lần này không chỉ từ tay, mà từ toàn thân. Đất dưới chân đóng băng, cỏ cây rụng lá, rễ cắm sâu cũng đông cứng. Tam Nhãn Huyết Hổ rú lên, lần này là tiếng sợ hãi. Nó muốn lui, nhưng chân đã dính chặt vào lớp băng đang lan nhanh.
Dạ Thần bước tới – từng bước, không nhanh, nhưng mỗi bước đi là một tầng băng dày hơn. Khi đến trước mặt hổ, hắn giơ tay, đặt lên trán con vật – ngay giữa con mắt thứ ba.
“Ngươi không phải kẻ mạnh nhất trong rừng,” hắn thì thầm. “Ngươi chỉ là kẻ được chọn để thử ta.”
Con mắt đỏ chớp mạnh – rồi đột nhiên nứt vỡ, máu đen phun ra, đông lại thành từng viên băng nhỏ rơi xuống đất.
Hổ gục.
Không một tiếng động.
Chỉ còn gió thổi qua, mang theo hơi lạnh từ xác thú đang dần hóa băng.
Dạ Thần đứng yên, thở dài. Tâm Ma trong hắn từ từ lùi vào bóng tối, nhưng lần này, không khóa lại – chỉ khép hờ, như cánh cửa chờ ngày mở toang.
Vô Tâm quay lại, ánh mắt sắc như dao.
“Ngươi không phải người bình thường.”
Dạ Thần không trả lời. Hắn nhìn về phía chân trời – nơi năm mươi dặm nữa, là nơi ẩn cư của Vô Tâm. Nhưng giờ đây, hắn biết… hành trình thực sự mới chỉ bắt đầu.
Vì Tâm Ma đã thức tỉnh.
Và một khi đã thức, nó sẽ không bao giờ chấp nhận làm nô lệ nữa.
Trên bầu trời, mây đen từ phương bắc ùn ùn kéo đến, che khuất ánh trăng. Gió bắt đầu gào thét, như báo hiệu một cơn bão đang tới – không phải từ thiên nhiên, mà từ trong lòng đất, từ những huyệt đạo cổ xưa, từ những linh hồn chưa siêu thoát…
Và từ sâu trong huyết mạch của Dạ Thần, một dòng máu cổ xưa… bắt đầu chảy ngược.