Cỡ chữ:
Màu nền:

Thiên Tài Trở Về: Bão Táp Tái Xuất

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 14:12 25/03/2026 Lượt đọc: 5870

Chương 3: Thiên Tài Trở Về

Gió đêm thổi qua những tán cây cổ thụ trong khuôn viên Lâm gia tạo nên những âm thanh xào xạc như thì thầm những bí mật ngàn năm. Ánh trăng bạc nhẹ nhàng luồn qua kẽ lá, in từng vệt sáng mờ ảo trên lối đi bằng đá thanh ngọc được mài nhẵn bóng qua bao đời.

Lâm Dật đứng trước cổng chính của Lâm phủ, đôi mắt sâu thẳm như vực không đáy quan sát từng chi tiết nhỏ nhất.

Hai con kỳ lân bằng ngọc thạch trắng muốt đặt hai bên cổng, dưới ánh trăng tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo. Cánh cổng gỗ lim đen nhánh cao hơn mười trượng, khắc họa tinh xảo hình ảnh bát bộ thiên long đang vờn mây.

Hắn nhớ lại mười năm trước.

Cũng tại nơi này.

Một thiếu niên mười lăm tuổi thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, bị vứt ra khỏi cổng như một món đồ bỏ đi.

“Nghịch tử Lâm Dật! Từ hôm nay ngươi không còn là thành viên Lâm gia! Mang cái thân phế vật của ngươi đi chỗ khác chết!”

Lời nói của đại trưởng lão Lâm Hỏa vẫn như còn văng vẳng bên tai.

Mười năm.

Đúng mười năm.

Hôm nay hắn trở về.

Không phải để cầu xin thương hại.

Mà để lấy lại những thứ thuộc về mình.

Để cho những kẻ từng khinh rẻ hắn biết.

Thiên tài vẫn là thiên tài.

Rồng con dù rơi xuống bùn lầy vẫn sẽ một ngày cất cánh bay cao.

Lâm Dật hít một hơi thật sâu, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng.

Hắn bước về phía trước.

Từng bước chân chậm rãi nhưng vững chắc.

Âm thanh bước chân vang lên trong đêm tĩnh mịch như tiếng trống trận thúc giục.

“Đứng lại! Là ai?”

Hai vệ binh áo đen xuất hiện như bóng ma, chặn trước mặt hắn.

Ánh mắt họ lóe lên vẻ cảnh giác và khinh thường.

Lâm Dật không dừng bước, giọng nói trầm thấp vang lên.

“Về báo với Lâm Hỏa.”

“Lâm Dật đã trở về.”

Hai vệ binh sửng sốt, sau đó bật cười.

“Lâm Dật? Cái tên phế vật năm đó?”

“Ngươi còn dám trở về? Mau cút đi trước khi ta ra tay!”

Lâm Dật khẽ lắc đầu.

Hắn không muốn lãng phí thời gian.

Chỉ nhẹ nhàng đưa tay vẫy một cái.

Một luồng khí lực vô hình như sóng thần ập tới.

Hai vệ binh cảm thấy như bị núi đè, cả người bay ngược về phía sau, đập mạnh vào cánh cổng lớn.

Ầm!

Âm thanh vang động cả khuôn viên yên tĩnh.

Lâm Dật bước qua hai thân thể đã ngất đi, đẩy cánh cổng lớn mở ra.

Trước mắt hắn hiện ra một quảng trường rộng lớn lát toàn phiến đá xanh, ở giữa là đài phun nước khắc hình rồng cuốn. Hai bên là những dãy nhà nguy nga tráng lệ, mái cong vút chạm trổ tinh xảo.

Ánh đèn lồng đỏ treo khắp nơi tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, phản chiếu xuống mặt nước trong veo tạo thành muôn ngàn vệt sáng lung linh.

“Kẻ nào dám đến Lâm gia gây sự!”

Một tốp vệ binh nhanh chóng tập hợp, vây quanh Lâm Dật.

Người dẫn đầu là một trung niên áo xám, ánh mắt sắc như dao.

“Lâm Quản sự, hắn tự xưng là Lâm Dật!”

Một vệ binh vội báo cáo.

Lâm Quản sự nhíu mày, ánh mắt quét qua Lâm Dật từ đầu đến chân.

“Lâm Dật? Ngươi còn sống sao? Ngươi dám trở về đây phá rối?”

Lâm Dật thản nhiên đáp.

“Ta trở về để lấy lại chức vị Thiếu gia chủ.”

“Lâm Hỏa ở đâu? Bảo hắn ra đây gặp ta.”

Lâm Quản sự cười lạnh.

“Thiếu gia chủ? Ngươi đúng là không biết trời cao đất rộng!”

“Mười năm trước ngươi may mắn thoát chết, hôm nay lại tới tìm đường chết sao?”

Lâm Dật không nói gì thêm.

Hắn biết trong thế giới này.

Sức mạnh mới là thứ ngôn ngữ duy nhất được công nhận.

Hắn bước tiếp về phía trước.

Hướng thẳng đến đại điện chính.

“Bắt lấy hắn!”

Lâm Quản sự ra lệnh.

Mười mấy vệ binh đồng loạt xông lên.

Từng chuôi đao lóe sáng trong đêm.

Lâm Dật thậm chí không buồn nhìn.

Chỉ khẽ búng ngón tay.

Vô số tia sáng màu tím lóe lên.

Những vệ binh đang xông tới đột nhiên dừng lại.

Rồi từ từ đổ gục xuống.

Trên trán mỗi người đều có một lỗ nhỏ xíu.

Máu chảy ra.

Lâm Quản sự mặt mày tái mét.

Hắn không thể tin vào mắt mình.

Mười mấy vệ binh tinh nhuệ.

Bị hạ gục chỉ trong một chiêu.

Hắn run rẩy rút kiếm.

“Ngươi… ngươi đã tu luyện cái gì?”

Lâm Dật lạnh lùng nhìn hắn.

“Ta nói rồi.”

“Gọi Lâm Hỏa ra đây.”

Lâm Quản sự cắn răng, toàn thân bộc phát ra khí thế cuồng bạo.

“Ta sẽ tự mình bắt ngươi!”

Hắn đạp mạnh chân xuống đất.

Thân hình như tên bắn xông tới.

Chuôi kiếm trong tay hóa thành vô số kiếm ảnh.

Bao phủ toàn bộ không gian trước mặt.

Lâm Dật vẫn đứng im.

Chỉ đưa tay lên.

Nhẹ nhàng bắt lấy mũi kiếm.

Tất cả kiếm ảnh biến mất.

Chỉ còn lại chuôi kiếm thật bị hắn giữ chặt trong tay.

“Không thể nào!”

Lâm Quản sự kinh hãi.

Đây là kiếm pháp tối cao của hắn.

Lại bị phá giải dễ dàng như vậy.

Lâm Dật khẽ búng tay.

Chuôi kiếm bằng bách luyện tinh cương vỡ vụn thành muôn ngàn mảnh.

Một luồng chấn động kinh khủng truyền qua cánh kiếm.

Lâm Quản sự cảm thấy như bị sét đánh.

Cả người bay ngược ra.

Máu từ miệng phun ra thành tia.

“Ngươi… ngươi…”

Hắn nằm trên đất, mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.

Lâm Dật bước qua người hắn.

Tiếp tục đi về phía đại điện.

Lúc này.

Từ phía đại điện.

Mấy bóng người nhanh chóng lao tới.

Dẫn đầu là một lão giả tóc trắng, ánh mắt như điện.

Chính là đại trưởng lão Lâm Hỏa.

Sau lưng hắn là mấy trưởng lão khác của Lâm gia.

“Lâm Dật! Thật là ngươi!”

Lâm Hỏa trừng mắt nhìn, sắc mặt khó coi.

Hắn không nghĩ tên phế vật năm đó lại còn sống.

Lại còn dám trở về.

Lâm Dật dừng bước.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Hỏa.

“Mười năm không gặp.”

“Đại trưởng lão vẫn khỏe chứ?”

Lâm Hỏa hừ lạnh.

“Ngươi trở về làm gì? Lâm gia không chào đón kẻ phản nghịch!”

Lâm Dật cười nhạt.

“Phản nghịch? Hay là ngươi sợ ta trở về lật lại chuyện cũ?”

Lâm Hỏa sắc mặt biến đổi.

“Nói bậy! Năm đó chính ngươi tự đánh mất thiên phú, trở thành phế nhân, ta chỉ làm theo gia quy!”

Lâm Dật ánh mắt lóe lên tia lạnh.

“Tự đánh mất thiên phú?”

“Hay là có người sợ ta lớn mạnh, chiếm mất vị trí của mình?”

Mấy vị trưởng lão phía sau nhìn nhau.

Ánh mắt có chút do dự.

Lâm Hỏa giận dữ.

“Ngươi dám vu khống ta? Hôm nay ta sẽ tự tay trừng phạt kẻ phản nghịch!”

Hắn vung tay lên.

Một luồng hỏa diễm đỏ rực bốc lên.

Nhiệt độ xung quanh đột nhiên tăng cao.

Hỏa diễm tụ lại thành một con hỏa long khổng lồ.

Gầm thét lao về phía Lâm Dật.

Lâm Dật bình thản đứng im.

Đợi hỏa long tới gần.

Hắn mới chậm rãi đưa tay ra.

Một đóa sen đen kịt đột nhiên nở rộ trước ngực hắn.

Hỏa long đâm thẳng vào đóa sen đen.

Nhưng không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào.

Ngược lại bị đóa sen đen nuốt chửng.

Lâm Hỏa kinh hãi.

“Đây là… Cửu U Hàn Diễm? Ngươi làm sao có được?”

Lâm Dật không trả lời.

Chỉ nhẹ nhàng vẫy tay.

Đóa sen đen lập tức biến thành vô số tia sáng đen.

Xuyên qua không gian.

Đâm thẳng về phía Lâm Hỏa.

Lâm Hỏa vội vận công chống đỡ.

Nhưng những tia sáng đen như có sinh mệnh.

Luồn lách qua mọi phòng ngự.

Đâm thẳng vào huyệt đạo trên người hắn.

Lâm Hỏa cảm thấy toàn thân khí huyết ngưng trệ.

Công lực nhanh chóng tiêu tán.

“Ngươi… ngươi đã phế công lực của ta?”

Hắn kêu lên đầy kinh họa.

Lâm Dật lạnh lùng nhìn hắn.

“Đây chỉ là bắt đầu.”

“Ta sẽ để ngươi chứng kiến.”

“Làm thế nào một thiên tài thực sự trở về.”

Lúc này.

Từ phía sau đại điện.

Một giọng nói trầm ổm vang lên.

“Đủ rồi.”

Một lão giả áo bào xanh chậm rãi bước ra.

Chính là gia chủ Lâm gia – Lâm Thiên Long.

Ánh mắt ông phức tạp nhìn Lâm Dật.

“Đứa bé, về rồi sao?”

Lâm Dật hơi cúi đầu.

“Cháu chào bác.”

Lâm Thiên Long thở dài.

“Mười năm rồi.”

“Cháu vẫn còn hận bác sao?”

Lâm Dật lắc đầu.

“Cháu không hận bác.”

“Cháu chỉ muốn biết sự thật.”

Lâm Thiên Long ánh mắt chớp động.

“Sự thật…”

“Đúng là năm đó có một số chuyện.”

“Nhưng không phải lúc thích hợp để nói ra.”

Lâm Dật cười lạnh.

“Vậy khi nào mới thích hợp?”

“Phải chờ ta bị người ta hại chết?”

Lâm Thiên Long trầm mặc.

Một lúc lâu.

Ông mới lên tiếng.

“Được rồi.”

“Nếu cháu đã trở về.”

“Và có đủ thực lực.”

“Vậy bác sẽ cho cháu một cơ hội.”

“…một cơ hội.” Giọng Lâm Thiên Long trầm xuống như thể từng từ đều nặng trịch, vang vọng trong không gian lạnh lẽo của thư phòng. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn cổ, hắt những bóng dài rợn người lên bức tường ố vàng, nơi treo bức chân dung gia tộc đã phai màu theo năm tháng. “Nhưng cháu phải hiểu, cơ hội này không phải để phơi bày quá khứ — mà là để kiểm nghiệm hiện tại.”

Lâm Dật không nhúc nhích. Đôi mắt anh như hai hố đen nuốt trọn mọi biểu cảm, chỉ còn lại sự bình tĩnh đến đáng sợ. Mười năm xa quê, mười năm sống giữa bóng tối, luyện kiếm trong tuyết, uống máu sói để tỉnh táo, anh đã vượt qua ranh giới của con người để chạm tới cảnh giới mà người đời gọi là “thiên tài bị nguyền rủa”. Và giờ đây, đứng trước người từng tống anh ra khỏi gia tộc, anh không cần nước mắt, không cần oán hận — anh chỉ cần sự thật.

“Kiểm nghiệm?” Giọng anh khẽ nhưng sắc như dao cạo qua da. “Cháu đã sống sót qua bảy lần ám sát, vượt qua ba vực sâu tử địa, giết chết bốn tông chủ không tên. Cháu đã trở về không phải để được *kiểm nghiệm* — mà để đòi lại những gì thuộc về mình.”

Lâm Thiên Long từ từ đứng dậy. Cánh tay ông chống lên mặt bàn, gân guốc nổi rõ dưới lớp áo lụa đen. Ông cao lớn, uy nghiêm, vẫn mang khí chất của một bậc đế vương trong thế giới võ đạo. Nhưng ánh mắt thì đã cũ — mệt mỏi, đầy cảnh giác, như thể đang nhìn một con rắn độc vừa trồi lên từ hầm băng.

“Ba ngày nữa.” Ông nói, từng chữ chậm rãi. “Hội nghị gia tộc sẽ diễn ra. Tất cả các nhánh huyết thống, các thế lực liên minh, và cả những kẻ đang rình rập từ bên ngoài sẽ có mặt. Nếu cháu muốn biết sự thật… thì phải đứng được ở giữa đại sảnh, trước mặt toàn bộ thiên hạ, mà không bị lật đổ.”

Lâm Dật khẽ nhếch môi. “Ý bác là, cháu phải chứng minh mình xứng đáng ngồi vào vị trí của cha cháu?”

Im lặng.

Lâm Thiên Long không trả lời. Nhưng ánh mắt ông đã nói tất cả.

Có điều gì đó — không chỉ là quyền lực, không chỉ là huyết thống — mà là một bí mật lớn hơn, chôn vùi dưới nền móng của tòa thành Lâm gia, nơi mà mười năm trước, cha mẹ Lâm Dật đã chết trong một đêm mưa máu.

“Cháu sẽ đến.” Lâm Dật quay người, áo choàng đen phất nhẹ như bóng ma. “Và khi cháu bước vào đại sảnh, bác đừng mong có thể che giấu được điều gì nữa.”

Cánh cửa thư phòng khép lại âm thầm.

Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi.

Từng giọt nặng nề đập xuống mái ngói cổ, như tiếng gõ của tử thần đang đếm ngược. Dưới ánh trăng mờ, bóng dáng Lâm Dật lướt qua hành lang dài, không để lại dấu chân. Những thị vệ canh gác không ai dám ngước nhìn — có người nói, khi anh đi ngang, nhiệt độ xung quanh hạ xuống đến mức hơi thở đóng băng giữa không trung.

Trong căn phòng tối tăm phía sau hậu viện, một bóng người già nua run rẩy đang lật từng trang sách cổ. Trên trang giấy ố vàng, dòng chữ đỏ như máu viết: *”Khi Thiên Kiếp trở về, máu sẽ chảy từ mái ngói, và người mang họ Lâm sẽ phải chọn — sống như vua, hay chết như kẻ phản bội.”*

Già nhân ngẩng đầu, ánh mắt đẫm nước.

“Lâm Dật… con thật sự đã trở lại sao?”

“Cha con năm đó không chết vì tai nạn.”

“Mà là vì… đã dám mở cửa đó ra.”

Mưa càng nặng hạt.

Và từ sâu trong lòng đất, một tiếng gầm khẽ vọng lên, như thể có thứ gì đó đang tỉnh giấc.

Hành Động Huyền Huyễn Lục Đạo