Chương 3: Phát Hiện Năng Lực Bất Ngờ
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua khe cửa sổ gỗ mục nát chiếu xuống nền đất ẩm thấp.
Tần Dạ nằm bất động trên đống rơm mục.
Toàn thân hắn như bị thiêu đốt.
Từng sợi cơ bắp giật giật liên hồi.
Cơn đau nhức xương tủy khiến hắn gần như mất đi ý thức.
Nhưng trong đầu lại vang vọng thanh âm kỳ dị lúc trước.
“Huyết mạch Cổ Ma thức tỉnh.”
“Cấp độ một.”
“Khai mở thiên phú: Cửu U Đồ Linh.”
Hắn không hiểu đó là thứ gì.
Chỉ biết từ khi thanh âm đó vang lên, trong cơ thể dường như có thứ gì đó bị đánh thức.
Một luồng khí tức âm lãnh, tà dị bắt đầu tuôn chảy trong kinh mạch.
Nó như dòng nước lũ phá vỡ mọi trở ngại.
Những chỗ kinh mạch bị tổn thương trước đây giờ đây bị luồng khí tức này cưỡng ép thông suốt.
Đau.
Vô cùng đau đớn.
Tần Dạ nghiến răng, môi hắn đã bị cắn nát, máu tươi hòa lẫn mồ hôi lạnh chảy xuống cằm.
Hắn không dám phát ra tiếng kêu.
Bên ngoài cửa kho vẫn còn hai tên đệ tử ngoại môn đang canh gác.
Nếu bị phát hiện dị thường, hậu quả khó mà lường được.
“Thở đều.”
“Nhất định phải chịu đựng.”
Tần Dạ tự nhủ, hai tay siết chặt thành quyền, móng tay đâm vào da thịt.
Hắn cảm nhận rõ ràng luồng khí tức kia đang cải tạo cơ thể mình.
Từ xương cốt đến tạng phủ.
Từ kinh mạch đến huyệt đạo.
Mọi thứ đang bị phá hủy rồi tái tạo.
Trong đau khổ tột cùng, Tần Dạ chợt phát hiện một điều kỳ lạ.
Thính lực của hắn trở nên vô cùng nhạy bén.
Có thể nghe rõ tiếng gió thổi qua khe cửa.
Tiếng côn trùng kêu trong góc tường.
Thậm chí cả tiếng thì thầm của hai tên đệ tử canh gác bên ngoài.
“Nghe nói hôm nay Trương Quản sự bị trưởng lão trách phạt nặng.”
“Ừ, còn bị phạt ba tháng linh thạch.”
“Chỉ vì thằng phế vật kia sao?”
“Đúng vậy, hình như là do đánh chết nó thì sẽ gây ra phiền phức.”
Tần Dạ nghe rõ từng lời.
Trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý.
Quả nhiên.
Cái thế giới này chỉ có mạnh được yếu thua.
Nếu không phải hắn còn có chút giá trị lợi dụng.
Sợ rằng đã chết không còn miếng toàn thây.
Càng nghĩ càng phẫn nộ.
Luồng khí tức trong người dường như cảm nhận được tâm tình của chủ nhân, bỗng trở nên cuồng bạo.
Tần Dạ cảm giác như toàn thân sắp nổ tung.
Đúng lúc này.
Hắn chợt ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ.
Đó là mùi hương của linh thảo.
Rất nhạt.
Nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Tần Dạ theo bản năng quay đầu nhìn về phía góc tường đông nam.
Nơi đó có một khe nứt.
Mùi hương chính từ đó tỏa ra.
“Là bên ngoài?”
Tần Dạ lấy hết sức lết về phía đó.
Mỗi lần di chuyển đều như vạn kiếm đâm vào thân.
Hắn cắn răng chịu đựng.
Từng chút một bò đến sát bức tường.
Mùi hương càng thêm rõ ràng.
Tần Dạ đưa tay sờ vào khe nứt.
Nơi đây vốn là một góc chết, bị đá vụn và đất cát lấp đầy.
Hắn dùng ngón tay bới đất.
Đau đớn khiến thần kinh căng thẳng.
Nhưng mùi hương kia lại khiến hắn không thể dừng lại.
Rất nhanh.
Đầu ngón tay chạm vào thứ gì đó hơi cứng.
Tần Dạ lập tức đào nhanh hơn.
Một lát sau.
Một khối thạch thất màu đen nhánh lộ ra.
Chỉ to bằng nắm tay.
Nhưng mùi hương nồng nặc lại khiến Tần Dạ tinh thần phấn chấn.
“Đây là…”
Hắi sửng sốt.
Trong ký ức bỗng hiện ra một đoạn ghi chép.
“Huyền Âm Thạch Nhũ.”
Thiên địa linh vật.
Có thể ôn dưỡng kinh mạch, tăng cường khí huyết.
Chính là thứ hắn đang cần nhất lúc này.
Tần Dạ không do dự.
Lập tức cầm lấy Huyền Âm Thạch Nhũ.
Cảm nhận khí lực tinh thuần tỏa ra từ đó.
Luồng khí tức trong cơ thể dường như gặp được thứ gì đó kích thích.
Bỗng trở nên cuồng bạo.
Ầm!
Tần Dạ cảm giác như đầu óc trống rỗng.
Sau đó hắn kinh ngạc phát hiện.
Trong tay hắn, Huyền Âm Thạch Nhũ đang từ từ tan chảy.
Hóa thành dòng năng lượng tinh thuần chảy vào trong cơ thể.
Cơn đau nhức lập tức giảm bớt.
Luồng khí tức âm lãnh kia giống như cá gặp nước.
Bắt đầu tuần hoàn trong kinh mạch.
Tần Dạ vội vàng nhắm mắt điều tức.
Theo bản năng vận chuyển công pháp cơ bản nhất của Vân La Tông.
Vốn dĩ đây chỉ là môn công pháp tầm thường.
Nhưng lúc này lại phát huy hiệu quả kinh người.
Từng tia linh khí bị hút vào cơ thể.
Hòa vào dòng khí tức kia.
Tuần hoàn không ngừng.
Không biết qua bao lâu.
Tần Dạ chợt mở mắt.
Trong mắt lóe lên một tia hắc mang.
Trên người bỗng bốc lên một cỗ khí thế âm lãnh.
Sau đó nhanh chóng tiêu tán.
“Hô…”
Hắn thở ra một hơi dài.
Cảm nhận cơ thể tràn đầy sức mạnh chưa từng có.
Những thương thế trên người đã khép miệng.
Thậm chí thể chất còn mạnh mẽ hơn trước.
“Đây chính là… tu luyện?”
Tần Dạ giơ tay lên.
Nắm chặt.
Cảm giác sức mạnh khiến hắn say mê.
Nhưng ngay sau đó.
Hắn chợt nhớ tới thanh âm thần bí kia.
“Cửu U Đồ Linh.”
Rốt cuộc là thứ gì?
Tần Dạ đứng dậy.
Đi đến góc tường.
Nơi đó có một con bọ cạp nhỏ đang bò.
Hắn do dự một chút.
Sau đó đưa tay ra.
Theo bản năng vận chuyển khí tức trong cơ thể.
Kỳ tích xảy ra.
Con bọ cạp đột nhiên dừng lại.
Sau đó quay người.
Bò về phía hắn.
Cuối cùng dừng lại trên lòng bàn tay.
Ngoan ngoãn không động đậy.
Tần Dạ tròn mắt.
Trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý.
Hắn lại thử điều khiển con bọ cạp.
Phát hiện chỉ cần một ý niệm.
Có thể khiến nó làm bất cứ việc gì.
Giống như trở thành một bộ phận của cơ thể mình.
“Chẳng lẽ…”
Tần Dạ trong lòng run lên.
Hắn lại thử với những côn trùng nhỏ khác.
Kết quả đều như nhau.
Chỉ cần trong phạm vi nhất định.
Những côn trùng nhỏ này đều có thể bị hắn khống chế.
Mặc dù chỉ là những sinh vật yếu ớt.
Nhưng đã đủ để khiến Tần Dạ chấn động.
“Đây chính là thiên phú của ta sao?”
Hắn lẩm bẩm.
Trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.
Một kế hoạch dần hình thành trong đầu.
Đúng lúc này.
Bên ngoài cửa kho vang lên tiếng bước chân.
Tần Dạ lập tức nằm xuống.
Giả vờ như chưa từng tỉnh dậy.
Cửa kho bị mở ra.
Trương Quản sự bước vào.
Sắc mặt âm trầm.
Hôm nay bị trách phạt khiến hắn vô cùng tức giận.
Tất cả đều do tên tiểu tạp chủng này.
“Đứng dậy cho ta.”
Trương Quản sự đá vào người Tần Dạ.
Tần Dạ giả vờ mới tỉnh.
Yếu ớt mở mắt.
“Trương… Trương Quản sự.”
“Ha, còn sống đấy à?” Trương Quản sự cười lạnh, “Vậy thì tốt quá, ta còn sợ ngươi chết mất rồi.”
Tần Dạ không nói gì.
Chỉ im lặng nhìn hắn.
Trong mắt ẩn giấu sát cơ.
“Nghe đây.” Trương Quản sự cúi người, “Ngày mai sẽ có ngoại môn đại tỷ đến.”
“Nàng muốn thấy ngươi còn sống.”
“Vì vậy hôm nay ta cho ngươi một cơ hội.”
Nói xong.
Hắn ném xuống một cái túi vải.
Trong đó đựng vài cái bánh bao đã nguội lạnh.
“Ăn no rồi thì dọn dẹp sạch sẽ kho chứa này.”
“Ngày mai nếu làm mất mặt ta.”
“Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”
Tần Dạ nhìn túi vải.
Khóe miệng khẽ nhếch.
“Đa tạ Trương Quản sự.”
Giọng nói bình thản khiến Trương Quản sự hơi kinh ngạc.
Nhưng cũng không để ý nhiều.
Chỉ cho rằng hắn đã đầu hàng số phận.
“Biết điều là được.”
Trương Quản sự quay người rời đi.
Cánh cửa lại đóng lại.
Tần Dạ ngồi dậy.
Nhặt túi vải lên.
Bên trong là mấy cái bánh bao đã cứng.
Hắn không vội ăn.
Mà lặng lẽ đi đến cửa kho.
Qua khe hở quan sát bên ngoài.
Trương Quản sự đang nói chuyện với hai tên đệ tử canh gác.
“Canh cho kỹ.”
“Đừng để hắn chạy thoát.”
“Ngày mai sau khi ngoại môn đại tỷ rời đi.”
“Lập tức xử lý hắn.”
Rõ ràng.
Hắn đã không còn kiên nhẫn.
Tần Dạ lui về chỗ cũ.
Trong mắt lóe lên hàn quang.
“Muốn giết ta sao?”
“Vậy thì xem ai chết trước.”
Hắn ngồi xuống.
Bắt đầu vận chuyển khí tức trong cơ thể.
Cảm nhận lực lượng đang dần khôi phục.
Đêm khuya.
Bầu trời đầy sao.
Tần Dạ mở mắt.
Trong mắt tinh quang lóe lên.
Thương thế trên người đã khỏi hẳn.
Thậm chí tu vi còn tinh tiến.
Đã đạt đến tầng một của Luyện Thể.
Mặc dù vẫn rất yếu.
Nhưng so với trước đây đã khác biệt một trời một vực.
Quan trọng hơn.
Hắn đã nắm rõ cách sử dụng thiên phú Cửu U Đồ Linh.
Chỉ cần trong phạm vi mười trượng.
Tất cả côn trùng nhỏ đều có thể bị hắn khống chế.
Tần Dạ đứng dậy.
Đi đến cửa kho.
Hai tên đệ tử canh gác bên ngoài đang ngồi dựa vào tường ngủ gật.
Hắn nhắm mắt.
Vận chuyển khí tức.
Một lát sau.
Từ các ngóc ngách.
Từng đàn kiến, bọ cạp, rết… bắt đầu tụ tập.
Theo sự điều khiển của Tần Dạ.
Bò về phía hai tên đệ tử.
“Gì vậy?”
Một tên đệ tử bị đánh thức.
Cảm thấy ngứa ngáy.
Nhưng khi mở mắt ra.
Hắn kinh hãi phát hiện.
Trên người mình đầy những côn trùng.
“Ahhh!”
Tiếng thét kinh hãi vang lên.
Nhưng rất nhanh bị chặn lại.
Bởi vì những con côn trùng đã chui vào miệng hắn.
Tên đệ tử kia cũng bị đánh thức.
Nhưng còn chưa kịp phản ứng.
Đã bị vô số côn trùng bao vây.
Tần Dạ đứng trong kho.
Sắc mặt lạnh lùng.
Thông qua con kiến trên người hai người.
Hắn nhìn thấy rõ mọi cảnh tượng.
Đây chính là diệu dụng của Cửu U Đồ Linh.
Có thể chia sẻ tầm nhìn của côn trùng.
Hai tên đệ tử giãy giụa.
Nhưng vô ích.
Chỉ chốc lát sau.
Hai người đã không còn động đậy.
Trên người đầy vết cắn của côn trùng.
Tần Dạ mở cửa kho.
Bước ra ngoài.
Khí tức âm lãnh khiến những con côn trùng run lên.
Sau đó nhanh chóng tản đi.
Hắn nhìn hai thi thể trên mặt đất.
Trong mắt không chút dao động.
“Đây chỉ là bắt đầu.”
Hắn cúi xuống.
Tìm được chìa khóa kho từ trên người Trương Quản sự.
Sau đó nhanh chóng rời đi.
Đêm khuya thanh vắng.
Tần Dạ như cái bóng lặng lẽ di chuyển trong bóng tối.
Hắn biết rõ.
Trương Quản sự nhất định sẽ trả thù.
Vì vậy hắn phải ra tay trước.
Dưới sự giúp đỡ của Cửu U Đồ Linh.
Hắn dễ dàng tránh được các đội tuần tra.
Đến trước một tòa nhà gỗ.
Nơi ở của Trương Quản sự.
Đèn trong phòng vẫn sáng.
Có thể thấy bóng người đang di chuyển.
Tần Dạ không vội hành động.
Mà điều khiển một con kiến.
Bò vào trong phòng.
Thông qua tầm nhìn của con kiến.
Hắn thấy Trương Quản sự đang ngồi trước bàn.
Trên mặt đầy vẻ tức giận.
“Tên tiểu tạp chủng.”
“Ngày mai ta nhất định phải ngươi chết thảm.”
Trương Quản sự lẩm bẩm.
Tay cầm một thanh đoản đao.
Trên đó lấp lánh hàn quang.
Rõ ràng là pháp khí.
Tần Dạ nhíu mày.
Hắn không ngờ Trương Quản sự lại có pháp khí.
Dù chỉ là hạ phẩm.
Nhưng cũng không phải thứ hắn có thể đối địch lúc này.
Nhưng…
Hắn cười lạnh.
Đã đến đây rồi.
Làm sao có thể trống tay mà về?
Tần Dạ điều khiển con kiến.
Bò đến sau lưng Trương Quản sự.
Sau đó…
Đột nhiên cắn một cái.
“Ah!”
Trương Quản sự đau nhói.
Quay đầu lại.
Nhưng không thấy gì.
Chỉ cho rằng bị muỗi đốt.
Không để ý.
Nhưng rất nhanh.
Hắn cảm thấy toàn thân ngứa ngáy.
Vô số côn trùng từ các ngóc ngách bò ra.
Hướng về phía hắn.
“Cái gì thế này!”
Trương Quản sự kinh hãi.
Vung đoản đao chém giết.
Nhưng côn trùng quá nhiều.
Giết không hết.
Rất nhanh.
Hắn đã bị côn trùng bao vây.
“Giúp với!”
Trương Quản sự hét lên.
Nhưng thanh âm bị chặn lại trong phòng.
Tần Dạ đứng bên ngoài.
Sắc mặt lạnh lùng.
Vận chuyển toàn bộ khí tức trong cơ thể.
Điều khiển côn trùng tấn công.
Đây là lần đầu tiên hắn toàn lực vận chuyển Cửu U Đồ Linh.
Cảm giác đầu óc choáng váng.
Nhưng hắn vẫn kiên trì.
Trong phòng.
Trương Quản sự đã ngã xuống đất.
Trên người đầy côn trùng.
Hắn giãy giụa.
Nhưng vô ích.
Ánh mắt dần mất đi thần thái.
Đúng lúc này.
Tần Dạ chợt cảm thấy một cỗ khí tức kinh khủng đang tới gần.
“Không tốt!”
Hắn thu hồi khí tức.
Lập tức ẩn vào bóng tối.
Chỉ chốc lát sau.
Một bóng người xuất hiện.
Mặc áo bào trắng.
Bóng người áo trắng đứng im giữa phòng, không động đậy, như một bức tượng được đục khắc từ băng tuyết. Không khí xung quanh hắn đông cứng, từng hơi thở mỏng manh của Trương Quản sự còn sót lại cũng bị dập tắt chỉ trong một cái chớp mắt. Không khí nặng nề, ngột ngạt, như thể cả căn phòng đã bị rút hết sinh khí.
Tần Dạ nín thở, rúc sâu vào khe tối giữa hai bức tường cũ kỹ, lưng dán sát vào vách. Tim đập như trống trận, nhưng hắn không dám để bất kỳ một sợi cơ nào co rút. Cả người tê dại vì kiệt sức sau khi thi triển Cửu U Đồ Linh toàn lực, nhưng hắn biết, nếu để bị phát hiện, cái chết sẽ ập đến không thương tiếc.
Người áo trắng khẽ nghiêng đầu. Mái tóc bạc dài, mềm mại như sương sớm, lướt nhẹ trên vai. Hắn không nhìn xuống xác Trương Quản sự, cũng không quét mắt quanh phòng – mà cứ đứng đó, như thể đang… nghe.
Nghe từng nhịp tim ẩn sau tường.
Nghe từng hơi thở bị nén chặt trong bóng tối.
Tần Dạ cảm thấy cổ họng khô rát. Một giọt mồ hôi trượt dọc sống mũi, rơi xuống nền đất với tiếng “tách” nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh mịch đến rợn người này, âm thanh ấy dường như vang lên như tiếng chuông báo tử.
Người áo trắng khẽ nhếch môi.
Một nụ cười lạnh, không chút cảm xúc.
— “Thú vị.”
Giọng nói vang lên, trong trẻo như suối đá, nhưng mang theo một tầng âm vang kỳ dị, như thể không chỉ phát ra từ cổ họng, mà còn vọng từ sâu trong lòng đất.
Tần Dạ rùng mình.
Không phải vì sợ.
Mà vì… trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ trôi qua người mình — nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chạm đúng vào điểm sâu nhất trong linh hồn, nơi ẩn giấu Cửu U Đồ Linh.
Thứ năng lượng đó… không phải là điều khiển côn trùng.
Cũng chẳng phải là tu luyện thể chất hay nguyên khí.
Đó là… thứ gì đó thuộc về *tâm thức*.
— “Ngươi nghe thấy ta không?” — người áo trắng khẽ nói, vẫn không quay đầu.
Tần Dạ không trả lời. Nhưng trong lòng hắn, một tiếng thì thầm bất chợt vang lên — như thể có ai đang thì thào ngay bên tai:
*“Ngươi… không phải là con người bình thường.”*
Hắn giật mình. Không phải vì giọng nói — mà vì… chính *tâm trí* của hắn dường như vừa *trả lời*.
Một phản xạ vô thức. Một tiếng thì thầm trong đầu: *“Ngươi là ai?”*
Và ngay lập tức, người áo trắng xoay người.
Ánh mắt hắn — hai con ngươi trắng toát, không có tròng đen, không có sắc màu — cắm thẳng vào nơi Tần Dạ đang ẩn nấp.
— “Tìm thấy rồi.”
Tần Dạ bật dậy, lao ra khỏi bóng tối trong tích tắc. Chân đạp mạnh vào tường, người lăn sang bên, tránh một luồng khí trắng lạnh lẽo phóng tới, cắm phập vào nơi hắn vừa nấp — vách tường vỡ vụn, đá vụn bắn tung tóe.
Hắn chưa bao giờ di chuyển nhanh đến thế. Cơ thể gần như kiệt quệ, nhưng bản năng sinh tồn thúc đẩy từng tế bào. Hắn lùi nhanh ra cửa, tay vung lên — hàng chục con bọ nhỏ, từ kẽ nứt dưới nền đất bò ra, lao tới chắn đường người áo trắng.
Nhưng những con côn trùng vừa chạm vào luồng khí trắng — lập tức hóa tro.
— “Cửu U Đồ Linh… nhưng lại không phải truyền nhân chính thống.” — người áo trắng bước tới, từng bước nhẹ như không chạm đất. — “Ngươi đã đánh thức nó… bằng máu và tuyệt vọng. Thật… thô sơ.”
Tần Dạ cắn môi, máu trào ra. Hắn không hiểu người này là ai, nhưng hắn biết — đây không phải đối thủ có thể đối đầu bằng sức mạnh thông thường.
Hắn siết chặt tay, cảm nhận từng con côn trùng trong cơ thể mình run rẩy, như thể sợ hãi thứ năng lượng kia. Cửu U Đồ Linh — thứ năng lực hắn vừa mới khám phá — dường như đang bị áp chế, bị *kềm chế* bởi thứ gì đó sâu xa hơn.
— “Ngươi không thể dùng nó thêm lần nào nữa.” — người áo trắng khẽ giơ tay. — “Tâm thức của ngươi chưa đủ vững. Ngươi sẽ tự hủy nếu cố ép.”
Tần Dạ không nghe. Hắn hét lên, dồn toàn bộ ý chí, thúc ép Cửu U Đồ Linh một lần nữa.
Nhưng ngay khi khí tức vừa dâng lên — đầu óc hắn như bị xé toạc.
Một cơn đau nhói xuyên từ thái dương đến sau gáy. Mắt hoa, miệng trào máu. Hắn quỳ xuống, tay ôm đầu, gào thét trong im lặng.
Và trong khoảnh khắc đó… hắn *thấy*.
Một hình ảnh hiện ra trong tâm trí — một cánh đồng đen tuyền, đầy xác côn trùng khổng lồ, xếp thành vòng tròn. Ở giữa, là một cánh cửa đá, khắc đầy phù văn cổ xưa. Cánh cửa đang… mở ra.
Và từ bên trong, có một *thứ gì đó* đang thức tỉnh.
Tần Dạ choáng váng. Hắn không biết đó là ảo giác hay ký ức. Nhưng khi hắn ngẩng đầu, người áo trắng đã đứng ngay trước mặt.
— “Ngươi đã chạm vào Cổng Tâm Linh.” — giọng hắn trầm xuống. — “Và giờ, nó cũng đang nhìn lại ngươi.”
Tay áo trắng khẽ vung.
Một luồng sáng lạnh bao lấy Tần Dạ.
Thế giới trước mắt hắn tối sầm.
Trong cơn bất tỉnh, duy nhất một giọng nói vang lên — không phải của người áo trắng, mà từ sâu trong chính tâm trí hắn:
*“Ngươi không phải là kẻ đầu tiên… cũng sẽ không phải kẻ cuối cùng.”*
Khi ánh sáng trở lại, Tần Dạ thấy mình nằm giữa một căn phòng lạ — tối, ẩm thấp, tường đá phủ rêu. Không có cửa. Chỉ có một chiếc gương lớn, vỡ thành nhiều mảnh, treo lơ lửng giữa không trung.
Và trong mỗi mảnh gương… là một gương mặt khác nhau.
Những gương mặt… đều giống hắn.
Nhưng lại không phải hắn.
Một trong những mảnh gương khẽ rung.
Và từ bên trong, một bàn tay đen ngòm, đầy vảy côn trùng, từ từ thò ra…