Chương 9: Bí Kíp Chí Tôn Hiện Thế
Bầu trời đêm tại Tử La Uyên tựa như một tấm vải đen khổng lồ bị ai đó xé rách, lộ ra vô số vì sao lấp lánh lạnh lẽo. Gió đêm thổi qua những vách đá dựng đứng, phát ra âm thanh rên rỉ quỷ dị như tiếng ngàn vạn oan hồn đang gào thét. Khí lạnh âm trầm bốc lên từ dưới vực sâu, quấn lấy từng tảng đá, từng ngọn cỏ, khiến cả vùng đất tử địa này càng thêm âm u đáng sợ.
Lạc Phàm đứng trên một mỏm đá cheo leo, hai mắt như hai viên hắc ngọc sáng rỡ trong đêm tối. Ánh mắt hắn xuyên qua lớp sương mù dày đặc, đảo qua từng góc khuất của vách núi. Thân thể hắn căng cứng như cây cung giương hết cỡ, từng sợi cơ bắp đều ở trong trạng thái sẵn sàng bộc phát. Thần thức hắn tỏa ra, như một tấm lưới vô hình phủ kín khu vực trăm trượng xung quanh.
Một giờ trước, hắn đã cảm nhận được một luồng ba động cổ xưa cực kỳ vi tế phát ra từ nơi này. Luồng ba động đó tựa như tiếng thở dài của thời gian, mang theo hương vị của mấy vạn năm trước. Lạc Phàm biết rõ, thứ mà bảy đại tông môn tranh đoạt, thứ khiến vô số cao thủ bỏ mạng tại Tử La Uyên, sắp sửa xuất hiện.
Gió đêm càng lúc càng gấp.
Lạc Phàm chợt khẽ quay đầu.
Ở phía xa, vài bóng đen nhoáng lên, tốc độ cực nhanh, tựa như mấy con dơi khổng lồ đang lượn qua những vách đá. Những kẻ đó rõ ràng cũng cảm nhận được dị tượng, đang gấp rút lao tới.
“Ha.” Lạc Phàm khẽ cười một tiếng, ánh mắt lạnh băng.
Hắn không vội ra tay, mà lặng lẽ lùi vào một khe đá tối hơn, hoàn toàn hòa làm một với bóng đêm. Hơi thở của hắn trở nên vô cùng nhẹ nhàng, ngay cả một con dế ở gần đó cũng không phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Chỉ trong chớp mắt, năm bóng người đã đáp xuống một mỏm đá cách đó không xa.
Người dẫn đầu là một lão giả mặc áo bào xám, khuôn mặt khô héo, nhưng hai mắt lại sáng rực như sao. Tay phải ông ta cầm một cây trượng đồng đen, trên đầu trượng khắc một con rắn độc đang trợn mắt.
“Trưởng lão, ba động kia hình như đến từ dưới vực sâu.” Một thanh niên áo đen đứng sau lưng lão giả lên tiếng, giọng nói trầm thấp.
Lão giả áo xám gật đầu, ánh mắt đảo qua bốn phía, trên mặt lộ vẻ thần sắc cảnh giác: “Chậm rãi, nơi đây còn có người khác.”
Mấy người còn lại lập tức dàn thành thế trận, lưng dựa lưng, thần thức tỏa đi khắp nơi.
Lạc Phàn ẩn trong bóng tối, khóe miệng khẽ nhếch.
Những kẻ này rõ ràng đến từ U Minh giáo, tông môn tu luyện âm tà chi thuật. Công pháp của bọn hắn quỷ dị, thủ đoạn tàn độc, tại tu luyện giới cũng coi như có chút danh tiếng.
“Các hạ ẩn núp đã lâu, không bằng hiện thân một lần?” Lão giả áo xgm đột nhiên quay đầu về phía Lạc Phàm ẩn thân, trên tay trượng đồng khẽ chấn động.
Một đạo âm phong màu xám bạc bắn ra, trực tiếp phóng về phía khe đá.
Lạc Phàm thân hình nhẹ nhàng lóe lên, tránh khỏi một kích này, nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá lớn cách đó mười trượng.
“U Minh giáo quả nhiên danh bất hư truyền.” Lạc Phàm nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt bình tĩnh nhìn lão giả áo xám.
Lão giả áo xám tròng mắt co rụt lại: “Ngươi là ai?”
“Người qua đường.” Lạc Phàm khẽ mỉm cười.
“Giết!” Lão giả áo xgm không chút do dự, trượng đồng trong tay vung lên.
Bốn tên đồng bạn đồng thời ra tay, bốn đạo hắc mang cuồn cuộn, hóa thành một tấm lưới lớn màu đen, bao phủ về phía Lạc Phàm. Trong không khí vang lên tiếng quỷ khóc rùng rợn, âm phong cuồng thổi, nhiệt độ xung quanh tụt xuống đột ngột.
Lạc Phàm thản nhiên đứng im, cho đến khi tấm lưới đen cách mặt không đầy ba thước, hắn mới chậm rãi giơ tay phải lên.
Một tia lửa nhỏ màu tím bắn ra từ đầu ngón tay.
Tia lửa đó nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng trong nháy mắt đã bành trướng thành một mảng lửa màu tím khổng lồ, nuốt chửng tấm lưới đen. Lửa tím còn chưa dừng lại, tiếp tục lan ra, thẳng đến năm người U Minh giáo.
“Lôi Hỏa của Cửu U!” Lão giả áo xgm thất thanh, vội vàng lui lại, trên tay trượng đồng bỗng nhiên bộc phát ra một vòng ánh sáng màu đen, ngăn cản lửa tím.
Nhưng bốn người còn lại không kịp phản ứng, trong chớp mắt đã bị lửa tím bao phủ, chỉ nghe thấy mấy tiếng kêu thảm thiết, hóa thành tro bụi.
Lão giả áo xgm sắc mặt tái nhợt, hai mắt trợn tròn nhìn Lạc Phàm: “Ngươi… ngươi đến tột cùng là ai?”
Lạc Phàm không đáp, bước chậm rãi tiến lên.
Mỗi một bước chân hạ xuống, khí thế trên người hắn lại tăng lên một bậc.
Đến bước thứ chín, khí thế đó đã đạt đến đỉnh điểm, áp lực khiến lão giả áo xgm không thở nổi.
“Tiền bối, ta… ta có thể…” Lão giả áo xgm run giọng, toàn thân run rẩy.
Lạc Phàm dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn: “Nói, còn có những thế lực nào đã đến Tử La Uyên?”
“Thiên Kiếm các, Huyết Ảnh môn, Cực Lạc Phật tông đều đã đến.” Lão giả áo xgm vội vàng nói, “Còn có một số tán tu cao thủ, tổng cộng ít nhất có hơn mười cỗ thế lực.”
Lạc Phàm khẽ gật đầu, đúng lúc này, dưới vực sâu đột nhiên bộc phát ra một luồng hào quang màu vàng kim rực rỡ.
Một cỗ ba động cổ xưa, hùng hồn, như có thể xé rách không gian, ầm ầm phun trào.
Lão giả áo xgm sắc mặt đại biến: “Bí kíp xuất thế!”
Lạc Phàm không chút do dự, một chưởng vỗ ra.
Lão giả áo xgm còn chưa kịp kêu lên, đã hóa thành một vũng máu.
Lạc Phàm không để ý đến xác chết, thân hình lóe lên, hướng về nơi hào quang bộc phát.
Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ thấy một đạo bóng đen lướt qua, đã đến bên miệng vực.
Dưới đáy vực sâu, một quyển cổ thư màu vàng kim đang từ từ bay lên.
Trên bề mặt cổ thư, những văn tự cổ xưa phát sáng lấp lánh, tỏa ra khí tức khiến người ta run rẩy.
Đúng lúc này, từ bốn phía vang lên vô số tiếng xé gió.
Hơn mười đạo bóng người từ các hướng khác nhau đồng thời xuất hiện, tất cả đều lao về phía quyển cổ thư.
“Dám!” Một tiếng hét vang lên.
Một lão tăng mặc áo cà sa vàng tay cầm tràng hạt, một chưởng vỗ ra.
Một bàn tay lớn màu vàng kim hình thành trong không trung, ấn về phía đám người.
“Lão hòa thượng Cực Lạc, ngươi quá lắm lời!” Một đạo hồng ảnh xẹt qua, một thanh niên áo đỏ tay cầm trường kiếm, một kiếm chém ra.
Kiếm quang như huyết, chém nát bàn tay lớn.
Cảnh hỗn chiến lập tức bùng nổ.
Đủ loại công kích đan xen, ánh sáng lấp lánh, năng lượng bạo tạc không ngừng.
Lạc Phàm đứng trên một tảng đá cao, lạnh lùng quan sát cảnh hỗn chiến phía dưới.
Hắn không vội ra tay.
Bởi vì hắn biết, trận chiến này mới chỉ bắt đầu.
Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, lại có thêm mấy cỗ thế lực xuất hiện.
Có người mặc đạo bào, tay cầm phất trần.
Có người khoác giáp trụ, cầm trong tay trường thương.
Thậm chí còn có một số yêu thú cấp cao, cũng bị khí tức bí kíp thu hút mà đến.
“Chí Tôn bí kíp, ta nhất định phải được!” Một đại hán cơ bắp gào thét, hai tay nắm chặt một cây chùy lớn, một kích đánh lui ba người.
“Ngươi không xứng!” Một đạo hồng ảnh xẹt qua, một mỹ phụ mặc váy đỏ xuất hiện, tay cầm một cây quạt lông, nhẹ nhàng vẫy một cái.
Gió lốc nổi lên, trực tiếp thổi bay đại hán cơ bắp.
Lạc Phàm nhíu mày.
Hắn nhận ra, mỹ phụ váy đỏ kia rõ ràng là một cao thủ Hóa Thần kỳ.
Mà tại đây, còn có ít nhất năm người có tu vi tương đương.
Trận chiến càng lúc càng kịch liệt.
Máu tươi nhuộm đỏ vách đá, xác chết không ngừng rơi xuống vực sâu.
Quyển cổ thư màu vàng kim vẫn từ từ bay lên, phát ra ánh sáng dịu dàng, tựa như đang chứng kiến cảnh tàn sát này.
Lạc Phàm thở dài.
Hắn biết mình không thể tiếp tục đợi được nữa.
Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện ngay phía trên quyển cổ thư.
“Lui ra!” Hắn quát nhẹ một tiếng, một chưởng vỗ xuống.
Một đạo lực lượng vô hình ầm ầm đè xuống, tất cả mọi người đang hỗn chiến đều cảm thấy một cỗ áp lực kinh khủng, bất đắc dĩ phải lui lại.
“Ngươi là ai?” Mỹ phụ váy đỏ nhíu mày, ánh mắt bất thiện nhìn Lạc Phàm.
Lạc Phàm không đáp, tay phải vươn ra, thẳng đến quyển cổ thư.
“Dừng tay!” Mấy thanh âm khác nhau cùng lúc vang lên.
Mấy đạo công kích từ các hướng khác nhau đồng thời hướng về Lạc Phàm.
Lạc Phàm cười lạnh một tiếng, tay trái vẽ một vòng tròn.
Một mặt khiên năng lượng màu tím hình thành, ngăn cản tất cả công kích.
Tay phải của hắn đã chạm vào quyển cổ thư.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một đạo kiếm quang chói lóa đột nhiên từ trên trời giáng xuống.
Kiếm quang này nhanh đến mức khó tin, mạnh đến mức khó tưởng tượng.
Ngay cả Lạc Phàm cũng không khỏi biến sắc, vội vàng lui lại.
Kiếm quang chém xuống chỗ hắn đứng ban nãy, để lại một vết nứt dài mấy chục trượng.
Một bóng người từ từ rơi xuống.
Đó là một nam tử trung niên mặc bạch bào, khuôn mặt tuấn tú, tay cầm một thanh trường kiếm màu xanh.
“Kiếm Vô Tình của Thiên Kiếm các.” Có người kinh hô.
Kiếm Vô Tình lạnh lùng nhìn Lạc Phàm: “Vật này, ta nhận.”
Lạc Phàm khẽ cười: “Ngươi cho rằng ngươi có tư cách sao?”
“Thử một chút là biết.” Kiếm Vô Tình không nói thêm lời, trường kiếm trong tay chấn động.
Một đạo kiếm khí màu xanh bắn ra, thẳng đến Lạc Phàm.
Kiếm khí này tựa như có thể chém đứt hư không, phát ra tiếng rít chói tai.
Lạc Phàm hai mắt nheo lại, tay phải bỗng nhiên nắm chặt.
Một quyền đánh ra.
Một quyền rất đơn giản, nhưng ẩn chứa lực lượng đủ để nghiền nát hư không.
Ầm!
Kiếm khí và quyền kình va chạm, bộc phát ra âm thanh chấn động cả tầng mây.
Sóng xung kích tứ tán, khiến những người xung quanh không得不 lui lại mấy bước.
Kiếm Vô Tình sắc mặt hơi biến, rõ ràng không ngờ Lạc Phàm lại mạnh đến vậy.
Nhưng hắn cũng không sợ hãi, trường kiếm trong tay chuyển động, lại muốn xuất chiêu.
Đúng lúc này, quyển cổ thư dưới vực sâu đột nhiên bộc phát ra ánh sáng chói lóa.
Tất cả văn tự trên bề mặt đồng thời bay lên, tại không trung hình thành một bức tranh kỳ dị.
Trong bức tranh, có nhật nguyệt tinh thần, có sông núi đại địa, còn có vô số hình người đang tu luyện.
Một cỗ khí tức viễn cổ, thần thánh, từ trong bức tranh tỏa ra.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Lạc Phàm trong lòng chấn động.
Hắn nhận ra, đây không phải là một bộ công pháp bình thường.
Mà là…
Chí Tôn bí kíp!