Mặt trời vừa khuất sau dãy núi Hắc Ảnh, bầu trời nhuộm một màu tím sẫm pha lẫn ánh đỏ như máu khô. Gió từ thung lũng cổ thổi lên mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và một thứ hơi thở cổ xưa — lạnh buốt, tĩnh mịch, như thể thời gian đã ngừng trôi từ ngàn năm trước.
Dưới chân dốc đá cheo leo, một bóng người lặng lẽ đứng im. Hắn mặc áo choàng đen rách rưới, vai khoác một tấm vải cũ nhuốm bụi thời gian. Mái tóc bạc dài đến thắt lưng, không phải vì tuổi già, mà vì một lần đánh mất bản ngã trong cõi Vô Danh. Dưới ánh trăng đầu tháng, đôi mắt hắn sáng như sao băng — lạnh, sắc, không một gợn cảm xúc.
Lăng Mộ Cổ Xưa nằm sâu trong lòng núi, bị vùi lấp dưới lớp đá trầm tích và phù điêu cổ quái. Cổng mộ bằng đồng đen, khắc hình rồng ngậm ngọc, giờ đây bị nứt toác, rêu xanh mọc đầy khe nứt. Không ai biết ai xây nên nơi này. Không ai dám đặt chân vào. Trừ hắn.
Lăng Mộ Cổ Xưa — nơi từng chôn cất một vị Hoàng Đế đã hủy diệt cả một thế hệ tu sĩ trong thời đại Thần Ma.
Hắn bước lên bậc đá đầu tiên. Mỗi bước chân đều phát ra tiếng vang nhỏ, như có ai đang đếm nhịp theo. Mặt đất rung nhẹ. Không phải do hắn nặng, mà vì dưới lòng đất, có thứ gì đó đang thức tỉnh.
Trong tay hắn, một thanh kiếm ngắn — không phải bảo vật, không phải thần binh. Chỉ là thanh kiếm gỗ, được tẩm máu người và luyện trong lửa tâm ma suốt ba năm. Nhưng khi hắn rút nó ra, không khí xung quanh lập tức đông cứng. Lá cây ngừng rơi. Gió ngừng thổi.
Một tiếng thì thầm vang lên từ trong mộ:
— Ngươi không phải là người được chọn.
Hắn không dừng lại.
— Ta chưa bao giờ xin được chọn.
Cánh cổng đồng rung lên. Một luồng khí đen cuộn ra, hình thành một bóng người cao lớn, mặc áo triều phục cổ xưa, đầu đội mão ngọc, nhưng mặt lại trống rỗng — chỉ có một cái hốc sâu, như bị ai đó cạy mất linh hồn.
— Ngươi là ai?
— Ta là kẻ đi tìm chân tướng.
— Chân tướng sẽ giết chết ngươi.
— Vậy thì cứ thử đi.
Bóng người vung tay. Không gian vỡ ra. Một đạo kiếm khí màu tím dài hàng chục trượng chém ngang không trung, đập vào mặt đất, nứt toác thành khe sâu hun hút, khói bụi cuộn lên như sóng thần.
Hắn đứng yên. Không né. Không đỡ. Chỉ khẽ nghiêng người. Lưỡi kiếm khí lướt sát qua vai, xé toạc áo choàng, để lại một vết cắt nhỏ — nhưng máu không chảy. Máu đông lại ngay lập tức, hóa thành tinh thể đỏ như ngọc.
Hắn cười.
— Ngươi chỉ mạnh được với kẻ yếu tim.
Bóng người sửng sốt. Trong hàng ngàn năm, chưa từng có ai dám cười trước mặt hắn — Linh Thủ Hộ Mộ, linh hồn bất tử được phong ấn để trấn giữ cổ mộ.
— Ngươi… dám coi thường ta?
— Ta không coi thường. Ta đang thương hại ngươi.
Hắn vung kiếm gỗ. Một tiếng “tích” nhỏ vang lên — như tiếng chuông gió giữa đêm khuya. Nhưng theo đó, không gian vỡ tan. Không phải một lần, mà hàng trăm lần, như kính bị đập nát từ trong ra ngoài.
Bóng người gào thét. Cơ thể hắn tan rã thành từng mảnh khói đen, nhưng không biến mất — mà tụ lại thành một con quái vật có chín đầu, mỗi đầu mang khuôn mặt khác nhau, toàn là tu sĩ đã chết trong quá khứ, bị nuốt trọn linh hồn bởi cổ mộ.
— Ngươi sẽ thành đầu thứ mười!
Chín đầu đồng thanh rít lên. Âm thanh giao nhau tạo thành một cơn sóng thần thần thức, đủ để vỡ óc tu sĩ Kim Đan. Nhưng hắn chỉ nhắm mắt.
Và trong khoảnh khắc đó, thế giới trong mắt hắn thay đổi.
Hắn thấy quá khứ.
Thấy vị Hoàng Đế cổ mặc hoàng bào đỏ thẫm, tay cầm một cuốn sách không chữ, đứng giữa xác chết chất thành núi. Thấy hắn ta cười, rồi dùng chính máu của mình viết lên cuốn sách — từng dòng chữ hiện ra: “Ta không chết. Ta chỉ ngủ.”
Hắn mở mắt.
— Ta biết ngươi là ai.
Chín đầu sững lại.
— Ngươi không phải linh hồn trấn mộ. Ngươi là mảnh vỡ của chính hắn — Hoàng Đế Cổ. Bị vứt bỏ, bị phong ấn vì dám phản bội chủ nhân.
Bóng chín đầu gào lên điên cuồng. Sóng âm thần thức tăng vọt, không gian xung quanh nứt nẻ, mặt đất nổ tung thành từng mảnh đá bay như mưa.
Hắn bước lên. Mỗi bước, kiếm gỗ trong tay lại sáng hơn. Không phải ánh sáng bình thường — mà là ánh sáng của ký ức, của oán niệm, của những linh hồn bị chôn sống.
— Ngươi nghĩ ta sợ ngươi?
— Ngươi chỉ là xác sống.
— Còn ta… là kẻ đã từng chết hai lần.
Hắn vung kiếm.
Một vệt sáng màu xám. Không dài. Không chói. Nhưng khi nó lướt qua, chín đầu im bặt. Từng cái rụng xuống như trái cây thối. Không máu. Không tiếng động. Chỉ có tiếng thì thầm: “…tha cho ta…”
Rồi tan biến.
Không khí trở lại tĩnh lặng. Cổng mộ rung lần cuối, rồi từ từ mở ra, để lộ một hành lang dài hun hút, hai bên là hàng cột đá khắc đầy phù văn cổ — mỗi ký tự đều là một linh hồn bị giam cầm.
Hắn bước vào.
Không cần đuốc. Không cần ánh sáng. Bởi đôi mắt hắn đã quen với bóng tối. Quen với cái chết.
Hành lang dài đến vô tận. Tường đá thấm nước, từng giọt rơi xuống tạo thành tiếng “tích tắc” như đồng hồ thời gian. Trên trần, treo những chiếc đèn bằng xương người, bên trong là ngọn lửa xanh lơ — không nóng, nhưng khiến da thịt run rẩy.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện phía trước. Lần này không phải ảo ảnh. Là người thật.
Một thiếu nữ mặc áo trắng, tóc dài buông xõa, mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt như người chết. Cô ngồi trên một chiếc ghế đá, tay ôm một cây sáo bằng ngọc.
— Ngươi đến rồi.
Giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại in sâu vào tâm trí.
Hắn dừng lại.
— Ngươi là ai?
Cô gái từ từ mở mắt. Trong mắt không có lòng đen — chỉ có hai vệt sáng trắng như tuyết.
— Ta là người canh giữ cổ mộ cuối cùng. Người duy nhất còn sống trong nơi này — nếu sống cũng có thể gọi là sống.
— Ngươi không cần ngăn ta.
— Ta không ngăn. Ta chỉ muốn hỏi… ngươi có biết cái giá của việc mở cổ mộ là gì không?
Hắn không trả lời ngay. Hắn nhìn vào đôi mắt cô gái. Rồi nhìn xuống cây sáo ngọc. Trên đó, khắc một dòng chữ: “Mỗi lần thổi, mất một năm tuổi thọ.”
— Ta đã mất ba mươi năm tuổi thọ để giữ cổng không mở.
— Nếu ngươi vào… ta sẽ phải thổi sáo lần thứ ba mươi mốt.
Hắn trầm ngâm. Trong lòng hiện lên hình ảnh một người phụ nữ — mặt mờ, nhưng tay nắm chặt một chiếc vòng bạc. Hắn từng hứa với cô ta: “Anh sẽ trở về. Dù phải phá nát thiên đạo.”
— Cổ mộ này chôn cất điều gì?
Cô gái khẽ mỉm cười.
— Chôn cất một lời thề.
— Lời thề của một vị thần đã phản bội trời đất.
— Và chôn cất cả… ký ức của chính ngươi.
Hắn giật mình.
— Ngươi biết?
— Ta biết tất cả. Bởi ta là ký ức bị vứt bỏ của ngươi — mảnh hồn bị tách ra khi ngươi tự tử để trốn thoát kiếp nạn.
Im lặng.
Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt.
Hắn nhìn cô gái — không phải bằng mắt, mà bằng tâm thức. Và hắn thấy. Thấy quá khứ thật sự. Thấy bản thân mình, không phải là kẻ lang thang, mà là một vị Thánh, bị phản bội bởi chính người mình tin tưởng nhất. Thấy hắn bị phong ấn linh hồn, cắt ra từng mảnh, ném vào các cõi giới khác nhau.
Và cô gái trước mặt — là mảnh ký ức cuối cùng.
— Nếu ta vào… ngươi sẽ biến mất.
— Ta đã sống đủ lâu rồi.
— Ta chỉ muốn… được tan biến trong tay người thật.
Hắn bước tới. Không nói. Chỉ nhẹ nhàng chạm vào trán cô. Một luồng sáng trắng bùng lên. Cô gái mỉm cười, rồi hóa thành bụi ngọc, tan vào không khí.
Chiếc sáo ngọc rơi xuống đất — vỡ thành từng mảnh.
Hành lang rung chuyển. Phù văn trên tường bừng cháy. Cổ mộ đang thức tỉnh.
Hắn tiếp tục đi.
Càng vào sâu, không khí càng nặng nề. Áp lực tăng dần, đến mức đất đá bắt đầu vỡ vụn dưới chân. Những bức phù điêu hai bên tường bắt đầu cử động — từng hình người bước ra, mắt không hồn, tay cầm binh khí cổ xưa.
Nhưng hắn không dừng.
Khi một đội quân đá mười hai người vung thương đâm tới, hắn chỉ vung kiếm một cái.
Không tiếng động. Chỉ có ánh sáng xám lướt qua.
Mười hai tượng đá đứng yên. Rồi từng cái nứt ra từ giữa thân, đổ gục như cát bị gió thổi bay.
Phía cuối hành lang, là một đại sảnh rộng lớn. Trần nhà cao đến mức không thấy đỉnh. Giữa sảnh, một quan tài đá đen đặt trên bệ đá hình bát quái. Quanh quan tài, tám cây cột lửa cháy âm ỉ, không phải lửa bình thường — mà là lửa linh hồn.
Trên nắp quan tài, khắc một dòng chữ:
“Kẻ nào mở, sẽ mang nghiệp cả đời. Kẻ nào đọc, sẽ mất trí nhớ. Kẻ nào sống, sẽ không còn là chính mình.”
Hắn bước tới. Đặt tay lên nắp quan tài.
— Ta không cần nghiệp báo.
— Ta không cần trí nhớ.
— Ta chỉ cần… chân tướng.
Nắp quan tài bắt đầu dịch chuyển. Tiếng đá ma sát vang vọng như sấm rền. Khói đen cuộn ra, hình thành những khuôn mặt gào thét — hàng ngàn linh hồn bị chôn sống, bị hiến tế để phong ấn thứ bên trong.
Quan tài mở.
Bên trong… không có xác chết.
Chỉ có một cuốn sách.
Cuốn sách không có bìa. Không tên. Nhưng khi hắn chạm vào, từng dòng chữ hiện ra trên không trung:
“Người cầm sách này… chính là ta.
Người tìm kiếm ta… chính là ta.
Ngươi không phải kẻ ngoại lai.
Ngươi là mảnh hồn ta bị đánh mất.
Và giờ… ta gọi ngươi về.”
Hắn đứng lặng. Tay run nhẹ.
Cuốn sách bay lên, tự động mở ra. Trang đầu tiên hiện ra — là hình ảnh một người đàn ông mặc áo bào đen, mặt giống hắn như đúc, nhưng đôi mắt đỏ như máu, đang đứng trên xác của cả một thành phố.
— Ta đã từng là ngươi.
— Và ngươi… sẽ trở thành ta.
Một luồng sáng đỏ bắn ra từ cuốn sách, xuyên thẳng vào ngực hắn. Không đau. Chỉ có cảm giác… quen thuộc.
Trong đầu hắn, ký ức ùa về như lũ.
Hắn nhớ.
Nhớ mình từng là Hoàng Đế Cổ.
Nhớ mình từng hủy diệt cả một thế giới vì một người phụ nữ.
Nhớ mình tự chia linh hồn để trốn khỏi thiên phạt.
Nhớ… hắn từng yêu cô gái canh mộ — và chính tay mình đã giết cô để phong ấn sức mạnh.
— Không…
Hắn quỳ xuống. Tay siết chặt cuốn sách.
— Ta không muốn làm lại điều đó…
Giọng nói trong sách vang lên, lạnh lùng:
— Ngươi không có quyền từ chối.
— Ngươi là ta.
— Và ta… chính là hủy diệt.
Cuốn sách bùng cháy. Lửa đỏ lan ra, bao trùm cơ thể hắn. Da thịt bắt đầu biến đổi. Tóc bạc chuyển thành đỏ. Mắt trở nên vô cảm.
Nhưng ngay khi lửa sắp nuốt trọn linh hồn hắn — một tia sáng trắng lóe lên từ ngực.
Chiếc vòng bạc — vật duy nhất hắn giữ suốt hành trình — nứt ra.
Và từ trong đó, một giọng nói vang lên:
“Anh hứa sẽ trở về… chứ không phải trở thành quỷ.”
Hắn ngẩng đầu.
Mắt vẫn đỏ.
Nhưng trong đó, có một tia sáng — nhỏ bé, nhưng chưa tắt.
— Ta… không phải ngươi.
Hắn giơ tay. Dùng chính kiếm gỗ — vật đại diện cho tâm ma — chém thẳng vào cuốn sách.
Một tiếng nổ long trời lở đất.
Không gian vỡ.
Thời gian đứt gãy.
Cả cổ mộ rung chuyển như sắp sụp đổ.
Cuốn sách nứt ra. Dòng chữ tan rã. Giọng nói cuối cùng vang lên:
— Vậy thì… ta sẽ chờ ngươi… ở kiếp sau.
Rồi im lặng.
Hắn nằm giữa đống đổ nát, thở dốc. Toàn thân đầy máu. Chiếc vòng bạc đã tan thành bụi. Kiếm gỗ cũng vỡ nát.
Nhưng hắn còn sống.
Và linh hồn… vẫn là của chính mình.
Bên ngoài, bình minh vừa ló dạng. Ánh sáng đầu tiên xuyên qua khe đá, chiếu vào mặt hắn.
Hắn từ từ đứng dậy. Nhìn về phía cổng mộ đang sập dần.
— Chân tướng không ở trong cổ mộ.
— Mà ở trong lựa chọn.
Hắn bước ra.
Không回头看.
Vì phía trước, con đường mới vừa bắt đầu.
Hắn bước ra khỏi mộ cổ, không nhìn lại phía sau. Ánh sáng bình minh vẫn chiếu vào mặt hắn, nhưng hắn không cảm thấy ấm áp. Thay vào đó, hắn cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo, như thể linh hồn của hắn đang bị tách rời khỏi thân xác.
Hắn bước đi trên con đường mới, không biết mình đang đi đến đâu. Có thể là một nơi xa xôi, có thể là một nơi gần gũi. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng mình cần phải đi tiếp, để tìm ra chân tướng của mình.
Hắn đi qua một cánh đồng xanh mướt, sau đó là một dòng sông chảy êm đềm. Hắn không nhìn vào nước, mà chỉ nhìn về phía trước, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.
Càng đi, hắn cảm thấy linh hồn của mình càng trở nên xa cách. Hắn không biết mình đang mất đi điều gì, nhưng hắn cảm thấy một cảm giác trống rỗng, như thể mình đã bị xé rách.
Hắn tiếp tục bước đi, không biết mình đang đi đến đâu. Có thể là một nơi tốt đẹp, có thể là một nơi xấu xa. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng mình cần phải đi tiếp, để tìm ra chân tướng của mình.
Hắn đi qua một khu rừng sâu, sau đó là một ngọn núi cao. Hắn không nhìn vào núi, mà chỉ nhìn về phía trước, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.
Càng đi, hắn cảm thấy linh hồn của mình càng trở nên yếu đuối. Hắn không biết mình đang mất đi điều gì, nhưng hắn cảm thấy một cảm giác tuyệt vọng, như thể mình đã bị bỏ rơi.
Hắn tiếp tục bước đi, không biết mình đang đi đến đâu. Có thể là một nơi tốt đẹp, có thể là một nơi xấu xa. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng mình cần phải đi tiếp, để tìm ra chân tướng của mình.
Hắn đi qua một dòng nước chảy ráp, sau đó là một cánh đồng hoa tươi đẹp. Hắn không nhìn vào hoa, mà chỉ nhìn về phía trước, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.
Càng đi, hắn cảm thấy linh hồn của mình càng trở nên yếu đuối. Hắn không biết mình đang mất đi điều gì, nhưng hắn cảm thấy một cảm giác tuyệt vọng, như thể mình đã bị bỏ rơi.
Hắn tiếp tục bước đi, không biết mình đang đi đến đâu. Có thể là một nơi tốt đẹp, có thể là một nơi xấu xa. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng mình cần phải đi tiếp, để tìm ra chân tướng của mình.
Hắn đi qua một dòng sông chảy êm đềm, sau đó là một cánh đồng xanh mướt. Hắn không nhìn vào nước, mà chỉ nhìn về phía trước, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.
Càng đi, hắn cảm thấy linh hồn của mình càng trở nên yếu đuối. Hắn không biết mình đang mất đi điều gì, nhưng hắn cảm thấy một cảm giác tuyệt vọng, như thể mình đã bị bỏ rơi.
Hắn tiếp tục bước đi, không biết mình đang đi đến đâu. Có thể là một nơi tốt đẹp, có thể là một nơi xấu xa. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng mình cần phải đi tiếp, để tìm ra chân tướng của mình.
Hắn đi qua một ngọn núi cao, sau đó là một khu rừng sâu. Hắn không nhìn vào núi, mà chỉ nhìn về phía trước, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.
Càng đi, hắn cảm thấy linh hồn của mình càng trở nên yếu đuối. Hắn không biết mình đang mất đi điều gì, nhưng hắn cảm thấy một cảm giác tuyệt vọng, như thể mình đã bị bỏ rơi.
Hắn tiếp tục bước đi, không biết mình đang đi đến đâu. Có thể là một nơi tốt đẹp, có thể là một nơi xấu xa. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng mình cần phải đi tiếp, để tìm ra chân tướng của mình.