Chương 5: Lần Đầu Sử Dụng Thần Thông
Bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng bồng bềnh như những chiếc thuyền buồm khổng lồ, đang trôi dật dờ trên nền trời xanh biếc. Mặt trời đang dần升 cao, chiếu xuống mặt đất với những tia nắng ấm áp, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp của thiên nhiên.
Trong một khu rừng rộng lớn, với những cây cổ thụ cao vút và những cây bụi rậm rạp, một少年 tên là Lý Dương đang đứng trước một dòng suối trong veo. Dòng suối này chảy từ một ngọn núi cao xa, và nước suối trong veo đến mức có thể nhìn thấy những viên đá nhỏ ở dưới đáy suối.
Lý Dương đang mặc một bộ trang phục đơn giản, với áo trắng và quần đen, và trên người anh ta có một chiếc túi nhỏ đựng những vật dụng cần thiết. Anh ta đã đi bộ trong rừng từ sáng sớm, và bây giờ anh ta đã đến một nơi yên tĩnh và hòa mình vào thiên nhiên.
Đột nhiên, Lý Dương cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ trong người mình. Đó là một cảm giác như thể anh ta đã được tiếp thêm sức mạnh, và anh ta có thể cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể mình. Anh ta nhìn xuống tay mình, và thấy rằng tay mình đang phát sáng với một ánh sáng yếu ớt.
Lý Dương cảm thấy rất ngạc nhiên và hào hứng. Anh ta đã nghe nói về Thần Thông, một loại năng lượng siêu nhiên có thể giúp con người đạt được những khả năng đặc biệt. Nhưng anh ta không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có thể sử dụng nó.
Anh ta quyết định thử nghiệm với Thần Thông của mình. Lý Dương tập trung suy nghĩ, và cố gắng sử dụng năng lượng trong người mình. Đột nhiên, một luồng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ tay anh ta, và nó đã tạo ra một vụ nổ nhỏ ở phía trước.
Lý Dương cảm thấy rất phấn khích. Anh ta đã làm được điều mà mình không bao giờ nghĩ rằng có thể làm được. Anh ta tiếp tục thử nghiệm với Thần Thông của mình, và mỗi lần anh ta đều cảm thấy được sự mạnh mẽ và tự tin hơn.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Lý Dương quay đầu lại, và thấy một con quái vật khổng lồ đang tiến tới. Con quái vật này có kích thước lớn hơn một ngôi nhà, và nó có những chiếc răng nhọn và những vuốt sắc.
Lý Dương cảm thấy rất sợ hãi. Anh ta không biết làm thế nào để đối phó với con quái vật này. Nhưng anh ta nhớ lại những gì mình đã học được về Thần Thông, và anh ta quyết định sử dụng nó để bảo vệ mình.
Anh ta tập trung suy nghĩ, và cố gắng sử dụng năng lượng trong người mình. Đột nhiên, một luồng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ tay anh ta, và nó đã tạo ra một tấm chắn bảo vệ anh ta khỏi con quái vật.
Con quái vật tấn công tấm chắn, nhưng nó không thể xuyên qua. Lý Dương cảm thấy rất tự tin, và anh ta quyết định phản công. Anh ta sử dụng Thần Thông của mình để tạo ra một vụ nổ mạnh mẽ, và nó đã đánh bay con quái vật.
Lý Dương cảm thấy rất phấn khích. Anh ta đã sử dụng Thần Thông của mình để bảo vệ mình, và anh ta đã thành công. Anh ta cảm thấy rất tự tin, và anh ta biết rằng mình có thể làm được nhiều điều hơn nữa với Thần Thông của mình.
Anh ta quyết định tiếp tục thử nghiệm với Thần Thông của mình, và anh ta đã khám phá ra nhiều khả năng mới. Anh ta có thể tạo ra những vụ nổ mạnh mẽ, anh ta có thể tạo ra những tấm chắn bảo vệ, và anh ta thậm chí có thể bay lượn trên không trung.
Lý Dương cảm thấy rất hạnh phúc. Anh ta đã tìm thấy một thứ gì đó mà mình yêu thích, và anh ta đã quyết định sẽ tiếp tục phát triển Thần Thông của mình. Anh ta biết rằng mình có thể làm được nhiều điều hơn nữa, và anh ta sẵn sàng để đối mặt với những thách thức mới.
Giữa không trung, Lý Dương đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh xuyên qua da thịt. Từ phía xa, một đám mây đen kịt đang cuồn cuộn tiến về phía anh với tốc độ kinh hoàng. Trong đám mây đen ấy, những tia chớp máu me lóe lên như vô số con rắn độc đang thè lưỡi.
Bản năng mách bảo Lý Dương rằng đây không phải là hiện tượng thiên nhiên bình thường. Tim anh đập thình thịch, hai tay vô thức siết chặt. Chỉ trong nháy mắt, đám mây đen đã vây kín bốn phía, những tiếng rít gió nghe như tiếng cười ma quái vang vọng khắp bầu trời.
“Rẹt…!”
Một tia chớp đỏ như máu đánh thẳng vào ngực Lý Dương. Cả người anh bị đẩy lui mấy chục trượng, khóe miệng đã thấm máu. Lý Dương vội vận khí ổn định thân hình, hai mắt không rời đám mây đen kia. Trong lòng anh dâng lên một cảm giác bất an chưa từng có – đây rõ ràng là một thế lực thù địch có chủ ý!
Đúng lúc đó, một giọng nói âm trầm vang lên từ trong đám mây đen: “Tiểu tử, ngươi dám trộm linh khí của bản tọa, thật không biết sống chết!”
Lý Dương cắn răng, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được sự đe dọa sinh mạng thực sự. Thần thông vừa mới nắm bắt được dường như trở nên vô dụng trước thế lực bí ẩn này. Nhưng trong mắt anh không hề có ý định lùi bước, ngược lại càng bừng lên ngọn lửa chiến đấu.
Không gian như đông lại. Gió ngừng thổi, cây cối đứng im, chỉ còn tiếng thì thầm từ đám mây đen vang lên từng hồi, như rì rầm của vạn linh hồn bị giam cầm trong địa ngục. Mỗi âm thanh vang xuống đều khiến màng tai Lý Dương rung lên, tim đập dồn dập như trống trận. Hơi thở anh gấp gáp, nhưng thần trí lại kỳ lạ trở nên tĩnh lặng – một sự tĩnh lặng trước cơn bão.
Linh khí trong kinh mạch cuộn xoáy dữ dội, như muốn thoát khỏi cơ thể, bị hút về phía đám mây. Anh cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch – hắn ta không phải tu sĩ bình thường, mà là một tồn tại đã vượt khỏi giới hạn nhân gian. Có thể là yêu vương, có thể là ma đầu từng chôn vùi cả một tông môn vào quá khứ. Nhưng Lý Dương không lùi. Không phải vì dũng cảm, mà bởi anh hiểu: lùi một bước, linh hồn sẽ bị hút sạch, thân xác hóa tro.
“Ta không trộm!” Lý Dương quát lên, giọng khàn đặc nhưng đầy kiên quyết. “Linh khí này… là do thiên địa tự nhiên tụ lại! Ngươi tự xưng chủ, chẳng qua là muốn nuốt chửng cả một vùng đất!”
Tiếng cười trầm đục vang lên từ trong mây, như sấm rền dưới lòng đất. Một bóng hình dần hiện ra – thân cao gần ba trượng, da xám tro, mắt đỏ như than cháy. Từng sợi khí đen quấn quanh người hắn, phát ra tiếng rít như lưỡi dao cào trên đá. Hắn giơ tay, cả không gian rung lên, một luồng áp lực vô hình đè xuống ngực Lý Dương, khiến anh khuỵu gối, máu từ khóe miệng trào ra.
“Kiêu ngạo… đúng như loại người các ngươi!” Hắn gầm, giọng vang như sấm nổ. “Ngày xưa, cả một tông môn tu tiên còn phải quỳ trước mặt ta. Ngươi… chỉ là con kiến!”
Lý Dương nghiến răng, từng tấc cơ bắp căng lên chống đỡ. Cảm giác như có hàng ngàn cây kim đâm vào xương tủy. Nhưng trong đau đớn, tâm thần anh bỗng nhiên sáng tỏ. Thần thông… không phải để dùng như kiếm, như đao. Nó là *ý niệm* – là sự hòa hợp giữa tâm và trời đất.
Anh nhắm mắt. Dù áp lực đang muốn nghiền nát nội tạng, Lý Dương buông xuôi. Không chống cự. Không phẫn nộ. Chỉ còn lại một điểm sáng trong tâm – nơi linh hồn anh từng lần đầu tiếp xúc với khí trời. *Hòa… nhập…*
Linh khí quanh người anh bỗng đổi màu – từ xanh nhạt chuyển sang tím đậm, rồi lan ra như mạng nhện, nối liền với từng hơi thở của thiên nhiên. Cây cối chung quanh khẽ rung, đất đai thì thầm, gió bắt đầu luân chuyển theo một quy luật kỳ dị.
Đám mây đen rung lên. Tên yêu vương kia lần đầu hiện vẻ kinh ngạc.
“Không thể… ngươi chưa từng khai mở thần thông, làm sao có thể… dẫn động thiên địa như vậy?”
Lý Dương từ từ đứng dậy. Mắt anh mở ra – không còn là ánh nhìn của con người bình thường. Trong đó, là một cõi hư không đang hình thành.
“Ta không cần khai mở,” anh nói, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi từ đều nặng như núi lở. “Ta chỉ cần… *hiểu*.”
Bàn tay anh giơ lên. Không có pháp quyết, không có chú ngữ. Chỉ một cái chớp mắt – cả đám mây đen bỗng bị xé toạc bởi một luồng sáng tím từ lòng đất bắn thẳng lên trời. Yêu vương gầm lên, thân hình tan ra từng mảnh, nhưng ngay lập tức tụ lại, ánh mắt đầy sát khí.
“Ngươi chỉ là mồi nhử… thiên hạ sắp loạn! Thần thông của ngươi… sẽ bị nuốt chửng!”
Một luồng khí đen bắn thẳng vào tim Lý Dương – không gây thương tích, nhưng để lại một dấu ấn âm lạnh. Anh ngã quỵ, toàn thân tê dại. Trời đất tối sầm.
Nhưng trong bóng tối, một tiếng thì thầm vang lên – không phải từ bên ngoài. Mà từ *bên trong* tâm thức anh:
> *Ngươi đã đánh thức ta… nhưng ngươi có dám dùng ta không?*
Lý Dương run rẩy, tay siết chặt.
Thần thông… chưa phải kết thúc.
Mà mới chỉ là…
khởi đầu.