Chương 28: Sức Mạnh Của Lòng Ham Muốn
Khí lãnh thấu xương từ Vực Sâu Vong Linh ùa lên như thủy triều.
Từng cơn gió đen cuồn cuộn thổi qua những vách đá nhọn hoắt như nanh quỷ, mang theo tiếng rên rỉ vọng ra từ vực thẳm sâu không thấy đáy.
Linh Triều đứng trên bờ vực, hắc bào phất phơ trong gió lốc.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, nhìn xuống vực sâu nơi hắc khí cuồn cuộn như có vô số oan hồn đang giãy giụa.
“Ham muốn… à…”
Hắn khẽ lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia quang mang khó hiểu.
Mười năm trước, chính nơi này đã cướp đi tất cả của hắn.
Gia tộc, danh dự, thậm chí cả nhân tính.
Giờ đây, hắn trở lại, không chỉ để trả thù.
Mà còn để giành lấy thứ đã khiến bao người phát điên – Lực lượng Nguyên Thủy ẩn sâu dưới đáy vực.
“Lão gia hỏa, ngươi nói ta có nên tin vào lời đồn đó không?”
Linh Triều quay đầu nhìn về phía bóng lão giả áo xám đang lặng lẽ đứng sau lưng.
“Thiếu gia, lòng ham muốn của con người vốn là thứ mạnh nhất cũng là thứ yếu nhất.”
Lão giả thở dài, ánh mắt phức tạp.
“Vực Sâu Vong Linh này đã nuốt chửng không biết bao nhiêu cường giả, nhưng cũng ban tặng sức mạnh cho những kẻ may mắn sống sót.”
Linh Triều cười khẽ, âm thanh lạnh lùng vang lên trong gió đen.
“Vậy thì để ta xem, lòng ham muốn của ta, rốt cuộc có đáng giá bao nhiêu.”
Hắn bước về phía trước, thân hình như một thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào màn đêm.
Từng bước chân hắn giẫm lên những phiến đá âm u, phát ra âm thanh khô khan.
Hắc khí xung quanh như có sinh mệnh, bắt đầu cuồng bạo hơn, như muốn ngăn cản bước chân của kẻ xâm nhập.
“Lộ ra rồi sao?”
Linh Triều dừng bước, ánh mắt lạnh lùng quét qua những bóng đen đang dần hiện hình từ trong hắc khí.
Đó là những Vong Linh Vệ sĩ, linh hồn của những cường giả từng tham lam sức mạnh và bị mắc kẹt vĩnh viễn nơi đây.
Ánh mắt chúng đỏ ngầu, tràn đầy tham lam và điên cuồng.
“Đến gần… cho ta…”
“Cho ta sức mạnh…”
Những tiếng rên rỉ vang lên, như đến từ địa ngục.
Linh Triều bình thản nhìn những Vong Linh Vệ sĩ đang tiến lại gần, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Các ngươi cũng chỉ là những tù nhân của lòng tham mà thôi.”
Hắn giơ tay phải lên, trên lòng bàn tay hiện ra một đạo văn lục kỳ dị.
“Đến lúc giải thoát rồi.”
Ánh sáng màu tím bùng nổ, như một tia chớp xé toạc màn đêm.
Những Vong Linh Vệ sĩ gào thét, thân hình bằng hắc khí bắt đầu tan rã.
Nhưng ngay sau đó, chúng lại nhanh chóng ngưng tụ trở lại, thậm chí còn trở nên đông đúc hơn.
“Không dễ chơi chút nào.”
Linh Triều thu tay lại, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
“Thì ra là dựa vào hắc khí nơi đây để tái sinh, có ý tứ.”
Hắn lẩm bẩm, sau đó đột nhiên cười lạnh một tiếng.
“Vậy thì để ta xem, các ngươi tái sinh nhanh đến mức nào.”
Linh Triều đột nhiên biến mất tại chỗ.
Chỉ thấy một đạo hắc ảnh xé gió, như tia chớp xuyên qua đội hình Vong Linh Vệ sĩ.
Tốc độ quá nhanh, đến nỗi những Vong Linh Vệ sĩ còn chưa kịp phản ứng, đã bị một lực lượng kinh khủng xé nát.
Nhưng ngay lập tức, hắc khí xung quanh lại ùa về, khôi phục lại thân thể cho chúng.
“Vô dụng thôi.”
Linh Triều hiện ra cách đó không xa, trên mặt không một chút biểu cảm.
“Chỉ cần hắc khí nơi đây không tan, các ngươi sẽ mãi mãi bất diệt.”
Hắn chậm rãi nói, như đang nói với những Vong Linh Vệ sĩ, lại như đang nói với chính mình.
“Nhưng thật đáng tiếc…”
Linh Triều đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên thủng tầng tầng hắc khí, nhìn thẳng vào trung tâm vực sâu.
“Ta không có hứng thú chơi đùa với các ngươi.”
Hắn giơ hai tay lên, trên lòng bàn tay, những đạo văn lục kỳ dị bắt đầu xoay chuyển.
“Thiên Cổ Trấn Linh Trận – Khai!”
Theo tiếng hét vang lên, một luồng sáng màu vàng kim bùng nổ từ trên người Linh Triều.
Ánh sáng nhanh chóng lan rộng, như một mặt trời nhỏ chiếu rọi cả vực sâu.
Những Vong Linh Vệ sĩ gào thét trong ánh sáng, thân hình bằng hắc khí như tuyết gặp nắng, nhanh chóng tan biến.
Hắc khí xung quanh cũng bị ánh sáng vàng kim áp chế, không ngừng co rút lại.
“Quả nhiên là thứ khắc chế âm khí.”
Linh Triều nhẹ giọng, trên mặt không hề có vẻ vui mừng.
Hắn biết rõ, đây mới chỉ là bước khởi đầu.
Vực Sâu Vong Linh tồn tại cả vạn năm, không thể chỉ có chừng này thủ đoạn.
Đúng như dự đoán, khi ánh sáng vàng kim lan đến một phạm vi nhất định, đột nhiên một tiếng gầm kinh thiên vang lên từ đáy vực.
Âm thanh này tràn đầy uy áp, khiến cả không gian run rẩy.
“Rốt cuộc cũng chịu ra mặt rồi sao?”
Linh Triều thu hồi ánh sáng vàng kim, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Hắn biết, chính chủ sắp xuất hiện.
Từ trong vực sâu, một bóng đen khổng lồ dần dần nổi lên.
Đó là một con mãng xà khổng lồ, toàn thân phủ đầy vảy đen, đôi mắt đỏ ngầu to như đèn lồng.
Trên đầu nó mọc ra một chiếc sừng duy nhất, tỏa ra ánh sáng âm u.
“Hắc Giác Ma Xà…”
Linh Triều thở dài, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.
Đây là thủ hộ thực sự của Vực Sâu Vong Linh, một con ma thú tồn tại từ thời viễn cổ.
Theo truyền thuyết, nó ăn lòng tham của con người mà sống, càng tham lam thì sức mạnh của nó càng lớn.
“Con người, ngươi dám xâm phạm lãnh địa của ta?”
Hắc Giác Ma Xà mở miệng, âm thanh trầm thấp vang vọng cả vực sâu.
Linh Triều cười lạnh: “Lãnh địa của ngươi? Chẳng phải ngươi cũng chỉ là một tù nhân bị giam cầm nơi đây sao?”
Ma Xà đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia giận dữ: “Ngươi dám xúc phạm ta?”
Nó vung cái đuôi to lớn, mang theo sức mạnh kinh thiên đập về phía Linh Triều.
Tốc độ quá nhanh, đến nỗi không khí phát nổ.
Linh Triều không hề hoảng hốt, thân hình lóe lên, nhẹ nhàng né qua một bên.
Nhưng Ma Xà dường như đã đoán trước được động tác của hắn, cái miệng to lớn đột nhiên mở ra, phun ra một luồng hắc vụng.
Hắc vụng này ẩn chứa sức mạnh ăn mòn cực mạnh, không gian xung quanh đều bị nó làm cho vặn vẹo.
“Không tệ.”
Linh Triều khen một tiếng, hai tay nhanh chóng kết ấn.
“Minh Vương Hộ Thể!”
Một đạo hào quang màu vàng kim bao phủ lấy hắn, ngăn cản hắc vụng.
Hai loại lực lượng va chạm, phát ra âm thanh xèo xèo.
“Con người, ngươi có chút bản lĩnh.”
Ma Xà thu hồi hắc vụng, đôi mắt đỏ ngầu chớp chớp.
“Nhưng ngươi không biết rằng, càng sử dụng linh lực, lòng tham của ngươi sẽ càng bị ta cảm ứng được sao?”
Linh Triều khẽ cười: “Lòng tham? Ngươi cho rằng ta đến đây là vì tham lam sao?”
Ma Xà cười gằn: “Không phải sao? Nếu không vì sức mạnh nguyên thủy dưới đáy vực, ngươi đến đây làm gì?”
Linh Triều lắc đầu: “Ngươi nhầm rồi. Ta đến đây, không phải để lấy đi thứ gì, mà là để hủy diệt nó.”
Ma Xà đột nhiên im lặng, đôi mắt đỏ ngầu trợn tròn, như nghe thấy chuyện khó tin nhất.
“Sau cùng… vẫn có kẻ điên cuồng như vậy sao?”
Nó đột nhiên phát ra tiếng cười điên cuồng.
“Ngươi biết sức mạnh nguyên thủy đó là thứ gì không? Đó là khởi nguồn của mọi ham muốn! Hủy diệt nó? Ngươi cho rằng ngươi làm được sao?”
Linh Triều bình thản nói: “Làm được hay không, thử một chút là biết.”
Hắn đột nhiên giơ tay phải lên, trên lòng bàn tay, một đạo phù văn màu đen dần dần hiện ra.
“Đây là…”
Ma Xà đột nhiên cảm thấy bất an.
Nó cảm nhận được từ đạo phù văn đó một khí tức cực kỳ nguy hiểm.
“Phong Ấn Chi Thức – Giải!”
Linh Triều hét lớn, đạo phù văn màu đen đột nhiên bùng nổ.
Một luồng sức mạnh kinh khủng tràn ngập cả vực sâu.
Ma Xà kinh hãi: “Ngươi… ngươi thật sự muốn làm vậy?”
Linh Triều không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào đáy vực sâu.
Nơi đó, một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm đang dần dần thức tỉnh.
“Rốt cuộc… vẫn phải đối mặt với ngươi sao…”
Linh Triều thở dài, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
Hắn biết, trận chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu.
Sức mạnh của lòng ham muốn, rốt cuộc sẽ dẫn dắt hắn đi về đâu?
Hắn không biết.
Nhưng hắn biết rõ, từ khi bước vào nơi này, hắn đã không còn đường lui.
Chỉ có thể tiến lên.
Dù phía trước là địa ngục.
Ánh sáng đỏ sẫm từ đáy vực bò lên như máu sống, quằn quại trong không khí, bám vào vách đá, lan ra từng mảng như mao mạch khổng lồ. Tiếng thì thầm vang lên, không từ đâu, mà như từ chính xương tủy của Linh Triều, từng chữ nhỏ nhẹ nhưng sắc lẹm, cắt vào tâm thức: *”Ngươi đã quên ta rồi sao? Ta là khát khao đầu tiên của ngươi. Là cơn đói khi ngươi còn là đứa trẻ mồ côi. Là nỗi ghen tị khi thấy người khác có tất cả. Là dục vọng đốt cháy tim gan khi ngươi nhìn vào đôi mắt kẻ đã giết cha mẹ mình…”*
Linh Triều nghiến răng, chân đạp mạnh xuống đất, kìm nén cơn choáng váng. Hắn không muốn nghe. Không dám nghe. Nhưng mỗi lời nói đều như chiếc móc sắt kéo ký ức chôn vùi ra khỏi hố đen trong tâm trí. Hắn thấy mình năm tám tuổi, co ro trong đống tro tàn, tay bám chặt chiếc nhẫn gãy – vật duy nhất còn sót lại sau vụ hỏa hoạn. Hắn thấy mình mười lăm tuổi, đứng ngoài cửa hiệu bạc, nhìn đám thiếu gia ăn mặc lụa là cười đùa, còn hắn thì nhịn ăn ba ngày để mua một thanh kiếm gỗ tập luyện. Hắn thấy mình hai mươi ba, tay nhuốm máu, đứng giữa xác chết của người anh kết nghĩa – kẻ đã phản bội, nhưng cũng từng chia cho hắn một nửa ổ bánh mì trong mùa đông giá rét.
“Im đi!” Linh Triều gầm lên, khí tức bùng nổ, chém ngang luồng sáng đỏ bằng một đợt sóng kiếm vô hình.
Nhưng tiếng cười vang lên – trầm, khàn, như vang từ nghìn năm trước.
**”Ngươi không thể chối bỏ ta. Ta là thứ duy nhất chưa từng rời bỏ ngươi. Khi trời đất quay lưng, khi bạn bè phản bội, khi ngươi gục ngã – chính ta đã nuôi ngươi đứng dậy. Chính ta đã cho ngươi sức mạnh để sống sót, để trả thù, để vươn lên!”**
Ma Xà lùi lại, thân hình run rẩy. Nó không sợ Linh Triều. Nó sợ thứ đang thức tỉnh dưới kia. Thứ không phải quỷ, không phải thần, mà là bản chất nguyên thủy nhất của con người – lòng ham muốn không đáy, thứ đã sinh ra ma pháp, chiến tranh, tình yêu, và cả hủy diệt.
Từ đáy vực, một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng đỏ chậm rãi vươn lên, không phải để tấn công, mà như đang… chào đón.
Linh Triều cảm thấy ngực nóng rát. Trái tim hắn đập không còn theo nhịp bình thường, mà đồng điệu với tiếng thì thầm kia. Mỗi lần co bóp, là một lần ký ức bị xé toạc, một lần dục vọng bị khuấy động. Hắn muốn mạnh hơn. Muốn bất tử. Muốn xé toang vận mệnh. Muốn đứng trên đỉnh thế gian, nhìn xuống tất cả những kẻ từng coi thường mình.
“Ta có thể cho ngươi tất cả…” giọng nói thì thầm. “Chỉ cần… buông bỏ lý trí. Giao linh hồn cho ta. Trở thành hiện thân của khát khao. Không còn đau khổ. Không còn do dự. Chỉ còn… sức mạnh.”
Linh Triều quỳ xuống. Không phải vì yếu đuối. Mà vì cơ thể hắn không chịu nổi áp lực của hai linh hồn đang chiến đấu trong lồng ngực – một là con người từng khóc vì mất mát, từng cười vì hy vọng; một là cơn đói vĩnh cửu, không bao giờ thỏa mãn.
Giữa khoảnh khắc ấy, một tia sáng xanh mỏng manh lóe lên trong tâm thức hắn – hình ảnh người thiếu nữ với mái tóc như mây sớm, người đã từng nói: *”Anh không cần phải trở thành quái vật để được công nhận.”*
Hắn khẽ lắc đầu.
“Ta… không phải ngươi.”
Và rồi, hắn tự đâm thanh kiếm tâm niệm của mình vào ngực – không phải để giết, mà để đánh thức.
Máu phun ra, không phải đỏ, mà đen kịt, sôi sục như dầu nóng. Tiếng hét vang lên – không phải từ Linh Triều, mà từ chính lòng ham muốn đang bị đày ải.
**”NGƯƠI SẼ HỐI HẬN! NGƯƠI SẼ CẦU XIN TA TRỞ LẠI!”**
Nhưng Linh Triều chỉ mỉm cười, máu nhỏ xuống từ khoé môi, mắt vẫn mở, vẫn nhìn thẳng vào vực thẳm.
“Ta chọn con đường của chính mình… dù nó dẫn đến điên rồ hay tan biến.”
Sức mạnh bắt đầu sụp đổ. Vực sâu rung chuyển. Ma Xà gào thét, bay ngược ra xa. Còn Linh Triều, từ từ đứng dậy, thân hình gầy guộc nhưng rắn chắc như lưỡi kiếm đã tôi lửa.
Ánh sáng đỏ sẫm co rúm lại, nhưng không biến mất. Nó chỉ… lùi vào bóng tối.
Vì lòng ham muốn không bao giờ chết.
Nó chỉ chờ.
Chờ khi con người yếu lòng.
Chờ khi lý trí lung lay.
Và Linh Triều biết… hắn sẽ còn gặp lại nó.
Chỉ là, lần sau, liệu hắn còn đủ can đảm để tự đâm kiếm vào tim mình?
Gió từ vực sâu thổi lên, mang theo mùi máu và tro tàn. Bầu trời phía trên bắt đầu nứt vỡ, như thể chính không gian cũng không thể chịu đựng được sự hiện diện của thứ vừa thức tỉnh.
Linh Triều bước đi, từng bước nặng nề, in dấu máu trên đá.
Phía trước, không còn lối về.
Chỉ có một con đường mờ ảo, dẫn xuyên qua bóng tối, nơi những bóng người mờ nhòe đứng chờ – tất cả đều mang khuôn mặt của chính hắn, nhưng với ánh mắt đỏ rực, nụ cười điên loạn.
Hắn không quay đầu.
Hắn cũng không sợ.
Vì từ lâu, hắn đã học cách đi giữa ranh giới của điên và tỉnh.
Và giờ đây, ranh giới đó… đang tan chảy.