Chương 6: Bắt Đầu Tạo Nghiệp Huyết Đồ
Bóng đêm bao trùm Tử Vân sơn mạch như một tấm vải liệm khổng lồ.
Gió rít qua khe đá mang theo hơi thở lạnh giá của địa ngục.
Dạ Hành ngồi xếp bằng trong một hang động hẻo lánh, ánh trăng lờ mờ lọt qua kẽ đá chiếu xuống khuôn mặt lạnh lùng.
Hắn nhắm mắt, thần thức dò xét bên trong cơ thể.
Một đạo huyết sắc phù văn phức tạp như mạng nhện đang bao quanh linh hồn, tỏa ra khí tức tà ác khiến người ta rùng mình.
Cửu U Huyết Hồn Ấn.
Tà công truyền thừa từ thời viễn cổ, lấy huyết nhục cùng linh hồn của sinh linh để tu luyện, mỗi tầng đột phá đều phải tắm trong máu tươi.
Dạ Hành mở mắt, đồng tử đen láy lóe lên một tia hàn quang.
Hắn biết, một khi bắt đầu tu luyện thứ công pháp này, chính thức bước vào con đường tà ma, không còn đường lui.
Nhưng hắn không cần đường lui.
Trong kiếp trước bị bạn tốt nhất phản bội, bị chưởng môn sư tôn vứt bỏ, cả đời trung thành cuối cùng trở thành trò cười.
Kiếp này, hắn muốn vì chính mình mà sống.
“Tu tiên giả cạnh tranh, vốn là trộm cướp thiên địa tạo hóa. Chính hay tà, chỉ là cách nói của kẻ yếu.” Dạ Hành lẩm bẩm, giọng nói lạnh như băng.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang động.
Đêm nay, hắn cần thu thập sinh huyết cùng linh hồn đầu tiên để bắt đầu tạo Huyết Đồ.
Huyết Đồ là cốt tủy của Cửu U Huyết Hồn Ấn, một khi ngưng tụ thành công, tu vi sẽ tăng vọt, đồng thời có thể thông qua Huyết Đồ hấp thu linh khí thiên địa, không còn bị hạn chế bởi linh căn phế vật.
Dạ Hành như một con mãng xà âm thầm lướt trong rừng sâu, mỗi bước chân đều không để lại dấu vết.
Thần thức của hắn trải rộng, dò xét bất kỳ sinh mệnh nào trong phạm vi trăm trượng.
Một đàn Sát Hồn thú đang ăn thịt một con mồi, tiếng gầm gừ vang lên trong đêm tối.
Dạ Hành dừng bước, ẩn mình sau một tảng đá lớn, quan sát kỹ lưỡng.
Bảy con Sát Hồn thú, con đầu đàn có tu vi Luyện Khí tầng ba, những con còn lại đều ở tầng một hoặc tầng hai.
Sát Hồn thú tính tình tàn bạo, tốc độ cực nhanh, nanh vuốt sắc nhọn có thể dễ dàng xé nát da thịt Luyện Khí tầng ba.
Nhưng Dạ Hành không sợ.
Hắn tính toán kỹ lưỡng trong lòng.
Nếu đối mặt trực diện, với tu vi Luyện Khí tầng hai hiện tại, hắn khó có cơ hội thắng.
Nhưng hắn có kinh nghiệm chiến đấu ngàn năm kiếp trước.
“Trước tiên giải quyết con đầu đàn.” Dạ Hành âm thầm quyết định.
Hắn lặng lẽ rời khỏi chỗ nấp, leo lên một cây cổ thụ gần đó, tay phải bấm niệm pháp quyết.
Một đạo hắc ảnh nhỏ xíu thoáng hiện trong lòng bàn tay.
Âm Hồn Châm – mật thuật hắn tình cờ có được trong một di tích thời viễn cổ, có thể trực tiếp tấn công thần hồn đối phương.
Nhưng tiêu hao rất lớn, mỗi lần thi triển đều khiến hắn hao tổn nguyên thần.
Dạ Hành trầm xuống tâm thần, toàn bộ tinh lực dồn vào ngón tay.
Con Sát Hồn thú đầu đàn đang gặm xương, đột nhiên dựng đứng lông, cảm nhận được nguy hiểm.
Nhưng đã quá muộn.
Một tia hắc quang vô thanh vô tức xuyên thẳng vào não nó.
“Gào!”
Con thú kêu lên một tiếng thảm thiết, thân hình to lớn đổ vật xuống đất, miệng mũi chảy máu.
Những con Sát Hồn thú khác hoảng loạn, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Dạ Hành không chần chừ, thân hình như diều đứt dây lao xuống từ trên cây.
Tay phải hắn cầm một thanh đoản đao sắc bén, thẳng hướng con Sát Hồn thú gần nhất.
Xèo!
Một tiếng vang nhẹ, đầu con thú bay khỏi cổ, máu tươi phun trào như suối.
Những con Sát Hồn thú còn lại giận dữ, đồng loạt lao tới.
Dạ Hành thân hình như khói, nhẹ nhàng né qua một cú vồ của con Sát Hồn thú, tay đao biến hóa khó lường, lại một lần nữa kết liễu một con.
Máu tươi kích thích bản năng hung tàn của lũ thú, chúng điên cuồng tấn công.
Dạ Hành bình tĩnh ứng phó, mỗi một bước chân, mỗi một đao đều tính toán chính xác đến kinh người.
Hắn như một vũ công tử thần, giữa bầy thú hung tàn vẫn ung dung tự tại.
Chỉ trong chốc lát, sáu con Sát Hồn thú đã nằm dưới đất.
Máu chảy thành sông, mùi tanh nồng nặc xông thẳng lên mũi.
Dạ Hành thở dốc, toàn thân máu me, nhưng ánh mắt lại sáng rực.
Hắn bấm niệm pháp quyết, vận chuyển Cửu U Huyết Hồn Ấn.
Một đạo huyết quang từ đan điền tỏa ra, bao phủ lấy thi thể lũ thú.
Máu tươi trên mặt đất như gặp phải lực hút vô hình, biến thành từng sợi huyết tuyến bay về phía Dạ Hành.
Cùng lúc đó, những hư ảnh mờ ảo từ thi thể lũ thú bị ép ra, đó là linh hồn của chúng, giãy giụa trong vô vọng nhưng không thể thoát khỏi lực hút của huyết quang.
Dạ Hành cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang tràn vào cơ thể.
Huyết khí cuồng bạo, linh hồn oán niệm, tất cả hòa làm một, xung kích kinh mạch của hắn.
Đau đớn!
Như vạn kiếm xuyên tâm, như thiêu đốt linh hồn.
Dạ Hành cắn chặt răng, toàn thân run rẩy, nhưng vẫn kiên trì duy trì pháp quyết.
Hắn biết đây là quá trình tất yếu.
Tà công cấp tốc, vốn là lấy đau khổ đổi lấy lực lượng.
Mồ hôi lẫn máu thấm ướt áo, từng tấc da thịt như bị xé nát.
Nhưng trong mắt Dạ Hành chỉ có kiên định.
Sau một hồi, huyết khí cùng linh hồn cuối cùng cũng bị hấp thu hoàn toàn.
Một đạo huyết sắc phù văn chậm rãi ngưng tụ trong đan điền, tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
Huyết Đồ sơ thành!
Dạ Hành cảm nhận được lực lượng khổng lồ trong cơ thể, tu vi đột nhiên tăng vọt, thẳng đến ngưỡng cửa Luyện Khí tầng ba.
Hơn nữa, Huyết Đồ đang không ngừng hấp thu linh khí thiên địa, tuy tốc độ chậm, nhưng so với linh căn phế vật trước kia đã nhanh hơn gấp mấy lần.
“Rốt cuộc thành công rồi.” Dạ Hành nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh trong cơ thể.
Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên cảnh giác.
“Các hạ thủ đoạn thật độc ác, tu luyện tà công cấm thuật, không sợ bị toàn tu chân giới truy sát sao?”
Một thanh âm lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Dạ Hành quay người, nhìn thấy một bóng người đứng dưới ánh trăng.
Đó là một thiếu niên mặc áo bào trắng, dung mạo tuấn tú, khí chất lãnh ngạo, tu vi đạt tới Luyện Khí tầng năm.
Trên ngực thiếu niên có phù hiệu một đóa mây trắng, đó là biểu tượng của Vân Môn tiên tông, một trong những đại tông môn ở vùng này.
Dạ Hành ánh mắt lóe lên, trong lòng dâng lên cảnh giác cực độ.
Hắn không ngờ lại có người theo dõi, mà còn là đệ tử Vân Môn tiên tông.
“Những chuyện của ta, không cần người khác quan tâm.” Dạ Hành lạnh lùng nói.
Thiếu niên áo trắng cười khẽ: “Ta là đệ tử Vân Môn tiên tông Lâm Tiêu, gặp tà ma ngoại đạo, tự nhiên phải trừ gian diệt ác.”
Dạ Hành trong lòng lập tức hiểu.
Đối phương rõ ràng đã theo dõi hắn từ lâu, đợi hắn tu luyện xong mới xuất hiện, là muốn làm con cáo vàng được lợi.
“Trừ gian diệt ác?” Dạ Hành cười lạnh, “Hay là muốn đoạt tà công trên người ta?”
Lâm Tiêu sắc mặt hơi biến, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, hình như không ngờ Dạ Hành có thể nhìn thấu ý đồ của hắn.
“Giết người diệt khẩu, đoạt bảo đoạt công, vốn là chuyện thường tình trong tu chân giới.” Lâm Tiêu không phủ nhận, “Ngươi tự mình đưa cơ duyên đến, ta đương nhiên không thể bỏ lỡ.”
Dạ Hành ánh mắt âm trầm.
Hắn biết trận chiến này không thể tránh khỏi.
Luyện Khí tầng năm, lại là đệ tử đại tông môn, thực lực tuyệt đối không thể xem thường.
Nhưng hắn không sợ.
“Vậy thì xem ngươi có bản lĩnh đó không.” Dạ Hành lạnh giọng nói.
Lâm Tiêu cười khinh miệt: “Một tên Luyện Khí tầng hai, dù tu luyện tà công cũng chỉ là con giun đất dãy chết.”
Nói xong, hắn vung tay áo, một đạo kiếm quang màu xanh lóe lên, thẳng hướng Dạ Hành.
Tốc độ cực nhanh, uy lực vô cùng.
Dạ Hành thần sắc ngưng trọng, thân hình nhanh chóng lui lại, đồng thời bấm niệm pháp quyết.
Huyết Đồ trong cơ thể vận chuyển, một đạo huyết sắc hộ thuẫn ngưng tụ trước người.
Xoẹt!
Kiếm quang chém vào huyết thuẫn, phát ra tiếng xé vải chói tai.
Huyết thuẫn rung chuyển dữ dội, suýt chút nữa vỡ tung, nhưng rốt cuộc ngăn được kiếm quang này.
Lâm Tiêu sửng sốt, rõ ràng không ngờ Dạ Hành có thể ngăn được một kích của hắn.
“Quả nhiên là tà công quỷ dị.” Hắn ánh mắt càng thêm tham lam.
Dạ Hành trong lòng cũng chấn động.
Một kích vừa rồi hao tổn gần một phần ba huyết khí trong Huyết Đồ, nếu đối phương tiếp tục tấn công như vậy, hắn chắc chắn không chống đỡ nổi.
Phải nghĩ cách khác.
Dạ Hành mắt nháy một cái, đột nhiên hướng về phía sau lưng Lâm Tiêu kêu to: “Tiền bối, ngài tới rồi!”
Lâm Tiêu sửng sốt, bản năng quay đầu nhìn lại.
Chính là lúc này!
Dạ Hành toàn lực thúc giục Huyết Đồ, một đạo huyết quang như mãng xà lao thẳng về phía Lâm Tiêu.
Đồng thời, hắn lại một lần nữa thi triển Âm Hồn Châm.
Lâm Tiêu quay đầu không thấy bóng người, lập tức biết mình bị lừa, trong lòng giận dữ.
Nhưng huyết quang đã đến trước mặt, hắn vội vàng thúc giục kiếm quang ngăn cản.
Oanh!
Huyết quang cùng kiếm quang va chạm, bạo phát ra âm thanh chấn động.
Cùng lúc đó, Âm Hồn Châm vô thanh vô tức xuyên thủng hộ thể linh quang của Lâm Tiêu, trực tiếp tấn công thần hồn hắn.
“Ah!”
Lâm Tiêu kêu lên một tiếng, cảm giác đầu óc như bị kim đâm, đau đớn khó tả.
Dạ Hành không bỏ lỡ cơ hội, thân hình như điện xông lên, đoản đao trong tay chém thẳng yết hầu đối phương.
Nhưng Lâm Tiêu dù sao cũng là đệ tử đại tông môn, trong nguy hiểm vội vàng né tránh.
Xèo!
Mũi đao trượt qua cổ hắn, để lại một vết thương sâu thấy xương, máu tươi tuôn trào.
May mắn né được chỗ hiểm, Lâm Tiêu sắc mặt tái nhợt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Hắn không ngờ Dạ Hành lại có thủ đoạn quỷ dị như vậy, suýt chút nữa mất mạng.
“Ngươi tìm chết!” Lâm Tiêu gầm lên, toàn lực thúc giục kiếm quyết.
Một thanh phi kiếm màu xanh hiện ra, tỏa ra khí tức sắc bén khiến người ta run sợ.
Đây là pháp khí của hắn – Thanh Phong kiếm, uy lực vô cùng.
Dạ Hành thần sắc ngưng trọng, biết không thể đối cứng.
Hắn nhanh chóng lui lại, đồng thời ném ra mấy tấm linh phù.
Đây là linh phù cấp thấp hắn thu thập được từ trên người những tông môn đệ tử trước đó, uy lực không lớn, nhưng có thể dùng để ngăn cản một chút.
Oanh! Oanh! Oanh!
Linh phù bạo phát, ngăn cản Thanh Phong kiếm.
Lâm Tiêu cười lạnh: “Chỉ có bản lĩnh này thôi sao?”
Nhưng khi khói lửa tan đi, hắn phát hiện Dạ Hành đã biến mất.
“Chạy trốn?” Lâm Tiêu tức giận, lập tức đuổi theo.
Nhưng ngay lúc này, một đạo hắc ảnh đột nhiên từ dưới đất bắn lên, thẳng hướng yết hầu hắn.
Là Dạ Hành!
Hắn không chạy, mà là dùng thuật độn thổ ẩn núp dưới đất, chờ đợi thời cơ.
Lâm Tiêu hoảng hốt, vội vàng né tránh, nhưng đã không kịp.
Xèo!
Mũi đao xuyên qua cổ hắn, máu tươi phun trào.
Lâm Tiêu trợn mắt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Hắn không ngờ mình sẽ chết trong tay một tên Luyện Khí tầng hai.
“Ngươi… ngươi…” Hắn muốn nói gì đó, nhưng chỉ phun ra máu.
Dạ Hành lạnh lùng rút đao, thân thể Lâm Tiêu đổ vật xuống đất.
“Đệ tử đại tông môn cũng chỉ như vậy.” Hắn lạnh giọng nói.
Nhưng ngay lúc này, một đạo bạch quang đột nhiên từ thi thể Lâm Tiêu bắn ra, nhanh như chớp xuyên thủng hư không.
Đó là một đạo truyền âm phù, ghi lại hình ảnh lúc Dạ Hành giết Lâm Tiêu.
“Không tốt!” Dạ Hành biến sắc, vội vàng đuổi theo, nhưng đã không kịp.
Truyền âm phù biến mất trong đêm tối, hướng về phía Vân Môn tiên tông.
Dạ Hành sắc mặt âm trầm.
Hắn không ngờ Lâm Tiêu lại có chuẩn bị như vậy.
Bây giờ hình ảnh hắn giết đệ tử Vân Môn tiên tông đã bị truyền về, chắc chắn sẽ bị truy sát.
“Vân Môn tiên tông…” Dạ Hành nắm chặt tay, trong mắt lóe lên vẻ sát cơ.
Hắn cúi xuống, nhanh chóng lục soát thi thể Lâm Tiêu.
Ngoài một ít linh thạch và đan dược, hắn còn tìm thấy một bản kiếm quyết – “Thanh Phong Kiếm Quyết”, cùng một tấm bản đồ.
Tấm bản đồ vẽ địa hình Tử Vân sơn mạch, tại một chỗ đánh dấu đỏ, bên cạnh ghi chú: “Cổ tu di tích, sắp mở ra.”
Dạ Hành ánh mắt sáng lên.
Cổ tu di tích thường có cơ duyên lớn, nếu có thể vào được, nhất định sẽ có thu hoạch.
Nhưng trước mắt, hắn cần tăng cường thực lực.
Hắn vận chuyển Cửu U Huyết Hồn Ấn, bắt đầu hấp thu huyết khí cùng linh hồn của Lâm Tiêu.
Một đệ tử Luyện Khí tầng năm, năng lượng còn mạnh hơn cả bầy Sát Hồn thú trước đó.
Huyết Đồ trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, không ngừng hấp thu lực lượng.
Tu vi của Dạ Hành đột nhiên tăng vọt, thẳng đến Luyện Khí tầng ba.
Hơn nữa, Huyết Đồ cũng trở nên cô đọng hơn, tỏa ra ánh sáng huyết quang càng thêm sáng chói.
Sau khi hấp thu xong, Dạ Hành thiêu hủy thi thể, xóa dấu vết chiến đấu.
Hắn biết, Vân Môn tiên tông sớm muộn cũng sẽ tìm đến đây, phải nhanh chóng rời đi.
Nhưng trước khi đi, hắn cần làm một chuyện.
Dạ Hành nhìn về phía nơi sâu nhất của Tử Vân sơn mạch, trong mắt lóe lên quang mang kỳ lạ.
Hắn nhớ tới một truyền thuyết.
Tương truyền sâu trong Tử Vân sơn mạch có một cái hồ máu, dưới đáy hồ phong ấn một con cổ hồn, nếu có thể thu phục, sẽ là trợ lực cực lớn.
Đêm nay, hắn quyết định mạo hiểm một chuyến.
Dạ Hành thân hình lóe lên, biến mất trong đêm tối.
Gió vẫn thổi, mang theo mùi máu tanh nồng.
Mà âm mưu giết chóc, mới chỉ vừa bắt đầu.
Dạ Hành không biết, tại nơi xa xôi kia, một đôi mắt âm trầm đang quan sát tất cả.
“Cuối cùng cũng bắt đầu rồi sao…”
Một tiế