Cỡ chữ:
Màu nền:

Quỷ Vương Trỗi Dậy, Thiên Hạ Chìm Trong Huyết

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 16:02 26/03/2026 Lượt đọc: 5303

Trời đất như ngừng thở.

Mây đen cuộn như thủy triều, từng lớp từng lớp trùm kín vòm trời. Không một vì sao, không một tia sáng. Chỉ có bóng tối vô tận, như một tấm vải liệm khổng lồ phủ xuống toàn bộ Cửu U Đế Khư. Gió thổi không thành tiếng, nhưng lại mang theo sát khí ngưng đọng, từng sợi lạnh buốt như kim châm xuyên thấu da thịt.

Dưới chân vách đá dựng đứng cao vạn trượng, một bóng người đứng lặng như tượng đá.

Áo bào đen tuyền tung bay trong gió, mái tóc bạc dài quấn quanh người như rắn độc đang rình mồi. Đôi mắt hắn — một bên đỏ như máu, một bên đen như vực sâu — chầm chậm quét ngang bầu trời.

Hắn là Tả Thiên Lâm.

Từ ngày bị trục xuất khỏi Thiên Đô, từ ngày bị phong ấn trong Cửu U Tháp suốt ba trăm năm, từ ngày bị chính sư tôn mình dùng kiếm đâm xuyên tim… hắn đã không còn là Tả Thiên Lâm của năm xưa.

Hắn là Quỷ Vương.

Vương giả của vạn quỷ, chúa tể của cõi chết, kẻ thức tỉnh từ địa ngục để trả thù cả thiên hạ.

Gió thổi mạnh hơn.

Từng tiếng rên rỉ vang lên từ bốn phương tám hướng, như vạn hồn ma bị trói buộc trong không gian, đang gào thét đòi thoát ra. Mặt đất nứt toác, máu đen tuôn trào, hóa thành sông máu cuộn xoáy quanh chân hắn.

Một tiếng cười trầm thấp vang lên.

— Ha… ha ha…

Không điên cuồng, không phẫn nộ. Chỉ có một thứ âm thanh lạnh lẽo, như băng tê buốt tận xương tủy.

— Ba trăm năm.

Hắn khẽ thì thầm, từng chữ như đục vào không khí.

— Ba trăm năm bị giam cầm. Ba trăm năm bị tra tấn. Ba hundred năm bị xem như con quái vật.

Ngón tay hắn khẽ động.

Một luồng khí đen kịt bắn ra, xuyên thủng không gian, tạo thành một vết nứt dài hàng ngàn trượng trên vách đá. Đá vụn văng tung tóe, nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị nuốt chửng bởi bóng tối.

— Nhưng hôm nay…

Hắn ngước lên.

Mắt đỏ chớp nhẹ.

— Hôm nay, ta trở lại.

Trên không trung, một cánh cửa khổng lồ từ từ hiện ra.

Cao nghìn trượng, rộng vạn dặm, toàn thân làm bằng xương người, được nối kết bằng máu khô và linh hồn bị xé toạc. Cánh cửa đó — là Cửu U Thiên Môn, cổng vào vương quốc của Quỷ Vương.

Mỗi lần mở ra, vạn vật rung chuyển.

Mỗi lần mở ra, một đại lục sụp đổ.

Và hôm nay, nó mở vì hắn.

Một luồng khí áp khủng bố tràn xuống, khiến không gian bắt đầu vỡ vụn như thủy tinh. Những tinh tú trên trời rung rinh, từng ngôi sao lần lượt tắt ngúm.

Từ trong cánh cửa, từng bóng dáng lù lù bước ra.

Quỷ tướng, quỷ vương, quỷ thần… vạn quỷ quyến thuộc, đầu đội sừng, thân mặc giáp xương, tay cầm đao kiếm làm từ linh hồn bị vặn vẹo. Chúng quỳ gối xuống, đầu cúi sát đất.

— Quỳ nghênh Quỷ Vương!

Tiếng hô vang như sấm nổ, vang vọng khắp Cửu U Đế Khư.

Tả Thiên Lâm không nói gì.

Chỉ chậm rãi bước lên.

Mỗi bước đi, mặt đất nứt toác. Mỗi bước đi, vạn quỷ run rẩy.

Khi hắn chạm tay vào cánh cửa, cả vũ trụ như nghẹn lại.

— Ta đã từng bị gọi là dị đoan.

Giọng hắn lạnh như băng.

— Ta đã từng bị gọi là tai họa.

Ngón tay hắn siết chặt.

— Nhưng hôm nay…

Cánh cửa mở toang.

Một luồng sáng đen bắn ra, xuyên thủng tầng mây, chiếu thẳng vào Thiên Đô ở phương xa.

— Ta sẽ dùng chính cái danh hiệu đó…

Hắn bước qua cánh cửa.

— Để chôn vùi các ngươi.

***

Ở Thiên Đô — trung tâm quyền lực của Cửu Thiên Thánh Tông.

Điện Linh Vân chấn động.

Sắc mặt chín vị trưởng lão đồng thời biến sắc.

— Cửu… Cửu U Thiên Môn mở rồi!

Một vị lão giả râu tóc bạc phơ run rẩy đứng dậy, ánh mắt đầy kinh hãi.

— Không thể nào… hắn đã phá giải phong ấn?

— Hắn không chỉ phá giải…

Trưởng lão trưởng — Lăng Hạo Thiên — từ từ mở mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.

— Hắn còn mạnh hơn trước.

Trong điện, không khí như đông cứng.

Ba trăm năm trước, chính tay Lăng Hạo Thiên đã phong ấn Tả Thiên Lâm. Bởi vì đệ tử này tu luyện bí pháp cấm kỵ — **Tử Vong Quyết**, hấp thu linh hồn vạn vật để tăng tu vi.

Hắn từng nói: “Sư tôn, nếu thiên đạo bất công, vậy con sẽ trở thành quỷ đạo.”

Và hôm nay, hắn đã làm được.

— Phải lập tức triệu tập các tông môn liên minh!

Một trưởng lão gầm lên.

— Phải diệt hắn trước khi hắn hồi phục toàn bộ thực lực!

Lăng Hạo Thiên im lặng.

Ông nhìn về phương xa, nơi ánh sáng đen đang lan rộng.

— Các ngươi không hiểu…

Giọng ông trầm xuống.

— Hắn không phải đang hồi phục.

Ông nắm chặt quyền trượng.

— Hắn đang… thống trị.

***

Trên đỉnh Cửu U Sơn — nơi cao nhất của Cửu U Đế Khư.

Tả Thiên Lâm đứng giữa một đài tế bằng xương người, tay nâng một quả cầu đen ngòm — **Tâm Ma Hồn Châu**, nơi giam giữ linh hồn của chín mươi chín vị quỷ vương đã bị hắn chinh phục.

Gió thổi mạnh hơn.

Bầu trời nứt ra từng khe hở, từng con quỷ khổng lồ bò ra từ khe nứt, gào thét như dã thú.

— Nghe ta.

Tả Thiên Lâm mở miệng.

Thanh âm không lớn, nhưng vang vọng khắp cõi chết.

— Từ hôm nay, Cửu U Đế Khư không còn là ngục tối.

Hắn giơ cao Tâm Ma Hồn Châu.

— Nó là vương quốc của ta.

Quả cầu nứt vỡ.

Chín mươi chín luồng hắc khí bắn ra, hóa thành chín mươi chín con mắt khổng lồ lơ lửng trên trời, mỗi con mắt đều in hình một vương triều đã sụp đổ.

— Và ta…

Hắn nhắm mắt.

— Là Quỷ Vương thống trị vạn giới.

Một cột sáng đen bắn thẳng lên trời, xuyên thủng tầng không, chạm đến tận Cửu Trọng Thiên.

Tại đó, một vị thần linh đang ngủ say bỗng nhiên mở mắt.

— …Quỷ Vương?

Giọng nói run rẩy.

— Nhưng… hắn đã chết từ ba ngàn năm trước…

***

Ở một nơi xa xôi, trong một thảo am giữa rừng trúc.

Một cô gái áo trắng đang ngồi thiền.

Tóc đen dài phủ kín lưng, mặt như ngọc, môi như hoa đào.

Bỗng nhiên, nàng mở mắt.

Trong đôi mắt trong veo, hiện lên một tia đỏ lạnh.

— Tả Thiên Lâm…

Nàng thì thầm.

— Ngươi rốt cuộc đã quay lại…

Nàng đứng dậy, tay cầm một cây sáo bằng xương.

— Nhưng ngươi có nhớ… ta đã từng nói gì không?

Gió thổi, trúc lay động.

— “Nếu ngươi thành quỷ… ta sẽ giết ngươi.”

Nàng cất bước.

— Và hôm nay… ta đến giữ lời hứa.

***

Trên bầu trời Cửu U Đế Khư, một trận chiến không thể tránh khỏi đang đến gần.

Từ phương Đông, chín đạo hào quang rực rỡ kéo đến — là liên minh Cửu Tông, dẫn đầu bởi Lăng Hạo Thiên, tay cầm kiếm Linh Vân, ánh kiếm chấn động không gian.

Từ phương Tây, một bóng áo trắng bay tới — cô gái cầm sáo, mắt ngập tràn quyết tâm.

Và giữa trời, một bóng đen đứng đó — Tả Thiên Lâm, tay giơ cao quyền trượng làm từ xương rồng thần, quanh người là vạn quỷ gào thét.

Không ai nói gì.

Chỉ có gió thổi.

Chỉ có sát khí ngưng đọng.

Rồi —

Lăng Hạo Thiên mở miệng.

— Thiên Lâm, quay đầu là bờ.

Tả Thiên Lâm cười.

— Sư tôn, ba trăm năm trước, ngươi từng nói vậy.

Hắn giơ tay.

— Và ngươi đã đâm kiếm vào tim ta.

Lăng Hạo Thiên siết chặt chuôi kiếm.

— Ngươi đã đi sai đường.

— Sai đường?

Tả Thiên Lâm chậm rãi bước xuống không trung.

— Ta chỉ đi con đường mà các ngươi không dám đi.

— Ngươi tu luyện bí pháp ăn linh hồn, tàn sát vạn sinh!

— Ta ăn linh hồn để sống.

Giọng hắn lạnh băng.

— Còn các ngươi? Các ngươi ăn lòng người để giữ quyền lực.

Ánh mắt hắn quét qua chín vị trưởng lão.

— Ai mới thật sự là quỷ?

Không ai trả lời.

Chỉ có cô gái áo trắng bước lên.

— Tả Thiên Lâm.

Giọng nàng nhẹ như gió.

— Ta đến đây, không phải để tranh luận.

Nàng nâng cây sáo lên môi.

— Ta đến để giết ngươi.

Tả Thiên Lâm nhìn nàng.

Mắt hắn chớp nhẹ.

— Lâm Yên Nhi…

Hắn thì thầm.

— Ngươi vẫn đẹp như ngày xưa.

— Đừng gọi tên ta.

— Được.

Hắn gật đầu.

— Vậy ta sẽ gọi ngươi… kẻ thù cuối cùng.

Hai bên đứng đối diện.

Không gian rung lên.

Thiên địa chia cắt.

Linh khí, quỷ khí, kiếm khí, âm ba từ cây sáo — tất cả đan xen, tạo thành một cơn bão hỗn loạn.

Rồi —

Cô gái thổi sáo.

Một âm thanh trong trẻo vang lên, như tiếng chuông báo tử.

Từng nốt nhạc hóa thành kiếm âm, xuyên thủng không gian, chém về phía Tả Thiên Lâm.

Hắn không né.

Chỉ giơ tay.

Quỷ khí cuộn thành tường, nhưng bị âm ba xé toạc.

Một vết thương xuất hiện trên ngực hắn.

Máu đen chảy ra.

— Ngươi mạnh hơn trước.

Hắn cười.

— Nhưng chưa đủ.

Hắn vung quyền trượng.

Vạn quỷ gào thét, hóa thành một con rồng đen khổng lồ, lao thẳng về phía cô gái.

Nàng khẽ lùi, tay đổi điệu.

Sáo chuyển thành bi ai, như tiếng khóc của một linh hồn bị vùi lấp.

Âm thanh đó chạm vào linh hồn rồng quỷ — nó rên rỉ, rồi nứt vỡ.

Tả Thiên Lâm nhíu mày.

— Ngươi học được **Vong Hồn Chi Khúc**… từ ai?

— Từ người đã chết vì ngươi.

Nàng lạnh lùng.

— Sư tỷ ta.

Tả Thiên Lâm im lặng.

Trong mắt hắn, thoáng hiện lên một tia đau.

Nhưng chỉ một khoảnh khắc.

Rồi hắn cười lớn.

— Vậy hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy…

Hắn giơ tay lên trời.

— Sức mạnh thực sự của Quỷ Vương!

Cả bầu trời tối sầm.

Chín mươi chín con mắt khổng lồ đồng loạt nhắm lại — rồi mở ra.

Từ mỗi con mắt, một luồng sáng đen bắn ra, hội tụ thành một thanh trường thương bằng hắc khiết.

Không gian quanh đó vỡ vụn.

Thiên địa rung chuyển.

Lăng Hạo Thiên biến sắc.

— Đó là… **Cửu U Hư Không Thương**?

Không ai trả lời.

Chỉ thấy Tả Thiên Lâm giơ thương lên, ánh mắt đỏ ngầu.

— Lâm Yên Nhi…

Hắn thì thầm.

— Xin lỗi.

Rồi hắn đâm thẳng.

Thương xuyên qua không gian, xuyên qua âm ba, xuyên qua cả định luật.

Cô gái không né.

Chỉ khẽ nhắm mắt.

— Nếu phải chết…

Nàng thì thầm.

— Ta cũng muốn chết dưới tay ngươi.

Thương đâm trúng.

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.

Không gian vỡ thành từng mảnh.

Thiên địa chia năm xẻ bảy.

Và giữa cơn bão hỗn loạn —

Một bóng người ngã xuống.

Lăng Hạo Thiên ngã xuống, nhưng không hề cảm thấy đau đớn. Thay vào đó, hắn cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm, như thể toàn bộ trọng trách đã được chuyển giao cho người khác.

Khi hắn nhìn lên, hắn thấy Tả Thiên Lâm đang đứng trước mình, thương vẫn còn đâm xuyên qua không gian. Nhưng thay vì nhìn vào thương, hắn nhìn vào đôi mắt của Lâm Yên Nhi.

Đôi mắt đó đã thay đổi. Bây giờ, chúng đã trở nên sâu sắc, như thể đã chứa đựng một thế giới riêng. Hắn thấy được sự phức tạp, sự sâu sắc của đôi mắt đó, và hắn biết rằng Lâm Yên Nhi đã trở thành một người khác.

— Cô đã…? hắn hỏi, nhưng không biết hỏi gì.

— Tôi đã trở thành một phần của cái gì đó lớn hơn, hắn trả lời, nhưng không biết nói gì thêm.

Hắn thấy được sự thay đổi trong Lâm Yên Nhi, và hắn biết rằng hắn không thể làm gì để ngăn chặn nó. Hắn chỉ có thể đứng đó, nhìn ngắm sự thay đổi đó, và cảm nhận được sự thay đổi trong lòng mình.

Và khi hắn nhìn lên, hắn thấy được một bóng người khác đang đứng trước mình. Đó là một người mà hắn không biết, nhưng hắn cảm thấy rằng người đó đã đến để thay thế mình.

— Tôi là…? người đó hỏi, nhưng không biết nói gì thêm.

Hắn nhìn vào người đó, và hắn biết rằng người đó sẽ trở thành người kế nhiệm của mình. Hắn sẽ là người tiếp tục sứ mệnh của hắn, và sẽ trở thành người mới.

Dị Giới Huyền Huyễn Quỷ Vương