Cỡ chữ:
Màu nền:

Săn Đuổi Đen Tối: Cuộc Chiến Tối Thượng

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 07:41 26/03/2026 Lượt đọc: 7605

Chương 4: Bị Săn Đuổi Bởi Thế Lực Đin Hối

Bóng đêm như mực loang ra từng ngóc ngách của khu rừng nguyên sinh, những tán cây cổ thụ vươn cao chọc trời tựa như vô số cánh tay quỷ dị đang giăng bẫy. Gió rít qua kẽ lá mang theo hơi thở lạnh giá của tử khí, từng đợt sương mù đen ngòm bắt đầu trào lên từ các khe nứt dưới lòng đất. Dưới ánh trăng máu le lói, Lăng Dạ đứng trong tư thế phòng thủ, từng sợi cơ bắp trên người căng cứng như dây đàn.

Trong đôi mắt hắn, một vệt ánh sáng màu tía thoáng hiện rồi vụt tắt. Hắn biết rõ, thế lực kia đã đuổi tới. Từ khi vô tình lấy được món bảo vật kia trong di tích cổ, hắn không có lấy một ngày yên ổn. Những kẻ săn đuổi này tựa như bóng ma, không bao giờ buông tha.

“Xèo… xèo…”

Âm thanh kỳ quái vang lên từ bốn phía, tựa như vô số xúc tu đang bò trườn trên mặt đất. Lăng Dạ chậm rãi rút ra một thanh đoản đao ánh lên sắc lạnh, lưỡi đao khẽ rung nhè nhẹ, phát ra tiếng ngâm trầm thấp.

Đột nhiên, năm bóng đen từ trong sương mù lao ra với tốc độ kinh người. Bọn họ mặc áo choàng đen, trên mặt đeo mặt nạ đồng xám xịt, chỉ để lộ ra đôi mắt trống rỗng không một tia tình cảm. Thân pháp của bọn họ cực kỳ quỷ dị, tựa như những chiếc lá khô bị gió thổi, nhưng lại ẩn chứa sát cơ tàn khốc.

Lăng Dạ không lui không tránh, chân phải bỗng giẫm mạnh xuống đất. Một vòng tròn màu xanh lóe lên dưới chân hắn, vô số đạo văn lưu chớp nhoáng hiện ra. Đây là trận pháp phòng thổ hắn bố trí từ trước, vốn dĩ là để đề phòng bất trắc.

“Ầm!”

Lực lượng trận pháp bộc phát, năm bóng đen đồng loạt ngưng trệ. Nhưng chỉ trong chớp mắt, bọn họ đã điều chỉnh tư thế, năm đạo hắc mang hội tụ thành một điểm, hung hăng đâm vào trận pháp.

Lăng Dạ trong lòng giật mình. Trận pháp này tuy không phải tuyệt thế, nhưng cũng đủ để ngăn cản cao thủ Linh Vũ cảnh. Vậy mà trước mắt những kẻ này, lại chỉ cầm chân bọn họ trong nháy mắt.

“Rắc… rắc…”

Âm thanh vỡ vụn vang lên. Trận pháp ầm ầm sụp đổ, lực lượng phản chấn khiến Lăng Dạ lùi về sau ba bước, khóe miệng có chút máu tươi thấm ra.

“Thật mạnh! Ít nhất là Vũ Tông cấp bậc!” Trong lòng hắn nhanh chóng phán đoán, đồng thời não hải chuyển động điên cuồng, tìm kiếm đường lui.

Nhưng đối phương căn bản không cho hắn thời gian cơ hội. Năm bóng đen lần nữa động thủ, thân pháp như quỷ mị, tạo thành một cái lưới trời lồng địa vây khốn hắn ở trung tâm. Từng đạo hắc mang như rắn độc, công kích vào yếu hại chí mạng của hắn.

Lăng Dạ nghiến răng, trong mắt lóe lên một vệt quang mang điên cuồng. Hắn biết hôm nay khó thoát khỏi vòng vây, đã vậy thì chi bằng liều mạng!

“Oanh!”

Một cỗ khí thế hung lệ bỗng bộc phát từ trên người hắn. Thanh đoản đao trong tay bỗng hóa thành một vòng trăng máu, mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa, ngang nhiên chém về phía trước.

“Liều chết? Không đủ tư cách!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ trong sương mù.

Một bàn tay khô quắt chậm rãi vươn ra, chỉ nhẹ nhàng búng một cái.

“Keng!”

Tiếng kim thiết va chạm chói tai vang vọng cả khu rừng. Thanh đoản đao trong tay Lăng Dạ ầm ầm vỡ vụn, thân thể hắn như bị cự chùy đập trúng, bay ngược ra ngoài hơn mười trượng, liên tục đâm sầm vào mấy gốc cổ thụ mới dừng lại.

“Mau… quá nhanh!” Lăng Dạ ho ra một ngụm máu tươi, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Hắn thậm chí không nhìn rõ đối phương ra tay như thế nào. Chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng khủng bố áp đảo hoàn toàn, căn bản không phải hắn có thể chống cự.

Một lão giả áo đen chậm rãi đi ra từ trong sương mù. Trên mặt hắn không có một biểu cảm, chỉ có đôi mắt sâu thẳm tựa như băng đăng, nhìn chằm chằm vào Lăng Dạ tựa như nhìn một xác chết.

“Giao ra Hỗn Độn Châu, lưu ngươi một mạng toàn thây.” Giọng lão giả khàn khàn, mang theo uy áp không thể chống cự.

Lăng Dạ cười lạnh một tiếng, lau vệt máu ở khóe miệng: “Ngươi cho rằng ta sẽ tin sao?”

Hắn biết rõ, một khi giao ra bảo vật, chính là lúc hắn chết đến nơi. Những thế lực này làm việc tàn nhẫn vô tình, tuyệt đối sẽ không để lại nhân chứng sống.

Lão giả áo đen ánh mắt lạnh lùng: “Vậy thì chết đi.”

Hắn giơ tay lên, một đạo hắc mang lượn lờ quanh ngón tay, tản ra khí tức hủy diệt.

Đúng lúc này, một tiếng cười nhẹ vang lên: “Hắc Vụ các thật là lớn mật, dám động người của ta sao?”

Một đạo bạch quang chợt lóe lên, một thân ảnh tuấn lãng chậm rãi đi tới. Người này mặc bạch bào, tay cầm quạt lông, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa sát cơ.

Lão giả áo đen biến sắc: “Bạch Vô Thường! Ngươi cũng muốn nhúng tay vào?”

Bạch y nam tử khẽ vung quạt: “Vật này vốn là của ta Bạch Gia, các ngươi Hắc Vụ các lại muốn đoạt đi, chẳng lẽ còn không cho ta ra mặt?”

Hai người ánh mắt chạm nhau, không khí quanh đó đột nhiên ngưng trệ. Vô hình lực lượng va chạm khiến không gian xung quanh vặn vẹo, từng đạo không gian vết nứt như tia chớp lóe lên rồi tắt.

Lăng Dạ nằm trên mặt đất, trong lòng nhanh chóng suy tính. Hắn nhận ra, đây chính là cơ hội ngàn năm có một! Hai đại thế lực tranh đấu, chính là lúc hắn có thể thoát thân.

Nhưng trước khi hắn kịp hành động, một cỗ lực lượng vô hình đã khóa chặt thân thể hắn. Rõ ràng, cả hai phe đều không muốn để hắn chạy thoát.

“Thật đáng ghét!” Lăng Dạ trong lòng gầm thét, não hải điên cuồng vận chuyển, tìm kiếm cơ hội sống sót.

Đúng lúc này, hắn chợt cảm nhận được một luồng khí tức thân thuộc từ trong ngực tỏa ra. Chính là Hỗn Độn Châu!

Viên châu này đột nhiên phát nhiệt, một cỗ thông tin kỳ quái tràn vào não hải hắn. Lăng Dạ sững sờ, trong mắt lóe lên vẻ kinh hỉ.

Hóa ra, Hỗn Độn Châu còn có công dụng như vậy!

Hắn không do dự, lập tức vận chuyển toàn bộ linh lực, theo phương thức đặc thù truyền vào Hỗn Độn Châu.

“Oanh!”

Một đạo ánh sáng màu xám bạc bỗng bộc phát, bao phủ lấy thân thể Lăng Dạ. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, tạo thành một cái xoáy không gian.

“Không tốt! Hắn muốn chạy trốn!” Lão giả áo đen và Bạch Vô Thường đồng thời biến sắc, cùng nhau ra tay.

Hai cỗ lực lượng kinh khủng hướng về Lăng Dạ, nhưng đã quá muộn.

Ánh sáng màu xám bạc nổ tung, Lăng Dạ cảm thấy một cỗ lực lượng không gian cuốn lấy thân thể, sau đó rơi vào trong hắc ám.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, hắn nghe thấy hai tiếng gầm thét đầy phẫn nộ.

Khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình nằm ở một thung lũng kỳ lạ. Bốn phía toàn là những tảng đá hình thù kỳ quái, trên không trung treo lơ lửng vô số quang cầu màu tím, tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

“Cái này là nơi nào?” Lăng Dạ chống đứng dậy, toàn thân đau nhức như bị giã nát.

Hắn kiểm tra một chút thân thể, phát hiện không chỉ thương thế nghiêm trọng, tu vi cũng bị phong ấn một bộ phận. Rõ ràng là lúc chạy trốn vừa rồi đã tiêu hao quá lớn.

Nhưng hắn không hề tuyệt vọng, ngược lại trong mắt lóe lên tia sáng kích động.

Bởi vì hắn phát hiện, nơi này tràn ngập Hỗn Độn chi khí! Đối với người bình thường mà nói, đây là chỗ chết, nhưng đối với hắn mà nói, lại là thiên đường tu luyện!

“Ha ha…

Hỗn Độn chi khí chập chờn, như sóng biển ảo ảo, bao trùm khắp nơi, mang lại cho Lăng Dạ cảm giác như đang đứng giữa một thế giới khác. Trong mắt, hắn nhìn thấy những hình ảnh và âm thanh kỳ lạ, như tiếng sấm chấn động, như ánh sáng chói lọi.

“Cái này là gì?” Lăng Dạ giật mình, toàn thân run rẩy như đang bị sốc.

Hắn nhìn xung quanh, thấy có những người khác cũng đang bị phong ấn, giống như mình. Họ đều trầm lặng, không nói gì, như đang trong một thế giới khác.

“Bọn họ đã biết được gì không?” Lăng Dạ thầm nghĩ.

Hắn nhìn kỹ hơn, thấy những người khác đều có biểu hiện khác nhau, một số người có vẻ như đang bị thương, một số người có vẻ như đang bị đau. Nhưng họ đều không nói gì.

“Làm sao tôi mới có thể thoát khỏi đây?” Lăng Dạ thầm nghĩ.

Hắn nhìn xung quanh, thấy có một người đang đứng xa nhất, có vẻ như đang quan sát mọi thứ. Hắn có cảm giác như người đó biết được gì đó.

“Tôi sẽ tìm hiểu xem người đó biết được gì không.” Lăng Dạ quyết định.

Hắn bắt đầu di chuyển chậm rãi, cố gắng không bị phát hiện. Hắn nhìn xung quanh, thấy người đó đang quan sát mình. Hắn cố gắng giữ im lặng, không nói gì, chỉ nhìn vào người đó.

“Tôi sẽ chờ đợi một chút.” Lăng Dạ thầm nghĩ.

Huyền Bí Linh Linh Phiêu Lưu