Chương 8: Thần Đạo Huyền Cơ
Linh Vũ Đại Lục.
Bắc Hoang thâm xứ.
Tần Dạ đạp trên một mảnh tàn phiến cổ di tích.
Gió lạnh như dao cắt xuyên qua những trụ đá sụp đổ ngàn năm.
Hắn đưa tay sờ lên hoa văn rồng xà kỳ dị khắc trên vách đá.
Ánh mắt thâm thúy.
“Lão bằng hữu… Ngươi nói nơi này chôn giấu Thần Đạo huyền cơ?”
Mạt pháp thời đại.
Thần lực tiêu tán.
Tu sĩ ngàn dặm bôn ba vì một tia cơ duyên.
Hắn vì tìm kiếm Thần cách.
Đã xuyên qua hoang vu băng nguyên.
Đạp vào vùng cấm địa này.
“Khà khà… Tiểu hữu không nghi ngờ lão phu?”
Một đạo hư ảnh màu xám từ trong bội ngọc bay ra.
Thanh âm già nua vang lên.
“Ta đã sống thêm mấy trăm năm… Chẳng lẽ còn sợ ngươi hãm hại?”
Tần Dạ khẽ cười.
Ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị.
Hắn đã cảm ứng được.
Nơi đây ẩn chứa một cỗ lực lượng kinh khủng khó tả.
Oanh…
Đột nhiên.
Cả tòa cổ di tích run lên.
Từng đạo thần quang màu vàng óng từ dưới lòng đất bắn ra.
Như vô số tia sáng xé rách bầu trời âm u.
“Đây là… Thần cách thức tỉnh!”
Hư ảnh màu xám kích động biến hình.
Tần Dạ không nói một lời.
Hai tay kết ấn.
Vô số đạo văn màu đen ngưng tụ thành trận đồ khổng lồ.
Ầm ầm ầm!
Lôi đình cuồng vũ.
Đại địa nứt toác ra.
Một tòa thần điện cổ xưa từ dưới vực sâu chậm rãi nổi lên.
Cửa điện khảm trăm viên thần thạch.
Tỏa ra uy áp khiến người ta run rẩy.
“Ha ha ha! Thần điện Hỗn Độn! Quả nhiên tồn tại!”
Hư ảnh màu xám cuồng tiếu.
Đột nhiên biến sắc.
Một đạo hắc quang xuyên thủng hư ảnh.
“Ngươi!”
Hư ảnh giãy giụa.
Không thể tin nổi nhìn Tần Dạ.
“Lão gia hỏa… Ngươi thật sự cho rằng ta không biết ngươi là Thần Ma lão quỷ?”
Tần Dạ lạnh lùng nhìn hắn.
Tay phải nắm chặt.
Hắc quang bùng nổ.
“Tiểu tạp chủng! Ngươi dám tính toán ta!”
Thần Ma lão quỷ gầm thét.
Nhưng đã quá muộn.
Thần hồn bị hắc quang nghiền nát.
Hóa thành tinh thuần hồn lực chảy vào Tần Dạ thể nội.
“Khà khà… Thật đúng là Thần Ma huyết thực đại pháp…”
Tần Dhe khẽ cười.
Hắn sớm nhìn thấu âm mưu của lão quỷ.
Chỉ là giả vờ không biết.
Chờ đợi thời cơ.
Oanh…
Lúc này.
Thần điện cửa lớn chậm rãi mở ra.
Một cỗ khí tức cổ xưa tràn ngập thiên địa.
Tần Dạ hít sâu một hơi.
Bước vào trong điện.
Bên trong là một mảnh hư vô.
Chỉ có một tòa bia đá khổng lồ sừng sững.
Trên bia khắc vô số thần văn kỳ dị.
“Mệnh… Vận… Nhân… Thần…”
Tần Dhe đọc thầm.
Con ngươi đột nhiên co rụt lại.
Đây rõ ràng là…
Cửu Thiên Thần Đạo chân truyền!
Đúng lúc này.
Một đạo tử quang đột ngột từ không trung giáng xuống.
“Là ta tới trước!”
Một nam tử áo tím xuất hiện.
Hai tay bấm quyết.
Vô số tử sắc lôi đình hướng về Tần Dạ oanh kích.
“Lôi Đình Tử Điện người?”
Tần Dạ hơi nhíu mày.
Nhưng không lui nửa bước.
Tay phải vung lên.
Một đạo hắc liêm xé rách lôi đình.
Ầm!
Lực lượng va chạm.
Khiến cả tòa thần điện run rẩy.
“Ngươi là ai? Dám tranh đoạt Thần Đạo cơ duyên với ta!”
Nam tử áo tím kinh hãi.
Hắn tu vi đã đạt Chí Tôn cảnh.
Nhưng lại không chiếm được chút tiện nghi nào.
“Người sắp chết… không cần biết nhiều như vậy.”
Tần Dạ lạnh lùng nói.
Hai mắt đột nhiên biến thành màu vàng.
Vô số thần văn trên bia đá bỗng nhiên sống dậy.
Như thiên la địa võng bao phủ nam tử áo tím.
“Không!”
Hắn kinh hãi hét lên.
Nhưng đã không kịp.
Thân thể bị thần văn xé nát.
Hóa thành tro bụi.
Tần Dạ thản nhiên thu hồi ánh mắt.
Lần nữa nhìn về phía bia đá.
Trong mắt lóe lên vẻ phấn khởi.
Thần Đạo chân truyền…
Rốt cuộc đã tìm thấy ngươi rồi…
Nhưng ngay trong lúc đó, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau. Tần Dạ ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang chạy đến với tốc độ rất nhanh. Cô ta mặc một bộ trang phục màu trắng và có một chiếc vòng cổ màu đen trên cổ.
“Tần Dạ, đợi một chút!” người phụ nữ trẻ hét lên khi chạy đến.
Tần Dạ nhìn về phía người phụ nữ trẻ, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy hắn có ý định dừng lại. Người phụ nữ trẻ dừng lại trước Tần Dạ và nhìn vào mắt hắn.
“Tần Dạ, hãy dừng lại! Có thể có một cách giải thoát cho bạn!”
Tần Dạ nhìn vào mắt người phụ nữ trẻ, nhưng không có gì thay đổi. Hắn tiếp tục di chuyển về phía bia đá, và người phụ nữ trẻ bắt đầu chạy theo hắn.
“Hãy dừng lại, Tần Dạ! Tôi có thể giúp bạn!”
Tần Dạ không có phản ứng gì, và người phụ nữ trẻ tiếp tục chạy theo hắn. Cô ta chạy rất nhanh, nhưng vẫn có thể thấy được Tần Dạ đang tiến gần đến bia đá.
“Hãy dừng lại! Hãy dừng lại!” người phụ nữ trẻ hét lên.
Nhưng Tần Dạ không nghe. Hắn tiếp tục di chuyển về phía bia đá, và người phụ nữ trẻ chỉ còn cách chạy theo hắn mà không có hy vọng nào.