Chương 5: Thiên Tài Vô Địch Xuất Hiện
Khói bụi cuồn cuộn dưới chân núi Linh Vân.
Gió lạnh thổi qua những tán cổ thụ ngàn năm, mang theo hơi thở hoang dại của núi rừng nguyên thủy.
Từng đợt sóng linh khí dày đặc như sương mù bồng bềnh quấn quanh các ngọn núi, phản chiếu ánh mặt trời tạo thành vô số cầu vồng nhỏ lấp lánh.
Đoàn người của Lôi gia dàn thành chiến trận tiến vào khu vực trung tâm.
Lôi Vũ đứng ở vị trí chỉ huy, ánh mắt sắc bén như đao phong quét qua từng tầng đá núi.
Hắn biết rõ.
Hôm nay chính là ngày Thiên Phẩm Linh Thảo chín muồi.
Cũng là ngày máu sẽ nhuộm đỏ cả vùng núi này.
“Báo! Phía đông bắc phát hiện khí tức của Vân Thủy Các!”
“Báo! Tây nam có động tĩnh của Thiết Võ tông!”
Hai tin dồn dập vang lên.
Lôi Vũ khóe miệng khẽ nhếch.
Đúng như dự đoán.
Những lão già kia không thể ngồi yên.
“Lập trận! Chuẩn bị nghênh địch!”
Lôi Vũ hạ lệnh dứt khoát.
Đám người Lôi gia nhanh chóng bày ra Lôi Hỏa Liên Thiên trận.
Từng đạo linh lực cuồng bạo hội tụ.
Không khí trở nên ngột ngạt.
Đúng lúc này.
Một tiếng cười vang vọng từ chân trời.
“Haha! Lôi Vũ, ngươi tưởng một mình Lôi gia có thể chiếm đoạt Thiên Phẩm Linh Thảo sao?”
Một đạo hồng quang xé gió mà tới.
Vân Thủy Các chủ – Vân Tiêu tiên sinh xuất hiện.
Áo bào xanh phấp phới.
Tay cầm quạt lông phất nhẹ.
Nhưng ánh mắt lại sắc bén vô cùng.
Lôi Vũ cười lạnh.
“Vân lão quỷ, ngươi vẫn còn sống à?”
Vân Tiêu cười nhẹ.
“Chưa thấy Lôi gia diệt vong, ta sao nỡ lòng ra đi?”
Hai người nhìn nhau.
Khí thế đối đầu.
Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng.
Linh khí cuồn cuộn.
Đúng lúc căng thẳng nhất.
Một tiếng hổ gầm vang lên.
Thiết Võ tông chủ – Thiết Hùng mang theo đám đệ tử ập tới.
“Ha ha! Có lộc ngon mà không gọi ta à?”
Thiết Hùng dậm chân một cái.
Cả vùng đất rung chuyển.
Ba thế lực lớn đối đầu.
Khí thế của ba vị tông chủ hội tụ.
Bầu trời đột nhiên âm u.
Mây đen vần vũ.
Lôi Vũ mắt lạnh nhìn hai người.
“Nếu các ngươi muốn chết, ta không ngại lấy mạng.”
Vân Tiêu nhẹ nhàng vung quạt.
“Lôi Vũ, ngươi đừng hống hách.”
“Thiên Phẩm Linh Thảo có đức者居之.”
Thiết Hùng gật đầu.
“Đúng vậy, chia ba đi.”
Lôi Vũ cười khẩy.
“Chia ba? Các ngươi cũng xứng?”
Ánh mắt hắn bỗng trở nẻn băng hàn.
“Lôi gia động thủ!”
Lệnh vừa dứt.
Lôi hỏa bùng lên.
Vô số tia chớp màu tím xé toạc không gian.
Vân Tiêu và Thiết Hùng đồng thời lui lại.
Hai người cũng không phải tay vừa.
Một người vung quạt tạo thành bức tường nước.
Một người đấm ra quyền phong cuồng bạo.
Ba luồng lực lượng va chạm.
Ầm!
Tiếng nổ kinh thiên động địa.
Núi đá vỡ vụn.
Cây cối bay tung.
Các đệ tử ba phe nhanh chóng lui ra xa.
Sức mạnh của cường giả Nguyên Anh kỳ quá kinh khủng.
Chỉ một chiêu đối kháng.
Cả khu vực rộng lớn đã biến thành bình địa.
Lôi Vũ đứng trong biển lửa.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Chỉ có bấy nhiêu sao?”
Vân Tiêu mặt lạnh.
“Lôi Vũ, ngươi đừng quá kiêu ngạo.”
Thiết Hùng thì cười to.
“Đánh đấm mới vui! Lại nữa nào!”
Ba người lại chuẩn bị xuất chiêu.
Đúng lúc này.
Một luồng khí tức cổ xưa bỗng từ trong hang núi tỏa ra.
Thiên Phẩm Linh Thảo sắp chín!
Cả ba đồng thời dừng tay.
Ánh mắt đều hướng về hang núi.
Nhưng không ai dám tiến vào trước.
Bởi vì ai vào trước sẽ trở thành mục tiêu công kích của hai người kia.
Tình thế giằng co.
Lôi Vũ mắt lóe sáng.
Hắn lặng lẽ ra hiệu cho đám người Lôi gia.
Chuẩn bị trận pháp tối đại.
Nhưng đúng lúc này.
Một bóng người chợt lướt qua trước mặt mọi người.
Nhanh như tia chớp.
Xông thẳng vào hang núi.
“Kẻ nào!”
Lôi Vũ nổi giận.
Lôi chưởng vung ra.
Nhưng chỉ chạm vào tàn ảnh.
Vân Tiêu và Thiết Hùng cũng biến sắc.
Cả ba người bọn họ.
Lại để một kẻ vô danh vượt mặt ngay trước mắt.
“Đuổi theo!”
Ba người đồng thanh hô lớn.
Cùng lúc xông vào hang núi.
Bên trong hang động tối om.
Nhưng càng vào sâu.
Linh khí càng dày đặc.
Ở trung tâm hang động.
Một cây Linh Thảo tỏa ánh sáng bảy màu đang đung đưa nhẹ.
Mỗi chiếc lá đều như ngọc.
Hoa nở rộ.
Tỏa hương thơm ngát.
Mà tại trước Linh Thảo.
Một bóng người đã đứng đó.
Thân hình thon dài.
Mặt che nửa mặt nạ.
Chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm.
“Kẻ nào dám trộm bảo vật của Lôi gia!”
Lôi Vũ quát lớn.
Người kia quay đầu lại.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Lôi gia? Là cái thá gì?”
Giọng nói trẻ trung.
Nhưng mang theo khí thế bá đạo.
Vân Tiêu nhíu mày.
“Tiểu tử, ngươi là ai?”
Người trẻ mặc kệ.
Chỉ nhẹ nhàng với tay hái lấy Thiên Phẩm Linh Thảo.
Hành động này.
Khiến cả ba đại cao thủ nổi giận.
“Tìm chết!”
Thiết Hùng xuất thủ đầu tiên.
Thiết quyền sát phạt.
Quyền phong như sơn nhạc áp xuống.
Nhưng người trẻ chỉ khẽ vung tay.
Ầm!
Thiết Hùng bay ngược ra ngoài.
Máu tươi phun ra.
Tất cả kinh hãi.
Thiết Hùng là cao thủ Nguyên Anh trung kỳ.
Lại bị đánh bại chỉ bằng một chiêu?
Lôi Vũ trừng mắt nhìn.
“Ngươi… đến tột cùng là ai?”
Người trẻ cất tiếng cười.
Ánh mắt khinh miệt.
“Ta sao phải nói cho xác chết biết?”
Lôi Vũ nổi giận.
“Ngươi dám!”
Lôi Đình Cửu Thiên trận khởi động.
Vô số tia chớp màu tím hội tụ.
Nhưng người trẻ chỉ nhẹ nhàng vẫy tay.
Một đạo kiếm khí màu xanh lóe lên.
Xé tan Lôi trận.
Lôi Vũ thụ thương nặng.
Máu từ khóe miệng chảy ra.
Vân Tiêu sắc mặt tái nhợt.
“Kiếm ý! Ngươi tu kiếm đạo!”
Người trẻ cười nhạt.
“Còn có chút nhãn lực.”
Nói rồi quay người định rời đi.
Nhưng lúc này.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Dừng lại.”
Từ cửa hang.
Một bóng người khác xuất hiện.
Thân mặc áo bào đen.
Khuôn mặt tuấn tú.
Nhưng ánh mắt thâm thúy.
Chính là Dạ Thần.
Hắn đã theo dõi từ lâu.
Chờ đợi thời cơ.
Người trẻ dừng bước.
Lần đầu tiên tỏ ra thận trọng.
“Ngươi là ai?”
Dạ Thần mỉm cười.
“Kẻ lấy mạng ngươi.”
Không khí trong hang đột nhiên ngưng đọng.
Hai luồng khí thế vô hình đối đầu.
Vách đá bắt đầu nứt vỡ.
Lôi Vũ và những người khác kinh hãi lui lại.
Sức mạnh của hai người này.
Vượt xa tưởng tượng.
Người trẻ ánh mắt ngưng tụ.
“Ngươi cũng vì Linh Thảo?”
Dạ Thần lắc đầu.
“Ta vì chính ngươi.”
Nói rồi đột nhiên xuất thủ.
Một chỉ điểm ra.
Không gian như vỡ vụn.
Người trẻ vung kiếm đỡ.
Keng!
Tiếng kim loại vang vọng.
Kiếm khí và chỉ lực va chạm.
Sóng xung kích cuốn ra.
Hang động bắt đầu sụp đổ.
“Ra ngoài đánh!”
Người trẻ hét lớn.
Hai người đồng thời phi thân ra khỏi hang.
Bên ngoài.
Bầu trời đã tối sầm.
Dạ Thần đứng trên không.
Áo bào đen phất phới.
“Thiên Kiếm Các thiên tài?”
Người trẻ giật mình.
“Ngươi biết ta?”
Dạ Thần cười.
“Thiên Kiếm Các đệ tử nội môn hàng đầu.”
“Truyền thừa kiếm đạo cổ xưa.”
“Tu vi Nguyên Anh hậu kỳ.”
“Mười chín tuổi.”
“Xứng danh thiên tài.”
Người trẻ mặt dưới nạm giật giật.
“Ngươi điều tra ta?”
Dạ Thần lắc đầu.
“Không cần.”
Nói rồi bỗng giơ tay.
Một đạo hắc ám bao phủ bầu trời.
“Để ta xem.”
“Thiên tài của ngươi…”
“Có đáng giá hay không.”
Hắc ám nuốt chửng vạn vật.
Người trẻ cảm nhận được uy hiếp chí mạng.
Lần đầu tiên vận toàn lực.
Kiếm ý xung thiên.
Một thanh kiếm màu xanh hiện ra.
“Thanh Liên Kiếm Kinh!”
“Diệt!”
Kiếm quang chói lọi.
Nhưng hắc ám vẫn tiếp tục lan rộng.
Dạ Thần đứng trong bóng tối.
Như chúa tể bóng đêm.
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Một câu nói.
Khiến người trẻ sắc mặt đại biến.
Hắn đã dùng toàn lực.
Nhưng vẫn không thể phá tan hắc ám.
“Ngươi… đến tột cùng là ai!”
Dạ Thần cười nhạt.
“Kẻ giết ngươi.”
Nói rồi giơ tay lên.
Một ngón tay điểm ra.
Xuyên thủng kiếm khí.
Xuyên thủng hộ thể linh lực.
Xuyên thủng…
Trán của người trẻ.
Ầm!
Thi thể rơi xuống.
Đôi mắt vẫn trợn ngược.
Đầy vẻ không thể tin nổi.
Dạ Thần thu hồi Linh Thảo.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua Lôi Vũ và những người khác.
“Người nào muốn chết?”
Lôi Vũ run rẩy quỳ xuống.
“Tiền bối tha mạng!”
Vân Tiêu và Thiết Hùng cũng vội quỳ xuống.
“Chúng ta không dám!”
Dạ Thần hừ lạnh.
Quay người biến mất trong bóng đêm.
Chỉ để lại một câu.
“Việc hôm nay…”
“Nếu tiết lộ…”
“Diệt tông.”
Lôi Vũ run rẩy đáp.
“Tuân mệnh!”
Đợi Dạ Thần đi xa.
Cả ba mới dám ngẩng đầu.
Nhìn thi thể thiên tài kia.
Lòng đầy hoảng sợ.
Người nào…
Lại mạnh đến mức kinh khủng như vậy?
Mà Dạ Thần lúc này.
Đã trở về nơi ẩn cư.
Hắn nhìn Thiên Phẩm Linh Thảo trong tay.
Khóe miệng khẽ nhếch.
“Thiên Kiếm Các…”
“Trò chơi mới bắt đầu.”
Ánh trăng xuyên qua khe lá.
Rọi lên khuôn mặt lạnh lùng.
Trong mắt.
Là tia sáng của sự chờ đợi.
Thiên tài vô địch?
Chỉ là con cờ mà thôi.
Ván cờ thực sự.
Giờ mới thực sự bắt đầu.
Gió đêm lặng lẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh thấm vào tận xương tủy. Trong căn phòng tối mờ, chỉ có ánh trăng mỏng manh rọi xuống mặt đất như một lớp sương bạc. Dạ Thần đứng yên, tay khẽ vuốt ve chiếc lá linh thảo – Thiên Phẩm, cực kỳ quý hiếm, thứ mà cả một tông môn lớn phải tranh đoạt tới mức đổ máu. Nhưng với hắn, nó chỉ là mồi nhử. Một bước đi nhỏ trong ván cờ khổng lồ mà hắn đã ấp ủ suốt mười năm.
Trong mắt hắn, không có kiêu ngạo, cũng chẳng có khoái cảm chiến thắng. Chỉ có sự tĩnh lặng – lạnh đến rợn người.
Hắn biết, cái chết của thiên tài kia sẽ không trôi qua trong im lặng. Tin tức sẽ lan nhanh như lửa cháy đồng cỏ, từ núi này sang biển nọ. Thiên Kiếm Các – nơi nuôi dưỡng bao huyền thoại, nơi được xem là thánh địa của kiếm đạo – sẽ nổi giận. Họ sẽ truy tìm thủ phạm. Họ sẽ điều tra từng tấc đất, từng hơi thở, từng bóng người nghi ngờ.
Và Dạ Thần muốn vậy.
Hắn cần họ động. Cần họ bộc lộ. Cần họ vén lên từng lớp màn bí mật mà họ che đậy bao năm.
Bởi vì, nếu không có động, thì không có sơ hở.
Nếu không có lửa, thì không thấy được bóng tối.
Một tiếng động nhỏ vang lên phía sau – tiếng lá rơi, hay là bước chân? Dạ Thần không quay đầu. Hắn chỉ khẽ nhếch mép.
“Đã đến rồi thì vào đi. Đừng làm trò vô vị.”
Cửa sổ bật mở. Một bóng đen lướt vào, nhẹ như khói, dừng cách hắn ba bước. Là một nữ tử, áo đen bó sát, mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt. Mắt nàng sắc như dao, ánh nhìn dò xét, dè chừng.
“Ngươi dám giết người của Thiên Kiếm Các giữa thanh thiên bạch nhật,” nàng nói, giọng trầm, lạnh. “Ngươi có biết hậu quả không?”
Dạ Thần vẫn không nhìn nàng. Tay hắn khẽ xoay Thiên Phẩm Linh Thảo, khiến ánh trăng phản chiếu thành một vệt sáng nhỏ, lướt qua cổ họng nàng như lưỡi kiếm vô hình.
“Ta không chỉ dám giết,” hắn đáp, giọng đều đều, “ta còn muốn cả Thiên Kiếm Các phải quỳ gối.”
Nữ tử khựng lại. Trong đôi mắt lạnh băng kia lần đầu hiện lên một tia chấn động.
“Ngươi điên rồi.”
“Có thể,” Dạ Thần cười khẽ. “Nhưng điên mới dám làm điều mà thiên hạ gọi là bất khả thi.”
Im lặng trôi qua. Gió ngừng thổi. Ngay cả ánh trăng dường như cũng ngưng lại.
Rồi nàng hỏi, giọng khẽ như thì thầm: “Ngươi là ai?”
Dạ Thần cuối cùng cũng quay mặt lại. Khuôn mặt hắn lộ dưới ánh trăng – thanh tú, lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt – là một vực sâu không đáy, nơi chôn vùi cả một quá khứ rỉ máu.
“Ta là người mà mười năm trước, bị vứt xuống vực sâu nhất của Thiên Kiếm Các. Không tên. Không mộ. Không ai biết đến.”
Hơi thở của nàng khựng lại.
“Ngươi… là Dạ…?”
“Đúng vậy,” hắn ngắt lời, ánh mắt sắc như kiếm đâm xuyên màn đêm. “Dạ Thần. Hồn ma sống lại từ cõi chết. Và ta trở về… để đòi lại tất cả.”
Nữ tử lùi lại một bước. Không phải vì sợ. Mà vì… kinh hãi. Bởi trong khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận được – không phải một thiên tài, không phải một kẻ phản loạn – mà là một cơn ác mộng đang tỉnh giấc.
“Ngươi sẽ kéo cả thế giới vào chiến tranh,” nàng thì thầm.
“Không,” Dạ Thần khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi sương mù đang dần tan. “Ta sẽ đốt cháy thế giới… để tái sinh nó.”
Bên ngoài, tiếng chim báo động vang lên từ xa. Ánh lửa lập lòe trên các ngọn đồi – dấu hiệu của nhân mã đang hành quân. Thiên Kiếm Các đã cử người. Nhanh hơn dự kiến.
Dạ Thần khép mắt, hít một hơi sâu.
“Họ đến rồi.”
Nữ tử siết chặt tay. “Ngươi định làm gì?”
Hắn mở mắt. Trong đó, là tia sáng của một vị thần chiến tranh.
“Ta sẽ cho họ thấy… thế nào là một thiên tài vô địch thực sự.”
Chân hắn bước ra cửa. Áo bào đen tung bay trong gió. Phía trước, là bóng đêm vô tận. Phía sau, là quá khứ đẫm máu.
Và ở giữa – là ván cờ định mệnh.
Mỗi bước đi, là một tiếng chuông báo tử.
Mỗi hơi thở, là một lời nguyền.
Thiên tài vô địch?
Không.
Hắn là kẻ hủy diệt thiên tài.
Là cơn bão giữa trời yên.
Là bóng ma mà cả thiên hạ sẽ phải khiếp sợ.
Và khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng, nơi hắn đi qua – chỉ còn tro tàn và huyền thoại.