Mặt trời vừa khuất sau dãy Linh Phong, để lại một vệt máu đỏ rực nhuộm kín bầu trời phương tây.
Gió lạnh từ đỉnh Tuyết Ưng Lĩnh thổi xuống, cuốn theo từng lớp tuyết mỏng, vờn quanh những cột đá cổ khắc đầy phù văn đã phai mờ theo thời gian.
Dưới chân sơn môn Tàng Kiếm Tông, vạn trượng vực sâu cuộn trào mây mù đen đặc, như những con rắn khổng lồ đang ngáp nghếch, chờ đợi nuốt chửng bất kỳ ai sa chân.
Trên đài đá Thiên Kiếm, năm đạo bóng lưng đứng lặng như tượng, áo bào tung bay trong gió, khí tức như kiếm cương chém ngang không trung.
Mỗi người đều là tông chủ một đại phái, từng là bạn từng là thù, nay cùng hội tụ dưới một bầu trời, không phải để luận đạo, mà để phân tranh sinh tử.
Trong đó, một thân ảnh cao gầy, áo xám sờn vai, tay chống một thanh kiếm cụt mũi, đứng tách biệt về cuối.
Lý Trần.
Tên hắn từng là huyền thoại bị chôn vùi dưới núi kiếm đổ nát.
Giờ đây, hắn trở lại.
Không mang theo thanh thế, không rêu rao danh tiếng.
Chỉ một ánh mắt – lạnh như băng phủ mộ phần.
“Tàng Kiếm Tông… đã suy.”
Giọng nói của tông chủ Hỏa Vân Tông vang lên như chuông đồng vỡ, rung động cả không khí.
Hắn đứng giữa năm người, toàn thân bao bọc trong hỏa mang đỏ rực, chân mây cháy thành tro, mắt như hai ngọn đèn dầu từ cửu u.
“Ba trăm năm trước, các ngươi dám phong ấn kiếm mạch Linh Kiếm Nguyên, khiến vạn tông phải dâng cống. Hôm nay, ta Hỏa Vân Tông, cùng bốn đại tông môn, đến đây… phá phong ấn, đoạt quyền khống kiếm đạo!”
Không ai trả lời.
Chỉ có một luồng gió lạnh quét ngang, cuốn theo tiếng thì thầm từ các đệ tử đứng phía sau sơn môn.
Lý Trần khẽ nhíu mày.
Hắn biết.
Không phải chuyện phong ấn kiếm mạch.
Mà là… âm mưu từ tận đáy vực.
Ba trăm năm trước, Tàng Kiếm Tông không phải tự ý phong ấn kiếm mạch.
Là vì… dưới kiếm vực, có thứ gì đó đang thức tỉnh.
Một sinh linh cổ xưa, bị phong ấn bởi kiếm tiên tổ.
Nếu phong ấn bị phá, không chỉ kiếm đạo sụp đổ, mà cả đại thế giới này sẽ chìm trong huyết tinh.
Hắn liếc sang bốn tông chủ kia.
Thiên Đạo Tông – áo trắng như tuyết, tay nâng một quả cầu ánh sáng, ánh mắt trong veo như không nhiễm trần ai, nhưng Lý Trần nhìn thấu.
Trong đáy mắt nàng, là dục vọng.
Dục vọng thống trị.
Thủy Nguyệt Cung – nữ tông chủ áo xanh, tay cầm một cây tiêu bằng xương, không nói không rằng, chỉ nhẹ nhàng thổi một nốt nhạc.
Âm thanh như dao cứa vào thần hồn.
Lý Trần cảm nhận được.
Nàng đang thử công phá kết giới tâm thần của hắn.
Còn lại hai người – Hắc Sơn Môn và Ngũ Lôi Tông – đứng sau, ánh mắt lạnh, tay đã đặt lên vũ khí.
Họ không cần lý do.
Chỉ cần máu.
Lý Trần khẽ thở dài.
“Các ngươi… đã bị thao túng.”
Giọng hắn nhẹ, nhưng từng từ như đinh đóng xuống đất.
Hỏa Vân Tông cười lớn.
“Thao túng? Ha! Ngươi tưởng ngươi còn tư cách nói đạo lý? Tàng Kiếm Tông năm xưa phong bế kiếm mạch, khiến vạn kiếm vô chủ, thiên hạ tu sĩ phải dựa vào linh khí bản thân. Ngươi bảo ta bị thao túng? Chính các ngươi – mới là kẻ phản bội!”
Lý Trần không tranh cãi.
Hắn chỉ nhấc tay.
Thanh kiếm cụt mũi – rung lên.
Không tiếng động.
Nhưng không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo.
Một vết nứt nhỏ hiện ra phía sau Hỏa Vân Tông – dài ba tấc, như vết rạn trên gương.
Không ai thấy.
Chỉ có Lý Trần và Thiên Đạo Tông – cùng biến sắc.
“Không gian kiếm ý…” Thiên Đạo Tông thì thầm. “Ngươi… đã khôi phục kiếm tâm?”
Lý Trần không trả lời.
Hắn đang cảm nhận.
Cảm nhận từng sợi kiếm khí ngầm chảy dưới lòng đất, từng mạch linh bị phong ấn, từng tiếng gào thét từ đáy vực sâu không đáy.
Ba trăm năm.
Hắn sống như một kẻ bị trục xuất.
Lang thang trong hoang mạc, ngủ dưới mộ kiếm, ăn rễ cây, uống máu yêu thú.
Không phải để sống.
Mà để chờ.
Chờ khoảnh khắc này.
Chờ khi những kẻ ngu ngốc kia, tin rằng phá phong ấn là con đường lên đỉnh – sẽ tự tay mở cửa địa ngục.
Hỏa Vân Tông đột nhiên vung tay.
“Mọi người – công phá kết giới!”
Năm đạo khí tức bùng nổ cùng lúc.
Hỏa diễm nuốt chửng trời đất.
Nước băng trào lên từ hư không, đóng thành vạn mũi thương.
Sấm sét xé toạc mây đen.
Âm thanh tiêu xương rung động linh hồn.
Và ánh sáng thuần khiết từ Thiên Đạo Tông – như muốn tẩy tịnh vạn vật.
Năm đại tông chủ đồng loạt công kích vào sơn môn Tàng Kiếm – nơi có đại trận phong ấn do kiếm tiên tổ lưu lại.
Không gian rung chuyển.
Đất nứt.
Núi đổ.
Mây tan thành bụi.
Lý Trần đứng yên.
Không động.
Không chặn.
Chỉ nhìn.
Vì hắn biết – phong ấn không thể phá bằng sức mạnh.
Phong ấn… cần máu của kiếm tu chân chính.
Máu của người thừa kế.
Nhưng nếu năm tên kia liều mạng, phong ấn suy yếu – thì dưới vực… sẽ có thứ thức tỉnh trước.
Một tiếng “rắc” nhỏ vang lên.
Từ đáy vực.
Lý Trần khẽ nhắm mắt.
Thời khắc đó… đã đến.
“Ầm!”
Một luồng khí đen cuộn lên từ vực sâu, như rễ cây khổng lồ vươn ra khỏi lòng đất, quấn chặt vào năm đạo khí tức đang công phá phong ấn.
Hỏa Vân Tông biến sắc.
“Cái gì?!”
Hắn vùng vẫy, nhưng khí đen kia như có ý thức, bám chặt, hút lấy linh lực của hắn.
Thiên Đạo Tông lùi lại nhanh, ánh sáng trong tay chấn động dữ dội.
“Không phải phong ấn… mà là… phong ấn đang bị cắn nuốt?!”
Lý Trần cuối cùng cũng bước lên một bước.
Một bước.
Chỉ một bước.
Nhưng cả không gian như đọng lại.
Thanh kiếm cụt mũi trong tay hắn – bỗng nhiên phát ra ánh sáng màu xanh lục, như tia chớp nhỏ chạy dọc theo lưỡi kiếm đã gãy.
“Các ngươi không hiểu.”
Giọng Lý Trần lạnh như gió bắc.
“Phong ấn không phải để ngăn các ngươi… mà để ngăn thứ đang ở dưới kia.”
Hắn giơ kiếm lên cao.
“Nó không phải kẻ địch của Tàng Kiếm Tông. Nó là kẻ thù của… toàn bộ nhân loại.”
Không ai đáp.
Vì lúc này, từ đáy vực, một bàn tay khổng lồ – làm bằng xương và bóng tối – đột nhiên vươn lên, nắm lấy sườn núi.
Đất đá vỡ nát.
Núi non rung chuyển.
Và một tiếng cười trầm thấp, vang vọng như từ tận cùng thời gian – vang lên.
“Ha… ha… ha…”
“Ba trăm năm… ta… đã chờ…”
Lý Trần hít sâu.
Hắn biết tiếng cười đó.
Là tiếng cười của Kiếm Ma – vị kiếm tu phản bội, bị phong ấn bởi chính sư phụ hắn – kiếm tiên tổ.
Kiếm Ma không chết.
Hắn bị giam dưới vực, dùng thân thể mình làm nút phong ấn.
Nhưng giờ đây… vì linh lực bị hút, phong ấn suy yếu… hắn đang trở lại.
Hỏa Vân Tông mặt biến sắc.
“Không thể! Kiếm Ma đã bị tiêu diệt từ ba trăm năm trước!”
Lý Trần cười nhạt.
“Ngươi nghĩ một kiếm tu đạt đến cảnh giới Vô Kiếm, có thể bị giết dễ vậy sao? Hắn không chết. Hắn… hy sinh chính mình để phong ấn một thứ còn kinh khủng hơn.”
Thiên Đạo Tông nhìn Lý Trần, ánh mắt lần đầu hiện lên sự kiêng dè.
“Ngươi… biết rõ từ đầu?”
Lý Trần không trả lời.
Hắn chỉ bước tới, từng bước nặng nề như đạp lên trái tim của chính mình.
Khi đến mép vực, hắn dừng lại.
Nhìn xuống.
Trong bóng tối, một đôi mắt đỏ như máu đang mở ra.
“Lý Trần…” giọng Kiếm Ma thì thầm. “Đệ tử duy nhất ta từng dạy… ngươi dám cản ta?”
Lý Trần khẽ lắc đầu.
“Ta không cản. Ta… đến để hoàn thành lời hứa.”
Kiếm Ma cười lớn.
“Lời hứa? Là giết ta? Hay… để ta tiêu diệt nhân loại, như ngươi từng muốn?”
Lý Trần nhắm mắt.
Ba trăm năm trước, hắn từng là đệ tử được Kiếm Ma yêu quý nhất.
Từng được dạy kiếm pháp tối cao – Vô Hồn Kiếm Đạo.
Từng tin rằng thế giới này quá yếu đuối, cần bị chém sạch để tái sinh.
Nhưng rồi, hắn nhìn thấy một đứa trẻ – bị kiếm khí vỡ vụn, chết trong tay mẹ.
Hắn tỉnh ngộ.
Và phản bội sư phụ.
“Ta từng muốn hủy diệt…” Lý Trần nói, giọng khàn. “Nhưng ta đã sai. Thế giới này… không cần hủy diệt. Nó cần… bảo vệ.”
Kiếm Ma im lặng.
Rồi cười.
“Ngươi… yếu đuối như họ.”
Lý Trần giơ kiếm lên.
“Có thể. Nhưng ta… sẽ không để ngươi ra.”
Hắn đâm kiếm xuống đất.
Thanh kiếm cụt mũi – cắm sâu vào mạch kiếm nguyên.
Một luồng sáng trắng bùng nổ.
Không phải công kích.
Mà là… phong ấn.
Lý Trần dùng chính kiếm tâm của mình – nối lại phong ấn đã vỡ.
Cơ thể hắn run lên.
Máu từ miệng, mũi, tai chảy ra.
Vì phong ấn này – không chỉ cần linh lực.
Cần sinh mệnh.
Cần… hiến tế.
Hỏa Vân Tông đứng chết lặng.
Thiên Đạo Tông thì thầm: “Hắn… đang dùng bản thân làm mồi nhốt Kiếm Ma?”
Lý Trần không nghe.
Hắn chỉ cảm nhận.
Cảm nhận từng giọt máu của mình hòa vào kiếm mạch.
Cảm nhận sinh mệnh đang trôi đi.
Cảm nhận tiếng thì thầm của sư phụ – từ ba trăm năm trước.
“Nếu một ngày ta tỉnh dậy… hãy giết ta. Đừng để ta trở thành ác quỷ.”
Giờ đây, hắn đang làm điều đó.
Không giết.
Mà nhốt.
Vĩnh viễn.
Kiếm Ma gầm lên.
“Lý Trần! Ta sẽ giết ngươi! Ta sẽ giết hết người trên thế gian này!”
Lý Trần mở mắt.
Ánh mắt không còn lạnh.
Mà đầy… từ bi.
“Ta xin lỗi, sư phụ.”
Và rồi, ánh sáng bùng nổ.
Toàn bộ Tàng Kiếm Tông chìm trong hào quang trắng.
Năm tông chủ bị thổi bay ra xa.
Vực sâu đóng lại.
Bàn tay xương tan thành bụi.
Tiếng cười của Kiếm Ma dần tắt.
Trong ánh sáng, Lý Trần quỳ xuống.
Thanh kiếm cụt mũi – nứt ra từng mảnh.
Hắn ngã về phía trước.
Trước khi mất ý thức, hắn nhìn thấy một hình bóng nhỏ chạy đến – đệ tử nhỏ nhất Tàng Kiếm Tông, tay cầm một bông hoa dại.
“Sư… sư phụ?”
Lý Trần mấp máy môi.
Không thành tiếng.
Nhưng trong lòng – hắn mỉm cười.
Thế giới… vẫn còn đẹp.
Ánh sáng tắt.
Gió ngừng thổi.
Tàng Kiếm Tông trở lại tĩnh lặng.
Nhưng trên đài đá Thiên Kiếm, nơi Lý Trần ngã xuống – một mầm kiếm nhỏ bắt đầu mọc lên.
Xanh biếc.
Sống động.
Và… không ngừng vươn cao.
Trên bầu trời, mây đen tan dần.
Một vì sao sáng ló dạng, như mắt thần nhìn xuống nhân gian.
Chiến đấu chưa kết thúc.
Vì phía đông, từ Hỏa Vân Tông, một ngọn lửa đen bất chợt bùng lên.
Và một tiếng thì thầm vang vọng:
“Kiếm Ma… chưa chết.”
Chương 7: Tông Môn Đại Chiến Khởi Đầu – chưa kết thúc.
Mà… mới chỉ bắt đầu.
Khỏe mạnh, Hỏa Vân Tông! Một ngọn lửa đen bùng lên từ phía đông, như một dấu hiệu của sự hiện diện. Người ta nói rằng, chỉ khi Hỏa Vân Tông và Tàng Kiếm Tông gặp nhau, thì chiến đấu mới thật sự bắt đầu.
Trên đài đá Thiên Kiếm, mầm kiếm nhỏ tiếp tục vươn cao, như một biểu tượng của hy vọng. Nhưng phía dưới, trên mặt đất, người ta có thể thấy được những dấu hiệu của chiến đấu. Những người lính Hỏa Vân Tông đã bắt đầu di chuyển, như những con rắn bò ra khỏi hang.
Lý Trần, vẫn còn nằm trên đài đá, nhưng anh ta đã nhìn thấy mọi thứ. Anh ta biết rằng, chiến đấu chưa kết thúc. Và anh ta biết rằng, mình vẫn còn có thể làm được nhiều điều.
Trên bầu trời, mây đen đang tan dần, như một dấu hiệu của sự thay đổi. Một vì sao sáng ló dạng, như mắt thần nhìn xuống nhân gian. Người ta nói rằng, khi một vì sao sáng lên, thì sẽ có một sự kiện lớn xảy ra.
Và trên đài đá Thiên Kiếm, mầm kiếm nhỏ tiếp tục vươn cao, như một biểu tượng của hy vọng. Nhưng phía dưới, trên mặt đất, người ta có thể thấy được những dấu hiệu của chiến đấu. Những người lính Hỏa Vân Tông đã bắt đầu di chuyển, như những con rắn bò ra khỏi hang.
Lý Trần, vẫn còn nằm trên đài đá, nhưng anh ta đã nhìn thấy mọi thứ. Anh ta biết rằng, chiến đấu chưa kết thúc. Và anh ta biết rằng, mình vẫn còn có thể làm được nhiều điều.