Chương 8: Bất Tử Chi Thân
Đêm khuya.
Gió lạnh thổi qua những ngọn núi hoang vu.
Diệp Vô Sầu đứng trên đỉnh vách đá.
Ánh trăng bạc vỡ vụn rơi xuống bờ vai hắn.
Hai mắt như lưỡi đao sắc bén quét qua vực sâu.
Một mùi máu tanh nồng nặc xông lên mũi.
“Các ngươi… đến rồi sao.”
Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười lạnh lùng.
Xoẹt xẹt…
Từ trong bóng tối.
Mười hai bóng đen lặng lẽ hiện ra.
Áo bào đen phất phơ trong gió.
Khuôn mặt ẩn sau nạm vàng quỷ dị.
“Diệp Vô Sầu.”
“Giao ra Hỗn Độn châu.”
“Cho ngươi toàn thây.”
Giọng nói khàn khàn vang lên.
Tựa như hai hòn đá mài vào nhau.
Diệp Vô Sầu cười khẽ.
Hỗn Độn châu?
Vật ấy sớm đã dung nhập cùng huyết nhục của hắn.
Muốn lấy?
Chỉ có thể moi tim lấy ra.
“Nếu các ngươi có bản lĩnh.”
“Hãy đến tự lấy đi.”
Tay phải hắn chậm rãi nâng lên.
Một vệt ánh sáng màu tím hiện lên trong lòng bàn tay.
Oanh!
Khí thế bỗng nhiên biến đổi.
Mười hai tên áo đen đồng loạt ra tay.
Mười hai đạo hàn mang phá không mà tới.
Tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy tia sáng lóe lên.
Diệp Vô Sầu thân hình chớp động.
Như một con chim ưng giữa không trung.
Xoay người né tránh.
Nhưng vẫn bị một đạo chân khí quét trúng vai.
Xé rách một mảng lớn vải áo.
Máu tươi từ từ thấm ra.
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Hắn cười nhạt.
Đôi mắt dần dần nhuộm màu máu.
Cơ thể bắt đầu phát ra tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Làn da hiện lên những văn lý kỳ dị.
“Giết!”
Mười hai tên áo đen lại lần nữa hợp kích.
Lần này uy lực càng thêm kinh khủng.
Chân khí hội tụ thành một mạng lưới sát trời.
Bao phủ bốn phía.
Hoàn toàn khóa chặt mọi đường lui của Diệp Vô Sầu.
Ầm ầm ầm!
Đất đá vỡ vụn.
Bụi mù cuốn ngập trời.
Diệp Vô Sầu bị mười hai đạo kình lực đánh trúng.
Cơ thể như đoạn dây đứt văng ra.
Đập mạnh vào vách đá phía sau.
Nứt ra một mạng lưới vết nứt.
“Mau chết đi.”
Một tên áo đen đi tới.
Tay cầm đoản đao.
Nhắm ngay yết hầu Diệp Vô Sầu mà chém xuống.
Nhưng vào lúc này.
Đôi mắt vốn đã nhắm nghiền của Diệp Vô Sầu bỗng mở ra.
Một tia máu lóe sáng.
Tay trái như mãng xà bỗng đưa ra.
Nắm chặt lấy cổ tay đối phương.
“Ngươi…”
Tên áo đen giật mình.
Chưa kịp phản ứng.
Đã nghe thấy tiếng xương vỡ vụn.
Cả cánh tay bị Diệp Vô Sầu xé rách.
Máu tươi vẩy khắp nơi.
“Ahhh!”
Thảm kêu vang vọng giữa đêm khuya.
Diệp Vô Sầu đứng dậy.
Vết thương trên người đang lấy tốc độ kinh người mà lành lại.
Làn da tỏa ra ánh sáng màu đồng cổ.
“Bất Tử Chi Thân…”
“Rốt cuộc là tiểu thành rồi.”
Hắn lẩm bẩm.
Đôi mắt tràn ngập sát khí.
Mười một tên áo đen còn lại đồng loạt lui về phía sau.
Vẻ mặt vô cùng kinh hãi.
“Đây là cái thứ gì?”
“Tại sao thương thế của hắn có thể tự lành?”
Diệp Vô Sầu không để cho bọn họ có thời gian suy nghĩ.
Thân hình như điện.
Xông thẳng vào đám người.
Tay không vào sinh ra tử.
Mỗi quyền mỗi chưởng đều ẩn chứa lực lượng kinh thiên.
Ầm!
Một tên áo đen bị đánh trúng ngực.
Vỡ thành một vũng máu.
Lại một tên nữa bị xé xác.
Nội tạng rơi đầy đất.
Máu tanh tràn ngập cả vùng núi.
Chỉ trong chớp mắt.
Đã có năm tên áo đen ngã xuống.
Còn lại bảy tên.
Vẻ mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.
“Bố trận!”
Một tên áo đen hét lên.
Bảy người lập tức biến hóa thế trận.
Chân khí liên thông.
Hóa thành một con mãng xà khổng lồ.
Hướng thẳng Diệp Vô Sầu mà nuốt chửng.
Diệp Vô Sầu ánh mắt ngưng trọng.
Hít sâu một hơi.
Hai tay kết ấn.
Một tòa đỉnh đồng cổ xưa hiện lên sau lưng.
Oanh!
Mãng xà va chạm với đỉnh đồng.
Kình lực bắn ra tứ phía.
Cây cối xung quanh bị nhổ bật gốc.
Đá vụn bay tứ tán.
Diệp Vô Sầu lui lại ba bước.
Khóe miệng có máu tươi chảy ra.
Nhưng đôi mắt càng thêm sáng rực.
“Còn thiếu chút nữa…”
“Áp lực này vẫn chưa đủ.”
Hắn tự nói.
Thân thể Bất Tử Chi Thân cần áp lực cực hạn.
Mới có thể đột phá.
Bảy tên áo đen thấy một kích không thành.
Lại lần nữa thay đổi thế trận.
Chân khí hội tụ thành một thanh cự kiếm.
Chém xuống đầu Diệp Vô Sầu.
Diệp Vô Sầu không tránh không né.
Hai tay giơ lên.
Gạt ra.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên.
Cự kiếm chém trên cánh tay hắn.
Chỉ để lại một vết trắng.
“Cái gì?!”
Bảy tên áo đen đồng loạt thất thanh.
Đây là hợp kích của bảy người bọn họ.
Lại ngay cả da cũng không thể phá nổi?
Diệp Vô Sầu nhẹ nhàng lắc cổ tay.
Cảm nhận sức mạnh trong cơ thể.
Đột nhiên cười.
“Trò chơi kết thúc rồi.”
Thân hình biến mất tại chỗ.
Lần xuất hiện đã ở trước mặt một tên áo đen.
Tay phải như móng vuốt.
Xuyên thủng ngực đối phương.
Nắm lấy một quả tim còn đang đập.
Bóp nát.
Liên tục bảy lần.
Bảy tên áo đen ngã xuống.
Trên mặt vẫn lưu lại vẻ kinh hãi.
Diệp Vô Sầu đứng giữa đống xác chết.
Hít thở không khí nồng nặc mùi máu.
Bất Tử Chi Thân đang vận chuyển.
Những vết thương nhỏ cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.
Da dẻ trơn bóng như ngọc.
Lúc này.
Một tràng tiếng vỗ tay chợt vang lên.
“Tốt lắm.”
“Thật sự là rất tốt.”
Một thân ảnh từ trong bóng tối chậm rãi đi ra.
Mặc áo bào trắng.
Tay cầm quạt lông.
Dung mạo tuấn nhã.
Nhưng đôi mắt lại lạnh như băng.
“Thiếu chủ tộc ta đoán không sai.”
“Ngươi quả nhiên đã lấy được truyền thừa Cổ tộc.”
Diệp Vô Sầu ánh mắt ngưng tụ.
Hắn cảm nhận được.
Người này rất mạnh.
Mạnh hơn mười hai tên áo đen kia rất nhiều.
“Ngươi là ai?”
Áo trắng cười nhẹ.
“Bạch gia, Bạch Vô Thường.”
“Tới đây mời ngươi… về chết.”
Vừa dứt lời.
Quạt lông trong tay hắn chợt vung ra.
Một đạo hàn mang như liêm đao.
Xé rách không khí.
Diệp Vô Sầu hai tay hóa trảm.
Ngạnh sinh sinh đón đỡ.
Xèo!
Một vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên cánh tay.
Máu tươi lập tức chảy ra.
Nhưng rất nhanh liền ngừng lại.
Vết thương bắt đầu liền lại.
Bạch Vô Thường ánh mắt sáng rõ.
“Quả nhiên là Bất Tử Chi Thân.”
“Chỉ tiếc…”
“Ngươi còn quá non.”
Quạt lông lại lần nữa vung lên.
Lần này là chín đạo hàn mang.
Phong tỏa tất cả đường lui của Diệp Vô Sầu.
Diệp Vô Sầu trong mắt lóe lên hàn quang.
Không lui mà tiến tới.
Trực tiếp xông về phía chín đạo hàn mang.
Ầm ầm ầm!
Hàn mang chém trên người hắn.
Để lại từng đạo vết thương kinh khủng.
Nhưng Diệp Vô Sầu hoàn toàn không để ý.
Như một con thú hoang.
Xông tới trước mặt Bạch Vô Thường.
Một quyền đánh ra.
Bạch Vô Thường hơi biến sắc.
Quạt lông hóa thành tấm khiên.
Ngăn cản.
Keng!
Tiếng nổ vang lên.
Bạch Vô Thường lui lại ba bước.
Trên quạt lông xuất hiện một vết nứt.
“Lực lượng thật mạnh.”
“Không hổ là Cổ tộc truyền thừa.”
Nhưng hắn không hề sợ hãi.
Ngược lại càng thêm hưng phấn.
“Để ta xem.”
“Ngươi có thể chịu được mấy kích của ta.”
Quạt lông hợp lại.
Đột nhiên biến thành một thanh trường kiếm.
Kiếm quang lấp lánh.
Khí thế tăng vọt.
“Bạch Gia Kiếm Quyết – Phong Lôi Trảm!”
Kiếm quang như điện.
Tốc độ nhanh gấp bội lúc trước.
Diệp Vô Sầu tránh không kịp.
Bị kiếm quang xuyên qua ngực.
Một vết thương xuyên thấu.
Có thể nhìn thấy cả nội tạng phía sau.
Nhưng vào lúc này.
Một sự biến hóa kinh người xảy ra.
Cơ bắp đang co rút lại.
Xương cốt đang sinh trưởng.
Vết thương khổng lồ đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy mà lành lại.
Chỉ trong nháy mắt.
Đã khép lại hơn phân nửa.
Bạch Vô Thường trố mắt.
“Không thể nào!”
“Ngay cả trọng thương như vậy cũng có thể khôi phục?”
Diệp Vô Sầu nhìn vết thương trên ngực.
Trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
Áp lực này.
Đúng vậy.
Chính là loại áp lực cực hạn này.
Mới có thể kích thích Bất Tử Chi Thân hoàn toàn thức tỉnh.
“Đến nữa đi.”
Hắn nhìn Bạch Vô Thường.
Nói ra ba chữ.
Bạch Vô Thường sắc mặt âm trầm.
“Ta không tin.”
“Ngươi thật sự là bất tử!”
Kiếm trong tay lại lần nữa chấn động.
Lần này.
Kiếm quang hóa thành mưa kiếm.
Vô số kiếm khí bao phủ Diệp Vô Sầu.
Xé nát từng tấc da thịt.
Nhưng mỗi một đạo vết thương xuất hiện.
Đều nhanh chóng lành lại.
Diệp Vô Sầu đứng trong mưa kiếm.
Nhắm mắt cảm thụ.
Thân thể đang không ngừng biến hóa.
Bất Tử Chi Thân.
Đang hướng đến cảnh giới đại thành.
Bạch Vô Thường càng đánh càng kinh hãi.
Hắn phát hiện.
Diệp Vô Sầu không chỉ không yếu đi.
Ngược lại càng đánh càng mạnh.
Khí tức trên người không ngừng tăng lên.
“Cmn…”
“Người này đến cùng là yêu quái gì?”
Hắn sinh ra ý rút lui.
Nhưng đã muộn.
Diệp Vô Sầu bỗng mở mắt.
Hai mắt bắn ra thần quang.
“Luân đến ta rồi.”
Thân hình như điện.
Xé nát mưa kiếm.
Xuất hiện trước mặt Bạch Vô Thường.
Một quyền đánh ra.
Đơn giản.
Nhưng ẩn chứa lực lượng kinh thiên.
Bạch Vô Thường vội vàng đỡ đòn.
Keng!
Kiếm trong tay vỡ vụn.
Quyền kình xuyên qua ngực hắn.
Để lại một lỗ máu.
“Ngươi…”
Bạch Vô Thường khó có thể tin nhìn xuyên thủng ngực mình.
“Thiếu chủ tộc ta…”
“Sẽ trả thù cho ta…”
Diệp Vô Sầu rút tay về.
Lạnh lùng nhìn hắn ngã xuống.
“Bạch gia sao?”
“Sớm muộn gì ta cũng sẽ tới thăm.”
Đêm khuya trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn lại mùi máu tanh nồng nặc.
Diệp Vô Sầu đứng trên đỉnh núi.
Nhìn về phía xa.
Nơi đó.
Là phương hướng của Bạch gia.
Trong mắt lóe lên hàn quang.
Áp lực này vẫn chưa đủ.
Hắn cần càng nhiều áp lực hơn nữa.
Để hoàn toàn đánh thức Bất Tử Chi Thân.
Bạch gia…
Hy vọng các ngươi đừng làm ta thất vọng.
Gió đêm thổi qua.
Thân ảnh dần biến mất trong bóng tối.
Chỉ để lại một bãi chiến trường tan hoang.
Và những xác chết không kịp nhắm mắt.
Trăng mờ khuất sau tầng mây, như thể trời đất cũng không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng nơi sườn núi hoang vu. Những thi thể nằm rải rác, máu thấm sâu vào đất, ngấm vào từng kẽ đá, từng gốc cỏ dại. Không ai dám tới gần. Không chim kêu, không thú gầm. Chỉ có tiếng gió rít qua khe đá, như thì thầm những lời nguyền rủa không tên.
Diệp Vú Sầu không về. Hắn không cần nơi trú ẩn. Không cần nghỉ ngơi. Hắn bước đi dưới ánh trăng mờ, thân hình như hòa vào bóng đêm, từng bước nặng nề mà không phát ra tiếng động. Mỗi bước chân là một nhịp đập của cõi lòng băng giá. Mỗi hơi thở là một lần dằn vỡ lớp vỏ kiềm nén bên trong.
Bất Tử Chi Thân – không phải là bất tử thật sự. Mà là một sự thức tỉnh. Một thân thể chỉ sống khi được tắm trong máu, khi bị đè nén bởi tuyệt vọng, khi tâm hồn chạm đáy vực sâu. Nó cần áp lực. Cần đau đớn. Cần sự phẫn nộ đủ lớn để phá vỡ giới hạn sinh tử.
Và Diệp Vô Sầu đang cố gắng tự đẩy mình xuống vực.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc trước khi giết người cuối cùng – ánh mắt tên hộ pháp Bạch gia, đầy kinh hoàng, cầu xin, rồi tắt lịm. Hắn không cảm thấy gì. Không khoái cảm. Không hối hận. Chỉ có một khoảng trống. Một tiếng vọng vô thanh trong lồng ngực.
Không đủ. Vẫn chưa đủ.
Hắn dừng lại giữa một thung lũng cằn cỗi, nơi đất nứt nẻ như những vết thương bỏng rát. Dưới chân hắn, một tảng đá nứt toác ra khi hắn đạp xuống. Cơ thể bắt đầu phát ra tiếng động kỳ lạ – xương cốt kêu răng rắc, như thể đang tự tái cấu trúc. Da thịt giật giật, từng mạch máu nổi lên như rắn cuộn dưới lớp biểu bì.
Hắn quỳ xuống.
Không phải vì kiệt sức. Mà là để chịu đựng.
Một cơn đau dữ dội bùng nổ từ nội tạng, lan ra tứ chi. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, mắt trợn ngược. Dạ dày như bị xé toạc, tim đập ngược chiều, phổi co rút như bị bóp nghẹt. Đây không phải là thương tổn do ngoại lực. Đây là cơ thể tự hủy diệt – để tái sinh.
Bất Tử Chi Thân đang phản ứng.
Nhưng nó không thức tỉnh dễ dàng.
Nó đòi hỏi một lý do. Một động lực đủ lớn để vượt qua ranh giới sống – chết.
Diệp Vô Sầu nghiến răng, dùng tay đập mạnh xuống đất. Một hố sâu nứt toác. Máu từ các lỗ chân lông bắt đầu rỉ ra, thấm vào đất, nhuộm đỏ mặt đất cằn. Hắn cười. Một nụ cười méo mó, điên cuồng, đầy thống khổ.
“Các ngươi… đã giết nàng… bằng chính tay ta…”
Giọng nói khàn đặc, như từ đáy họng của một con thú bị tra tấn.
Hình ảnh hiện lên – mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt trong veo nhìn hắn lần cuối, ánh sáng tắt dần. Nàng không trách. Không khóc. Chỉ gọi tên hắn – nhẹ như gió thoảng.
Diệp Vô Sầu…
Hắn đã không thể cứu nàng. Không thể ngăn tay mình. Vì bị khống chế. Vì yếu. Vì chưa đủ mạnh.
Và giờ đây, hắn muốn mạnh đến mức không ai có thể điều khiển hắn lần nữa. Không ai có thể cướp đi điều gì của hắn. Không ai có thể bắt hắn nhìn người mình yêu chết trong tay mình.
Tiếng gầm vang lên – không phải từ miệng, mà từ tận sâu trong xương tủy.
Cơ thể hắn bỗng dưng co giật dữ dội. Da bắt đầu bong tróc, từng mảnh rơi xuống như tro tàn. Dưới lớp da cũ, một lớp da mới hiện ra – xanh xám, cứng như vảy, lấp lánh ánh kim mờ. Máu ngừng rỉ. Vết thương tự lành chỉ trong vài hơi thở.
Hắn ngước mặt lên trời.
Mắt đã đổi màu – từ đen thành đỏ thẫm, như hai tinh thể máu đông.
“Ta… sắp rồi…”
Nhưng đột nhiên, một cơn đau khác ập đến – không phải từ thể xác. Mà từ ký ức.
Một giọng nói khác vang lên trong đầu – lạnh lùng, cổ xưa, như từ nghìn năm trước:
“Ngươi nghĩ ngươi đang thức tỉnh Bất Tử Chi Thân? Ngươi chỉ là vật chứa. Ta mới là chủ nhân thực sự.”
Diệp Vô Sầu trợn mắt.
Không thể nào.
Giọng nói này… hắn đã từng nghe. Trong giấc mơ. Trong từng cơn ác mộng từ lúc còn nhỏ.
“Ngươi là ai?”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng cười vọng lại trong tâm thức – sâu thẳm, tàn nhẫn, và… quen thuộc đến rợn người.
Hắn đứng dậy, lảo đảo. Trời đất xoay chuyển. Hắn biết điều gì đó vừa thay đổi. Không chỉ cơ thể. Mà là bản ngã. Có một thứ đang tỉnh giấc bên trong hắn – thứ mà hắn tưởng mình kiểm soát, nhưng có lẽ… mới chính là kẻ đang chờ đợi.
Bạch gia.
Hắn vẫn phải tới.
Dù để tìm câu trả lời. Dù để trả thù. Dù để chứng minh rằng hắn – Diệp Vô Sầu – vẫn còn là chính mình.
Gió lại nổi.
Thân ảnh hắn lao về phía trước, nhanh như một bóng ma, xuyên qua rừng cây chết, băng qua vực sâu, không cần đường, không cần nghỉ. Tốc độ vượt xa nhân thế. Dưới chân hắn, đất nứt, đá vỡ, cỏ cây héo úa như bị rút sạch sinh khí.
Trên đỉnh núi cuối cùng, một bóng người lặng lẽ đứng đó từ bao giờ.
Áo trắng phất phơ trong gió.
Không khí đột ngột đông cứng.
Người đó không quay lại. Chỉ nhẹ nói, như thì thầm với chính mình:
“Ngươi đã tới… cuối cùng rồi cũng tới.”
Diệp Vô Sầu dừng bước.
Tim đập mạnh.
Dù chưa nhìn thấy mặt – nhưng hắn biết.
Người đó… giống hắn. Như một bản sao từ gương chiếu hồn.