Chương 20: Khám Phá Quá Khứ Đen Tối
Trên bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng bồng bềnh như những con thuyền lộng lẫy, di chuyển chậm rãi theo hướng gió. Mặt trời đang dần khuất sau dãy núi xa xa, nhuộm một màu cam hồng ấm áp lên toàn bộ cảnh quan. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo hương thơm của những bông hoa đang nở rộ trong rừng.
Trong một khu rừng huyền bí, có một ngôi đền cổ nằm sâu trong bóng tối. Ngôi đền này đã tồn tại qua hàng nghìn năm, với những bí mật và câu chuyện chưa từng được kể. Những bức tường đá cổ kính, phủ đầy rong rêu, như đang kể lại những câu chuyện của quá khứ.
Đại Thiếu Gia, một chàng trai trẻ với đôi mắt sáng tinh anh, đang bước vào ngôi đền này. Anh ta có một nhiệm vụ quan trọng, đó là khám phá ra bí mật về quá khứ đen tối của gia đình mình. Với sự quyết tâm và lòng can đảm, anh ta đã vượt qua nhiều khó khăn và thử thách để đến được nơi này.
Khi bước vào trong đền, Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Không khí trong đền rất nặng nề, như đang đè nặng lên đôi vai của anh ta. Anh ta có thể cảm nhận được rằng, những bí mật mà anh ta đang tìm kiếm, đang nằm sâu trong lòng đền này.
Đại Thiếu Gia bắt đầu khám phá từng ngóc ngách của ngôi đền. Anh ta tìm thấy những hình vẽ cổ trên tường, mô tả lại những sự kiện quan trọng trong lịch sử của gia đình mình. Những hình vẽ này như đang kể lại một câu chuyện, một câu chuyện về sự tranh chấp, về sự phản bội, và về sự hy sinh.
Đột nhiên, Đại Thiếu Gia nghe thấy một tiếng động nhẹ phía sau. Anh ta quay đầu lại và thấy một người phụ nữ với mái tóc dài đen, đang đứng ở phía sau anh ta. Người phụ nữ này có một đôi mắt sâu sắc, như đang nhìn thấu vào tâm hồn của anh ta.
“Ai là bạn?” Đại Thiếu Gia hỏi, với một giọng nói firm và tự tin.
“Tôi là người đã chờ đợi bạn,” người phụ nữ trả lời, với một giọng nói nhẹ nhàng và bí ẩn. “Tôi có thể giúp bạn khám phá ra bí mật về quá khứ đen tối của gia đình bạn.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một tia hy vọng trong lòng. Anh ta đã tìm kiếm quá khứ của gia đình mình trong một thời gian dài, và cuối cùng, anh ta cũng đã tìm thấy manh mối.
“Tôi sẵn sàng,” Đại Thiếu Gia nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy giúp tôi khám phá ra bí mật đó.”
Người phụ nữ gật đầu, và bắt đầu dẫn Đại Thiếu Gia đến một phòng sâu trong lòng đền. Phòng này được ngăn cách bởi một bức tường đá dày, và chỉ có một cánh cửa nhỏ để vào.
“Đây là nơi chứa đựng bí mật,” người phụ nữ nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Tuy nhiên, để vào được nơi này, bạn phải trả một cái giá.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, cái giá mà người phụ nữ đang nói đến, không phải là một cái giá đơn giản.
“Tôi sẵn sàng trả cái giá đó,” Đại Thiếu Gia nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết cái giá là gì.”
Người phụ nữ nhìn anh ta với một đôi mắt sâu sắc, như đang đánh giá lại quyết tâm của anh ta.
“Cái giá là… bạn phải đối mặt với bản thân mình,” người phụ nữ nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Bạn phải đối mặt với những страх và những nghi ngờ của bản thân mình.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một cơn gió lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đối mặt với bản thân mình, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi vào nơi đó.”
Người phụ nữ gật đầu, và mở cửa phòng sâu. Đại Thiếu Gia bước vào, và cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống.
Phòng này rất tối, và chỉ có một ngọn đèn nhỏ để thắp sáng. Đại Thiếu Gia có thể cảm nhận được rằng, những bí mật mà anh ta đang tìm kiếm, đang nằm sâu trong lòng phòng này.
Đột nhiên, anh ta nghe thấy một tiếng động nhẹ phía sau. Anh ta quay đầu lại, và thấy một bóng người đang đứng ở phía sau anh ta.
“Ai là bạn?” Đại Thiếu Gia hỏi, với một giọng điệu firm và tự tin.
“Tôi là… bản thân bạn,” bóng người trả lời, với một giọng điệu nghiêm túc. “Tôi là người mà bạn đã sợ hãi và nghi ngờ trong suốt thời gian qua.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một cơn gió lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đối mặt với bản thân mình, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã bước tiếp.
“Tôi sẵn sàng đối mặt với bạn,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết sự thật.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Sự thật là… gia đình bạn đã bị nguyền rủa,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Nguyền rủa này đã được đặt ra bởi một người phụ nữ, người đã bị gia đình bạn phản bội và sát hại.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, sự thật này, là một điều không hề dễ dàng để chấp nhận.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã tiếp tục nghe.
“Tuy nhiên, có một cách để phá vỡ nguyền rủa này,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Cách đó là… bạn phải tìm kiếm và thu thập những mảnh ghép của gia đình bạn.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một tia hy vọng trong lòng. Anh ta biết rằng, tìm kiếm và thu thập những mảnh ghép của gia đình mình, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết cách để tìm kiếm và thu thập những mảnh ghép đó.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Cách đó là… bạn phải đi đến những nơi mà gia đình bạn đã từng đến,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Bạn phải tìm kiếm và thu thập những mảnh ghép của gia đình bạn, và sau đó, bạn phải sử dụng chúng để phá vỡ nguyền rủa này.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi đến những nơi mà gia đình mình đã từng đến, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết nơi đầu tiên mà tôi cần phải đến.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Nơi đầu tiên mà bạn cần phải đến là… ngôi mộ của người phụ nữ đã bị gia đình bạn phản bội và sát hại,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Ngôi mộ này nằm ở một nơi rất xa, và bạn phải đi qua nhiều khó khăn và thử thách để đến được nơi đó.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một cơn gió lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi đến ngôi mộ của người phụ nữ đã bị gia đình mình phản bội và sát hại, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết cách để đến được nơi đó.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Cách đó là… bạn phải đi theo con đường mà gia đình bạn đã từng đi,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Bạn phải đi qua những nơi mà gia đình bạn đã từng đến, và sau đó, bạn sẽ tìm thấy ngôi mộ của người phụ nữ đã bị gia đình bạn phản bội và sát hại.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi theo con đường mà gia đình mình đã từng đi, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết nơi đầu tiên mà tôi cần phải đến.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Nơi đầu tiên mà bạn cần phải đến là… ngôi làng của người phụ nữ đã bị gia đình bạn phản bội và sát hại,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Ngôi làng này nằm ở một nơi rất xa, và bạn phải đi qua nhiều khó khăn và thử thách để đến được nơi đó.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một cơn gió lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi đến ngôi làng của người phụ nữ đã bị gia đình mình phản bội và sát hại, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết cách để đến được nơi đó.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Cách đó là… bạn phải đi theo con đường mà gia đình bạn đã từng đi,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Bạn phải đi qua những nơi mà gia đình bạn đã từng đến, và sau đó, bạn sẽ tìm thấy ngôi làng của người phụ nữ đã bị gia đình bạn phản bội và sát hại.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi theo con đường mà gia đình mình đã từng đi, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết nơi đầu tiên mà tôi cần phải đến.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Nơi đầu tiên mà bạn cần phải đến là… rừng sâu,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Rừng sâu này nằm ở một nơi rất xa, và bạn phải đi qua nhiều khó khăn và thử thách để đến được nơi đó.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một cơn gió lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi đến rừng sâu, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết cách để đến được nơi đó.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Cách đó là… bạn phải đi theo con đường mà gia đình bạn đã từng đi,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Bạn phải đi qua những nơi mà gia đình bạn đã từng đến, và sau đó, bạn sẽ tìm thấy rừng sâu.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi theo con đường mà gia đình mình đã từng đi, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết nơi đầu tiên mà tôi cần phải đến.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Nơi đầu tiên mà bạn cần phải đến là… núi cao,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Núi cao này nằm ở một nơi rất xa, và bạn phải đi qua nhiều khó khăn và thử thách để đến được nơi đó.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một cơn gió lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi đến núi cao, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,” anh ta nói, với một giọng điệu quyết tâm. “Hãy cho tôi biết cách để đến được nơi đó.”
Bóng người gật đầu, và bắt đầu nói.
“Cách đó là… bạn phải đi theo con đường mà gia đình bạn đã từng đi,” bóng người nói, với một giọng điệu nghiêm túc. “Bạn phải đi qua những nơi mà gia đình bạn đã từng đến, và sau đó, bạn sẽ tìm thấy núi cao.”
Đại Thiếu Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Anh ta biết rằng, đi theo con đường mà gia đình mình đã từng đi, là một điều không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, với sự quyết tâm và lòng can đảm, Đại Thiếu Gia đã gật đầu.
“Tôi sẵn sàng,”
Bóng người đưa ra bản đồ vàng ố trên da thú, những đường nét như mạch máu khô héo vẽ nên hành trình chết chóc. “Ngươi phải bắt đầu từ Làng Cổ – nơi tổ tiên ngươi đã đốt sạch để mở đường. Rồi tới Thung Lũng Tiếng Khóc, nơi xương trắng của kẻ thù và đồng minh vẫn còn chất đống.”
Gió đêm bỗng gào rú như muôn nghìn linh hồn đang giãy giụa. Đại Thiếu Gia cầm lấy tấm da, ngón tay run nhẹ chạm vào vết máu khô đã nâu sẫm. Anh nhìn thấy trong đầu những bóng ma – cụ cố dậm chân trên xác chết, ông nội giương cung bắn kẻ phản bội, cha đốt sổ ghi chép…
“Ba ngày nữa là đêm trăng máu,” bóng người thì thào như rót độc vào tai, “ngươi phải tới được đỉnh núi trước khi mặt trăng lên. Không thì cửa địa ngục sẽ đóng lại.”
Đại Thiếu Gia siết chặt tấm da, mùi tanh của lịch sử gia tộc bỗng hiện hữu như sương độc. Anh quay lưng bước vào màn đêm, tiếng bước chân vang lên đều đặn trên con đường mà mỗi hạt cát đều thấm máu tổ tiên.
Đại Thiếu Gia bước vào màn đêm, từng bước chân vang lên đều đặn trên con đường mà mỗi hạt cát đều thấm máu tổ tiên. Cơn gió lạnh cắt ngang gương mặt anh, làm cho đôi mắt trở nên sắc hơn. Anh cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác, một thế giới mà không có ánh sáng, chỉ có bóng ma và bóng tối.
Khi anh đi qua những khu rừng tối, những bóng cây trở nên vần vò, như những người đang chờ đợi anh. Anh cảm thấy như mình đang được dẫn dắt bởi một người nào đó, nhưng anh không thể thấy được khuôn mặt của người đó. Cơn gió trở nên mạnh hơn, làm cho những lá cây rơi xuống, tạo nên một lớp màng che phủ trên mặt đất.
Đại Thiếu Gia bước vào một khu rừng nhỏ, nơi mà không có ánh sáng nào chiếu vào. Anh cảm thấy như mình đang bị kẹt trong một thế giới không có ánh sáng, chỉ có bóng tối và bóng ma. Cơn gió trở nên yếu hơn, nhưng anh vẫn cảm thấy như mình đang được dẫn dắt bởi một người nào đó.
Khi anh đi qua một con suối, nước chảy xiết, như những giọt nước mắt của người đang khóc. Anh cảm thấy như mình đang được dẫn dắt bởi một người nào đó, người đang khóc vì một sự mất mát lớn. Cơn gió trở nên mạnh hơn, làm cho những giọt nước mắt của người đang khóc trở nên mạnh hơn.
Đại Thiếu Gia bước vào một khu rừng lớn, nơi mà không có ánh sáng nào chiếu vào. Anh cảm thấy như mình đang bị kẹt trong một thế giới không có ánh sáng, chỉ có bóng tối và bóng tối. Cơn gió trở nên yếu hơn, nhưng anh vẫn cảm thấy như mình đang được dẫn dắt bởi một người nào đó.