Mặt trăng treo trên đỉnh Thiên Cực Sơn, không phải trăng tròn, mà là một vành khuyết bạc như lưỡi đao bị gãy, ánh sáng rỉ xuống qua khe đá, nhuộm tím cả một vùng đầm lầy cấm địa.
Không khí ngưng đọng.
Từng giọt sương đêm nặng trĩu rơi từ những nhánh liễu cổ thụ rủ xuống mặt nước đen ngòm, phát ra tiếng “tách… tách…” nhỏ đến mức chỉ có thể cảm nhận bằng thần thức.
Dưới lớp sương mù dày đặc, một bóng người nằm im như chết giữa đống rễ cây mục nát. Hơi thở gần như không tồn tại. Da thịt tím tái, máu khô đóng vảy quanh vết thương sâu hoắm từ vai trái đến tận ngực. Nhưng đôi mắt — vẫn mở. Mắt đen như mực, như hai hố không đáy nuốt trọn ánh trăng khuyết.
Là hắn.
Lăng Trần.
Ba ngày trước, hắn bị vây giết tại Đỉnh Vô Tận bởi bảy đại tông môn liên minh. Bảy vị Chân Thần, bảy đạo kiếm trận hợp nhất thành Thiên La Địa Võng, phong ấn không gian, dồn hắn vào đường cùng.
Hắn không chết.
Hắn nhảy xuống vực sâu nơi luồng khí âm dương hỗn loạn, nơi mà ngay cả thần hồn cũng bị xé nát.
Và giờ đây, hắn sống lại — trong một thế giới song song.
Không phải trùng sinh. Không phải trọng tu.
Là “Ẩn Núp”.
Là mượn khe nứt không gian, chui vào tầng thực tại song song — nơi mà quy luật pháp tắc lệch một phần vạn so với thế giới chính.
Ở đây, linh khí loãng hơn. Thời gian trôi chậm hơn. Nhưng quan trọng nhất — hắn không bị định vị bởi “Thần Ấn Truy Hồn” mà Bạch Tuyết Thiên Tông đã đặt lên linh hồn hắn.
Hắn thở nhẹ, từng tia linh khí âm dương từ đầm lầy len vào kinh mạch, chậm rãi phục hồi thương thế. Dù linh khí nơi này yếu, nhưng lại cực kỳ thuần khiết, không bị nhiễm tạp chất của nhân giới. Hắn như con rắn lột xác, từng chút một khôi phục sức mạnh.
Trong đầu hắn, một bản đồ tâm thức hiện lên — không phải bản đồ địa lý, mà là bản đồ “cân bằng lực lượng” giữa hai thế giới.
Thế giới này — gọi là “Âm Ảnh Giới” — tồn tại song song với nhân giới chính, bị tách biệt bởi một màng không gian mỏng như tờ giấy. Những người sống ở đây không biết thế giới kia tồn tại. Họ coi mình là thực tại duy nhất.
Nhưng Lăng Trần biết.
Hắn từng đọc một cuốn cổ tịch — “Thiên Ngoại Thư” — ghi lại rằng: “Khi một sinh mệnh đạt đến cảnh giới Chân Thần, nếu linh hồn chưa bị định hình hoàn toàn, có thể mượn cơn bão không gian để nhảy vào khe nứt, ẩn thân trong thế giới song song, thoát khỏi vận mệnh bị diệt.”
Hắn đã làm được.
Nhưng hắn không thể ở lại mãi.
Vì ở Âm Ảnh Giới, tu vi không thể vượt quá Kim Đan. Mọi người tu luyện đến Kim Đan đỉnh phong thì linh hồn sẽ bị thế giới này “hấp thụ”, trở thành một phần của quy luật — hóa thành sương mù, hóa thành gió, hóa thành tiếng thì thầm trong đêm.
Hắn cần thời gian.
Thời gian để chữa lành thương, thời gian để nghiên cứu khe nứt, thời gian để tìm cách trở về — và trả thù.
Một tiếng động nhỏ vang lên.
Cành cây gãy.
Lăng Trần không động. Mi mắt không chớp. Thần thức hắn lan ra, như sợi chỉ vô hình quét qua từng tấc đất, từng giọt nước.
Một bóng người.
Không phải tu sĩ. Là thôn dân. Áo vải thô, tay cầm đèn dầu, chân lấm bùn. Đang đi dọc theo bờ đầm, miệng lẩm bẩm.
— “Lại mất một đứa nữa… đêm qua lại có tiếng khóc trẻ con từ trong đầm… chắc lại bị Hồ Mẫu bắt…”
Lăng Trần khẽ nhíu mày.
Hồ Mẫu?
Hắn ghi nhận thông tin. Thần thức tiếp tục bám theo.
Người thôn dân đi xa dần, ánh đèn dầu mờ dần trong sương.
Lăng Trần từ từ nâng tay phải lên. Năm ngón tay run rẩy. Hắn cố gắng ngưng tụ linh khí. Một tia lửa nhỏ lập lòe hiện ra — rồi tắt.
Không đủ lực.
Nhưng hắn không nản. Hắn biết, chỉ cần ba ngày nữa, khi kinh mạch chính khôi phục, hắn có thể vận chuyển linh khí ổn định.
Hắn nhắm mắt.
Trong tâm thức, hình ảnh hiện lên.
Bạch Tuyết Thiên Tông. Cung điện ngọc trắng. Bạch Tuyết Cơ — vị nữ đệ tử được phong làm Thánh Nữ, người đã đặt Thần Ấn lên hắn.
Cô ta cười.
Cười nhẹ, như hoa tuyết rơi.
Nhưng trong mắt — là ác độc.
Hắn từng cứu mạng cô ta. Đưa cô ta từ phế vật thành thiên tài. Dạy cô ta kiếm pháp, truyền cô ta tâm pháp.
Và cô ta — phản bội.
Dùng chính kiếm pháp của hắn, dẫn bảy tông môn vây giết hắn.
Hắn không oán. Không hận.
Chỉ có sát.
Sát ý như băng ngàn năm, đóng chặt trong tim.
Khi trở về, hắn sẽ khiến Bạch Tuyết Thiên Tông — tan thành tro bụi.
Một luồng gió lạnh thổi qua.
Lăng Trần mở mắt.
Không phải gió.
Là khí tức.
Từ dưới đầm, một cỗ khí âm lãnh bò lên, quấn quanh chân hắn như rắn nước.
Hắn lập tức ngưng thần.
Dưới lớp bùn đen, có thứ gì đó đang di chuyển. Rất chậm. Rất đều. Như nhịp thở của một sinh vật khổng lồ.
Rồi — một đôi mắt mở ra.
Hai điểm đỏ thẫm, sâu hun hút, nhìn thẳng vào hắn.
Không phải ánh sáng phản chiếu.
Là ánh mắt thật sự.
Lăng Trần không động. Nhưng trong lòng, chiến ý bùng lên.
Hắn biết mình đã bị phát hiện.
Không phải bởi con người.
Mà bởi sinh vật thống trị Âm Ảnh Giới.
Hồ Mẫu.
Theo truyền thuyết dân gian, Hồ Mẫu là linh hồn của một nữ tu sĩ tu luyện thất bại, bị thế giới này nuốt chửng, hóa thành dị thú chuyên bắt trẻ con ban đêm, nuốt lấy linh hồn để trì hoãn sự tiêu tan của chính mình.
Nó sống dưới đầm.
Và giờ — nó đang nhìn hắn.
Một giọng nói vang lên — không phải bằng tai, mà bằng thần thức.
— “Ngươi không thuộc về nơi này…”
Lăng Trần khẽ cử động môi.
Không đáp.
— “Ngươi mang theo mùi máu của thế giới kia… mùi của Chân Thần…”
Giọng nói như tiếng thì thầm của người chết.
Lăng Trần từ từ ngồi dậy. Dù đau đớn như bị ngàn dao cắt thịt, hắn vẫn đứng thẳng.
— “Ta biết ngươi là ai.”
Hắn nói. Giọng khàn, nhưng sắc như kiếm.
— “Hồ Mẫu. Linh hồn bị vứt bỏ. Bị thế giới này giam cầm. Ngươi ăn linh hồn trẻ nhỏ để kéo dài sự tồn tại… nhưng rồi cũng sẽ tan biến.”
Im lặng.
Hai mắt đỏ dưới đầm không chớp.
— “Ta có thể giúp ngươi.”
Lăng Trần giơ tay phải lên. Dù linh khí chưa khôi phục, nhưng hắn vẫn ngưng tụ được một tia nhỏ — đủ để tạo thành một ký hiệu cổ xưa.
Ký hiệu của “Cửa Không Gian”.
— “Ta có thể đưa ngươi đến thế giới thật. Nơi ngươi có thể sống lại. Có thể tu luyện. Có thể trả thù.”
Hồ Mẫu im lặng lâu.
Rồi tiếng cười vang lên — như tiếng khóc của phụ nữ trong đêm.
— “Ngươi dám nói dối ta? Ngươi tưởng ta không biết? Cửa không gian không thể mở nếu không có hai điểm nối. Mà thế giới của ngươi… đã phong ấn mọi khe nứt!”
Lăng Trần cười.
Một nụ cười lạnh.
— “Ta không cần khe nứt. Ta có thể tự tạo ra nó.”
Hắn giơ tay lên, chạm vào không khí.
Một vết nứt nhỏ hiện ra — dài chừng một tấc. Ánh sáng hỗn loạn lóe lên. Tiếng nổ nhỏ vang lên.
Không gian bị xé rách.
Dù chỉ một tấc, nhưng đủ để Hồ Mẫu cảm nhận được — đó là thật.
— “Ta là Lăng Trần. Từng là Chân Thần. Bị vây giết. Nhảy xuống vực. Sống sót. Và ta sẽ trở về.”
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ dưới đầm.
— “Ngươi giúp ta ẩn náu. Cung cấp linh khí âm dương. Và khi ta mở được cánh cửa… ta sẽ mang ngươi đi.”
Hồ Mẫu vẫn im lặng.
Nhưng cỗ khí âm lãnh quanh chân Lăng Trần bỗng dịu lại. Rút về.
— “Ngươi có năm ngày.”
Giọng nói vang lên.
— “Nếu năm ngày sau, ngươi không mở được cửa… ta sẽ nuốt linh hồn ngươi. Dù ngươi mạnh cỡ nào.”
Lăng Trần gật đầu.
— “Được.”
Hắn ngồi xuống. Đóng mắt.
Bên tai, tiếng nước động nhẹ. Sương mù dày đặc bao quanh.
Hắn biết Hồ Mẫu không tin hắn. Nhưng nó tham lam. Như mọi sinh vật bị tuyệt vọng.
Và tham lam — là điểm yếu.
Hắn mở tâm thức.
Trong nội hải linh hồn, một khối cầu đen ngòm đang quay chậm — là “Vũ Trụ Hạt” mà hắn tu luyện từ khi còn là phế vật. Bên trong chứa 99 vạn đạo kiếm ý đã tôi luyện suốt ngàn năm.
Một tia kiếm ý được rút ra.
Không dùng để tấn công.
Mà để “giao dịch”.
Hắn dùng kiếm ý làm mồi nhử — để hấp thụ linh khí âm dương từ đầm lầy. Từng chút một, như nhện giăng tơ.
Thời gian trôi.
Một ngày trôi qua.
Linh khí dần đầy. Kinh mạch phục hồi 30%.
Hai ngày.
Kinh mạch phục hồi 60%. Hắn có thể đứng dậy, di chuyển nhẹ.
Ba ngày.
Hắn mở mắt.
Trên tay, một lá bùa âm phù được vẽ bằng máu — chính là tinh huyết của hắn. Lá bùa rung nhẹ, như sống.
Đây là “Âm Giới Phù” — lấy tinh huyết làm nền, lấy thần niệm làm mực, lấy kiếm ý làm xương. Dùng để mở khe nứt không gian trong thế giới âm dương hỗn loạn.
Hắn cần thêm một thứ.
“Dương Khí Nhân.”
Người sống ở Âm Ảnh Giới đều mang dương khí, nhưng yếu. Hắn cần một người mạnh — Kim Đan đỉnh phong — để làm mồi nhử, tạo phản ứng dây chuyền.
Hắn nhớ đến lời người thôn dân.
— “Lại mất một đứa nữa…”
Hắn đứng dậy. Vết thương trên ngực vẫn rỉ máu, nhưng không ảnh hưởng đến hành động.
Hắn đi về phía thôn làng.
Bóng đêm buông xuống.
Thôn làng nhỏ, lợp ngói âm dương, mái cong như mộng. Đèn dầu le lói. Tiếng chó sủa vang lên khi hắn bước vào.
Không ai thấy hắn.
Hắn dùng “Ẩn Thần Thuật” — một kỹ năng đã mất nhiều năm luyện tập, khiến thân ảnh hòa vào bóng tối, ngay cả thần thức cũng khó phát hiện.
Hắn đứng trước một ngôi nhà nhỏ.
Bên trong, một đứa trẻ đang khóc.
Một người phụ nữ ôm con, thì thầm.
— “Đừng khóc… đừng khóc… Hồ Mẫu sẽ nghe thấy…”
Lăng Trần đứng im.
Hắn không định bắt trẻ.
Hắn đợi.
Một tiếng sau.
Gió ngừng thổi.
Không khí đông lại.
Từ góc nhà, sương mù tụ lại, hình thành một bóng người nữ — áo trắng, tóc dài, mặt không rõ nét.
Hồ Mẫu.
— “Một linh hồn non nớt… thơm quá…”
Nó đưa tay ra.
Lăng Trần động.
Một bước — xuyên qua không gian.
Hắn xuất hiện ngay sau Hồ Mẫu. Tay phải chém xuống — một đạo kiếm khí vô hình, mang theo 1% kiếm ý trong Vũ Trụ Hạt.
Ầm!
Không gian vỡ.
Hồ Mẫu rú lên, bị chém làm đôi — nhưng hai nửa liền lại ngay lập tức.
— “Ngươi dám?!”
Nó xoay người, hai tay giơ lên, hàng ngàn sợi tơ âm khí bắn ra như mưa.
Lăng Trần không né.
Hắn giơ tay, lá bùa âm phù nổ tung.
Ầm ầm ầm!
Một vòng tròn đen hiện ra — đường kính ba trượng — như miệng hố không đáy.
Khe nứt không gian.
Nhưng chưa mở hoàn toàn.
Cần thêm dương khí.
Hắn nhìn về phía người phụ nữ — nhưng không động.
Hắn giơ tay phải, chém vào chính ngực mình.
Một ngụm máu phun ra — nhưng không phải máu bình thường. Mà là máu mang theo kiếm ý, mang theo tinh hoa của Chân Thần.
Máu bay vào vòng tròn đen.
Và — khe nứt mở rộng thêm một tấc.
Đủ.
Hắn quay sang Hồ Mẫu — đang gào thét vì phẫn nộ.
— “Ngươi có hai lựa chọn. Một — giúp ta giữ khe nứt mở trong ba khắc. Hai — ta dùng kiếm ý chém nát linh hồn ngươi, dù phải tự hủy ngũ tạng.”
Hồ Mẫu im.
Rồi cười.
— “Ngươi… đúng là điên.”
Nó giơ tay lên. Sương mù cuộn lại, tạo thành một lớp màng bảo vệ quanh khe nứt.
— “Ba khắc. Không hơn.”
Lăng Trần gật đầu.
Hắn bước vào khe nứt.
Trước khi biến mất, hắn quay lại.
— “Ngươi sẽ được sống lại. Ta — Lăng Trần — thề.”
Ánh sáng nuốt chửng hắn.
Khe nứt đóng lại.
Thôn làng trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn Hồ Mẫu đứng giữa nhà, nhìn vào khoảng không, thì thầm.
— “Ta tin… vì ta không còn gì để mất…”
Bên kia khe nứt.
Một thế giới tuyết trắng.
Bạch Tuyết Thiên Tông.
Cung điện ngọc chìm trong mây.
Và trong điện, Bạch Tuyết Cơ mở mắt, run rẩy.
— “Ta… cảm nhận được hắn…”
Cô ta nắm chặt ngực.
— “Hắn… sống lại…”
Giữa trời, một tia chớp đen xé toạc mây.
Bạch Tuyết Cơ ngồi thẳng người, nhìn về phía trước, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó mà không thể thấy được. Cô ta nắm chặt ngực, như thể đang cố gắng giữ lại một thứ gì đó.
Bạch Tuyết Thiên Tông trầm lặng, không có tiếng động nào từ bên trong cung điện. Chỉ có gió thổi qua, tạo ra một âm thanh nhẹ nhàng.
Bạch Tuyết Cơ nhắm mắt lại, như thể đang cố gắng tập trung vào một thứ gì đó. Cô ta thở sâu, như thể đang cố gắng giữ lại một thứ gì đó.
Hồ Mẫu đứng bên ngoài cung điện, nhìn vào khoảng không. Cô ta thầm, như thể đang nói chuyện với ai đó.
— “Ta tin… vì ta không còn gì để mất…”
Lăng Trần biến mất trong khe nứt, nhưng hắn vẫn còn trong tâm trí của Bạch Tuyết Cơ. Cô ta cảm nhận được hắn, như thể đang cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi.
Bạch Tuyết Cơ mở mắt, nhìn về phía trước. Cô ta thấy một thứ gì đó, nhưng không thể nói rõ ra sao.
Trong khoảng không, một tia chớp đen xé toạc mây. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy nó, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó rất quan trọng.
Cô ta đứng lên, như thể đang chuẩn bị để làm một thứ gì đó. Bạch Tuyết Cơ nhìn về phía trước, như thể đang nhìn thấy một tương lai rất rộng mở.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt Bạch Tuyết Cơ. Cô ta nhìn thấy một người đàn ông với mái tóc đen và đôi mắt xanh, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đàn ông này không phải là người mà cô ta nghĩ.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô ta nhìn thấy người đàn ông này, như thể đang nhìn thấy một phần của bản thân mình. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Người đàn ông này bước đến gần Bạch Tuyết Cơ, như thể đang cố gắng nói gì đó. Cô ta nhìn thấy đôi mắt của anh ta, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang ngăn cản anh ta nói ra sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất mạnh mẽ, như thể đang cảm nhận được một lực lượng vô hình. Cô ta nhìn thấy người đàn ông này, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đàn ông này không phải là người mà cô ta nghĩ.
Đột nhiên, người đàn ông này nói ra một câu, như thể đang nói gì đó rất quan trọng. “Bạch Tuyết Cơ, tôi là…” Nhưng câu nói của anh ta bị cắt đứt bởi một tiếng động lớn, như thể đang bị gián đoạn bởi một lực lượng vô hình.
Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy người đàn ông này, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Đột nhiên, một tia chớp đen xé toạc mây, như thể đang chiếu sáng một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất mạnh mẽ, như thể đang cảm nhận được một lực lượng vô hình. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, như thể đang gián đoạn một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tia chớp đen xé toạc mây, như thể đang chiếu sáng một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất mạnh mẽ, như thể đang cảm nhận được một lực lượng vô hình. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, như thể đang gián đoạn một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tia chớp đen xé toạc mây, như thể đang chiếu sáng một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất mạnh mẽ, như thể đang cảm nhận được một lực lượng vô hình. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, như thể đang gián đoạn một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tia chớp đen xé toạc mây, như thể đang chiếu sáng một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất mạnh mẽ, như thể đang cảm nhận được một lực lượng vô hình. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, như thể đang gián đoạn một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tia chớp đen xé toạc mây, như thể đang chiếu sáng một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất mạnh mẽ, như thể đang cảm nhận được một lực lượng vô hình. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, như thể đang gián đoạn một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tia chớp đen xé toạc mây, như thể đang chiếu sáng một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất mạnh mẽ, như thể đang cảm nhận được một lực lượng vô hình. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết. Nhưng có gì đó khác biệt, như thể người đó không phải là người mà cô ta nghĩ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, như thể đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, như thể đang nhìn thấy một thế giới khác. Cô ta cảm nhận được một thứ gì đó rất gần gũi, như thể đang cảm nhận được một phần của bản thân mình.
Bạch Tuyết Cơ bước đi về phía trước, như thể đang bị thu hút bởi một lực lượng vô hình. Cô ta cảm nhận được một thứ năng lượng kỳ lạ đang phát ra từ phía trước, một thứ năng lượng mà cô ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, như thể đang gián đoạn một thứ gì đó rất quan trọng. Bạch Tuyết Cơ nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một sự thật rất sâu sắc. Nhưng có gì đó không đúng, như thể có một thứ gì đó đang che giấu sự thật.
Bạch Tuyết Cơ cảm nhận được một thứ gì đó rất phức tạp, như thể đang cảm nhận được một cuộc đấu tranh nội tâm. Cô ta nhìn thấy một thứ gì đó, như thể đang nhìn thấy một người mà cô ta đã quen biết.