Cỡ chữ:
Màu nền:

Càn Khôn Đại Nghiệp: Bí Mật Vũ Trụ Bừng Tỉnh

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 15:51 27/03/2026 Lượt đọc: 2276

Chương 9: Càn Khôn Đại Nghiệp

Gió lạnh thấu xương thổi qua vách đá dựng đứng.

Tần Dạ đứng trên đỉnh Vân Đài, hai mắt nhìn về phương xa. Dưới chân là biển mây cuồn cuộn, những ngọn núi nhấp nhô ẩn hiện trong làn sương mờ ảo. Ánh bình minh đầu tiên xé tan màn đêm, nhuộm hồng một góc trời.

Hắn đã đứng đây suốt ba ngày ba đêm.

Từ khi đột phá Linh Hải kỳ, trong cơ thể hắn dường như có thứ gì đó thức tỉnh. Một cỗ lực lượng cổ xưa, hùng vĩ, tựa như tinh hà vận chuyển, không ngừng xoay chuyển trong kinh mạch.

“Lão tổ tông. Ngươi nói ta có duyên phận với Càn Khôn Đại Nghiệp. Vậy rốt cuộc là thứ gì?”

Giọng nói trầm thấp vang lên trong gió.

Một bóng người mờ ảo hiện ra sau lưng hắn. Đó là linh thể của Thái Cổ lão nhân, sắc mặt nghiêm túc.

“Tiểu tử, ngươi thật sự muốn biết?”

“Đã hỏi, tất nhiên là muốn biết.”

Thái Cổ lão nhân thở dài, ánh mắt thâm thúy.

“Càn Khôn Đại Nghiệp. Là thứ từng khiến chư thiên rung chuyển, vạn giới nổ tung. Nghe nói ai nắm giữ nó, người đó sẽ trở thành chúa tể của vũ trụ này.”

Tần Dạ khẽ cười, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.

“Chúa tể vũ trụ? Nghe có vẻ thú vị.”

“Đừng khinh thường!” Thái Cổ lão nhân trừng mắt, “Trên con đường này, xương cốt của cường giả chất cao hơn núi, máu chảy thành sông. Dù là Thiên Đế cũng khó thoát khỏi kiếp nạn.”

Tần Dạ quay người, ánh mắt như điện.

“Vậy theo lão nhân gia thấy, ta có tư cách hay không?”

Hai người nhìn nhau.

Gió thổi áo bào Tần Dạ phần phật.

Thái Cổ lão nhân chợt cười ha hả.

“Tốt! Khí phách của tiểu tử ngươi rất hợp khẩu vị của lão phu!”

“Vậy thì nói đi.”

Thái Cổ lão nhân thu lại nụ cười, giọng nói trầm xuống.

“Càn Khôn Đại Nghiệp, kỳ thực là một bộ công pháp. Một bộ công pháp nghịch thiên đến mức từng khiến Chư Thiên đại loạn.”

“Bộ công pháp này chia làm chín tầng. Mỗi tầng lại chia chín trọng. Tu luyện đến cảnh giới cao thâm, có thể lấy Càn Khôn làm lô, lấy tinh thần làm dược, luyện hóa cả vũ trụ.”

Tần Dạ nghe vậy, trong lòng dâng lên cảm giác kinh hãi.

Lấy cả vũ trụ làm lò luyện? Đây là thứ công pháp gì?

“Nhưng mà…”

Thái Cổ lão nhân đột nhiên dừng lại.

“Muốn tu luyện Càn Khôn Đại Nghiệp, trước tiên phải có ‘Càn Khôn hạt giống’. Thứ này đã thất truyền từ lâu, ngay cả lão phu cũng chỉ nghe nói chứ chưa từng thấy.”

Tần Dạ nhíu mày.

“Vậy thì nói nhiều làm gì?”

“Đừng nóng vội.” Thái Cổ lão nhân mỉm cười, “Tuy không có hạt giống, nhưng lão phu biết nơi có thể tìm ra manh mối.”

“Ở đâu?”

“Thiên Cơ các.”

Ba chữ vừa dứt, không khí đột nhiên ngưng đọng.

Tần Dạ ánh mắt ngưng tụ.

Thiên Cơ các. Một trong Cửu Đại thần bí thế lực của Đại Lục. Nghe nói có thể đoán thiên cơ, toán vận mệnh. Thực lực thâm bất khả trắc.

“Ngươi nói thật đấy?”

“Lão phu nào dám đùa giỡn chuyện này.” Thái Cổ lão nhân nói, “Theo ghi chép trong cổ tịch, Thiên Cơ các chính là thế lực được thành lập bởi hậu nhân của người từng tu luyện Càn Khôn Đại Nghiệp.”

Tần Dạ trầm mặc.

Hắn biết Thiên Cơ các không dễ tiếp cận. Thế lực này ẩn cư thâm sơn, ít khi tiếp xúc với thế tục. Muốn vào các, khó hơn lên trời.

Nhưng…

Nghĩ đến Càn Khôn Đại Nghiệp, nghĩ đến con đường trở thành cường giả đỉnh cao, trong lòng hắn dâng lên quyết tâm.

“Dù là long đàm hổ huyệt, ta cũng phải thử một lần.”

Thái Cổ lão nhân gật đầu, vẻ mặt hài lòng.

“Tốt! Có chí khí! Nhưng trước khi đi, ngươi cần tăng cường thực lực. Thiên Cơ các không tiếp đãi kẻ yếu.”

Tần Dạ đứng dậy, phủi bụi trên áo.

“Vậy thì bắt đầu ngay bây giờ.”

Rừng rậm âm u.

Tần Dạ xuyên qua từng tán cây, tốc độ nhanh như điện.

Hắn đang tìm một con linh thú. Một con Hắc Huyền Mãng đã sống hơn ngàn năm. Theo Thái Cổ lão nhân, nội đan của nó có thể giúp hắn đột phá.

“Phía trước ba dặm, có khí tức của nó.”

Thái Cổ lão nhân nhắc nhở.

Tần Dạ khẽ gật đầu, thân hình ẩn vào tán lá.

Một hồi lâu sau, một con mãng xà khổng lồ xuất hiện. Thân hình dài hơn trăm trượng, vảy đen ánh lên ánh sáng lạnh lẽo. Đôi mắt màu vàng như hai vầng mặt trăng, tỏa ra sát khí kinh người.

Tần Dạ hít sâu một hơi.

Con thú này ít nhất tương đương Linh Anh kỳ tu sĩ. Một trận chiến khó khăn.

Nhưng hắn không sợ.

Chưởng phong đột nhiên chuyển động.

Một đạo kiếm khí màu tím bắn ra, thẳng về phía Hắc Huyền Mãng.

Xèo!

Kiếm khí chém trúng vảy mãng xà, bắn ra tia lửa.

Hắc Huyền Mãng đau đớn gầm lên, đuôi dài quét tới, đánh gãy vô số cây cổ thụ.

Tần Dạ thân hình lóe lên, né qua một bên.

Hai tay kết ấn, một đạo lôi đình giáng xuống.

Ầm ầm!

Lôi đình đánh trúng đầu mãng xà, nhưng chỉ để lại vết đen.

“Vảy giáp cứng thật.”

Tần Dạ nhíu mày.

Hắc Huyền Mãng bị chọc giận, há miệng phun ra một luồng khí độc màu xanh.

Khí độc chỗ nào chạm vào, cây cối đều héo rũ.

Tần Dạ vội vàng lui lại, tay áo vung lên, một đạo hỏa diễm thiêu đốt khí độc.

Hai bên giằng co.

Thình lình, Tần Dạ cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc.

Có người!

Hắn lập tức thu hồi công kích, thân hình ẩn vào bóng tối.

Hắc Huyền Mãng cũng cảm nhận được, dừng tấn công, đề phòng nhìn quanh.

Một nhóm người từ xa bay tới.

Dẫn đầu là một lão giả áo xanh, khí tức cường đại. Sau lưng là mấy người trẻ tuổi, xem ra là đệ tử môn phái nào đó.

“Sư tôn, chính là Hắc Huyền Mãng này!”

Một thanh niên mừng rỡ hét lên.

Lão giả áo xanh gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam.

“Tốt! Nội đan ngàn năm của nó, đủ để luyện một lô Linh Huyền đan.”

Tần Dạ trong bóng tối nhíu mày.

Những người này muốn đoạt nội đan mà hắn nhắm tới.

Nhưng hắn không vội ra tay, muốn xem tình hình trước.

Lão giả áo xanh đã động thủ.

Chỉ thấy hắn vung tay, một thanh trường kiếm màu xanh xuất hiện, hóa thành vạn đạo kiếm quang, bao vây Hắc Huyền Mãng.

Hắc Huyền Mãng gầm thét, thân hình cuộn tròn, chống cự kiếm quang.

Hai bên đánh nhau kịch liệt.

Tần Dạ lặng lẽ quan sát.

Lão giả áo xanh tu vi ước chừng Linh Anh hậu kỳ, kiếm pháp tinh diệu. Mấy đệ tử kia bày trận, hỗ trợ công kích.

Hắc Huyền Mãng dần bất lợi.

Vảy giáp bị chém vỡ nhiều chỗ, máu tươi chảy ròng.

Tần Dạ biết không thể chờ thêm.

Nếu để đối phương giết chết Hắc Huyền Mãng, nội đan sẽ thuộc về họ.

Hắn đột nhiên xuất hiện.

Một chưởng đánh ra, ngăn cản kiếm khí của lão giả áo xanh.

“Dừng tay.”

Mọi người giật mình.

Lão giả áo xanh nhíu mày.

“Ngươi là ai? Dám cản trở ta?”

Tần Dạ thản nhiên đáp: “Con thú này, ta nhìn trước.”

Mấy đệ tử nhao nhao.

“Ngươi là thằng nào? Dám tranh với sư tôn chúng ta?”

“Biết thân biết phận thì cút ngay!”

Tần Dạ khẽ cười, không nói gì.

Lão giả áo xanh ánh mắt lóe lên, dường như nhận ra thực lực Tần Dạ.

“Tiểu hữu, con thú này ta đã theo dõi nhiều ngày. Ngươi nói ngươi nhìn trước, có bằng chứng gì?”

Tần Dạ chỉ chỉ vết thương trên người Hắc Huyền Mãng.

“Những vết thương đó, đều là do ta gây ra. Các ngươi chỉ là nhặt lợi thôi.”

Lão giả áo xanh sắc mặt khó coi.

Hắn biết Tần Dạ nói đúng, nhưng nội đan ngàn năm quá quý giá, không thể dễ dàng từ bỏ.

“Tiểu hữu, thế giới này mạnh được yếu thua. Ngươi cho rằng mình đủ sức tranh với ta sao?”

Tần Dạ ánh mắt lạnh lùng.

“Vậy thì thử xem.”

Hai bên đối đầu.

Không khí căng thẳng.

Không gian giữa rừng già đột ngột im bặt. Gió ngừng thổi, lá cây cũng như đông cứng giữa không trung. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống hai bóng người đối diện – một thanh niên áo vải thô, tay không, mắt lạnh như băng; một lão giả áo xanh, tay cầm trường tiên, khí tức cuồn cuộn như thủy triều dâng.

Tần Dạ không động. Nhưng trong lòng, từng tia linh cảm đã vang lên như chuông cảnh báo.

Lão giả này không đơn giản. Dù che giấu, nhưng khí tức âm trầm toát ra từ cơ thể hắn không phải tu vi bình thường. Ít nhất… Kim Đan trung kỳ.

Thế nhưng, Tần Dạ không lùi.

Hắn đã đi qua quá nhiều lần sinh tử. Từ vực sâu Hắc Nham, từ nanh vuốt của Yêu Thú, từ chính những đồng môn từng muốn vùi hắn dưới bùn. Lần này, hắn không thể lùi. Không phải vì nội đan, mà vì uy nghiêm.

Một bước lùi, cả đời sẽ bị người ta coi là kẻ yếu.

Lão giả áo xanh khẽ nhếch mép. “Tiểu hữu, ngươi quả thật có can đảm. Nhưng can đảm không phải là sức mạnh.”

Tiếng nói vừa dứt, tay phải hắn vung mạnh.

**Vút!**

Trường tiên như rắn độc vung lên, không gian rung lên một tiếng trầm đục. Một đạo quang mang màu xanh lá vạch ngang không khí, mang theo áp lực khiến đất đá nứt nẻ, cây cối gãy đổ hai bên.

Tần Dạ lùi nửa bước, thân hình như lá tre giữa gió giông – mềm mại, nhưng không gãy.

**Ầm!**

Điểm mà trường tiên quất xuống nổ tung, đất đá bay tứ phía, hố sâu sâu gần ba trượng. Nhưng Tần Dạ đã biến mất.

“Tốc độ khá.” Lão giả nhíu mày. “Nhưng…”

Hắn chưa dứt lời, cảm giác lạnh buốt sau gáy chợt hiện.

Tần Dạ xuất hiện phía sau, tay phải nắm chặt, một đạo kiếm khí ngưng tụ từ linh lực thuần khiết – không kiếm, nhưng kiếm khí ngưng thành hình kiếm, dài ba tấc, sắc bén đến mức không khí cũng bị xé rách.

**Xoẹt!**

Kiếm khí chém ngang.

Lão giả áo xanh vội xoay người, trường tiên quấn ngược ra sau, đón lấy kiếm khí.

**Bùng!**

Hai luồng lực lượng va chạm, bùng nổ như sấm nổ giữa rừng già. Cây cối đổ rạp trong vòng trăm trượng. Chim muông bay tán loạn, dã thú bỏ chạy như gặp đại họa.

Lão giả lùi ba bước, ánh mắt lần đầu hiện lên vẻ kinh hãi.

“Tu vi… Trúc Cơ hậu kỳ? Không thể! Một thiếu niên tuổi còn chưa quá hai mươi, làm sao đạt được cảnh giới này nhanh vậy?”

Tần Dạ đứng yên, ngực phập phồng nhẹ. Hắn biết mình không thể so sánh với Kim Đan. Nhưng hắn không cần thắng. Hắn chỉ cần khiến đối phương hiểu – hắn không phải kẻ dễ nuốt.

“Nội đan kia,” Tần Dạ lên tiếng, giọng đều đều như thép gõ, “ta không tranh đoạt vô lý. Nhưng cũng không để ai cướp đi công lao của ta.”

Lão giả cười gằn. “Công lao? Ngươi tưởng ta không biết ngươi chỉ đánh lén rồi bỏ chạy? Hắc Huyền Mãng bị thương nặng, nhưng nội đan vẫn hoàn hảo – ngươi có thực lực diệt nó sao? Hay chỉ là thợ săn vớt vát?”

Tần Dạ không đáp.

Hắn chỉ giơ tay phải lên.

Trên mu bàn tay, một dấu ấn đen tuyền hiện lên – như vân mực chảy, như rắn cuộn quanh xương.

Đó là **Huyết Ước**.

Lão giả biến sắc. “Ngươi… đã lập huyết ước với Hắc Huyền Mãng?”

“Không phải ta lập,” Tần Dạ lạnh giọng. “Là nó chọn ta. Trước khi chết, nó giao linh hồn cho ta. Nội đan… là phần cuối cùng của sinh mệnh nó.”

Lão giả sững người.

Huyết Ước – là minh chứng thiêng liêng nhất giữa nhân và yêu. Không thể giả mạo. Không thể cưỡng đoạt. Ai dám cướp nội đan từ người có Huyết Ước, sẽ bị cả thế giới tu chân nguyền rủa – vì vi phạm thiên đạo.

Thế nhưng…

Ánh mắt lão giả bỗng dữ tợn.

“Tiểu tạp chủng! Ngươi dám dối gạt lão phu? Huyết Ước cần nghi thức, cần huyết tế, cần thời gian! Làm sao ngươi có thể…”

Hắn chưa nói hết, thì Tần Dạ đột ngột giơ tay lên cao.

**Vù!**

Từ nội đan Hắc Huyền Mãng – vốn đang nằm trong túi trữ vật của lão giả – một tia hồn quang đen ngòm bỗng rung lên, như được gọi mời.

Lão giả hoảng hốt, vội phong ấn túi trữ vật. Nhưng vô dụng.

Tia hồn quang kia bay thẳng về phía Tần Dạ, hòa vào dấu ấn trên tay hắn. Một tiếng rít nhẹ vang lên – như tiếng rồng ngâm, như yêu thú gầm – khiến cả rừng rung chuyển.

“Không thể… không thể nào!” Lão giả lùi lại, mặt trắng bệch. “Nó… nó thật sự chọn ngươi?”

Tần Dạ khép mắt, cảm nhận dòng linh hồn Hắc Huyền Mãng chảy vào cơ thể. Một ký ức vụt hiện – khoảnh khắc trước khi hắn chém đứt đầu nó, con mãng xà đã nhìn hắn bằng ánh mắt… không phải căm hận, mà là **tôn kính**.

Nó nói bằng thần thức: *“Ngươi… là người duy nhất đủ tư cách thừa kế ta.”*

Tần Dạ mở mắt.

Ánh nhìn đã khác.

Không còn là lửa giận. Là bi mẫn.

“Ngươi thấy chưa?” Hắn nhìn lão giả. “Nó không chết oan. Nó chết vì chọn ta. Nếu ngươi muốn cướp, cứ việc ra tay. Nhưng ta cảnh báo – thiên đạo sẽ ghi nhớ.”

Lão giả đứng lặng.

Trường tiên trong tay hắn run rẩy.

Hắn là tu sĩ Kim Đan, nhưng không dám đối đầu với thiên đạo. Dù có thể giết Tần Dạ, nhưng về sau, tâm ma sẽ vĩnh viễn gặm nhấm đạo tâm. Tu vi đình trệ, thậm chí… t走火入魔 (tẩu hỏa nhập ma).

Thở dốc, lão giả nghiến răng: “Tiểu hữu… ngươi may mắn. Nhưng ngươi nên nhớ, cừu hận hôm nay, ta sẽ ghi tạc!”

Nói xong, hắn quét tay, thu lấy một phần nội đan nhỏ – chỉ bằng hạt đậu – rồi hóa thành一道 sáng xanh, biến mất giữa rừng sâu.

Tần Dạ không ngăn.

Hắn biết, lão giả đã nhượng bộ. Dù chỉ một phần, nhưng đó là sự nhượng bộ.

Gió lại thổi. Mùi máu tanh hòa với đất ẩm. Tần Dạ quỳ xuống, đặt tay lên đầu Hắc Huyền Mãng đã lạnh.

“Ngươi yên nghỉ. Ta sẽ dùng sức mạnh này… phá vỡ Càn Khôn Đại Nghiệp.”

Nội đan ngàn năm trong tay hắn phát ra ánh sáng dịu, như đáp lại lời thề.

Trên bầu trời, mây đen cuộn lại. Một đạo sấm chớp xé ngang – như thiên địa cũng đang chú ý đến người thiếu niên này.

Và ở một nơi xa xôi, trong điện các lộng lẫy, một thiếu nữ mở mắt, ánh nhìn xuyên qua vạn dặm.

“Tần Dạ… ngươi đã bắt đầu rồi sao?”

Nơi khác, một lão nhân ngồi giữa đài đá, tay vuốt râu, cười khẽ: “Thiên Kiếp… sắp tới. Hài tử này, có lẽ chính là người phá vỡ vận số mà ta chờ đợi.”

Tần Dạ đứng dậy, thu nội đan vào ngực.

Hắn không biết mình vừa bước vào vòng xoáy nào. Nhưng hắn biết – từ đây, không còn đường lui.

Phía chân trời, một thành trì khổng lồ hiện ra giữa sương mù – tường thành cao nghìn trượng, cờ xí phấp phới, khí thế áp đảo thiên hạ.

**Thành Càn Khôn.**

Nơi mà, tương truyền, chỉ có người đạt đến Càn Khôn Đại Nghiệp mới có thể bước vào.

Tần Dạ bước đi. Bóng lưng gầy guộc, nhưng thẳng như kiếm.

Phía sau, là xác Hắc Huyền Mãng hóa thành tro bụi. Phía trước, là vận mệnh đang chờ được xé toạc.

Và trong tim hắn, một ngọn lửa – nhỏ bé, nhưng không bao giờ tắt – đang cháy.

Huyền Huyễn Linh Vân Võ Hiệp