Cỡ chữ:
Màu nền:

Cổ Lão Tà Thần Xuất Hiện

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 03:40 27/03/2026 Lượt đọc: 5828

Chương 8: Cổ Lão Tà Thần Hiển Linh

Trên bầu trời u ám, những đám mây xám nặng nề như đang mang theo nỗi buồn của cả thế giới. Ánh nắng yếu ớt của mặt trời cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc, nhưng chỉ có thể tạo ra một ánh sáng mờ nhạt, không đủ để làm bừng sáng lên cả không gian.

Trong một khu rừng sâu thẳm, nơi mà cây cối um tùm và dây leo bao phủ mọi thứ, một nhân vật đang bước đi chậm rãi trên con đường mòn nhỏ. Đó là Viêm, một chàng trai trẻ với mái tóc đỏ rối và đôi mắt xanh lá cây sáng bóng. Anh đang mang trên mình một chiếc áo choàng dài màu đen, có họa tiết phức tạp được thêu trên đó.

Viêm đã đi bộ trong nhiều giờ, và anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Nhưng anh không thể dừng lại, vì anh đang trên một nhiệm vụ quan trọng. Anh cần phải tìm thấy Cổ Lão Tà Thần, một sinh vật huyền bí và mạnh mẽ, được cho là có thể giúp anh đạt được mục tiêu của mình.

Đúng lúc Viêm đang nghĩ về Cổ Lão Tà Thần, một tiếng động lớn vang lên từ phía trước. Anh nhìn lên và thấy một cây cổ thụ khổng lồ đang sụp đổ, tạo ra một âm thanh như sấm nổ. Viêm nhanh chóng tránh sang một bên, và khi cây đổ xuống, anh thấy một cái hố sâu xuất hiện.

Viêm bước đến gần cái hố và nhìn xuống. Anh thấy một cầu thang đá dẫn xuống sâu vào lòng đất. Không cần phải nghĩ nhiều, anh bắt đầu xuống cầu thang, cảm giác rằng Cổ Lão Tà Thần đang chờ đợi anh ở dưới đó.

Sau một hồi đi xuống, Viêm cuối cùng cũng đến được đáy của cái hố. Anh thấy mình đang đứng trong một căn phòng rộng lớn, với trần nhà cao vút và tường được làm bằng đá granite. Ở giữa căn phòng, có một bức tượng khổng lồ của Cổ Lão Tà Thần, với đôi mắt đỏ rực và miệng cười邪.

Đúng lúc Viêm đang ngắm nhìn bức tượng, một tiếng nói vang lên từ phía sau anh. “Chào mừng, Viêm. Tôi đã chờ đợi anh trong một thời gian dài.” Viêm quay đầu lại và thấy một người đàn ông già với mái tóc trắng và râu dài, đang đứng phía sau anh.

“Cổ Lão Tà Thần,” Viêm nói, với giọng nói đầy sự kính trọng. “Tôi đã tìm kiếm anh trong một thời gian dài.” Cổ Lão Tà Thần cười và nói, “Tôi biết. Anh muốn tôi giúp anh đạt được mục tiêu của mình. Nhưng trước khi tôi có thể giúp anh, anh cần phải chứng minh rằng anh xứng đáng.”

Viêm gật đầu, sẵn sàng chấp nhận thử thách. Cổ Lão Tà Thần tiếp tục nói, “Tôi sẽ đưa anh đến một nơi, nơi mà anh sẽ phải đối mặt với những thử thách và nguy hiểm. Nếu anh có thể vượt qua, tôi sẽ giúp anh đạt được mục tiêu của mình.” Viêm không cần phải nghĩ nhiều, anh biết rằng mình cần phải chấp nhận thử thách này.

Cổ Lão Tà Thần dẫn Viêm đến một cánh cửa đá, và khi anh mở cửa, một luồng không khí lạnh buốt tràn vào. Viêm nhìn ra ngoài và thấy một thế giới hoàn toàn khác, với những ngọn núi cao vút và những rừng cây um tùm. Anh biết rằng mình đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới, và anh sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách.

Viêm bước qua cánh cửa, và khi anh làm như vậy, cánh cửa đá đóng lại sau lưng anh. Anh nghe thấy tiếng cười của Cổ Lão Tà Thần, và anh biết rằng mình đã bắt đầu một hành trình mới, một hành trình mà sẽ quyết định số phận của mình.

Viêm bắt đầu bước đi, và anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy qua người mình. Anh biết rằng mình đang trên con đường đúng, và anh sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách để đạt được mục tiêu của mình.

Trong khi Viêm đang bước đi, anh thấy một nhóm người đang đến gần. Họ là những chiến binh mạnh mẽ, với vũ khí và áo giáp đầy đủ. Viêm biết rằng mình cần phải chuẩn bị cho một trận chiến, và anh bắt đầu tập trung năng lượng của mình.

Trận chiến bắt đầu, và Viêm sử dụng tất cả kỹ năng và sức mạnh của mình để đối đầu với những chiến binh. Anh thấy mình đang ở trong một thế giới hoàn toàn khác, nơi mà sức mạnh và kỹ năng là tất cả. Anh biết rằng mình cần phải chiến thắng, và anh bắt đầu tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ.

Trận chiến tiếp tục, và Viêm thấy mình đang dần dần chiếm ưu thế. Anh sử dụng tất cả kỹ năng và sức mạnh của mình, và anh biết rằng mình sẽ chiến thắng. Nhưng đúng lúc anh đang nghĩ như vậy, một chiến binh mạnh mẽ xuất hiện, và anh biết rằng mình cần phải chuẩn bị cho một thử thách mới.

Chiến binh mạnh mẽ này là một người phụ nữ, với mái tóc đen và đôi mắt xanh lá cây sáng bóng. Cô đang mang trên mình một chiếc áo choàng dài màu trắng, và cô có một vũ khí mạnh mẽ trong tay. Viêm biết rằng mình cần phải cẩn thận, vì cô là một đối thủ đáng gờm.

Trận chiến giữa Viêm và người phụ nữ bắt đầu, và anh thấy mình đang phải đối mặt với một thử thách mới. Cô là một chiến binh mạnh mẽ, với kỹ năng và sức mạnh vượt trội. Viêm biết rằng mình cần phải sử dụng tất cả kỹ năng và sức mạnh của mình để đối đầu với cô.

Trận chiến tiếp tục, và Viêm thấy mình đang dần dần chiếm ưu thế. Anh sử dụng tất cả kỹ năng và sức mạnh của mình, và anh biết rằng mình sẽ chiến thắng. Nhưng đúng lúc anh đang nghĩ như vậy, người phụ nữ tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ, và Viêm biết rằng mình cần phải chuẩn bị cho một thử thách mới.

Viêm sử dụng tất cả kỹ năng và sức mạnh của mình để đối đầu với người phụ nữ, và anh biết rằng mình sẽ chiến thắng. Trận chiến tiếp tục, và Viêm thấy mình đang dần dần chiếm ưu thế. Anh sử dụng tất cả kỹ năng và sức mạnh của mình, và anh biết rằng mình sẽ chiến thắng.

Cuối cùng, trận chiến kết thúc, và Viêm thấy mình đang đứng trên chiến trường, với người phụ nữ đang nằm dưới chân mình. Anh biết rằng mình đã chiến thắng, và anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy qua người mình.

Viêm bước đến gần người phụ nữ, và anh thấy cô đang nhìn lên mình với đôi mắt xanh lá cây sáng bóng. Cô nói, “Anh là một chiến binh mạnh mẽ. Tôi không nghĩ rằng mình sẽ thua.” Viêm cười và nói, “Tôi cũng không nghĩ rằng mình sẽ chiến thắng. Nhưng tôi đã làm được.”

Người phụ nữ tiếp tục nói, “Tôi tên là Liên. Tôi là một chiến binh mạnh mẽ, và tôi đã được gửi đến để thử thách anh.” Viêm gật đầu, và anh biết rằng mình đã vượt qua một thử thách mới.

Liên tiếp tục nói, “Tôi sẽ đưa anh đến một nơi, nơi mà anh sẽ phải đối mặt với những thử thách và nguy hiểm. Nếu anh có thể vượt qua, anh sẽ đạt được mục tiêu của mình.” Viêm gật đầu, sẵn sàng chấp nhận thử thách mới.

Liên dẫn Viêm đến một cánh cửa đá, và khi anh mở cửa, một luồng không khí lạnh buốt tràn vào. Viêm nhìn ra ngoài và thấy một thế giới hoàn toàn khác, với những ngọn núi cao vút và những rừng cây um tùm. Anh biết rằng mình đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới, và anh sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách.

Viêm bước qua cánh cửa, và khi anh làm như vậy, cánh cửa đá đóng lại sau lưng anh. Anh nghe thấy tiếng cười của Liên, và anh biết rằng mình đã bắt đầu một hành trình mới, một hành trình mà sẽ quyết định số phận của mình.

Gió lạnh cắt da thịt như muốn xé toạc từng thớ thần kinh. Viêm thu mình lại, hai tay siết chặt lấy ngực trong chiếc áo choàng mỏng manh. Trước mắt anh là một thảm thực vật kỳ dị – những tán cây đen tuyền vặn vẹo như xương khô, lớp địa y phát sáng nhấp nháy dưới nền đất âm u. Không khí nặng mùi ẩm mốc và thứ gì đó tanh lợ giống máu khô.

Từ phía xa vọng lại tiếng gầm gừ trầm thấp, khiến mặt đất rung nhẹ. Viêm bản năng nép vào vách đá phía sau, tim đập thình thịch như trống trận. Bóng tối dày đặc dưới những tán cây kia ẩn chứa vô số mối đe dọa vô hình. Anh cảm nhận rõ sự hiện diện của thứ quyền năng cổ xưa và tà ác – thứ sức mạh khiến linh hồn run rẩy.

Một chuỗi âm thanh rên rỉ vang lên từ phía rừng sâu, nghe như vô số linh hồn đang vật vã trong đau khổ. Viêm nhìn thấy những bóng ma mờ ảo lơ lửng giữa các thân cây, đôi mắt trống rỗng hướng về phía anh. Chúng dường như đang chờ đợi sự sơ hở nhỏ nhất để lao tới.

Anh rút con dao găm ở thắt lưng, lưỡi dao lạnh giá tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt. Đây là món quà duy nhất Liên để lại, và giờ đây nó trở thành điểm tựa duy nhất giữa thế giới đầy hiểm nguy này. Từng bước chân thận trọng, Viêm tiến sâu vào khu rừng chết, mỗi tiếng lá khô xào xạc dưới chân đều khiến thần kinh căng như dây đàn.

Đột nhiên, những bóng ma đồng loạt cúi đầu. Một luồng khí lạnh buốt xương ùa qua khiến Viêm tê dại. Phía cuối con đường mòn, một bóng hình khổng lồ dần hiện ra – thân thể nửa người nửa thú, với vô số mắt đỏ ngầu mở ra khắp cơ thể.

Viêm đứng im, bất động trước hình tượng khổng lồ này. Những mắt đỏ ngầu như đang nhìn thấu tâm hồn anh, khiến anh cảm thấy như đang bị mắc kẹt trong một thế giới khác. Thân thể nửa người nửa thú dường như không có điểm yếu, không có gì có thể chinh phục được nó.

Cổ lão tà thần Hiển Linh bước gần hơn, từng bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển. Viêm cảm thấy như đang đứng trên một con tàu đang di chuyển trong một thế giới khác. Những bóng ma xung quanh vẫn cúi đầu, như đang chờ đợi một điều gì đó.

“Viêm, con trai của Liên,” Hiển Linh nói với giọng nói như một cơn gió lạnh, “con đã đến đây để gặp tôi. Nhưng con không biết tại sao.”

Viêm cố gắng nói, nhưng giọng nói của anh bị nghẹn lại. Những mắt đỏ ngầu của Hiển Linh như đang nhìn thấu tâm hồn anh, khiến anh cảm thấy như đang bị mắc kẹt trong một thế giới khác.

“Con muốn biết tại sao?” Hiển Linh hỏi, giọng nói như một cơn gió lạnh.

Viêm cố gắng nói, nhưng không có gì xuất hiện. Anh cảm thấy như đang đứng trên một con tàu đang di chuyển trong một thế giới khác.

Huyền Bí Kiếm Hiệp Lâm Phong