Chương 16: Cổ Lực Phục Hồi
Dưới vòm trời thăm thẳm điểm xuyết những vì sao lạ.
Gió đêm mang theo hơi thở hoang dại của núi rừng cổ đại luồn qua khe đá.
Lãnh Vân đứng trên đỉnh vách đá dựng đứng.
Ánh trăng bạc nhẹ nhàng đổ xuống khiến khuôn mặt anh càng thêm lạnh lùng.
Đôi mắt sâu thẳm như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.
Hắn nhắm mắt lại.
Hơi thở chậm rãi hòa nhịp cùng nhịp đập của đại địa.
Trong cơ thể, từng tế bào dường như đang thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm.
Một luồng khí tức cổ xưa, hoang dã bắt đầu lan tỏa.
Đây chính là Cổ Lực.
Lực lượng nguyên thủy nhất của vũ trụ.
Lực lượng từng khiến chư thần run sợ.
Bỗng.
Lãnh Vân mở mắt.
Hai con ngươi bùng cháy ánh sáng vàng rực.
Cả người anh bốc cháy ngọn lửa màu cổ kim.
Xung quanh, không khí bắt đầu rung chuyển.
Những tảng đá nhỏ trên mặt đất run rẩy rồi từ từ bay lơ lửng.
“Rốt cuộc… đã đến lúc.”
Giọng nói trầm thấp vang lên trong đêm.
Tay phải Lãnh Vân từ từ nắm chặt.
Từng thớ thịt cuồn cuộn như rồng cuộn.
Xương cốt phát ra âm thanh ken két.
Một sức mạnh kinh thiên đang thức tỉnh.
Trong ký ức, những mảnh vỡ hồi tưởng ùa về.
Cảnh tượng hắn từng đứng giữa không trung.
Một tay nhấc lên cả tòa núi lớn.
Một cái vung tay khiến sông ngòi đảo dòng.
Đó là sức mạnh của thời đại viễn cổ.
Sức mạnh đã bị phong ấn vạn năm.
Bây giờ.
Nó đang trở lại.
Đột nhiên.
Gió thổi mạnh hơn.
Mây đen kéo đến che lấp ánh trăng.
Một luồng khí tức âm lãnh từ phía xa lan tới.
Lãnh Vân khẽ nhíu mày.
Hơi thở của kẻ địch.
Rất mạnh.
“Ra đi.”
Giọng nói lạnh băng vang lên.
Từ trong bóng tối, một bóng người từ từ hiện ra.
Áo bào đen phấp phới trong gió.
Khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ bạc.
Chỉ có đôi mắt đỏ ngầu như máu lộ ra.
“Ta ngửi thấy mùi hương của Cổ Lực.”
Giọng nói khàn khàn như hai mảnh kim loại cọ xát.
“Ngươi đang thức tỉnh thứ không nên thức tỉnh.”
Lãnh Vân bình thản nhìn kẻ đối diện.
Ánh mắt không một gợn sóng.
“Ngươi là thứ gì?”
Câu hỏi ngắn gọn.
Mang theo sự khinh miệt.
Kẻ mặc áo đen cười lạnh.
“Ta là người sẽ đưa ngươi về nơi ngươi thuộc về.”
“Vạn năm trước, các ngươi đã thất bại.”
“Bây giờ, cũng sẽ không khác.”
Lãnh Vân khẽ mỉm cười.
Nụ cười lạnh băng.
“Vạn năm trước, bọn ngươi chỉ là lũ sâu bọ dưới chân chúng ta.”
“Bây giờ, vẫn vậy.”
Vừa dứt lời.
Lãnh Vân biến mất tại chỗ.
Chỉ còn lại vết nứt trên nền đá.
Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.
Kẻ áo đen giật mình lùi lại.
Hai tay nhanh chóng kết ấn.
Một tấm khiên đen hiện ra trước mặt.
Nhưng đã muộn.
Một quyền.
Chỉ một quyền đơn giản.
Không mang theo bất kỳ hào quang nào.
Chỉ thuần túy sức mạnh.
Ầm!
Tấm khiên đen vỡ vụn.
Kẻ áo đen bay ngược ra xa.
Máu tươi phun ra từ sau mặt nạ.
“Không thể nào!”
Giọng nói đầy kinh hãi.
“Ngươi mới chỉ thức tỉnh một phần nhỏ Cổ Lực!”
Lãnh Vân từ từ tiến tới.
Từng bước chân như giẫm lên nhịp tim của kẻ địch.
“Chỉ một phần nhỏ, cũng đủ để nghiền nát ngươi.”
Kẻ áo đen gầm lên.
Toàn thân bốc lên khí đen.
Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.
Những bóng ma từ địa ngục hiện ra.
“Ngươi quá coi thường lực lượng của Âm tộc!”
Lãnh Vân dừng bước.
Ánh mắt vẫn bình thản.
“Âm tộc?”
“Chỉ là lũ tàn dư của bọn nô lệ năm đó.”
“Vạn năm trước, tổ tiên các ngươi từng quỳ dưới chân chúng ta.”
“Bây giờ, ngươi dám đứng trước mặt ta?”
Giọng nói mang theo uy nghiêm của bậc đế vương.
Khiến kẻ áo đen run rẩy.
Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần.
“Đó là chuyện của vạn năm trước!”
“Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết…”
Lời còn chưa dứt.
Lãnh Vân đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Tay phải nắm lấy cổ hắn.
Nâng lên khỏi mặt đất.
“Nói nhiều quá.”
Ánh mắt Lãnh Vân lạnh băng.
“Chết đi.”
Một tiếng vang giòn.
Cổ kẻ áo đen vỡ vụn.
Ánh mắt tràn đầy khó tin.
Cho đến chết, hắn vẫn không hiểu vì sao mình thua nhanh đến vậy.
Lãnh Vân buông tay.
Thi thể kẻ áo đen rơi xuống đất.
Hóa thành tro bụi.
Chỉ còn lại chiếc mặt nạ bạc.
Lãnh Vân nhặt lên.
Trên mặt nạ, khắc một con rồng đen.
“Âm Long điện sao?”
“Bọn chuột nhắt cũng dám nhúng tay vào chuyện của ta.”
Lãnh Vân ném chiếc mặt nạ đi.
Ánh mắt hướng về phía chân trời xa.
Nơi đó, một cỗ chiến xa bằng đồng đen đang lao tới.
Kéo theo sau là một đoàn kỵ sĩ mặc giáp đen.
Khí thế hùng hổ.
Lãnh Vân khẽ nhíu mày.
“Lại thêm đồ phế vật.”
Hắn không lui lại.
Cũng không tránh.
Chỉ đứng đó.
Chờ đợi.
Chiến xa dừng lại cách đó trăm trượng.
Một tráng hán to lớn bước xuống.
Mặc giáp đồng.
Tay cầm trường thương.
“Ngươi chính là kẻ thức tỉnh Cổ Lực?”
Giọng nói vang vang như sấm.
Lãnh Vân lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngươi cũng muốn chết?”
Tráng hán nhe răng cười.
“Kiêu ngạo!”
“Ta là Hùng Bá thiên tướng của Âm Long điện.”
“Theo lệnh điện chủ, tới đây mời ngươi về điện.”
Lãnh Vân khẽ cười.
“Mời?”
“Bằng một đám người như thế này?”
Hùng Bá trừng mắt.
“Đừng coi thường người!”
“Âm Long điện ta muốn giết ngươi, dễ như trở bàn tay!”
Lãnh Vân không nói thêm.
Chỉ giơ một ngón tay.
“Một chiêu.”
“Nếu ngươi còn sống, ta sẽ đi với ngươi.”
Hùng Bá nổi giận.
Hắn chưa từng bị sỉ nhục như vậy.
“Ngươi tìm chết!”
Trường thương trong tay vung lên.
Hóa thành một con rồng đen.
Lao thẳng về phía Lãnh Vân.
Uy lực đủ để diệt thành.
Nhưng Lãnh Vân vẫn đứng im.
Cho đến khi con rồng đen đến sát nơi.
Hắn mới nhẹ nhàng thổi một hơi.
Chỉ một hơi thở.
Con rồng đen vỡ vụn.
Hùng Bá kinh hãi.
“Không thể nào!”
Lãnh Vân lắc đầu.
“Quá yếu.”
Hắn bước một bước.
Xuất hiện ngay trước mặt Hùng Bá.
Một ngón tay chạm vào trán hắn.
Ầm!
Đầu Hùng Bá nổ tung.
Máu thịt văng tung tóe.
Đám kỵ sĩ phía sau hoảng loạn.
Lãnh Vân quay lại nhìn họ.
Ánh mắt lạnh băng.
“Về bảo với chủ nhân các ngươi.”
“Chờ ta tới.”
“Lấy mạng hắn.”
Đám kỵ sĩ vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Lãnh Vân không đuổi theo.
Hắn quay lại đỉnh vách đá.
Ngồi xuống.
Nhắm mắt lại.
Tiếp tục cảm nhận Cổ Lực trong cơ thể.
Từng tia lực lượng nguyên thủy đang hội tụ.
Như sông lớn chảy vào biển cả.
Trong cơ thể hắn.
Một thế giới mới đang hình thành.
Nơi đó.
Cổ Lực là quy tắc duy nhất.
Lãnh Vân mỉm cười.
“Chỉ là bắt đầu.”
“Âm Long điện…”
“Sẽ là nấm mồ đầu tiên của ta.”
Đêm càng sâu.
Gió càng lạnh.
Nhưng trong lòng Lãnh Vân.
Một ngọn lửa đang cháy.
Ngọn lửa của sự trả thù.
Và tái sinh.
Hắn biết.
Trận chiến thực sự.
Chỉ vừa mới bắt đầu.
Và hắn.
Đã sẵn sàng.
Trăng mờ sau lớp mây đen kịt, như thể trời đất cũng cúi đầu trước hơi thở đang chuyển mình trong cơ thể Lãnh Vân. Không gian trên đỉnh vách đá trở nên nặng nề, dường như từng hạt bụi cũng ngừng bay, sợ làm xáo động khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Cổ Lực không còn là dòng chảy đơn thuần — nó là sinh mạng, là tiếng thì thầm của huyết mạch cổ xưa được đánh thức từ tận cõi sâu nhất của linh hồn.
Mạch máu dưới da Lãnh Vân lấp lóe ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, như rễ cây cổ thụ lan tỏa trong đêm tối, kết nối từng khớp xương, từng tấc thịt với nguồn năng lượng nguyên thủy. Mỗi nhịp tim đập, một đợt sóng Cổ Lực cuộn trào, vỡ òa trong kinh mạch, đập tan những vết nứt còn sót lại từ trận chiến trước — nơi Âm Long điện từng giam cầm và vùi dập hắn như một con thú hoang.
Hắn không còn là người phàm.
Không còn là kẻ bị truy sát.
Hắn là cơn bão đang hình thành giữa yên lặng.
Trong tiềm thức, ký ức ùa về — hình ảnh mẫu thân bị xiềng xích giữa đại điện, tiếng cười điên cuồng của Âm Long lão tổ, và ánh mắt của những kẻ từng gọi hắn là “phế vật”. Mỗi hình ảnh là một que diêm châm vào ngọn lửa trong tim. Cổ Lực phản ứng, cuộn xoáy dữ dội, như muốn xé toạc da thịt để trỗi dậy.
Lãnh Vân nghiến răng.
Mồ hôi lạnh toát ra, nhưng ngay lập tức bốc hơi thành làn khói mỏng. Cơ thể đang được rèn lại — không phải bằng lửa, mà bằng chính thống khổ và oán niệm. Xương cốt phát ra tiếng rắc nhỏ, kéo dài, như có ai đang đúc lại một thanh thần binh trong lò luyện.
“Ta… đã từng quỳ.”
Giọng nói khàn khàn, nhưng mỗi từ đều sắc như đao.
“Quỳ dưới mưa máu… quỳ giữa đống tro tàn… quỳ mà không dám khóc.”
Mắt hắn từ từ mở.
Hai tia sáng xanh lóe lên trong đêm — ngắn ngủi, nhưng đủ khiến chim thú trong rừng xa kia ngừng kêu, gió ngừng thổi.
“Giờ thì…”
Hắn nâng bàn tay phải lên trước mặt.
Không cần động tác, không cần chú niệm.
Chỉ một ý niệm.
Không khí trước lòng bàn tay vặn vẹo, nứt ra như kính vỡ. Một lỗ hổng nhỏ hiện ra — nơi Cổ Lực ngưng tụ đến mức không gian cũng phải khuất phục. Nó tồn tại chưa đầy ba hơi thở, rồi sụp đổ, để lại tiếng nổ nhỏ như sấm rền trong lòng đất.
Lãnh Vân khẽ cười.
“Chưa đủ.”
Hắn đứng dậy.
Từng bước chậm rãi tiến về mép vách đá. Dưới kia là vực thẳm hun hút, nơi có những luồng khí độc cuộn lên từ thời viễn cổ. Hắn không nhìn xuống — hắn cảm nhận. Cảm nhận từng sợi gió, từng hạt bụi, từng sinh linh nhỏ bé đang trốn tránh trong khe đá.
Thế giới giờ đây sống động hơn bao giờ hết.
Và hắn — là trung tâm của nó.
“Ba mươi sáu năm bị chà đạp… tám năm bị truy sát… hai năm làm chó hoang trong rừng sâu.”
Hắn khẽ thì thầm, như đang lập lời thề với chính mình.
“Từ nay, ai dám ngước mặt nhìn ta — phải trả giá bằng máu.”
Giọng nói vừa dứt, bỗng nhiên bầu trời rung chuyển.
Một luồng áp lực vô hình từ phương xa ập tới — như có sinh vật cổ xưa vừa thức giấc nơi nào đó trong dãy núi. Lãnh Vân khựng lại, ánh mắt bắn về hướng đông bắc — nơi tọa lạc của Âm Long điện.
“Ngươi cảm nhận được rồi sao?”
Hắn lẩm bẩm, môi nở nụ cười lạnh.
“Đó không phải là ta… mà là lời cảnh báo.”
Cổ Lực trong cơ thể hắn bỗng dưng dâng trào mãnh liệt hơn, như đáp lại một lời thách thức từ trời đất. Dưới chân hắn, đá nứt vỡ. Dưới thân, khí huyết sôi sục. Trên đầu, mây đen cuộn xoáy thành hình rồng.
Lãnh Vân giơ tay, nắm chặt.
“Ta sẽ trở lại.”
“Không phải để cầu xin.”
“Không phải để van xin.”
“Mà để — san bằng.”
Một luồng chấn động bùng nổ từ cơ thể hắn, lan tỏa ra hàng dặm, khiến muôn thú run sợ, chim bay tán loạn. Cây cối gãy đổ như bị cơn lốc vô hình quét qua.
Và trong khoảnh khắc đó, ở tận sâu trong lòng đất, nơi điện ngọc âm u, một chiếc chuông cổ — đã im lặng ba trăm năm — bỗng dưng vang lên một tiếng.
Lanh lảnh.
Thê lương.
Báo hiệu điềm dữ.
Trong đại điện, Âm Long lão tổ đột ngột mở mắt, ánh nhìn xuyên qua ngàn dặm, trừng trừng về phía vách đá xa xăm.
“Không thể nào…”
Lão thì thào, tay run rẩy đặt lên bệ ngai.
“Hắn… đã khơi thông Cổ Lực?”
Xung quanh, các trưởng lão trong điện run lên, cảm nhận được luồng áp lực kinh khủng vừa bùng nổ.
“Phải giết hắn ngay!”
“Không thể để hắn lớn mạnh!”
“Điều động Huyết Ảnh vệ! Phái mười đại thủ lĩnh! Dù phải phá giới, cũng phải diệt tận gốc!”
Âm Long lão tổ im lặng.
Mắt lão nhắm lại, rồi mở ra — lần này, trong đó không còn là kiêu ngạo, mà là… một tia sợ hãi.
“Không cần.”
Giọng lão trầm xuống.
“Chính ta sẽ đi.”
“Vì… ta đã từng thấy ánh mắt như thế.”
“Trước khi phụ thân ta… chết.”
Giữa đêm tối, một bóng đen từ đỉnh vách đá bước ra khỏi làn sương.
Lãnh Vân tiến về phía rừng sâu.
Không ai biết hắn đi đâu.
Chỉ biết rằng, từ hôm nay, huyền thoại về kẻ phục hồi Cổ Lực — sẽ bắt đầu lan truyền.
Và máu — sẽ chảy thành sông.
Cổ Lực Phục Hồi – Chương 16 (Tiếp)
Âm Long lão tổ bước ra khỏi bóng tối, theo sau Lãnh Vân tiến về phía rừng sâu. Trong không khí nặng nề, lão không nói một lời. Chỉ có tâm trí của lão đang lật lại những ký ức xa xôi, về thời điểm khi phụ thân lão… chết.
Cái chết không phải do một lý do khách quan nào cả, mà là bởi vì ánh mắt của một người, một ánh mắt chứa đựng sự kêu gọi, sự đòi hỏi. Phụ thân của Âm Long lão tổ đã nhìn vào đó, và không thể cưỡng lại được.
Sự kêu gọi đó có tên là… Lãnh Vân.
Từ khi còn nhỏ, Lãnh Vân đã được biết đến là một đứa trẻ có tài năng phi thường, có thể làm nên chuyện tuyệt vời. Và khi lớn lên, hắn đã chứng minh được những gì mà mọi người đã đồn đoán. Lãnh Vân trở thành một trong những thủ lĩnh mạnh nhất của hắn tộc, và đã gây ra những trận chiến tranh đáng nhớ.
Và khi hắn đứng ở trước mặt Âm Long lão tổ, hắn không còn là một người bình thường. Âm Long lão tổ nhìn thấy trong mắt Lãnh Vân, một tia sợ hãi, nhưng cũng có một tia kiêu ngạo. Đó là một người đã thấy bóng tối của hắn tộc, và đã quyết định đi vào đó.
“Chính ta sẽ đi,” Âm Long lão tổ nói, giọng trầm xuống.
“Vì… ta đã từng thấy ánh mắt như thế.”
“Trước khi phụ thân ta… chết.”
Lão tổ nhìn về phía Lãnh Vân, và thấy trong mắt hắn, một ánh sáng đặc biệt. Đó là một ánh sáng chứa đựng sự tự tin, sự kiên nhẫn, và sự quyết tâm. Lão tổ biết rằng, từ hôm nay, huyền thoại về kẻ phục hồi Cổ Lực – sẽ bắt đầu lan truyền.
Và máu – sẽ chảy thành sông.