Chương 7: Đối Mặt Với Đại Boss Mafia
Không gian im ắng, chỉ có tiếng gió rì rào qua những tòa nhà cao tầng, làm cho bầu không khí trở nên u ám và đầy bí ẩn. Nhân vật chính, Lý Thiên, đứng trước cửa của một tòa nhà lớn, nơi được đồn đại là trụ sở của Mafia hùng mạnh nhất thành phố.
Anh ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc gặp này, không chỉ về mặt thể chất mà còn về mặt tinh thần. Lý Thiên biết rằng, đối mặt với Đại Boss Mafia sẽ không dễ dàng, nhưng anh ta cũng không muốn bỏ cuộc. Với quyết tâm và sự tự tin, anh ta bước vào tòa nhà, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào.
Khi bước vào bên trong, Lý Thiên được chào đón bởi một không gian rộng lớn, với những bức tường được ốp bằng đá cẩm thạch và những chiếc đèn chùm lấp lánh. Không khí trong phòng được điều hòa một cách tinh tế, tạo nên một cảm giác thoải mái và sang trọng.
Đại Boss Mafia, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sắc sảo, đang ngồi trên một chiếc ghế bành lớn, nhìn Lý Thiên với một biểu cảm khó đoán. Anh ta có một nụ cười mỏng manh trên môi, nhưng Lý Thiên có thể cảm nhận được sự cảnh giác và tính toán trong đôi mắt của ông ta.
“Chào mừng đến với nơi này, Lý Thiên,” Đại Boss Mafia nói với một giọng nói sâu sắc và uy nghiêm. “Tôi đã nghe nhiều về anh ta. Anh ta là một người rất đặc biệt, không chỉ về mặt thể chất mà còn về mặt tinh thần.”
Lý Thiên không trả lời, mà chỉ nhìn Đại Boss Mafia với một biểu cảm nghiêm túc. Anh ta biết rằng, cuộc gặp này không chỉ là một cuộc trò chuyện thông thường, mà còn là một cuộc đối đầu giữa hai người có quyền lực và ảnh hưởng khác nhau.
“Tôi biết anh ta đã đến đây để nói về việc gì,” Đại Boss Mafia tiếp tục. “Anh ta muốn biết về việc buôn bán ma túy và rửa tiền, đúng không?”
Lý Thiên gật đầu, nhưng không nói gì. Anh ta biết rằng, Đại Boss Mafia đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc gặp này, và sẽ không dễ dàng để anh ta đạt được mục tiêu của mình.
“Tôi sẽ nói cho anh ta biết,” Đại Boss Mafia nói với một nụ cười. “Nhưng trước tiên, anh ta phải chứng minh rằng mình xứng đáng được biết những thông tin đó.”
Lý Thiên nhìn Đại Boss Mafia với một biểu cảm nghiêm túc, và nói: “Tôi sẵn sàng chấp nhận bất kỳ thử thách nào.”
Đại Boss Mafia gật đầu, và nói: “Tốt. Tôi sẽ đưa anh ta đến một nơi, nơi anh ta sẽ phải đối mặt với những thử thách và nguy hiểm. Nếu anh ta có thể vượt qua, tôi sẽ cho anh ta biết những thông tin mà anh ta muốn.”
Lý Thiên gật đầu, và nói: “Tôi chấp nhận.”
Đại Boss Mafia mỉm cười, và nói: “Tốt. Hãy đi theo tôi.”
Lý Thiên đi theo Đại Boss Mafia, và họ đến một nơi bí ẩn, nơi mà anh ta sẽ phải đối mặt với những thử thách và nguy hiểm. Anh ta biết rằng, cuộc gặp này sẽ không dễ dàng, nhưng anh ta cũng không muốn bỏ cuộc. Với quyết tâm và sự tự tin, anh ta sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào.
Khi họ đến nơi, Lý Thiên thấy một không gian rộng lớn, với những bức tường được ốp bằng đá cẩm thạch và những chiếc đèn chùm lấp lánh. Không khí trong phòng được điều hòa một cách tinh tế, tạo nên một cảm giác thoải mái và sang trọng.
Đại Boss Mafia chỉ vào một chiếc cửa lớn, và nói: “Đó là nơi anh ta sẽ phải đối mặt với những thử thách và nguy hiểm. Hãy đi vào và chứng minh rằng mình xứng đáng được biết những thông tin đó.”
Lý Thiên nhìn Đại Boss Mafia với một biểu cảm nghiêm túc, và nói: “Tôi sẽ không thất bại.”
Đại Boss Mafia mỉm cười, và nói: “Tôi sẽ chờ đợi anh ta.”
Lý Thiên đi vào chiếc cửa lớn, và anh ta thấy một không gian rộng lớn, với những bức tường được ốp bằng đá cẩm thạch và những chiếc đèn chùm lấp lánh. Không khí trong phòng được điều hòa một cách tinh tế, tạo nên một cảm giác thoải mái và sang trọng.
Анх ta thấy một người đàn ông đang đứng ở giữa phòng, với một biểu cảm nghiêm túc và một đôi mắt sắc sảo. Anh ta có một nụ cười mỏng manh trên môi, nhưng Lý Thiên có thể cảm nhận được sự cảnh giác và tính toán trong đôi mắt của ông ta.
“Chào mừng đến với nơi này,” người đàn ông nói với một giọng nói sâu sắc và uy nghiêm. “Tôi là người sẽ đưa anh ta đến với những thử thách và nguy hiểm.”
Lý Thiên nhìn người đàn ông với một biểu cảm nghiêm túc, và nói: “Tôi sẵn sàng chấp nhận bất kỳ thử thách nào.”
Người đàn ông mỉm cười, và nói: “Tốt. Hãy bắt đầu.”
Lý Thiên gật đầu, và người đàn ông bắt đầu nói: “Anh ta sẽ phải đối mặt với ba thử thách. Mỗi thử thách sẽ có một mức độ khó khăn khác nhau, và anh ta sẽ phải sử dụng tất cả kỹ năng và kiến thức của mình để vượt qua.”
Lý Thiên nhìn người đàn ông với một biểu cảm nghiêm túc, và nói: “Tôi sẽ không thất bại.”
Người đàn ông mỉm cười, và nói: “Tôi sẽ chờ đợi anh ta.”
Lý Thiên bắt đầu đối mặt với những thử thách, và anh ta sử dụng tất cả kỹ năng và kiến thức của mình để vượt qua. Anh ta biết rằng, cuộc gặp này sẽ không dễ dàng, nhưng anh ta cũng không muốn bỏ cuộc. Với quyết tâm và sự tự tin, anh ta sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào.
Sau khi vượt qua ba thử thách, Lý Thiên thấy người đàn ông đang đứng ở giữa phòng, với một biểu cảm nghiêm túc và một đôi mắt sắc sảo. Anh ta có một nụ cười mỏng manh trên môi, nhưng Lý Thiên có thể cảm nhận được sự cảnh giác và tính toán trong đôi mắt của ông ta.
“Chúc mừng anh ta,” người đàn ông nói với một giọng nói sâu sắc và uy nghiêm. “Anh ta đã vượt qua ba thử thách và chứng minh rằng mình xứng đáng được biết những thông tin đó.”
Lý Thiên nhìn người đàn ông với một biểu cảm nghiêm túc, và nói: “Tôi muốn biết những thông tin đó.”
Người đàn ông mỉm cười, và nói: “Tốt. Tôi sẽ cho anh ta biết những thông tin đó.”
Lý Thiên nhìn người đàn ông với một biểu cảm nghiêm túc, và người đàn ông bắt đầu nói: “Những thông tin đó liên quan đến việc buôn bán ma túy và rửa tiền. Anh ta sẽ phải sử dụng tất cả kỹ năng và kiến thức của mình để hiểu và đối phó với những thông tin đó.”
Lý Thiên nhìn người đàn ông với một biểu cảm nghiêm túc, và nói: “Tôi sẽ không thất bại.”
Người đàn ông mỉm cười, và nói: “Tôi sẽ chờ đợi anh ta.”
Ánh mắt người đàn ông sắc lạnh như dao, từng chữ như búa đục khắc vào không khí ngột ngạt: “Hắn không chỉ buôn bán ma túy, còn dùng hệ thống nhà hàng sang trọng để rửa 8 tỷ đô mỗi năm. Mọi con số đều nằm trong chiếc USB màu đen tôi vừa đưa.”
Lý Thiên siết chặt USB trong lòng bàn tay, cảm giác kim loại lạnh giá xuyên thấu da thịt. Mùi rượu whisky nồng nặc trong phòng hòa lẫn mồ hôi lạnh trên trán hắn.
“Tại sao chọn tôi?”
“Vì cậu là con tốt duy nhất dám ăn thí xe.” Người đàn ông đột ngột đứng dậy, bóng đen bao phủ cả căn phòng. “Nhưng nhớ kỹ: Một sai lầm, cậu sẽ biến mất như chưa từng tồn tại.”
Tiếng giày da gõ lóc cóc trên nền đá marble vang lên từ hành lang. Lý Thiên giật mình nhận ra – đó là nhịp bước quen thuộc của trợ lý thân tín nhất…
…tiếng bước chân càng lúc càng gần, đều đặn như nhịp cơ giới, mỗi nhịp dẫm xuống là một lần tim Lý Thiên co thắt. Cửa phòng vẫn khép hờ, ánh đèn hành lang loé vàng rọi hắt vào, kéo dài bóng người nọ thành một vệt đen nhọn, như lưỡi hái tử thần vừa cất khỏi cổ hắn.
Hắn không dám thở mạnh. Trong khoảnh khắc, cả căn phòng như đông cứng. Không gian ngột ngạt mùi thuốc lá xì gà và mùi da thuộc từ ghế sofa bỗng trở nên độc hại, bám vào cổ họng, khiến mỗi hơi hít đều đau rát.
Tiếng bước dừng lại ngay trước cửa.
Lý Thiên siết chặt USB đến nỗi các cạnh sắc cắt vào lòng bàn tay, máu thấm ra, nhỏ xuống khe hở giữa hai ngón. Hắn không cảm thấy đau – chỉ cảm thấy cái lạnh từ kim loại lan ra tận xương sống, như thể chiếc USB không phải vật chứa dữ liệu, mà là một quả bom hẹn giờ đang tích tắc đếm ngược.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Ánh sáng hành lang đổ ập vào, chói mắt. Lý Thiên nheo mắt. Người bước vào không phải trợ lý – mà là một phụ nữ, cao gầy, mái tóc đen buông xõa sau lưng, gương mặt sắc lạnh như được đục từ đá cẩm thạch. Đôi giày cao gót đen chạm sàn không một tiếng động, nhưng ánh mắt của cô lại nặng nề hơn cả bước chân kia.
Cô liếc về phía chiếc ghế trống – nơi người đàn ông nãy giờ vừa biến mất như chưa từng tồn tại. Không một lời, không một biểu cảm. Chỉ là ánh mắt – sắc bén, tra vấn, như thể cô đã nhìn thấu mọi lớp ngụy trang trong con người Lý Thiên.
“Cậu là Lý Thiên.” Cô lên tiếng. Giọng nói không cao, nhưng đanh lại như lưỡi dao cạo qua da. “Người vừa nhận lệnh từ ông ấy.”
Lý Thiên nuốt nước bọt. Cổ họng khô rát. “Vâng.”
“Biết tại sao tôi không phải là trợ lý của hắn mà lại đứng đây không?”
Im lặng.
“Vì tôi là người dọn dẹp. Mỗi khi có con tốt dám ăn xe… hoặc dám nghĩ mình thông minh hơn chủ cờ – tôi là người xử lý.”
Cô bước tới, từng bước chậm rãi, đặt lên bàn một tấm ảnh. Lý Thiên cúi nhìn – máu trong người như đông lại.
Ảnh chụp một căn hộ chung cư cháy rụi. Xác một người đàn ông treo lơ lửng trên tầng ba, bị trói bằng xích sắt, da cháy đen. Dưới chân là dòng chữ viết bằng máu: *“Kẻ phản bội không cần tên.”*
“Đó là thằng trước cậu,” cô nói, giọng đều đều. “Nó cũng nghĩ mình đủ khôn để điều khiển trò chơi. Nó cũng giữ một USB như cậu.”
Lý Thiên cảm thấy bàn tay run. USB trong tay hắn bỗng trở nên nặng như chì.
“Từ giờ, cậu không còn là nhân viên ngân hàng. Cậu là mắt, là tai, là hơi thở của tổ chức trong hệ thống tài chính chính thống. Mỗi giao dịch, mỗi dòng lệnh – đều phải qua cậu. Và nếu một đồng bẩn nào lọt lưới…” Cô dừng lại, ánh mắt chạm thẳng vào mắt hắn. “…tôi sẽ để cậu tự chọn cách chết. Nhưng tin tôi đi – không có lựa chọn nào dễ chịu.”
Cô quay người, bước về phía cửa. Trước khi khép lại, cô nói, giọng nhẹ như thì thầm:
“Hãy ngủ ngon. Vì từ mai, cậu sẽ không còn mơ nữa.”
Căn phòng chìm vào bóng tối. Lý Thiên ngồi yên, tay vẫn nắm chặt USB, hơi thở dồn dập như kẻ vừa chạy trốn khỏi mộ phần. Điện thoại trong túi rung lên – một tin nhắn nặc danh:
**“Chào mừng đến với Địa ngục. Nhiệm vụ đầu tiên: chuyển 450 triệu từ tài khoản ngách 7X9T vào chuỗi ví ở Darknet trước 6h sáng. Không được để lại dấu vết. Không được hỏi lý do. Nếu làm được – ngày mai cậu vẫn còn sống.”**
Hắn nhìn ra cửa sổ. Thành phố về đêm lung linh như dải ngân hà. Nhưng giờ đây, mỗi ánh đèn là một con mắt đang theo dõi. Mỗi tiếng còi xe là một cảnh báo. Mỗi nhịp tim của hắn là một lần đếm ngược.
Lý Thiên từ từ mở chiếc laptop xách tay, nhập mật khẩu. Màn hình sáng lên, hiện ra một cửa sổ mã hóa tầng sâu. Hắn gõ từng ký tự, tay run rẩy.
Một dòng lệnh hiện ra:
**> Đang kết nối tới mạng lưới…**
**> Xác thực danh tính: Lý Thiên – Mã cấp quyền: S-7.**
**> Chào mừng trở lại, Người Dọn Dẹp Mới.