Mặt trăng máu treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, nhuốm đỏ cả một vùng đất chết. Những cột đá cổ vươn lên từ lòng đất như những chiếc xương sườn của một sinh vật khổng lồ đã hóa thạch từ thời viễn cổ. Gió thổi qua khe đá, rít lên như tiếng khóc của vạn hồn ma bị giam cầm trong cõi mộng mị. Nơi đây – Vực Hồn Trầm – là ranh giới giữa Âm và Dương, là nơi mà linh hồn lạc lối không thể tìm được đường về, cũng không thể siêu sinh.
Lâm Phong đứng giữa lòng hố sâu hình tròn, chân đạp trên nền đá phủ lớp tro xám lạnh như băng. Hơi thở hắn nhẹ, đều, nhưng trong mắt là ánh lửa không tắt. Mỗi lần hít vào, khí lạnh thấm vào phổi, nhưng hắn cảm nhận được từng sợi linh lực đang chạy dọc kinh mạch, như rắn quấn quanh xương tủy. Hắn đã đến đây không phải để cầu sống.
Mà để giết.
Phía trên, chín đạo bóng đen lơ lửng giữa không trung, không có hình dạng rõ rệt, chỉ là những khối sương đen cuộn trào, bên trong là những đôi mắt đỏ rực – như những vì sao ma quỷ được đục thủng từ tận cùng hư không. Chúng là Hồn Trầm – chín mảnh vỡ linh hồn của một Đế cấp cổ xưa, bị phong ấn ở đây suốt vạn năm. Và giờ, khi phong ấn suy yếu, chúng đã thức tỉnh.
Lâm Phong biết điều đó.
Hắn cũng biết, chỉ cần một mảnh Hồn Trầm thoát ra, thiên hạ sẽ chìm trong huyết tinh. Nhưng hắn không sợ.
Bởi hắn đã từng chết.
“Lại là ngươi sao… người phàm… dám xâm nhập cấm địa của chúng ta?”
Giọng nói vang lên, không phải từ một miệng, mà từ cả không gian. Âm thanh vang vọng trong đầu, trong xương, trong từng tế bào. Nó như dao gọt nát ý chí, khiến người yếu tim sẽ điên loạn ngay lập tức.
Lâm Phong không trả lời.
Hắn chỉ khẽ nhếch mép. Một tia máu từ khóe môi trào ra, rơi xuống đá, bốc hơi như bị nuốt chửng.
Hắn đã bị thương từ trước – trận chiến với Lôi Vương Tông để đoạt được bản đồ dẫn tới Vực Hồn Trầm gần như khiến hắn tan xương nát thịt. Nhưng hắn vẫn đi. Bởi vì trong giấc mộng, một bóng hình – người mẹ đã mất từ thuở ấu thơ – khóc gọi tên hắn. Nàng nói: “Con đừng để chúng sống.”
Và Lâm Phong chưa bao giờ nghi ngờ giấc mộng.
“Ngươi không thể diệt chúng ta.” Một giọng khác cất lên – trầm hơn, lạnh hơn. “Chúng ta là bất tử. Là vĩnh hằng. Là phần tối trong linh hồn muôn loài. Ngươi chỉ là một con kiến… dám chọc vào tổ ong bắp cày?”
Lâm Phong từ từ nâng tay phải lên.
Ngón tay run nhẹ – không phải vì sợ, mà vì áp lực. Áp lực từ chín đạo linh hồn Đế cấp đè xuống vai hắn, như cả một tinh cầu đang muốn nghiền nát hắn thành bụi.
Nhưng hắn vẫn nâng tay.
Một ngọn kiếm hình thành từ hư không – không phải linh khí, không phải pháp bảo, mà là kiếm được rèn từ chính ý chí của hắn. Kiếm vô hình, nhưng khi xuất hiện, không khí vỡ ra từng mảnh nhỏ, như thủy tinh bị đập nát.
“Ta không cần diệt các ngươi.”
Giọng hắn nhẹ, nhưng từng chữ phát ra đều khiến không gian rung động.
“Ta chỉ cần… phong ấn lại các ngươi. Lần thứ mười.”
Chín đạo bóng đen đột nhiên im lặng.
Rồi đồng loạt cười.
Tiếng cười như hàng ngàn bộ xương va vào nhau, như gió lốc cuốn qua nghĩa trang. Không gian rung lên dữ dội, mặt đất nứt toác, những cột đá đổ ập xuống như bị ai đó xé toạc từ dưới lòng đất.
“Ngươi dám nói… ngươi từng phong ấn chúng ta?!”
“Ngươi là ai?!”
“Ngươi không phải là người của thế giới này!”
Lâm Phong không trả lời.
Hắn chỉ khép mắt.
Và trong khoảnh khắc đó, ký ức tràn về.
——
Vạn năm trước.
Một thiếu niên áo trắng đứng giữa trận đồ cổ xưa, tay cầm một thanh kiếm gãy. Xung quanh là xác chết chất thành núi – những đạo sĩ, những tu sĩ, những cường giả đỉnh cao của các tông môn đều ngã xuống. Trời đổ máu. Đất nứt vỡ. Và chín đạo hồn ma đang gào thét, muốn nuốt chửng cả càn khôn.
Thiếu niên kia – cũng là Lâm Phong – đã dùng chính sinh mệnh của mình, luyện thành trận đồ phong ấn. Hắn tự phong ấn linh hồn mình vào trong kiếm, rồi dùng kiếm đó khóa chặt chín Hồn Trầm vào Vực.
Hắn chết.
Nhưng linh hồn không tiêu tan.
Mà chuyển kiếp.
——
Giờ đây, hắn quay lại.
Với ký ức, với oán hận, với quyết tâm chưa từng tắt.
Lâm Phong mở mắt.
Ánh mắt hắn – không còn là của một thiếu niên yếu đuối. Mà là của một sát tinh sống dậy từ địa ngục.
“Ta là người từng giết các ngươi… bằng chính cái chết của ta.”
Hắn vung kiếm.
Không gian vỡ.
Một đạo kiếm quang dài ngàn trượng xé toạc bầu trời, chém thẳng vào bóng đen phía trước. Không cần chiêu thức, không cần thủ ấn – chỉ là một kiếm, một ý.
Bóng đen rú lên – lần đầu tiên, nó lộ ra vẻ sợ hãi.
“Không thể! Làm sao ngươi còn sống?!”
Kiếm quang xuyên thủng nó – nhưng không diệt, mà giam. Một đạo phù văn cổ hiện lên từ lòng đất, bao quanh mảnh hồn ma, khóa chặt nó vào nền đá.
Một.
Chỉ mới một.
Tám còn lại vẫn lơ lửng, nhưng giờ đây, chúng không còn khinh thường.
Chúng nhìn Lâm Phong như nhìn một quái vật.
“Ngươi… ngươi là Lâm Thiên – người đã phản bội chúng ta! Người đã dùng kiếm tâm phong ấn Đại Hồn!”
Lâm Phong khẽ cười.
“Ta chưa từng phản bội. Ta chỉ không cho phép các ngươi nuốt chửng thế giới.”
“Thế giới này đáng chết!” Một hồn khác gào lên. “Loài người tham lam, tàn ác, bất kính với trời đất! Chúng xứng đáng bị tiêu diệt!”
“Có thể.” Lâm Phong gật đầu. “Nhưng ta vẫn sẽ bảo vệ nó.”
“Vì sao?!”
“Vì trong thế giới đó… có người mà ta thề sẽ không để ai tổn thương.”
Im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Rồi chín hồn đồng thanh gầm lên.
Không gian vỡ.
Linh lực cuộn trào như sóng thần, chín đạo hồn ảnh lao xuống, hóa thành cột sáng đen, quấn quanh Lâm Phong như rắn độc. Mỗi sợi hắc khí đều mang theo oán niệm vạn năm, có thể ăn mòn linh hồn, hủy diệt thần trí.
Lâm Phong đứng yên.
Không né.
Không đỡ.
Chỉ khép mắt, và niệm một câu.
“Kiếm… thức tỉnh.”
Thanh kiếm vô hình trong tay hắn bỗng nhiên phát ra tiếng ngân dài – như tiếng khóc của vạn người chết trận. Kiếm quang bùng nổ, xé toạc chín đạo hắc khí, khiến cả Vực Hồn Trầm rung chuyển.
Một tiếng nổ vang trời.
Đất nứt, đá văng, cột đá đổ sập như bị thần linh đập nát.
Lâm Phong bay ngược, máu phun ra như suối, nhưng hắn vẫn cười.
Hắn biết mình không thể thắng bằng sức mạnh.
Nhưng hắn có thứ khác.
Ý chí.
Sinh mệnh.
Và ký ức của một người từng chết vì thế giới này.
Một trong chín hồn – lớn nhất, đen nhất – đột nhiên hiện hình rõ ràng. Nó mang khuôn mặt người, nhưng méo mó, lệch lạc – như một bản sao xấu xí của Lâm Phong.
“Ta biết ngươi, Lâm Thiên.” Giọng nó thì thầm, như rắn bò trên da. “Ta là phần bóng tối trong ngươi. Là ác niệm ngươi từng chôn vùi. Ngươi không thể phong ấn ta… vì ta là ngươi.”
Lâm Phong nhìn nó – không chớp mắt.
“Ngươi đúng. Ngươi là ta. Phần ta từng muốn từ bỏ. Phần ta từng sợ hãi. Phần ta từng giết để bảo vệ thế giới.”
Hắn bước tới.
Mỗi bước đi, đất nứt. Mỗi hơi thở, linh lực sôi trào.
“Nhưng hôm nay… ta chấp nhận ngươi.”
Hồn bóng tối khựng lại.
“Cái gì?”
“Ta không cần diệt ngươi. Ta chỉ cần… mang ngươi về.”
Lâm Phong giang tay – không phải để tấn công, mà để ôm.
“Vì ngươi là một phần của ta. Dù là ác, dù là hận, dù là điên cuồng… ngươi vẫn là ta.”
Không gian im bặt.
Chín hồn còn lại ngừng tấn công.
Chúng nhìn – không phải bằng mắt, mà bằng linh giác – thứ gì đó đang thay đổi.
Hồn bóng tối run rẩy.
Nó gào lên – không phải giận dữ, mà như đau đớn.
“Ngươi không thể chấp nhận ta! Ta là tội lỗi! Là máu tay! Là những người ngươi đã giết!”
“Ta biết.” Lâm Phong bước tiếp. “Ta giết ba mươi hai người để luyện kiếm tâm. Ta đốt cháy tông môn cũ để cứu vạn người. Ta từng chôn sống em gái mình để ngăn cản tà thuật thức tỉnh. Ta không phải thánh nhân.”
Hắn đến sát trước mặt hồn bóng tối.
“Nhưng ta vẫn sống. Vì ta biết, chỉ khi chấp nhận quá khứ, ta mới có thể bước tiếp.”
Và rồi – hắn ôm lấy nó.
Một luồng sáng trắng bùng lên từ ngực Lâm Phong – không phải linh lực, mà là sinh mệnh thuần khiết. Hồn bóng tối gào thét, vùng vẫy, nhưng không thể thoát. Dần dần, nó tan ra, hòa vào cơ thể Lâm Phong.
Một tiếng nổ nhỏ.
Lâm Phong quỳ xuống – máu từ bảy lỗ đổ ra, thân thể nứt nẻ như đất hạn. Nhưng hắn cười.
“Được rồi… ta đã lấy lại chính mình.”
Chín hồn còn lại – giờ chỉ còn tám – run sợ.
“Hắn… đã hấp thụ một trong chúng ta?!”
“Không thể! Hồn Trầm không thể bị đồng hóa!”
“Hắn không phải phàm nhân… hắn là Đế giả chuyển kiếp!”
Lâm Phong từ từ đứng dậy.
Ánh mắt hắn – giờ đây, sâu hơn, lạnh hơn, nhưng cũng dịu dàng hơn.
“Còn các ngươi… có muốn về không?”
Không ai trả lời.
Lâm Phong vung kiếm.
Lần này – không phải một đạo kiếm quang.
Mà là chín đạo.
Chín luồng sáng trắng – mỗi luồng mang theo một ký ức, một cảm xúc, một phần linh hồn – phóng tới tám hồn còn lại.
Chúng không thể trốn.
Chúng không thể kháng cự.
Vì lần đầu tiên – chúng cảm nhận được… sự tha thứ.
Một hồn tan vào hắn.
Rồi hai.
Ba.
Bốn.
Đến hồn thứ bảy – một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Không gian vỡ thành từng mảnh – như gương bị đập nát. Một cánh cửa đen khổng lồ hiện ra phía sau chín hồn – Cửa Hỗn Độn, nơi mà linh hồn điên cuồng sẽ trốn vào để tránh phong ấn.
Hồn thứ tám lao vào đó.
Lâm Phong không đuổi.
Hắn chỉ nhìn.
Rồi nhẹ nhàng nói:
“Ngươi sẽ quay lại. Khi nào ngươi sẵn sàng… ta sẽ đợi.”
Cánh cửa đóng lại.
Chỉ còn một hồn – nhỏ nhất, yếu nhất – run rẩy giữa không trung.
“Ta… ta không muốn… ta chỉ muốn ngủ…”
Lâm Phong bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên nó.
“Ngủ đi. Ta sẽ giữ ngươi an toàn.”
Hồn đó tan vào ngực hắn – nhẹ như một giấc mơ.
Vực Hồn Trầm im lặng.
Không gió. Không tiếng. Chỉ còn Lâm Phong – quỳ giữa đất chết, máu nhuộm áo, nhưng linh hồn thì sáng rực như mặt trời mới mọc.
Chín hồn – tám bị phong ấn trong hắn, một trốn vào Hỗn Độn.
Chiến đấu chưa kết thúc.
Nhưng hắn đã thắng.
Vì lần này – hắn không giết.
Mà tha thứ.
Một tia sáng từ trời giáng xuống – không phải sấm sét, không phải thiên kiếp, mà là ánh sáng thuần khiết, như lời chúc phúc từ cõi trên.
Lâm Phong ngẩng đầu.
Trong ánh sáng, một bóng hình hiện ra – người mẹ hắn từng thấy trong mộng.
Nàng mỉm cười.
Rồi tan biến.
Hắn khép mắt.
“Mẹ… con đã làm được.”
Gió lại thổi.
Mặt trăng máu từ từ biến mất.
Vực Hồn Trầm chìm vào tĩnh mịch.
Nhưng ai cũng biết – đây không phải là hồi kết.
Mà là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn.
Gió nhẹ nhàng thổi qua Vực Hồn Trầm, như một lời hứa hẹn về một tương lai mới. Lâm Phong mở mắt, và trong ánh sáng dần dần trở lại của mặt trăng, hắn nhìn thấy những người bạn của mình đang bước tới. Họ đều có vẻ mặt ngạc nhiên và tự hỏi, nhưng khi thấy Lâm Phong an toàn, họ đều thở phào nhẹ nhõm.
“Phong, cậu ổn không?” Một trong những người bạn hỏi, bước tới gần hắn.
Lâm Phong gật đầu, vẫn còn cảm nhận được ánh sáng thuần khiết từ trời giáng xuống. “Tôi… ổn.”
Những người bạn của hắn đều nhìn nhau, không hiểu rõ điều gì vừa xảy ra. Nhưng họ biết rằng Lâm Phong đã làm được điều không thể – tha thứ cho Hồn Trconda.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” một người khác nói. “Vực Hồn Trầm không an toàn.”
Lâm Phong nhìn xung quanh, thấy rằng Vực Hồn Trầm đang dần dần trở lại bình thường. Mặt trăng máu đã biến mất, và không khí cũng không còn nặng nề như trước.
“Đúng,” hắn nói. “Chúng ta cần phải trở về và chuẩn bị cho cuộc chiến lớn hơn.”
Những người bạn của hắn đều gật đầu, và cùng nhau họ bắt đầu rời khỏi Vực Hồn Trầm. Khi họ bước ra khỏi vực, họ thấy một cảnh tượng hoàn toàn khác. Bầu trời đã sáng lên, và những ngôi sao đang twinkle trên bầu trời.
Lâm Phong nhìn lên bầu trời, cảm nhận được một cảm giác hy vọng. Hắn biết rằng cuộc chiến lớn hơn đang chờ đợi, nhưng với sự giúp đỡ của những người bạn và ánh sáng thuần khiết từ trời, hắn cảm thấy tự tin hơn.
“Chúng ta sẽ chiến thắng,” hắn nói, nhìn xuống những người bạn của mình.
Họ đều nhìn lên hắn, và trên khuôn mặt của họ, có một cảm giác đồng tình. Họ biết rằng họ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, nhưng với Lâm Phong dẫn đầu, họ cảm thấy có thể vượt qua bất kỳ khó khăn nào.
Và như vậy, họ bắt đầu hành trình mới, hướng đến một tương lai không确定, nhưng với hy vọng và sự tự tin, họ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào.