Chương 15: Kiếm Khí Giao Phong
Gió lạnh thổi qua đỉnh Vân Đài.
Lá đỏ rơi xào xạc.
Hai bóng người đối diện nhau.
Im lặng chết chóc.
Linh Vân Tông.
Nơi tụ hội của thiên địa linh khí.
Mây trắng vờn quanh các đỉnh núi.
Cung điện nguy nga ẩn hiện trong sương mù.
Từng tầng từng tầng đài đá vươn lên trời xanh.
Như những thanh kiếm sắc bén chọc thủng màn sương.
Lạc Trần đứng trên một mỏm đá.
Áo bào xanh bay phấp phới.
Đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trước.
Nơi ấy.
Một bóng trắng lặng lẽ xuất hiện.
Bạch Y Kiếm Tiên.
Đệ tử kiệt xuất của Linh Kiếm các.
Tay cầm trường kiếm màu bạc.
Ánh mắt lạnh như băng.
Khí thế lăng lệ ác liệt.
“Ngươi chính là Lạc Trần?”
Giọng nói vang lên.
Lạnh lùng.
Không chút tình cảm.
Lạc Trần khẽ gật đầu.
Tay phải chậm rãi nắm lại.
Không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt.
Từng đợt chấn động kỳ lạ lan tỏa.
“Nghe nói ngươi một kiếm chém bại sư đệ của ta.”
Bạch Y Kiếm Tiên bước lên một bước.
Kiếm ý bùng lên dữ dội.
“Vậy hôm nay.”
“Để ta xem ngươi có bao nhiêu phần bản lĩnh.”
Lạc Trần không đáp.
Ánh mắt hơi nheo lại.
Thần thức bao phủ cả khu vực.
Phân tích từng cử động của đối phương.
Gió thổi mạnh hơn.
Lá vàng bay lượn điên cuồng.
Hai luồng khí thế va vào nhau.
Tạo thành vòng xoáy vô hình.
Bạch Y Kiếm Tiên đột nhiên động.
Thân hình hóa thành một đạo bạch quang.
Tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy lóe lên.
Kiếm phong sắc bén xé toạc không khí.
Trực diện chém tới.
Lạc Trần thân hình khẽ lắc.
Nhẹ nhàng né qua một kiếm.
Tay phải giơ lên.
Chưởng ấn kết thành.
Ầm!
Một tiếng nổ vang.
Khí lãng bùng lên.
Cát đá bay tứ tung.
Bạch Y Kiếm Tiên lui lại ba bước.
Ánh mắt kinh ngạc.
“Tốc độ phản ứng không tệ.”
“Nhưng chừng đó thôi là chưa đủ.”
Kiếm trong tay hắn rung lên.
Từng đợt kiếm minh vang vọng.
Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng.
Vô số kiếm khí ảo ảnh xuất hiện.
“Linh Kiếm Quyết – Thiên Kiếm Vân.”
Bạch Y Kiếm Tiên hét lớn.
Vô số kiếm ảnh hợp thành một.
Hóa thành một thanh kiếm khổng lồ.
Áp sát Lạc Trần.
Áp lực khủng bố.
Đất dưới chân nứt toác.
Đá vụn bay tứ tán.
Lạc Trần thần sắc bình tĩnh.
Hai tay nhanh chóng kết ấn.
Từng đạo phù văn màu vàng hiện lên.
Hình thành một tấm khiên năng lượng.
“Phá!”
Hắn nhẹ nhàng thốt ra một chữ.
Kiếm khí khổng lồ đâm vào khiên năng lượng.
Tạo thành vòng tròn chấn động lan tỏa.
Các tòa nhà xung quanh rung chuyển.
Cửa sổ vỡ tan.
Hai người đồng thời lui lại.
Trên mặt đất để lại những vết chân sâu.
Bạch Y Kiếm Tiên trầm giọng.
“Không ngờ ngươi còn giấu trình độ như vậy.”
“Nhưng nếu chỉ có thế.”
“Ngươi vẫn phải chết.”
Kiếm trong tay hắn bỗng sáng rực.
Từng tầng từng tầng phù văn hiện lên.
Khí thế tiếp tục tăng vọt.
Lạc Trần hít sâu một hơi.
Cảm nhận được sự nguy hiểm.
Đây là đối thủ mạnh nhất từ trước đến nay.
Không thể xem thường.
Hắn chậm rãi rút ra một thanh kiếm ngắn.
Ánh sáng xanh lóe lên.
Kiếm khí lạnh lẽo tỏa ra.
“Hửm?”
Bạch Y Kiếm Tiên nhíu mày.
“Thanh Phong kiếm?”
“Không ngờ ngươi còn có bảo vật này.”
Lạc Trần không trả lời.
Tay kiếm khẽ vung.
Một đạo kiếm quang màu xanh bắn ra.
Tốc độ nhanh như chớp.
Bạch Y Kiếm Tiên vung kiếm đỡ.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai.
Hai người đồng thời biến mất tại chỗ.
Chỉ thấy hai đạo ánh sáng xanh trắng đan xen.
Từng đợt chấn động dữ dội.
Không gian như muốn vỡ tung.
Kiếm quang lóe lên.
Mỗi chiêu thức đều nhắm vào tử huyệt.
Tốc độ quá nhanh.
Chỉ có thể thấy tàn ảnh.
Lạc Trần cảm nhận được áp lực ngày càng lớn.
Đối phương rõ ràng còn ẩn giấu thực lực.
Mỗi một kiếm đều ẩn chứa sát cơ.
Hắn đột nhiên dừng lại.
Tay kiếm vẽ ra một vòng tròn kỳ lạ.
Khí thế hoàn toàn thay đổi.
“Cửu U Kiếm Quyết – U Minh Chi Thức.”
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Không gian xung quanh tối sầm lại.
Nhiệt độ giảm mạnh.
Từng đạo kiếm khí màu đen xuất hiện.
Như những con rồng âm u.
Bạch Y Kiếm Tiên thần sắc ngưng trọng.
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
“Làm sao có thể tu luyện kiếm quyết cấm kỵ này?”
Lạc Trần không trả lời.
Tay kiếm vung lên.
Kiếm khí đen ào ạt tấn công.
Hai luồng lực lượng va chạm.
Tạo thành cơn bão năng lượng.
Cả đỉnh núi rung chuyển.
Trong màn bụi mù.
Hai bóng người vẫn đứng đó.
Nhưng khí tức đã hoàn toàn khác biệt.
Trận chiến.
Vừa mới chỉ bắt đầu.
Núi Tử Cấm vẫn còn ồn ào từ trận chiến vừa nổ ra. Lạc Trần và Bạch Y Kiếm Tiên vẫn đứng đó, nhưng khí tức của họ đã thay đổi hoàn toàn. Cả hai đều có vẻ kiên định, không thể cho thấy một tia nhợt nhạt của sự khiếp sợ.
“Tác giả kiếm quyết này quá bất thường,” Bạch Y Kiếm Tiên nói với một giọng nói nặng nề, “Không thể nào có thể phá vỡ được quyết định này, trừ phi ngươi là người có năng lực phi thường.”
“Vậy ngươi có muốn kiểm tra năng lực của ta hay không?” Lạc Trần hỏi một cách nhã nhặn, “Tôi đảm bảo rằng ngươi sẽ không thất vọng.”
Bạch Y Kiếm Tiên cắn chặt răng, nhắm mắt lại và bắt đầu tập trung. Sau một lúc, ánh mắt của bà ấy mở lại và nhìn thẳng vào Lạc Trần. “Vậy ngươi là một người có năng lực không yếu, nhưng lại không đủ mạnh để phá vỡ quyết định này. Tôi không biết ngươi là ai, nhưng ngươi phải thật sự cẩn thận, vì có thể ngươi đang đánh mất mạng của mình.”
Lạc Trần không phản ứng, chỉ nhìn Bạch Y Kiếm Tiên một cách nghiêm túc, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Cả hai vẫn đứng đó, không nói chuyện thêm.