Cỡ chữ:
Màu nền:

Lộ Diện Kẻ Cầm Đầu – Bí Mật Cuối Cùng Đã Được Hé Mở

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 16:13 27/03/2026 Lượt đọc: 2208

Chương 21: Lộ Diện Kẻ Cầm Đầu Tổ Chức

Gió đêm lạnh buốt thổi qua những ngọn tháp cao chọc trời của Cửu U Thành. Ánh trăng máu đỏ rực như báo hiệu một đêm đẫm máu sắp tới. Dạ Hành giấu mình trong bóng tối, đôi mắt lạnh lùng quan sát từng chi tiết nhỏ nhất của tòa phủ đệ trang hoàng lộng lẫy trước mặt.

Đây là nơi ở của Thượng Quan Hùng, tộc trưởng một trong tứ đại gia tộc Cửu U Thành. Nhưng Dạ Hành biết rõ, lão ta còn mang một thân phận khác – kẻ cầm đầu tổ chức ngầm đứng sau vô số vụ ám sát và buôn lậu khắp thiên hạ.

Từng chi tiết nhỏ trong nhiều tháng điều tra đã dẫn hắn đến đây. Mỗi manh mối như những mảnh ghép hoàn hảo, cuối cùng cũng khớp lại với nhau.

Dạ Hành nhẹ nhàng vượt qua lớp phòng thủ ngoại vi. Thân ảnh hắn như một làn khói, lướt qua những đội tuần tra với tốc độ kinh người. Hơi thở hòa làm một với bóng đêm, bước chân không một tiếng động.

Trong lòng Dạ Hành tính toán từng khả năng. Thượng Quan Hùng không phải tay vừa. Lão ta đã từng là cao thủ nổi danh thiên hạ, về già càng thêm lão luyện. Nhưng đêm nay, hắn phải lột mặt nạ của lão ta trước toàn bộ võ lâm.

Hắn lẻn vào khu vực chính của phủ đệ. Kiến trúc nơi đây vô cùng tinh xảo, từng chi tiết chạm khắc đều thể hiện địa vị và quyền lực của chủ nhân. Những cột gỗ nam mộc quý hiếm, những bức tranh thủy mặc của danh gia đời trước, tất cả đều toát lên vẻ xa hoa.

Dạ Hành dừng lại trước một bức tường đá. Theo thông tin hắn có được, đây chính là lối vào phòng bí mật. Hắn nhẹ nhàng ấn vào một viên đá không có gì đặc biệt trên tường.

Khẽ một tiếng, bức tường từ từ dịch chuyển, để lộ ra một lối đi tối om. Không khí lạnh lẽo từ bên trong thổi ra mang theo mùi máu tanh và thuốc súng.

Dạ Hành không chút do dự bước vào. Trong lòng hắn cảnh giác dâng cao đến cực điểm. Mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng, đề phòng bẫy ngầm.

Đường hầm dẫn xuống lòng đất, càng đi sâu càng rộng. Ánh đèn đuốc le lói chiếu sáng những bức tường đá ẩm ướt. Cuối cùng, hắn đến một căn phòng rộng lớn.

Trong phòng, Thượng Quan Hùng đang ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ tử đàn. Lão ta mặc bộ áo dài màu xám, khuôn mặt phương phi với chòm râu dài được chải chuốt cẩn thận. Đôi mắt sắc như dao quét qua Dạ Hành.

“Cuối cùng ngươi cũng tìm đến đây.” Giọng nói trầm ấm vang lên, không chút ngạc nhiên.

Dạ Hành đứng im lặng, ánh mắt lạnh lùng quan sát kẻ đối diện. Hắn nhận ra trong căn phòng này còn có ít nhất ba cao thủ ẩn nấp, khí tức của họ cực kỳ mạnh mẽ.

“Thượng Quan Hùng, hay nên gọi ngươi là Long Vương của Thiên Ách tổ chức?” Dạ Hành lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sát cơ.

Thượng Quan Hùng khẽ mỉm cười, đôi mắt lóe lên tia lửa nguy hiểm. “Ta đã nghe danh ngươi từ lâu. Dạ Hành – quỷ dạ hành giết người không chớp mắt. Thật đáng tiếc, đêm nay ngươi đã tự tìm đến cái chết.”

Lão ta vỗ tay một cái. Ba bóng đen từ trên trần nhà lao xuống, vây quanh Dạ Hành. Khí thế của họ hòa làm một, tạo thành một vòng vây sát khí ngột ngạt.

Dạ Hành không hề nao núng. Tay phải hắn chậm rãi với lấy chuôi kiếm sau lưng. “Chỉ bằng ba tên này muốn lấy mạng ta? Ngươi quá coi thường ta rồi.”

Một trong ba tên đánh thuê lên tiếng, giọng khàn đặc: “Hỗn trưởng! Để ta cho hắn biết thế nào là trời cao đất rộng!”

Hắn ta lao tới, đôi chưởng biến ảo khôn lường. Chưởng phong mang theo sát khí lạnh thấu xương, đập thẳng vào ngực Dạ Hành.

Nhưng Dạ Hành đã không còn ở đó nữa.

Thân ảnh hắn hóa thành một đạo bóng đen, lướt qua cạnh đối thủ. Ánh kiếm lóe lên trong chốc lát rồi biến mất.

Tên đánh thuê dừng lại đột ngột, hai mắt trợn ngược. Một vệt máu mỏng xuất hiện trên cổ hắn. Thân thể cứng đờ rồi đổ ập xuống đất.

“Hả?” Hai tên còn lại kinh hãi thất thanh. Chúng thậm chí không kịp nhìn thấy Dạ Hành ra tay như thế nào.

Thượng Quan Hùng vẫn ngồi im, nhưng ánh mắt đã trở nên vô cùng nghiêm túc. “Tốc độ kinh người. Quả nhiên danh bất hư truyền.”

Dạ Hành lắc nhẹ lưỡi kiếm, máu tươi trên kiếm rơi xuống đất thành từng giọt. “Tiếp theo là ai?”

Hai tên đánh thuê nhìn nhau, đồng thời ra tay. Một người dùng đao, một người dùng côn, công kích từ hai hướng khác nhau. Kỹ thuật của họ phối hợp ăn ý, lấp đầy mọi khoảng trống.

Dạ Hành như con thoi đan giữa những đòn tấn công. Thân pháp hắn mềm mại uyển chuyển, mỗi bước di chuyển đều tránh được những đòn sát thủ trong gang tấc.

“Đủ rồi.” Dạ Hành đột nhiên dừng lại. Kiếm trong tay hắn bỗng hóa thành vô số tia sáng, như mưa sao băng giữa đêm đen.

Hai tên đánh thuê không kịp phản ứng. Vô số vết kiếm đã xuyên thủng huyệt đạo trọng yếu trên người họ. Chỉ trong nháy mắt, hai cao thủ này đã mất mạng.

Thượng Quan Hùng chậm rãi đứng dậy. Ánh mắt lão ta lạnh như băng. “Tốt, rất tốt. Đã lâu lắm rồi ta mới gặp được đối thủ xứng tầm.”

Lão ta cởi bỏ áo ngoài, để lộ thân hình vạm vỡ bất ngờ. Cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo trong, toát ra sức mạnh khủng khiếp.

Dạ Hành cầm chắc kiếm trong tay. Hắn biết trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Thượng Quan Hùng không phải hạng tầm thường, lão ta từng là một trong thất đại kiếm khách của Trung Nguyên.

“Để ta xem ngươi có bao nhiêu phần bản lĩnh.” Thượng Quan Hùng bước tới. Mỗi bước chân của lão như khiến cả căn phòng rung chuyển. Khí thế áp bách lan tỏa, ép không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.

Lão ta đột nhiên biến mất. Tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy một vệt bóng mờ.

Dạ Hành lập tức giơ kiếm lên đỡ. Một tiếng vang chói tai vang lên. Lực đạo khủng khiếp truyền từ kiếm xuống cánh tay, khiến Dạ Hành lui về sau ba bước.

Thượng Quan Hùng hiện ra, trong tay không biết lúc nào đã cầm một thanh đoản kiếm màu đen. “Không tệ, có thể đỡ được một kiếm của ta.”

Dạ Hành không đáp, toàn thân tập trung cao độ. Hắn biết mình đã đánh giá thấp đối thủ. Thực lực của Thượng Quan Hùng còn mạnh hơn nhiều so với tin tức hắn nắm được.

Hai người lại lao vào nhau. Kiếm quang chớp lóe, tiếng kim loại va chạm vang lên liên tục. Từng chiêu thức đều nhắm vào chỗ hiểm, mỗi đòn tấn công đều mang theo sát ý.

Thượng Quan Hùng cười lạnh: “Ngươi nghĩ thắng được ta sao? Ta đã thống lĩnh giang hồ khi ngươi còn chưa chào đời!”

Lão ta đột nhiên biến chiêu. Đoản kiếm trong tay hóa thành một vòng sáng đen, công kích như mưa bão. Đây chính là tuyệt kỹ “Hắc Vũ Kiếm Pháp” đã thất truyền nhiều năm.

Dạ Hành liên tục lùi về phía sau, trên người đã xuất hiện vài vết thương. Nhưng ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh, như đang tính toán điều gì.

“Chết đi!” Thượng Quan Hùng thừa thắng xông lên, đoản kiếm đâm thẳng vào tim Dạ Hành.

Nhưng ngay lúc này, Dạ Hành đột nhiên biến mất. Thân ảnh hắn hóa thành chín bóng người, vây quanh Thượng Quan Hùng.

“Cửu Ảnh Huyền Bộ!” Thượng Quan Hùng kinh hãi thất thanh. “Ngươi là truyền nhân của Cửu U Lão Nhân!”

Chín bóng người đồng thời ra kiếm. Kiếm quang như một đóa hoa sen nở rộ, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh.

Thượng Quan Hùng gắng sức đỡ đòn, nhưng không thể chống cự nổi. Vô số vết kiếm xuất hiện trên người lão, máu tươi bắn tung tóe.

“Không thể nào!” Thượng Quan Hùng gầm lên, toàn lực thi triển một chiêu cuối cùng. Đoản kiếm trong tay bỗng bốc cháy, hóa thành một con rồng lửa lao về phía Dạ Hành.

Dạ Hành không tránh không né. Kiếm trong tay hắn bỗng phát sáng rực rỡ, một luồng khí lạnh thấu xương tỏa ra khắp phòng.

“Huyền Băng Kiếm Quyết – Vạn Lý Băng Phong!”

Kiếm khí như sóng lớn ập tới, đóng băng con rồng lửa trong nháy mắt. Băng giá tiếp tục lan ra, trói chặt Thượng Quan Hùng tại chỗ.

Thượng Quan Hùng không thể động đậy, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoàng. “Ngươi… ngươi thật sự là…”

Dạ Hành bước tới, mũi kiếm chỉ vào cổ họng lão ta. “Bây giờ, ngươi có thể nói cho ta biết. Ai thực sự đứng sau tổ chức ngầm này?”

Thượng Quan Hùng cười gằn, máu từ khóe miệng chảy ra. “Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao? Dù thế nào cũng chết, tại sao phải phản bội?”

Dạ Hành ánh mắt lạnh lùng. “Ta có vô số cách để ngươi phải nói. Nhưng trước hết…” Hắn đột nhiên quay đầu nhìn ra phía cửa. “Các ngươi đứng nấp đến bao giờ?”

Cánh cửa đá từ từ mở ra. Một nhóm người mặc áo đen bước vào, vây quanh Dạ Hành. Đứng đầu là một người đàn ông đeo mặt nạ bạc.

“Thật là một màn kịch hay.” Giọng nói từ sau mặt nạ vang lên trầm trầm. “Nhưng trò chơi đến đây là kết thúc rồi.”

Dạ Hành nhíu mày. Hắn cảm nhận được khí tức cực kỳ nguy hiểm từ người này. Mạnh hơn cả Thượng Quan Hùng rất nhiều.

Thượng Quan Hùng nhìn thấy người này, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ. “Đại nhân! Cứu tiểu nhân với!”

Nhưng người đeo mặt nạ chỉ lạnh lùng nhìn lão ta. “Đồ phế vật. Ngươi đã làm ta thất vọng.”

Một tia sáng lóe lên. Thượng Quan Hùng trợn mắt, trên trán xuất hiện một lỗ nhỏ. Máu và chất trắng chảy ra, lão ta ngã xuống đất, không còn sinh khí.

Dạ Hành cảnh giác cao độ. “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Người đeo mặt nạ cười khẽ. “Ta chính là người mà ngươi đang tìm. Người thực sự thống lĩnh Thiên Ách tổ chức.”

Hắn ta từ từ tháo chiếc mặt nạ xuống. Dưới ánh đèn le lói, khuôn mặt đó khiến Dạ Hành không thể tin vào mắt mình.

“Không thể nào… Sao lại là ngươi?”

Khuôn mặt hiện ra dưới lớp mặt nạ không phải là một kẻ xa lạ — mà là một bóng hình đã in sâu vào ký ức Dạ Hành suốt mười tám năm qua. Gương mặt ấy mang theo vết sẹo dài từ thái dương trái xuống tận khóe miệng, vết tích của một đêm máu lửa mà Dạ Hành tưởng chừng chỉ còn trong cơn ác mộng. Mái tóc bạc phơ — không phải vì tuổi tác, mà vì một loại độc hỏa từng thiêu rụi kinh mạch của người này — giờ đây rũ xuống hai bên trán, che lấp ánh mắt từng dạy hắn cách cầm kiếm, cách sống, và cả cách giết người.

“Sư… phụ?” Dạ Hành khẽ thốt, giọng run rẩy như thể từng sợi gân trong cơ thể đang bị kéo căng đến giới hạn. Chân hắn lùi lại một bước, chạm vào vách tường lạnh ngắt. “Người… đã chết trong Ngục Hỏa Sơn… con tận mắt nhìn thấy ngọn lửa nuốt chửng người…”

Người đàn ông đứng im, ánh mắt không giận, không buồn, chỉ là một khoảng trống thăm thẳm như vực sâu không đáy. Hắn nhẹ nhàng đặt chiếc mặt nạ xuống mặt đất, tiếng kim loại va chạm nhỏ đến mức nghe như một tiếng thở dài.

“Chết?” Hắn cười khẽ, giọng khàn đặc như tro tàn bốc lên từ đống lửa đã tàn. “Ta chưa bao giờ sống, Dạ Hành. Ta chỉ tồn tại — để chờ ngày này.”

Dạ Hành cảm thấy tim mình đập không còn theo nhịp nữa. Những ký ức ùa về như thủy triều đen: đêm hôm đó, Sư phụ của hắn — Tả Thiên Kiếm, một trong Thất Tông Bất Diệt — bị kết tội phản môn, cấu kết với tà đạo, dẫn lửa thiêu phong ấn cổ trận. Cả tông môn sụp đổ trong một đêm. Hắn — một đệ tử nhỏ tuổi — chỉ biết chạy, chạy trong máu, trong tiếng kêu gào, trong mùi thịt cháy. Và người cuối cùng hắn nhìn thấy trước khi ngất đi là bóng dáng Sư phụ đứng giữa biển lửa, tay cầm kiếm, mắt nhìn thẳng về phía hắn… như thể đang nói: *“Đi. Đừng quay lại.”*

“Tại sao?” Dạ Hành gằn từng chữ, tay siết chặt chuôi kiếm đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. “Tại sao người phải làm vậy? Cả tông môn… bao nhiêu người vô tội…”

“Vô tội?” Sư phụ hắn cười lớn, lần đầu tiên giọng vang lên như sấm. “Ngươi nghĩ ai vô tội trong thế giới này? Ngươi nghĩ tông môn chúng ta là gì? Một nơi tu tâm dưỡng tính? Không! Chúng là lũ dối trá, Dạ Hành! Chúng che đậy sự thật bằng đạo đức, bằng nghĩa lý! Chúng chôn vùi quá khứ, chôn vùi cả *Thiên Mệnh* dưới lớp vỏ đạo đức giả!”

Hắn bước tới, từng bước nặng nề như tiếng chuông báo tử. “Ta không phản bội. Ta *phục hưng*. Thiên Ách không phải tà đạo — nó là bàn tay trừng phạt của trời đất. Là thứ duy nhất dám vạch trần chân tướng: rằng thế giới này không thuộc về nhân từ, mà thuộc về kẻ dám hành động. Dám *thay đổi*.”

Dạ Hành lắc đầu, nhưng trong lòng, một phần hắn đang run rẩy. Không phải vì sợ — mà vì hoài nghi. Bao năm nay, hắn sống bằng niềm tin vào công lý, vào việc trả thù cho tông môn. Nhưng giờ đây, người hắn muốn giết lại là người từng ôm hắn lúc đói rét, dạy hắn kiếm pháp bằng những đêm đông buốt giá, gọi hắn là “truyền nhân duy nhất xứng đáng”.

“Người… đã dùng ta.” Dạ Hành khàn giọng. “Từ đầu đến cuối… người dàn xếp mọi thứ. Cái chết của sư tỷ… cái bẫy ở Vong Ưu Lâm… cả việc ta tìm được mảnh ngọc Tâm Ma… Tất cả đều là kế hoạch của người?”

Sư phụ không trả lời. Nhưng ánh mắt hắn — lần đầu tiên — lộ ra một tia gì đó. Không phải tự hào. Không phải xấu hổ. Mà là… *thương hại*.

“Ta không dùng ngươi. Ta *thử* ngươi. Và ngươi… đã vượt qua. Ngươi đủ mạnh. Đủ lạnh lùng. Đủ… tàn nhẫn. Ngươi xứng đáng ngồi vào vị trí này. Vị trí người kế thừa Thiên Ách.”

Dạ Hành bật cười, nhưng tiếng cười ấy nghe như tiếng khóc. “Người nghĩ ta sẽ theo người? Sau bao nhiêu mạng sống? Sau bao nhiêu máu?”

“Ngươi không cần theo ta,” Sư phụ thản nhiên. “Ngươi sẽ *hiểu* ta. Khi ngươi biết sự thật về nguồn gốc của chính mình… về mẹ ngươi… về lý do tại sao ngươi sinh ra đã mang kiếm mạch hủy thiên.”

Dạ Hành cứng người.

“Ngươi không phải đồ bỏ đi, Dạ Hành. Ngươi là *kiếm tử* — đứa trẻ được sinh ra từ kiếm linh cổ xưa, huyết mạch được chọn để mở *Cổ Môn*. Và ta… chỉ là người dẫn đường.”

Trong khoảnh khắc, thế giới như ngừng quay. Dạ Hành cảm thấy đầu óc trống rỗng, như thể cả đời mình chỉ là một ván cờ được sắp đặt từ trước. Hắn nhìn xuống bàn tay mình — nơi những đường gân xanh nổi lên như rắn quấn, như thể có gì đó đang thức tỉnh từ sâu trong huyết mạch.

“Không…” hắn thì thầm. “Ta không tin…”

Sư phụ đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên, như thể trao một cơ hội cuối cùng.

“Hãy nhìn vào trái tim mình. Ngươi có thực sự muốn báo thù… hay ngươi muốn biết *sự thật*?”

Tiếng gió rít qua khe đá. Ánh đèn lay lắt. Hai bóng người đứng đối diện nhau — một người là quá khứ, một người là tương lai. Và giữa họ, là ranh giới mong manh giữa cứu rỗi và hủy diệt.

Dạ Hành… chậm rãi… buông lỏng ngón tay khỏi chuôi kiếm.

Bí ẩn Hồi hộp Nhân vật phản diện