Cỡ chữ:
Màu nền:

Sự Phản Bội Tàn Khốc Trong Bóng Tối

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 14:31 27/03/2026 Lượt đọc: 1884

Mặt trăng máu treo lơ lửng trên bầu trời phương Bắc, nhuộm đỏ cả một vùng thiên địa.

Ánh sáng đỏ thẫm đổ xuống đỉnh núi Linh Tuyệt, nơi từng là thánh địa của Tông môn Thiên Vân, nay chỉ còn là đống tro tàn bị bao phủ bởi sương mù dày đặc.

Từng phiến đá vỡ nằm rải rác như thi thể không đầu, gãy gục giữa đất nứt nẻ. Cột trụ đá khắc phù văn cổ xưa giờ nứt toác, rêu đen bám đầy như những vết thương không lành.

Gió thổi qua khe đá, rít lên như tiếng khóc của vong hồn không nơi nương tựa.

Một bóng người chậm rãi bước giữa đống đổ nát.

Áo bào đen tuyền, viền bạc khắc hoa văn rồng cuộn mây cuốn, bay phần phật trong gió lạnh.

Lục Trần.

Hắn đứng trước nơi từng là điện chủ tông, nay chỉ còn lại nền đá vỡ, tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông.

Không gian im lặng.

Nhưng trong lòng hắn, cuộn sóng dữ dội.

Ba năm.

Ba năm hắn bỏ mạng chiến trường ngoài Vạn Lý Sa Mạc, một mình phá tan đại quân Ma Tộc, cứu sống bảy vạn dân chúng.

Ba năm hắn không về.

Và khi trở lại…

Thiên Vân Tông đã sụp đổ.

Từ một tông môn đứng đầu Cửu Châu, nay chỉ còn là phế tích.

Không có ai nghênh tiếp.

Không có ai báo tin.

Chỉ có gió lạnh và tiếng rít của oán hồn còn vương vấn.

Lục Trần khép hờ mắt.

Hơi thở chậm lại.

Từng hình ảnh hiện lên trong tâm trí.

Sư phụ Lý Hạo Nhiên – người dạy hắn kiếm đạo, người nâng đỡ hắn từ khi còn là tên phế vật bị trục xuất khỏi gia tộc.

Sư tỷ Tuyết Dao – người luôn mỉm cười dịu dàng, che chở hắn trước mọi hiểm nguy.

Và Tiểu Linh – đứa bé gái ngốc nghếch hay trốn trong rừng hái dược thảo, gọi hắn là “Đại ca”.

Giờ… tất cả đều đã chết.

Theo như tin tức hắn thu thập được, Thiên Vân Tông bị tiêu diệt bởi liên minh ba đại tông: Hỏa Diệm Tông, Huyền Sát Môn và Độc Ảnh Các.

Lý do?

“Bất trung với Thiên Đình, nuôi dưỡng tà tu trong nội bộ.”

Tà tu?

Lục Trần cười khẽ.

Một tiếng cười lạnh đến tận xương tủy.

Hắn là người duy nhất bị vu oan là tà tu.

Hắn bị trục xuất.

Rồi bị truy sát suốt ba năm trời.

Và giờ, khi hắn quay về…

Tông môn của hắn đã bị tiêu diệt, danh dự bị chà đạp, đệ tử bị giết sạch – chỉ vì cái cớ mà hắn từng bị buộc tội?

Không.

Chuyện này không đơn giản.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt như đao, quét qua đống đổ nát.

Có điều gì đó… không đúng.

Thiên Vân Tông dù sao cũng là tông môn Thiên Vị, có một vị Chân Tiên trấn tông.

Làm sao có thể bị diệt dễ dàng như vậy?

Ba đại tông kia dù mạnh, nhưng nếu không có nội ứng… làm sao phá được trận pháp hộ tông do chính tay sư phụ hắn bố trí?

Lục Trần bước tới, từng bước nặng nề như chấn động lòng đất.

Chân dừng lại trước nền đá bị nứt.

Hắn quỳ xuống.

Dùng tay quét sạch lớp bụi và rêu mốc.

Dưới đó, là một ký hiệu.

Không phải phù văn của Thiên Vân Tông.

Mà là… ấn ký của Thiên Đình.

Lục Trần siết chặt răng.

Thiên Đình…

Cơ quan tối cao quản lý toàn bộ Cửu Châu.

Từ trước đến nay, luôn giữ thế trung lập.

Nhưng giờ đây, lại để cho ba đại tông tiêu diệt một tông môn chính đạo có Tiên Nhân trấn thủ?

Hoặc…

Hoặc chính Thiên Đình đã ra tay.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, cả người Lục Trần như đóng băng.

Tim đập chậm lại.

Hắn nhớ lại lời dặn cuối cùng của sư phụ trước khi hắn rời đi:

“Nếu ta chết… đừng tin bất kỳ ai từ Thiên Đình.”

Lúc đó, hắn cho rằng đó chỉ là lời dặn phòng thân.

Giờ… hắn hiểu.

Sư phụ đã biết trước điều gì đó.

Một âm mưu lớn.

Một sự phản bội tận gốc.

Lục Trần đứng dậy, ánh mắt trở nên lạnh như băng.

Hắn rút kiếm.

Kiếm Minh Nguyệt – bảo vật do sư phụ truyền lại, từng chém nát mười tám vạn quân Ma Tộc.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra tiếng ngân nhẹ, như đang khóc.

“Sư phụ… con đã trở về.”

Giọng hắn khàn đặc.

“Nhưng con không thấy người.”

“Chỉ thấy… sự dối trá.”

Đột nhiên, không gian rung chuyển.

Từ bốn phía, từng đạo khí tức áp sát.

Mạnh.

Cực kỳ mạnh.

Chín đạo thân ảnh xuất hiện, đứng thành vòng tròn bao quanh hắn.

Mỗi người đều mặc trường bào màu bạc, trên ngực thêu hình chim Lạc – biểu tượng của Thiên Đình.

Đứng đầu là một người đàn ông trung niên, mặt lạnh như sương, ánh mắt không chút cảm xúc.

“Lục Trần.”

Giọng nói như băng đá vỡ.

“Ngươi dám trở về?”

Lục Trần không quay đầu.

Chỉ khẽ nâng kiếm, mũi kiếm chỉ xuống đất.

“Ta không dám.”

“Ta là trở về để đòi nợ.”

Người đàn ông cười khẽ.

“Ngươi còn mặt mũi đòi nợ? Ngươi là tội nhân phản bội Thiên Đình, bị truy nã suốt ba năm. Giờ lại dám xuất hiện tại phế tích của tông môn đã nuôi dưỡng tà tu như ngươi?”

Lục Trần từ từ quay người.

Ánh mắt hắn như đao, đâm thẳng vào mắt đối phương.

“Tà tu?”

“Ta bị vu oan.”

“Còn các ngươi… mới là kẻ phản bội.”

Không khí đông lại.

Một trong chín người hừ lạnh.

“Kiêu ngạo! Dù ngươi từng là thiên tài, dù ngươi từng phá vỡ Ma Tộc, thì giờ cũng chỉ là một con chó hoang!”

Lục Trần không đáp.

Chỉ chậm rãi nâng kiếm lên.

Kiếm Minh Nguyệt ngân dài, ánh sáng lạnh lóe lên giữa màn đêm đỏ thẫm.

“Ta từng tin Thiên Đình.”

“Ta từng tin rằng, chính nghĩa sẽ chiến thắng.”

“Nhưng hôm nay, ta thấy…”

Hắn dừng lại.

Rồi khẽ nói:

“Chính nghĩa… đã chết.”

Chín người kia đồng loạt bước lên.

Khí tức bùng nổ.

Tám người là Hóa Thần, đứng đầu là… Đại Thừa Kỳ.

Sức mạnh áp đảo.

Không gian rung chuyển, nứt ra từng khe nhỏ.

Người đàn ông lạnh lùng nói:

“Lục Trần, giao kiếm ra, đầu hàng. Có thể tha cho ngươi một con đường sống.”

Lục Trần cười.

Cười to.

Giọng cười vang vọng khắp núi đồi, khiến vạn vật im bặt.

Rồi hắn khẽ nói:

“Ta từng sống vì lòng tin.”

“Giờ… ta sống vì sự hủy diệt.”

Kiếm ra.

Không phải một chiêu.

Mà là… một thức.

**“Nguyệt Phá Thiên Môn”**

Ánh sáng bùng nổ.

Một vầng trăng bạc hiện lên giữa trời, rồi chém xuống.

Không phải chém một người.

Mà là… chém nát cả không gian.

Chín người kia biến sắc.

“Cẩn thận!”

Họ đồng loạt thi triển pháp bảo, thi triển thủ đoạn, thi triển đạo thuật.

Nhưng không kịp.

Ánh trăng chém xuống.

**Ầm!**

Không gian vỡ tan.

Đất nứt dài hàng ngàn trượng.

Tám người Hóa Thần bị chém bay, máu phun ra như mưa.

Chỉ còn người đàn ông Đại Thừa Kỳ đứng vững, nhưng áo bào rách toạc, mặt tái nhợt.

“Làm sao… ngươi có thể…”

Lục Trần đứng giữa đống đổ nát, kiếm vẫn chĩa thẳng.

“Ba năm qua, ta không chỉ chiến đấu với Ma Tộc.”

“Ta còn chiến đấu với chính bản thân mình.”

“Mỗi đêm, ta luyện kiếm dưới ánh trăng máu.”

“Mỗi sáng, ta uống máu quỷ để rèn luyện thể xác.”

“Mỗi hơi thở… là một lần thề giết kẻ phản bội.”

Người đàn ông run rẩy.

Không phải vì sợ.

Mà vì… kinh hoàng.

Hắn nhận ra.

Lục Trần không còn là một thiên tài.

Hắn là… một kẻ điên.

Một kẻ điên với lòng tin đã sụp đổ.

Và khi lòng tin sụp đổ…

Chỉ còn lại sự hủy diệt.

“Ngươi… không thể thắng được Thiên Đình!”

Lục Trần bước tới.

Từng bước.

Mỗi bước, đất nứt.

“Ta không cần thắng.”

“Ta chỉ cần… chém.”

Kiếm lại chém.

Lần này, không phải thức kiếm.

Mà là… một ý chí.

**“Kiếm Tâm – Diệt Tín”**

Không gian vỡ nát.

Thiên địa biến sắc.

Người đàn ông kia giơ tay, thi triển đạo ấn Thiên Đình.

“Thiên Lôi Trấn Ác!”

Sấm sét từ trên trời giáng xuống, hóa thành một con rồng điện, lao thẳng tới Lục Trần.

Nhưng Lục Trần không tránh.

Hắn đón nhận.

Kiếm chém xuyên qua rồng sét.

Chém nát đạo ấn.

Chém thẳng vào ngực đối phương.

Máu phun.

Người đàn ông ngã xuống, mắt trợn ngược.

“Ngươi… sẽ bị trừng phạt… cả Cửu Châu… sẽ truy sát ngươi…”

Lục Trần cúi xuống, nhặt chiếc ấn ký Thiên Đình từ tay hắn.

Rồi nện xuống nền đá.

Vỡ.

Nát.

“Từ giờ…”

Giọng hắn lạnh như gió Bắc.

“Ta không còn tin vào ai.”

“Không còn tin vào chính nghĩa.”

“Không còn tin vào Thiên Đình.”

Hắn quay người, nhìn về phía chân trời đỏ thẫm.

“Ta chỉ tin… vào kiếm.”

Gió lại nổi.

Mang theo tro bụi của quá khứ.

Và máu của hiện tại.

Lục Trần bước đi.

Không ngoảnh lại.

Phía sau, là chín thi thể nằm giữa đống đổ nát.

Phía trước… là một thế giới đầy dối trá.

Và hắn – kẻ từng tin vào tất cả – giờ chỉ còn lại một thứ:

Sự hủy diệt.

Chương 10: Lòng Tin Sụp Đổ.

Kết thúc.

Chưa.

Vì cuộc chiến thực sự…

Vừa mới bắt đầu.

Bi Kịch Kịch Tính Lý Minh