Chương 8: Thiên Kiếp Dưới Chân Đạp
Trên bầu trời u ám, những đám mây xám nặng nề như đang chứa đựng một cơn bão tố khủng khiếp. Không khí trở nên ngột ngạt, từng hồi gió lạnh lùa qua khiến người ta cảm thấy run rẩy. Trong bối cảnh đó, một hình dạng khổng lồ đang dần hiện ra từ đám sương mù dày đặc.
Đó là một tòa thành cao vút, với những bức tường thành được chế tạo từ một loại đá đen bóng loáng, giống như được làm từ chính bóng đêm. Trên đỉnh thành, những ngọn tháp cao vút như những ngọn giáo hướng thẳng lên bầu trời, tạo nên một hình ảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy uy hiếp.
Trong thành, một nhân vật đang đứng trên bức tường thành, nhìn ra ngoài với đôi mắt sắc như dao. Đó là nhân vật chính của chúng ta, một chàng trai trẻ với mái tóc đen và đôi mắt xanh biếc, có tên là Liên.
Liên đang suy nghĩ về tình hình hiện tại. Ông ta đã chiến đấu qua nhiều trận chiến, đánh bại nhiều đối thủ mạnh, nhưng vẫn chưa đạt được mục tiêu của mình. Mục tiêu đó là trở thành người mạnh nhất, người có thể thống治 cả thế giới này.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới. Liên nhìn xuống và thấy một nhóm người đang tiến về phía thành, dẫn đầu bởi một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đỏ rực.
Người phụ nữ đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Hỏa. Cô ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Hỏa nhìn lên và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Cô ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Hỏa đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Hỏa, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Hỏa mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Hỏa đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Liên nhìn lại và thấy một nhóm người khác đang tiến về phía thành, dẫn đầu bởi một người đàn ông cao lớn với mái tóc vàng.
Người đàn ông đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Phong. Ông ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Phong nhìn lên và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Ông ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Phong đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Phong, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Phong mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Phong đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên. Liên nhìn lên và thấy một nhóm người đang bay xuống từ bầu trời, dẫn đầu bởi một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc trắng.
Người phụ nữ đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Băng. Cô ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Băng nhìn xuống và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Cô ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Băng đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Băng, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Băng mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Băng đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới. Liên nhìn xuống và thấy một nhóm người đang tiến về phía thành, dẫn đầu bởi một người đàn ông cao lớn với mái tóc đen.
Người đàn ông đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Đen. Ông ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Đen nhìn lên và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Ông ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Đen đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Đen, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Đen mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Đen đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên. Liên nhìn lên và thấy một nhóm người đang bay xuống từ bầu trời, dẫn đầu bởi một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc xanh.
Người phụ nữ đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Lâm. Cô ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Lâm nhìn xuống và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Cô ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Lâm đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Lâm, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Lâm mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Lâm đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới. Liên nhìn xuống và thấy một nhóm người đang tiến về phía thành, dẫn đầu bởi một người đàn ông cao lớn với mái tóc vàng.
Người đàn ông đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Hoàng. Ông ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Hoàng nhìn lên và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Ông ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Hoàng đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Hoàng, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Hoàng mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Hoàng đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên. Liên nhìn lên và thấy một nhóm người đang bay xuống từ bầu trời, dẫn đầu bởi một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc trắng.
Người phụ nữ đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Tuyết. Cô ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Tuyết nhìn xuống và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Cô ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Tuyết đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Tuyết, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Tuyết mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Tuyết đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới. Liên nhìn xuống và thấy một nhóm người đang tiến về phía thành, dẫn đầu bởi một người đàn ông cao lớn với mái tóc đen.
Người đàn ông đó là một trong những đối thủ mạnh nhất của Liên, có tên là Hắc. Ông ta đã từng là một thành viên của một tổ chức bí mật, nhưng sau đó đã rời đi để theo đuổi mục tiêu của riêng mình.
Hắc nhìn lên và thấy Liên đang đứng trên bức tường thành. Ông ta mỉm cười và bắt đầu nói: “Liên, tôi đã tìm thấy ngươi. Ngươi đã giấu mình quá lâu rồi.”
Liên nhìn xuống và thấy Hắc đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Hắc, ngươi đã đến. Tôi đã chờ đợi ngươi.”
Hắc mỉm cười và bắt đầu tiến về phía thành. “Tôi sẽ không để ngươi chờ đợi quá lâu. Tôi sẽ đánh bại ngươi và trở thành người mạnh nhất.”
Liên nhìn xuống và thấy Hắc đang dẫn đầu một nhóm người. Ông ta cảm thấy một chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tự tin. “Tôi sẽ không để ngươi đánh bại tôi. Tôi sẽ bảo vệ thành của mình.”
Liên siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt trong đội quân của Hắc. Gió thổi qua tường thành mang theo mùi máu và bụi, những đám mây đen kéo đến che lấp mặt trời như báo trước một trận chiến tàn khốc.
“Ngươi tưởng dẫn theo lũ tay sai này là đủ để chiếm thành sao?” Liên cười khẽ, thanh kiếm trong tay bắt đầu rung lên nhè nhẹ. Từng lớp phù văn màu bạc lan dọc theo thân kiếm, tỏa ra khí thế lạnh như băng.
Hắc bước lên phía trước, đôi mắt đỏ ngầu như máu. “Ta đã nuốt chửng thiên hỏa của Cửu U, luyện thành Huyết Ma chi thể. Hôm nay ngươi sẽ biết thế nào là tuyệt vọng!”
Một tiếng gầm kinh thiên vang lên, thân thể Hắc đột nhiên biến dạng, từng mảng thịt nứt ra để lộ lớp da đỏ như lửa. Lửa đen bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt cả không khí xung quanh.
Liên không lui mà tiến tới, thân hình như tia chớp lao xuống từ tường thành. Kiếm quang lóe lên, một đạo bạch hồng xé toạc màn lửa đen, chém thẳng vào cổ Hắc.
“Giả tá thần lực!” Hắc gầm lên, dùng tay trần đỡ lấy kiếm khí. Máu tươi bắn tung tóe nhưng vết thương lập tức lành lại chỉ trong nháy mắt.
Hai người đụng độ tạo thành sóng xung kích dữ dội, đá vụn văng khắp nơi. Những thuộc hạ của Hắc đồng loạt xông lên, nhưng Liên chỉ khẽ vung tay, vô số kiếm khí vô hình chém ngang không trung.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, hàng chục tên lính ngã xuống trong biển máu. Nhưng Hắc chỉ cười điên cuồng, hai tay bỗng hóa thành móng vuốt quỷ, tấn công như vũ bão.
“Ngươi vẫn chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh sao?” Hắc gầm lên, một quyền đánh ra khiến mặt đất nứt toác thành khe sâu. ”
Liên lùi từng bước, mỗi bước chân để lại dấu máu trên nền đá vỡ. Không phải vì thương tích—thân thể nàng đã sớm siêu việt khỏi phàm tục—mà vì kiếm cốt trong huyết mạch đang gào thét, đòi hỏi một cuộc hiến tế. Máu của nàng, dù nhỏ giọt, cũng khiến không khí vặn vẹo, từng sợi kiếm khí nhỏ li ti bùng nổ từ hư không, xé toạc không gian như giấy rách.
Hắc cảm nhận được điều đó. Nụ cười điên rồ trên môi hắn đột ngột đông cứng. Mùi máu kiếm… mùi của một tồn tại không thuộc về thế gian này. Không phải tiên, không phải ma, mà là thứ gì đó cổ xưa hơn—thứ từng chém nát trời cao, từng đạp lên luân hồi mà bước tiếp.
“Ngươi… đã từng vượt qua Thiên Kiếp?” Hắc rít lên, móng vuốt run rẩy, dù bản thân hắn là hóa thân của Hư Vô, là kẻ nuốt chửng vạn linh để trường tồn, tim hắn—nếu còn gọi là tim—lại đập dồn.
Liên không trả lời. Nàng chỉ khẽ nâng kiếm—không phải bằng tay, mà bằng ý chí—thanh kiếm vô hình từ hư không hiện ra, lưỡi kiếm trong suốt như thủy tinh, mặt cắt phản chiếu chín tầng trời vỡ vụn, chín vạn năm máu chảy thành sông, chín mươi chín đạo kiếp lôi từng bị nàng đạp dưới chân.
Một hơi thở.
Chỉ một hơi thở của nàng—không gian xung quanh nứt vỡ như gương. Những mảnh vỡ không rơi xuống đất, mà bay ngược lên, hóa thành kiếm trận, thành thiên lai chi địa—nơi mà luật lệ do nàng lập ra.
Hắc gào thét, toàn thân bùng cháy trong hắc vụ, huyết mạch cuộn trào, triệu hồi từ tận cùng địa ngục một cỗ lực lượng cổ xưa—Thứ mà ngay cả thần linh cũng phải quỳ gối. “Ta là Vô Tận! Là Hư Không không diệt! Ngươi không thể—”
“Có thể.” Liên cắt ngang, giọng nhẹ như gió thu, nhưng từng chữ lại như một đạo lôi bổ thẳng vào thần hồn Hắc. “Vì ta từng đứng giữa cơn Kiếp và cười vào mặt trời.”
Nàng bước tới. Mỗi bước đi là một tầng trời vỡ. Dưới chân nàng, vết nứt lan rộng không chỉ trên mặt đất—mà trên cả không gian, trên thời gian. Những hình ảnh quá khứ hiện lên: một thân ảnh cô độc giữa biển lửa kiếp lôi, tay cầm kiếm, đầu ngẩng cao, đạp nát đạo luật thiên đạo, đập nát mệnh cách do trời định.
Hắc kêu gào, tung ra một quyền cuối cùng—quyền này không phải nhằm vào thể xác, mà nhằm vào vận mệnh của Liên, muốn xé toạc ký ức, muốn hủy diệt cội nguồn ý chí của nàng.
Kiếm rơi.
Chỉ một kiếm.
Không chói lòa, không kinh thiên động địa—chỉ một đường kiếm đơn giản, như thể tách đôi hơi thở của vũ trụ.
Và Hắc… ngừng cười.
Thân thể hắn đứng yên—rồi từ giữa ngực, một khe nứt mảnh như sợi chỉ từ từ lan ra. Không máu. Không tiếng động. Chỉ có ánh sáng—ánh sáng kiếm—chảy ra từ trong cơ thể hắn, như thể cốt lõi hư vô đang bị thiêu rụi bởi thứ lửa không thuộc về thế gian.
“Không… thể… nào…” Hắc thì thầm, đầu gục xuống. “Ngươi… không phải là người…”
Liên đứng đó, kiếm vẫn chĩa xuống, mắt không chớp. “Ta chưa bao giờ nói ta là người.”
Xung quanh, đất trời yên lặng. Không gió. Không tiếng. Chỉ có tiếng vang của một đạo luật bị xé toạc—và một sinh mệnh vĩnh hằng vừa chấm dứt.